Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1018 Đường lui? (1)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 1768 chữ · khoảng 6 phút đọc

Kỳ Lân Thánh chủ đang đứng trước Kỳ Lân thú tựa hồ như nói thầm điều gì, nghe những lời này của Cát Ma Phàm Thù không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu giống như chưa từng quen biết lão:

- Lão thích khách. Trước đây ta nhìn lầm ngươi. Nghĩ không ra ngươi cũng có nhiệt huyết như vậy.

Cát Ma Phàm Thù lạnh nhạt nói:

- Ngươi không nên hiểu lầm. Ta không phải vì Tử vong sinh vật mà ở lại. Tiền bối của các ngươi gây họa, các ngươi ở lại sửa chữa là điều đương nhiên, điều này liên quan gì tới lão phu?

Sắc mặt đám người Kỳ Lân Thánh chủ nhất thời đỏ lên. Không thể không nói, lúc trước người mở ra thông đạo này là những tiền bối trong môn phái bọn họ. Nếu không phải đám Thần đạo no cơm rửng mỡ không chuyện gì làm, dĩ nhiên không thể phát sinh chuyện này.

Lúc này thiên địa lực lượng bên ngoài toàn bộ đã bị phong ấn tại đây, điều này khiến nhân loại cùng linh thú không thể thu nạp được thiên địa lực lượng mà thực lực suy giảm. Đây có lẽ chính là trừng phạt lớn nhất của lão thiên gia.

Bọn họ là truyền nhân của những môn phái đó, ở lại chuộc tội cho trưởng bối là chuyện đương nhiên, nhưng Cát Ma Phàm Thù không có nghĩa vụ này.

Lưu Xương Cử nhíu mày, thở dài nói:

- Ngươi nói đúng. Vậy ngươi hãy đi đi.

Cát Ma Phàm Thù ánh mắt lạnh lùng, nói:

- Ta ở lại.

Vài người kinh ngạc liếc nhìn, không rõ lão thích khách này suy nghĩ ra sao.

- Lão phu cả đời ngao du thiên hạ chính vì muốn tiến giai Thần đạo. Lúc này cơ hội trước mặt lẽ nào từ bỏ.

Ánh mắt lạnh lùng của Cát Ma Phàm Thù đảo qua một lượt, nói:

- Lão phu ở lại với mục đích khác, không nên gộp chung lại.

Đám người Băng Tiếu Thiên trong lòng xuất hiện cảm giác dở khóc dở cười. Đây rõ ràng là ý tốt của lão thích khách nhưng vì thể diện nên tìm lý do khác né tránh.

Giờ phút này tất cả mọi người mơ hồ có cùng cảm giác, lão thích khách này thậm chí so với đầu cự long kia còn khác người hơn.

Cố ý hay vô tình ánh mắt mọi người đều liếc nhìn Hạ Nhất Minh vài cái, theo sau lập tức thu hồi dường như việc đó không có gì đáng nói.

Nội dung từ lời nói của họ như những chuyện không quan trọng, từ chuyện băng đảo xuất hiện cho tới quyết định của họ tất cả đều không quan trọng. Bất quá lúc này bọn họ không hẹn mà cùng bộc lộ hứng thú với những việc nhỏ đó, ngược lại quên đi Hạ Nhất Minh.

- Nhất Minh. Theo thiếp trở về thôi.

Viên Lễ Huân khẽ nói:

- Đây không phải trách nhiệm của chàng.

Hạ Nhất Minh gương mặt khẽ rúm ró, đối với đề nghị của Viên Lễ Huân nếu nói hắn không động tâm quả thực nói dối.

Tại Hạ gia trang còn thân nhân hắn đang chờ, nếu hắn bị nhốt tại đây cho dù khi đi ra cũng không cách nào hình dung tương lại Hạ gia trang nữa.

Hắn thở một hơi thật dài, đôi mắt Viên Lễ Huân ánh lên vẻ cầu khẩn, hắn ngây ngốc vô thức gật đầu.

Trong mắt Viên Lễ Huân nhất thời bộc phát thần thái không hề che giấu. Trong lòng nàng, có thể không tiến giai Thần đạo, có thể không bảo vệ thông đạo này cũng không thể không quan tâm tới an nguy của Hạ Nhất Minh.

Chỉ cần hắn bình an sống cả đời như vậy hết thảy đều đáng giá.

Về phần đám Tử vong sinh vật chưa từng gặp mặt có lợi hại như lời cự long hay không, có quan hệ gì với nàng? Một năm nữa thông đạo sẽ bị phong bế, lần này cự long bộc phát thực lực có lẽ không thể thủ hộ ngàn năm nhưng một năm chắc chắn được.

Chỉ cần ở bên thông đạo này một năm, ngàn năm sau Băng Đảo hiện ra bọn họ đã chết, Tử vong sinh vật có kinh khủng hay không, đã không còn liên quan tới họ.

Đây chính là suy nghĩ chân thật trong đầu Viên Lễ Huân, mà nàng cũng không do dự biểu đạt ra.

Viên Lễ Huân bộc lộ vui mừng không chút che giấu trên gương mặt. Đám người Băng Tiếu Thiên mặc dù đang đứng nói chuyện nhưng vẫn chú ý nơi hai người, lúc này không khỏi than nhẹ một tiếng, bọn họ đã biết được quyết định của hắn.

Không hiểu vì sao mọi người đều không chỉ trích quyết định này, mỗi người đều có quyết định của riêng mình. Bọn họ không có quyền thay đổi cũng như lựa chọn giùm hắn.

Trên đỉnh đầu Viên Lễ Huân chợt sáng lên, quang mang nhu hòa chậm rãi tản ra. Quang mang nàng sử dụng dẫn dắt thần khí Băng Lăng Kính lúc này tan ra như nước.

Biến hóa kỳ dị này lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Không biết thừ khi nào thần khí Băng Lăng Kính từ thân thể Viên Lễ Huân thoát đi, bất quá nó không công kích mọi người mà chậm rãi bay lên không trung.

Trên mặt kính đột nhiên bay ra một đầu Băng phượng.

Đây đích thực là một đầu Phượng hoàng chạm từ băng. Bất quá sinh vật độc nhất vô nhị này trên không trung vô cánh tận sức bay lượn.

Hạ Nhất Minh hai mắt mở lớn, trong Cửu Long Lô có chín đầu Hỏa long mà trong Băng Lăng Kính chỉ có một đầu Phượng hoàng. Hồn phách Thần thú thủ hộ một băng một hỏa không ngờ cường đại như vậy.

Hơn nữa hắn hoài nghi, trong thần khí Băng Lăng Kính chỉ có một đầu Phượng hoàng hay vẫn còn tồn tại cường đại nữa.

Một tiếng nổ vang lên, Băng phượng không ngờ trước mặt mọi người bạo liệt. Trên không trung lúc này xuất hiện dao động cực lớn. Khi dao động này hồi phục, trên không trung đã xuất hiện một không gian thần kỳ như mặt gương.

Đám người Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn cảnh này, mặc dù bọn họ không biết vì sao Băng phượng hành động như vậy nhưng cũng mơ hồ đoán ra, hết thảy đều liên quan tới cự long.

Trên không trung phát ra ánh sáng chói lòa, trong mặt gương kia xuất hiện đám mây đen, hơn nữa đám mây này không ngừng di chuyển, càng lúc càng gần hơn.

Rốt cuộc bọn họ cũng quan sát rõ ràng đám mây này.

Đó là một đám sinh vật kinh khủng chưa từng gặp qua. Đám sinh vật này thân hình như vượn, trên chiếc cổ là phần đầu như ruồi, xúc tu trên miệng không ngừng co duỗi, đôi mắt đỏ rực quang mang.

Mọi người không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí, cho dù không ai giới thiệu bọn họ cũng biết đây là thứ gì.

Tử vong sinh vật, thứ này chính là sinh vật kinh khủng trong lời cự long cùng Bách Linh Bát.

Trên không trung tình cảnh đột nhiên thay đổi, bầu trời bỗng như cao hơn.

Phía dưới tràn ngập khí tức sinh mệnh, có hoa cỏ, có thác nước, có sơn cốc. Ở nơi này có các sinh vật quen thuộc cũng như không quen hợp thành một mảnh đào nguyên xinh đẹp.

Nhưng tai nạn bắt đầu giáng xuống, khi đám Tử vong sinh vật như mây đen kéo tới chúng bắt đầu tấn công mảnh đào nguyên tươi đẹp này.

Từ mãnh thú khổng lồ cho tới sinh vật nhỏ bé như kiến hôi, một đầu chúng cũng không buông tha.

Sau khi tiêu diệt những sinh mệnh, mục tiêu tiếp theo của chúng là đám cây cỏ hoa lá, sau khi càn quét qua, cây cối cùng hoa cỏ cũng đã biến mất.

Bất quá tất cả hồi tai nạn chưa kết thúc mà mới chỉ bắt đầu.

Chúng tiếp tục xâm nhập vào trong nước, vào trong đất.

Nước dần khô cạn vì bị những cái bụng không đáy nuốt vào. Khung cảnh nơi này biến hóa với tốc độ như lửa cháy.

Hơi ẩm trong đất biến mất, ngay cả chất dinh dưỡng trong đất cũng không còn, tất cả chỉ còn là cát bụi, không còn khả năng xuất hiện sự sống.

Lúc này đám sinh vật kia mới từ lòng đất chui ra, chúng tiếp tục hành trình không bộc lộ bất cứ cảm xúc khác. Chúng như đám ác mà vì hủy diệt mà sinh ra, đem toàn bộ cắn nuốt hết.

Trên không trung đã không còn hình ảnh đám Tử vong sinh vật nhưng trái tim mọi người vẫn đập dồn dập.

Bởi bọn họ thấy được một mảnh đại lúc khác, nơi đó tràn ngập khí tức sinh mệnh, bất quá mây đen đang không ngừng kéo tới.

Đám mây đen khuếch trương với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chúng không ngừng xâm chiếm những mảnh xanh biếc. Cũng không biết qua bao lâu cuối cùng màu xanh biếc đã hoàn toàn bị thay thế, cả đại lục tràn ngập Tử vong sinh vật.

Theo sau chúng hướng về đại dương bay đi. Diện tích mặt nước bắt đầu thu hẹp lại. Chúng như ôn dịch lan tràn khắp ngõ ngách của thế giới.

Vòng vây của chúng tầng tầng lớp lớp, âm thanh phát ra như quỷ khốc sói tru vô cùng chói tai.

Quang mang trước mặt chợt lóe lên, mặt gương trên không trung đã biến mất không còn dấu vết, lộ ra thân thể cự long vần vũ.

Không ai mở miệng nói chuyện, trong ánh mắt mọi người đều mang theo vẻ ngưng trọng kinh hãi.

Nếu ngay từ đầu bọn họ chưa biết gì về Tử vong sinh vật thì lúc này đã hiểu rõ ràng.

Trong tai, trong mắt bọn họ vẫn còn lưu lại hình ảnh âm thanh cuối cùng của chúng. Cảm giác này khiến người ta phát lạnh trong lòng.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự