Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1017 Thông đạo không gian (3)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2356 chữ · khoảng 8 phút đọc

Cự long giải thích:

- Bởi thế ta hi vọng trăm năm sau. Không. Ngàn năm sau khi cách ngươi tiến vào ít nhất số lượng cường giả đỉnh cấp phải đạt trăm người. Sau khi tiến vào nơi này nếu có thể tiến giai Thần đạo, chúng ta sẽ chống đỡ thêm trăm năm nữa.

- Trăm vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả?

Lưu Xương Cử trợn mắt cứng lưỡi, sau hồi lâu nói:

- Nếu như tại niên đại Thần đạo thì không vấn đề nhưng tình huống hiện nay tuyệt đối không thể.

Quả thật thiên địa lực lượng thiếu thốn như vậy những người đã tiến giai Nhân đạo đỉnh cấp đều có hi vọng tiến giai Thần đạo, nhưng đạt mười vị còn có thể, trăm vị đúng là si tâm vọng tưởng.

- Nếu chỉ dựa vào nhân loại hiển nhiên không được. Nhưng nếu có Thánh thú huyết mạch Thần thú hẳn có thể được.

Cự long nói tiếp:

- Hai vị Thần đạo cường giả kết hợp với nhau, hài tử chưa hẳn đã là Thần đạo nhưng linh thú có được huyết mạch Thần thú, chỉ cần tu luyện ngàn năm có thể đạt tới tiêu chuẩn tiến vào nơi này. Theo sau hấp thu thiên địa lực lượng tại đây có khả năng trong thời gian ngắn tiến giai Thần thú. Mà số lượng linh thú huyết mạch Thần thú thưa thớt như vậy nguyên nhân lớn nhất chính bởi không gặp được người tương xứng nên không muốn lưu lại nòi giống. Nhưng lúc này khác biệt, nếu tình huống này không thay đổi, ngay cả thế giới của chúng ta cũng bị hủy diệt. Cho nên...

Âm thanh của cự long đột nhiên vô cùng ác liệt:

- Ta muốn ba người các ngươi ra ngoài, nhất định phải tìm bạn đời cho mình. Cho dù là heo mẹ hay mẫu bạo long cũng không cần đề ý, trực tiếp đem huyết mạch Thần thú truyền thừa lại. Ngàn năm sau ta muốn thấy ít nhất trăm đầu Thánh thú huyết mạch Thần thú xuất hiện ngoài Băng Đảo.

Hạ Nhất Minh trợn tròn hai mắt, hắn lắc đầu đã thấy được vẻ dở khóc dở cười trên gương mặt những người khác, rốt cuộc cũng tin mình không nghe nhầm.

Cự long này không ngờ muốn bảo trư, Lôi điện bỏ qua thể diện, lập tức sinh con đẻ cái. Yêu cầu này với Thần thú mà nói tuyệt đối là khảo nghiệm quan trọng.

Trong cổ thư ghi chép lại, Thần thú trong thiên hạ rất nhiều, mặc dù không lan tràn nhưng không có một vạn cũng có tám ngàn.

Chỉ là theo thời gian trôi đi, số lượng Thần thú không ngừng giảm bớt.

Nhân loại cùng Thần thú xung đột khiến hai bên tiêu hao khá nhiều, nhưng nguyên nhân chính khiến số lượng Thần thú giảm bớt chính bởi chúng quá cao ngạo.

Thần thú chính là tồn tại cường đại, trừ khi gặp phải tồn tại ngang hàng, nếu không tuyệt đối không chịu để lại giống nòi. Hơn nữa thực lực càng cường đại, khả năng sinh sản càng kém. Bởi thế hai đầu Thần thú cho dù chấp nhận lẫn nhau nhưng phải xem có thể bình thường mà duy trì nòi giống hay không?

Bởi thế cho tới nay, số lượng Thánh thú ngày càng ít, ngàn năm trước theo ghi chép của nhân loại, số Thần thú thậm chí không quá hai mươi đầu.

Đương nhiên cũng có những Thần thú khác biệt, bởi vậy trên thế gian mới xuất hiện tồn tại như Long xà, bảo trư, Lôi điện những tên có được huyết mạch Thần thú.

Trong cơ thể chúng quả thật truyền thừa lực lượng Thần thú, nhưng muốn đạt tới cảnh giới Thần thú phải qua một cửa như nhân loại, tấn giai Thần đạo.

Từ điểm này mà nói chúng so với Kỳ Lân thú thua kém rất nhiều. Kỳ Lân thú chỉ cần đủ thiên địa lực lượng, chắc chắn có thể tiến giai Thần đạo. Mà hiển nhiên đám Lôi điện, bảo trư, Long xà phải chấp nhận khảo nghiệm.

Đây chính là điểm khác nhau lớn nhất giữa hỗn huyết cùng thuần huyết.

Lúc này ý tứ của cự long rất rõ ràng, để ba tên này trở lại thế giới, tận lực tạo ra đám tiểu Kỳ Lân thú, tiểu Lôi điện, tiểu bảo trư. Nếu có khả năng, thậm chí tất cả các tên có huyết mạch Thần thú đều phải hành động, phải tạo ra những tiểu Long xà, tiểu...

Kế tiếp đợi ngàn năm sau đem đám tiểu tử kia lại, dưới sự bồi dưỡng của thiên địa lực lượng, tiến hành khảo nghiệm thăng cấp. Nếu có trăm đầu Thánh thú tới, chỉ cần một nửa vượt qua khảo nghiệm đã có năm mươi tên đạt cảnh giới Thần đạo. Như vậy bất luận Tử vong sinh vật đang sợ cỡ nào cũng đủ sức liều mạng.

Chỉ là sau khi nghe được kế hoạch này, mỗi người trong đầu đều xuất hiện suy nghĩ, có thể sao?

Lôi điện cùng bảo trư đồng loạt gào lên, sau một lát Kỳ Lân thú lắc đầu nói:

- Thần long đại nhân tôn kính. Yêu cầu cả ngài chính ta không thể thực hiện. Đây là sự sỉ nhục huyết thống. Chúng ta tuyệt đối không thể để chuyện này phát sinh.

Cự long hừ một tiếng, ngay cả thiên địa lực lượng trong không khí cũng dao động mãnh liệt.

- Huyết mạch Thần thú thật sự quan trọng vậy sao?

Mỗi người trong lòng đều cảm thấy một tia quái dị. Đầu cự long này chính là Thần thú, nhưng ngữ khí của nó có chút kỳ quái, không ngờ lại hỏi tính chất thuần khiết của Thần thú có quan trọng không?

- Vâng. Vô cùng quan trọng.

Kỳ Lân thú nghiêm nghị nói.

- Kỳ Lân, ngươi mở mắt nhìn xem.

Cự long không chút lưu tình nói:

- Trong ba người các ngươi, có hai tên hỗn huyết. Thực lực của chúng cường đại vô cùng. Ta có thể khẳng định, nếu ba người các ngươi lưu lại, toàn bộ sẽ tấn giai Thần thú. Nếu như máu huyết Thần thú không phải sớm đã chia ra, trên thế giới này còn có bao nhiêu Thần thú hay huyết mạch Thần thú tồn tại?

Kỳ Lân thú nhất thời ngậm miệng, bởi vì nó đột nhiên nghĩ ra, lúc này trên đại lục tựa hồ chỉ có Đồ đằng nhất tộc mới bảo trì đầy đủ huyết mạch Thần thú, còn những tên cường đại khác đều là Thánh thú hỗn huyết.

Bất luận Lôi điện hay Long xà trên Quỷ Khốc Lĩnh đều như vậy.

Ánh mắt nó liếc nhìn bảo trư, hồi ức như sóng triều ùa tới. Ngày trước tại Đồ đằng nhát tộc, Thánh Long đại nhân cũng là Thánh thú đứng đầu, chỉ là trên thân thể nó không chảy máu huyết tinh thuần nên Kỳ Lân thú mặc dù quen biết nhưng mơ hồ đối xử phân biệt.

Cuối cùng Thánh Long đại nhân đại hạn sắp đến tiến vào Sinh tử giới mong muốn tiến giai Thần đại, để lại hậu duệ của mình cho Thiên Trì nhất mạch Đế Thích Thiên không phải không có nguyên nhân.

Kỳ Lân thú cúi đầu, bởi nó phát hiện ra, lúc này huyết mạch Thần thú đã không còn tinh thuần nữa. Nếu như nó còn muốn giữ lại suy nghĩ ban đầu, chỉ e ngay cả huyết mạch Kỳ Lân từ nó hoàn toàn biến mất.

Cự long kiên nhẫn nói:

- Ba ngươi các ngươi phải để huyết mạch Thần thú tiếp tục duy trì bởi thế không cần cố kị. Nếu như gặp được đối tượng thích hợp, ngàn vạn lần không lên bỏ qua. Nếu không ngàn năm sau đừng nói trăm đầu Thánh thú, chỉ e ba người các ngươi cũng tuyệt hậu. Điều này các ngươi hẳn phải học tập nhân loại.

Hạ Nhất Minh khóe miệng khẽ giật, không biết hình dung thế nào mới tốt.

Bất quá điều duy nhất hắn xác định được là tư tưởng đầu Thần thú này có điểm giống với nhân loại, khác hẳn truyền thuyết về sự cao ngạo của Thần thú.

- Tất cả mọi chuyện các ngươi đã biết. Bây giờ ai lưu lại, ai đi ra nhanh chóng quyết định. Lưu lại thì mau tu luyện sớm ngày tiến giai Thần đạo. Đi ra mau chóng một chút tạo ra một đám Thánh thú đứng đầu.

Âm thanh cự long tiếp tục vang lên.

Viên Lễ Huân sắc mặt tái nhợt, cánh tay càng gắt gao nắm chặt Hạ Nhất Minh không buông.

Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, hắn khẽ vỗ vỗ tay nàng, trong lòng không ngừng dao động.

Đế Thích Thiên đột nhiên nói:

- Thần long đại nhân. Vị này là Hạ Nhất Minh, thiên tài nhân loại của chúng ta. Hắn năm nay còn chưa tới ba mươi, không nên ở lại nơi này.

Đám người Băng Tiếu Thiên sắc mặt khẽ biến, Đế Thích Thiên có ý nghĩ này cũng không kỳ lạ. Dù sao Hạ Nhất Minh cũng là người của Thiên Trì nhất mạch, nếu hắn có thể đi ra, khi hắn còn sống, Thiên Trì nhất mạch sẽ vững như thái sơn. Tất nhiên đối với các môn phái khác không có gì tốt.

Đặc biệt những môn phái có ân oán với Hạ Nhất Minh như Động Thiên Phúc Địa, Cửu U khẳng định sẽ nhẫn nại mà sống.

Trong thời gian ngắn, sắc mặt mọi người thay đổi khác nhau, nhưng bọn họ không ai dễ dàng mở miệng.

Viên Lễ Huân sắc mặt lộ rõ vẻ vui mừng nhìn Đế Thích Thiên đầy cảm kích. Hạ Nhất Minh ngây ngốc nhưng không nói một lời.

Bởi vì ngay cả hắn cũng không biết bản thân mình sẽ phản ứng ra sao?

Nếu không thể đi ra vậy ở lại đây trăm năm bất quá bên ngoài sẽ là ngàn năm. Sau ngàn năm khẳng định cảnh còn người mất, cho dù Hạ gia trang cũng trở thành mây khói.

Nhưng nếu một mình rời đi...

Nhìn mọi người xung quanh cùng cự long trên đầu, Hạ Nhất Minh cũng không nghĩ bản thân mình có thể chống lại. Hơn nữa sau khi rời đi khẳng định đường lên Thần đạo sẽ không có hắn. Không còn chút cơ hội nào cho hắn tiến giai nữa.

Cự long tựa hồ suy nghĩ trong giây lát, nói:

- Hắn là thiên tài nhân loại bởi vậy càng phải ở đây không được đi ra.

Đế Thích Thiên sắc mặt khẽ biến, nói:

- Thần long đại nhân. Vì sao ngài có thể để Thần thú lưu lại nòi giống mà nhân loại chúng ta phải ở lại?

Cự long cả giận nói:

- Ta đã sớm nói qua. Nhân loại cùng Thần thú khác nhau. Hài tử của thiên tài nhân loại chưa hẳn đã là thiên tài, nhưng hậu đại của Thần thú qua ngàn năm tu luyện chắc chắn sẽ là Thánh thú siêu cấp. Nếu ta để hắn ra ngoài, ngươi dám cam đoan ngàn năm sau sẽ có trăm vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả xuất hiện ở đây không?

Đế Thích Thiên trợn mắt cứng lưỡi không nói lên lời.

Muốn cho thế hệ sau của Hạ Nhất Minh xuất hiện trăm vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả trong hoàn cảnh này tuyệt đối không thể.

- Còn nữa. Thể chất người này rất đặc biệt, lập tức có thể tiến giai Thần đạo. Nếu vận khí của hắn tốt, chiến đấu cùng đám ghê tởm kia trăm năm, có lẽ sẽ tiến vào Ngụy thần cảnh.

Âm thanh cự long mang theo vẻ bí ẩn:

- Bởi thế hắn phải lưu lại. Nếu hắn thật sự có thể tấn giai Ngụy thần cảnh, chúng ta sẽ có vương bài đệ nhất...

Mọi người trong lòng đại động, sau khi nghe được những lời này, bọn họ lập tức rõ ràng, Thần đạo chưa phải cánh cửa cuối, chí ít cũng còn Thần đạo cường giả Ngụy thần cảnh.

- Đương nhiên ta không phải nhân loại, không cưỡng cầu các ngươi ở lại. Bởi thế quyết định cuối cùng là của các ngươi.

Đế Thích Thiên cùng Viên Lễ Huân đối mắt sáng người, bọn họ không hẹn cùng thở phào nhẹ nhõm.

- Không thể ở lại cũng chuẩn bị cho tốt.

Âm thanh ầm ù của cự long vang lên không dứt:

- Nửa canh giờ sau ta sẽ đưa các ngươi đi, nhưng cũng vận dụng lực lượng không gian tạm thời đóng cửa thông đạo này. Sau thời gian một năm sẽ chứng thức phong bế, các ngươi lưu lại có thể đột phá cực hạn hay không phải xem cố gắng của chính mình.

Âm thanh cự long chậm rãi biến mất, chỉ lưu lại mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Trước lúc này bọn họ chưa từng nghĩ qua, tình hình trong Băng Đảo lại quái dị như vậy.

- Các vị. Có tính toán gì không?

Băng Tiếu Thiên đột nhiên hỏi.

Lưu Ly Động chủ Lưu Xương Cử đôi mắt lóe lên, nói:

- Ta ở lại. Hắc hắc...Lúc trước các vị tiền bối không rời đi, lão phu hiển nhiên cũng không để Lưu Ly Đảo xấu mặt.

Ngao Bác Duệ, Tử Lỗ Li cùng Đế Thích Thiên nhìn nhau, bọn họ đồng thời mỉm cười, trong nụ cười này bao hàm nhiều ý tứ, nhưng không kém phần kiên định.

Lựa chọn của bọn họ dĩ nhiên đã có từ sớm.

Cát Ma Phàm Thù hừ lạnh một tiếng, nói:

- Ta ở lại.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 47

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự