Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1019 Đường lui? (2)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 1849 chữ · khoảng 6 phút đọc

Âm thanh cự long vang vọng không trung:

- Đây là thế giới này sau khi chúng ta tiến vào. Chúng đã hủy diệt tất cả, hơn nữa phóng về phía thông đạo. Năm đó chúng ta không thể lui lại. Chúng ta gạt bỏ hết thảy bảo vệ cánh cửa thông đạo. Lúc này các ngươi chẳng lẽ có đường lùi?

Phảng phất như có luồng điện xẹt qua, tất cả mọi người chuyển qua nhìn Hạ Nhất Minh.

Sau màn vừa rồi trên không trung, bọn họ hiểu rõ, đây là cự long sau khi biết được quyết định của Hạ Nhất Minh mà sắp xếp.

Mặc dù bọn họ không hiểu cự long làm sao có thể biến hóa thần kỳ như vậy nhưng lại vô cùng rõ ràng ý tứ.

Chỉ là bọn họ cảm thấy khó hiểu, cự long vì sao coi trọng Hạ Nhất Minh như vậy? Thậm chí nó coi trọng Hạ Nhất Minh hơn các cường giả khác rất nhiều.

Vẻ tươi cười trên mặt Viên Lễ Huân đã sớm biến mất. Sau khi nhìn được một màn trên không trung, nghe được câu nói kia của cự long, nàng cũng có thể hiểu ý tứ trong đó.

- Không. Điều này không công bằng...

Âm thanh Viên Lễ Huân chợt cao vút, đồng thời mang theo một tia mãnh liệt:

- Chàng còn trẻ, cho dù không tiến giai Thần đạo cũng còn cả trăm năm thời gian.

Ánh mắt của nàng đảo qua những cường giả cùng cự long trên không trung, lúc này âm thanh không bị bất cứ kẻ nào ảnh hưởng nữa:

- Chàng không giống với các ngươi.

Đám người Băng Tiếu Thiên nhất thời trầm mặc, đối với Hạ Nhất Minh mà nói, điều này quả thật không công bằng.

Một người còn chưa tới ba mươi tuổi đã đạt tới cảnh giới này, hắn có quyền lựa chọn con đường khác.

Đám người Cát Ma Phàm Thù, bọn họ nếu không thể tại đây tấn giai Thần đạo. Nhiều nhất trăm năm sau bọn họ sẽ vì hết dương thọ mà chết.

So với ở bên ngoài trăm năm chờ đợi tử vong không bằng tại đây cố gắng tấn giai Thần đạo. Điều này so với bọn họ mà nói chẳng khác sống lâu hơn gấp hai lần.

Viên Lễ Huân nhìn ra nguyên nhân chân chính trong đó, bởi vậy việc này với Hạ Nhất Minh không công bằng.

Âm thanh cự long ầm ù vang lên:

- Tiểu cô nương. Vừa rồi ngươi cũng nhìn thấy Tử vong sinh vật đáng sợ cỡ nào. Lúc này nếu không thể đóng cửa thông đạo, cứ trăm năm lại có một lớp khác xuất hiện. Những tên kinh khủng đó thực lực ngang ngửa chúng ta. Trong thân thể chúng cũng nắm giữ một loại thuộc về thần lực. Mấy trăm năm nay nếu không phải có mấy người thành công tiến giai Ngụy thần cảnh cường giả chỉ sợ chúng ta đã buông bỏ tông đạo này. Nhưng là...

Âm thanh cự long lần đầu tiên hạ thấp như vậy:

- Những người đó đã già. Bọn họ không có khả năng kiên trì lâu hơn. Bởi thế chúng ta hi vọng mau chóng được bổ sung lực lượng mới. Chỉ có Ngụy thần cảnh cường giả mới có thể vĩnh viễn trấn giữ thông đạo này.

Viên Lễ Huân chân mày khẽ nhướng lên, khí chất trên thân thể nàng lúc này biến hóa nghiêng trời lệch đất tựa hồ như cả đời nàng chỉ sử dụng chúng một lần.

- Thần long đại nhân. Nơi này đã có bảy vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả nguyện ý ở lại.

- Tuổi tác bọn họ cũng không còn nhỏ, bởi thế cho dù có thể tấn giai Thần đạo cả đời cũng bị hãm ở Hư thần cảnh không cách nào tiến tới Ngụy thần cảnh. Nhưng tiểu tử bên cạnh ngươi thì khác. Hắn có được thiên phú tu luyện cường đại nhất, cũng là nhân tài có thể tiến giai Ngụy thần cảnh.

Âm thanh cự long thấp hơn nữa:

- Thế giới chúng ta cần lực lượng của hắn.

Đám người Băng Tiếu Thiên nhìn Hạ Nhất Minh đối mắt mơ hồ kích động.

Mặc dù bọn họ với việc Hạ Nhất Minh có thể tấn giai Thần đạo không hoài nghi nữa, nhưng sau khi nghe được đánh giá này của thần long không khỏi hãi hùng.

Viên Lễ Huân càng nắm chặt cánh tay Hạ Nhất Minh hơn, ánh mắt nàng gắt gao không rời.

Hạ Nhất Minh sắc mặt biến hóa khó lường, cho dù là ai cũng thấy được trong lòng hắn dao động cỡ nào.

Bách Linh Bát chậm rãi di chuyển, khi tới trước mặt Viên Lễ Huân cùng Hạ Nhất Minh, gã chậm rãi nói:

- Nhận lời nó.

Hạ Nhất Minh đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng nhìn Bách Linh Bát. Vị lão nhân gia không biết tồn tại mấy ngàn năm này chậm rãi gật đầu.

Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, giờ phút này hắn đem sự tin tưởng đặt lên người Bách Linh Bát.

- Nhất Minh. Thiếp lưu lại cùng chàng.

Viên Lễ Huân gương mặt hoàn toàn khôi phục vẻ bình tĩnh. Sự kích động theo quyết định của Hạ Nhất Minh đã tan thành mây khói.

- Không được.

Hạ Nhất Minh không chút do dự nói:

- Nàng nhất định phải trở ra.

Viên Lễ Huân khẽ cười, nói:

- Nhất Minh. Cho tới lúc này thiếp chưa từng trái ý chàng. Bây giờ để thiếp trái ý một lần đi.

Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, trong lòng dao động.

- Nhất minh. Thiếp vì không muốn liên lụy đã đuổi theo bước chân của chàng. Bởi vậy thiếp muốn nghỉ tạm một chút.

Viên Lễ Huân trên mặt xuất hiện nụ cười, giờ phút này trong ánh mắt tràn ngập nhu tình:

- Nếu bây giờ thiếp ra ngoài, cả đời này hối hận.

Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:

- Nhưng nếu nàng không trở ra ta sẽ hối hận cả đời.

Sau khi nghe cự long đánh giá Tử vong sinh vật, Hạ Nhất Minh cũng không tuyệt đối nắm chắc sẽ bảo vệ được an nguy của Viên Lễ Huân.

Bách Linh Bát nhìn về phía trước, gã khẽ nói bên tai Viên Lễ Huân một lời.

Viên Lễ Huân lập tức mở lớn cặp mắt, nàng như lần nữa bạo phát sức sống, khí chất cả người theo đó thay đổi.

- Ngươi không gạt ta?

Bách Linh Bát lạnh lùng nói:

- Ngươi xem ta đã gạt ai chưa?

Viên Lễ Huân do dự hồi lâu, nàng chậm rãi lắc đầu, ánh mắt tràn ngập vẻ mong chờ.

- Được. Thiếp sẽ trở ra.

Nàng chậm rãi nói từng chữ.

Hạ Nhất Minh trong mắt ánh lên vẻ quái dị. Hắn vừa cảm nhận được quyết tâm của Viên Lễ Huân, đo là quyết tâm đồng sinh cộng tử, một chút dao động cũng không có.

Không ngờ Bách Linh Bát nói một câu lại khiến thái độ của nàng thay đổi, thậm chí chủ động rời đi.

Tâm niệm khẽ động, Hạ Nhất Minh lập tức nghĩ tới một chuyện. Chẳng qua chuyện này vô cùng hư vô mờ mịt.

Bách Linh Bát đưa tay ra, Hạ Nhất Minh ngây ngốc làm theo. Bất quá sắc mặt hắn khẽ thay đổi sau đó khôi phục vẻ bình thường, bởi trên tay hắn lúc này đã có thêm một ngón tay. Theo sau hắn nghe âm thanh rất nhỏ của Bách Linh Bát:

- Đặt nó cùng một chỗ với Truy tung khí.

Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, khi hắn thu tay về, mảnh kim loại bằng đầu ngón tay này đã tiến vào Ngũ hành không gian.

Mà trên tay Bách Linh Bát lúc này đã mọc ra một ngón tay khác. Bọn họ hành động vô cùng mau lẹ, thậm chí chưa kinh động những người khác đã kết thúc.

Bách Linh Bát tiếp tục thì thầm vào tai Lôi điện, bảo trư. Hai tên tiểu tử này nhất loạt bình tĩnh lại. Đối với lời nói của Bách Linh Bát, chúng có niềm tin lạ thương.

Chỉ có Kỳ Lân thú sống chết không chịu rời đi, bất luận Kỳ Lân Thánh chủ uy hiếp thế nào nó cũng không thay đổi.

Nhưng nửa canh giờ sau cự long lần nữa xuất hiện, nó đưa cự trảo khổng lồ khẽ đụng lên người Kỳ Lân thú. Tên này lập tức bay ngược vào mảnh sa mạc gần đó.

Bất quá ngay khi thân thể nó tiếp xúc cùng sa mạc, nhất thời xuất hiện một cỗ năng lượng dao động, theo đó biến mất.

- Các ngươi vào bằng đường nào, nó ra bằng đường đó.

Cự long chậm rãi nói.

Hạ Nhất Minh trong lòng cười khổ. Sau khi chứng khiến thực lực cự long, hắn không khỏi thán phục trong lòng. Hơn nữa càng hiểu rõ thêm, nếu từ đầu cự long này không muốn để hắn rời khỏi, hắn căn bản không thể phản kháng.

Ngay sau đó cự long huy vũ cự trảo, mỗi một lần đều có người bay đi. Viên Lễ Huân, Lôi điện cùng bảo trư lần lượt rời đi. Cuối cùng nó do dự một chút, rốt cuộc cũng vung tay đưa Bách Linh Bát ra ngoài.

Hạ Nhất Minh khóe mắt khẽ giật, những người khác không nhìn ra mánh khóe nhưng hắn thấy rõ ràng, đầu cự long này vô cùng kính trọng Bách Linh Bát, bọn họ trước đây khẳng định đã gặp mặt.

Nhưng Bách Linh Bát lại kiên quyết phủ nhận, điều này cũng khiến Hạ Nhất Minh nghĩ không thông.

- Các ngươi đều ở lại vậy cố gắng tu luyện đi. Không lâu nữa những tên đáng chết kia sẽ xuất hiện. Nếu khi đó các ngươi còn chưa tiến giai, chờ đợi các ngươi sẽ là tử vong.

Cự long sau khi tống đi đám người kia âm thanh chậm rãi hơn, nói:

- Biện pháp đột phá tốt nhất chính là chiến đấu. Ta có thể sử dụng lực lượng không gian truyền tống các ngươi tới bên cạnh Tử vong sinh vật. Mặc dù có chút mạo hiểm nhưng làm thế hiệu quả tiến giai cũng là cao nhất.

Băng Tiếu Thiên giật mình, nói:

- Thần long đại nhân. Chúng nó đã xuất hiện rồi sao?

- Có thể nói là đội ngũ tiên phong của chúng. Nếu các ngươi ngay cả những tên này còn không đối phó được vậy không có tư cách tiến giai.

Đám người Băng Tiếu Thiên liếc mắt nhìn nhau, bọn họ âm thầm đồng ý.

Để có thể nhanh chóng tiến giai, bọn họ đồng ý mạo hiểm.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 41

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự