Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1016 Thông đạo không gian (2)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2068 chữ · khoảng 7 phút đọc

Sau hồi lâu, cự long mới lên tiếng:

- Thì ra đám Tử vong sinh vật này tới từ " tinh cầu" khác. Trách không được chúng ta mỗi khi tiêu diệt chúng, cứ cách trăm nam sau một nhóm khác xuất hiện.

Đôi mắt Bách Linh Bát sáng lên một chút, nói:

- Các ngươi phát hiện tinh cầu này đã bị Tử vong sinh vật chinh phục, mà Tử vong sinh vật còn căn cứ lớn hơn. Bởi thế cứ trăm năm một nhóm Tử vong sinh vật cường đại hơn lại tới. Các ngươi đã tiêu diệt bốn lần, như vậy lần thứ năm hẳn rất nhanh sẽ tới.

- Không sai. Ngươi nói rất đúng.

Cự long hỏi:

- Ngươi có biện pháp giải quyết?

Bách Linh Bát lạnh lùng nhìn lên đầu cự long khổng lồ, gã không chút khiếp sợ nói:

- Đóng cửa vĩnh viễn không gian thông đạo này có thể vĩnh viễn diệt trừ hậu họa.

Đám người Hạ Nhất Minh giật mình, tròng mắt họ đồng thời phát sáng, bởi bọn họ biết, Bách Linh Bát nói khẳng định liên quan tới lực lượng không gian. Mà lực lượng này mới có tư cách liên quan tới Thần đạo.

Âm thanh cự long mang theo vẻ khổ não khó hình dung:

- Biện pháp này chúng ta đã sớm nghĩ qua nhưng đáng tiếc chúng ta không thể đóng lại.

- Tại sao?

- Không biết.

Cự long vô cùng sảng khoái nói:

- Năm trăm năm trước chúng ta mở ra không gian thông đạo này, sau khi phát hiện đám Tử vong sinh vật kinh khủng đã muốn đóng lại. Nhưng đáng tiếc lực lượng không gian của chúng ta đã mất đi tác dụng, bất luận sử dụng phương pháp nào cũng không thể đóng lại. Vì không để những sinh vật đó xâm nhập thế giới, Thần đạo cao thủ cùng Thần thú không ngại liên thủ đối phó. Chúng ta phong ấn thông đạo này, đem thần khí Băng Lăng Kính đặt lên cửa thông đạo, nếu hậu nhân của chúng ta có năng lực đột phá thần khí, hơn nữa mở ra phong ấn, vậy sẽ có tư cách tiến vào nơi này sóng vai tác chiến.

Cự long dừng lại một chút, nói:

- Sau một năm thông đạo này sẽ biến mất. Mà chúng ta tiêu hao hết lực lượng mới có thể tiêu diệt đám Tử vong sinh vậy đó. Bất quá sau trăm năm, thông đạo này xuất hiện lần nữa, đám Tử vong sinh vật lại tới. Thực lực của chúng mỗi lúc một cao hơn, vì ngăn cản chúng, chúng ta không thể trở lại thế giới của mình. Cứ như vậy trải qua bốn trăm năm thời gian, lực lượng của chúng ta suy yếu, rốt cuộc cũng đợi được viện quân. Chỉ là...

Âm thanh cự long đầy vẻ tiếc nuối:

- Nhưng không ngờ ngay cả một vị Thần đạo chân chính cũng không có.

Trầm mặc, yên tĩnh...

Sau khi nghe Thần long đại nhân khổ não than thở, sắc mặt mọi người đã biến đổi. Tới tận lúc này bọn họ đã hiểu, trách không được các vị tiền bối để lại ghi chép không rõ ràng.

Mà thần khí cùng băng tuyết ngoài Băng Đảo không phải vì ngăn cản bọn họ tiến vào mà vì thực lực bọn họ không đủ.

Chỉ là các vị tiền bối này không ngờ, thiên địa lực lượng bên ngoài đã vô cùng thiếu thốn, bởi thế dựa theo yêu cầu về thực lực của bọn họ, dĩ nhiên không có ai đủ khả năng xông vào.

Lúc này nếu không phải Viên Lễ Huân được thần khí Băng Lăng Kính chấp nhân, hơn nữa quái thai Hạ Nhất Minh cùng khôi lỗi thi triển thiên địa chi uy, chỉ sợ không ai có thể tiến vào.

- Tại sao? Tại sao như vậy...

Lưu Xương Cử thì thào nói.

Bách Linh Bát nhìn lão, nói:

- Các vị tiền bối Thần đạo của các ngươi nắm giữ lực lượng không gian. Mà bọn họ đồng thời phát hiện có thể mở ra một thông đạo tới đây, bởi vậy bọn họ tập hợp tất cả mở ra thông đạo.

Gã nói tới đây, dừng lại một chút, theo sau nói:

- Lực lượng của sinh vật không ngờ cường đại tới độ có thể mở ra không gian thông đạo, đây quả là vấn đề mới.

Hạ Nhất Minh tức giận trừng mắt nhìn, người này lại bắt đầu nói những lời không ai hiểu được.

Cũng may lúc này Bách Linh Bát không đi quá xa chủ đề, gã nói tiếp:

- Bất quá đáng tiếc là tiền bối của các ngươi tính sai phương hướng. Bọn họ sau khi mở ra thông đạo lại phát hiện nơi đây không phải Sinh mệnh địa mà là tràn ngập Tử vong sinh vật. Mặc dù họ hành động sai lầm nhưng cũng may đã kịp ngăn chặn không cho Tử vong sinh vật từ thông đạo này tiến vào thế giới các ngươi. Nếu không năm ngàn năm trước thế giới của các ngươi đã biến mất vĩnh viễn.

Mọi người trong lòng mơ hồ phát lạnh. Mặc dù bọn họ chưa thấy sinh vật kinh khủng kia nhưng qua đánh giá của cự long, sao không thể đoán ra.

- Vì sao thông đạo này không đóng được?

Viên Lễ Huân hỏi.

Đây cũng là vấn đề mấu chốt, nếu có thể đóng cửa thông đạo này tất cả sẽ được giải quyết.

- Bởi vì thông đạo này không bình thường mà trải qua biến dị thường không.

Âm thanh của Bách Linh Bát vô cùng lạnh lẽo vang lên:

- Hai đầu thông đạo này mở ra, thời gian hai bên lại vô cùng khác biệt. Nơi này trải qua năm trăm năm nhưng bên kia chính là năm ngàn năm.

Nói tới đây Bách Linh Bát ngừng lại, cao giọng hỏi:

- Các ngươi vì sao có thể mở được thông đạo này? Đây chính là thời không thông đạo thần bí nhất trong không gian. Tỷ lệ thành công mở ra không tới một phần ngàn vạn.

Cự long trầm mặc hồi lâu, mọi người tưởng rằng nó sẽ không trả lời, đột nhiên âm thanh ầm ù vang lên:

- Chúng ta chỉ ngưng tụ lực lượng không gian của nhân thú toàn lực đánh vào một điểm, kết quả thông đạo này xuất hiện.

Bách Linh Bát chậm rãi lắc đầu, mà mọi người sau khi nghe đáp án này hoàn toàn không nói gì.

Cơ hội một phần ngàn vạn không ngờ cứ thế xuất hiện. Bất quá cuối thông đạo này lại là Tử vong sinh vật chờ đợi.

Phỏng chừng khi thành công mở ra thông đạo này, các vị tiền bối cũng không ngờ tới.

- Thiên địa lực lượng trong thế giới các ngươi là một loại năng lượng đặc biệt. Năng lượng này tại tình huống bình thường đủ để duy trì cùng phong ấn thông đạo này. Bất quá lúc này thiên địa lực lượng bên ngoài đã không đáp ứng được, bởi thế sau một năm thông đạo sẽ biến mất do thiếu thốn năng lượng.

Bách Linh Bát mở miệng giải thích lần cuối, theo sau gắt gao ngậm miệng không nói nữa.

Mọi người nhìn nhau, trong ánh mắt đều thấy rõ vẻ khổ não. Thì ra họa này hết thảy là do Thần đạo cường giả cùng Thần thú lúc trước gây ra. Bọn họ muốn mở ra thông đạo nhưng phương hướng sai lầm, kết quả tìm tới địa phương hủy diệt.

Trầm mặc hồi lâu, âm thanh cự long lại vang lên:

- Mỗi lần Tử vong sinh vật xuất hiện, số lượng cùng lực lượng càng gia tăng thêm. Chúng ta thương vong thảm trọng bởi vậy cần bổ sung lực lượng mới. Các ngươi những Nhân đạo đỉnh cấp cường giả tại đây cố gắng tiến giai Thần đạo. Về phần tiểu cô nương kia, ngươi mang Thánh thú trở về, chuyển lời cho các môn phái Đông Tây, cách trăm năm. Không, cách ngàn năm để bọn họ tập hợp người tiến vào đây. Ta sẽ làm phong ấn suy yếu để Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cùng Thánh thú huyết mạch Thần thú có thể trực tiếp tiến vào.

- Không.

Viên Lễ Huân không nghĩ ngợi nói:

- Ta sẽ không đi ra.

Nàng gắt gao kéo tay Hạ Nhất Minh, bạch quang trên thân thể bắt đầu khởi động, ngay cả quang mang thần khí Băng Lăng Kính mơ hồ cũng bị dẫn dắt.

- Ngươi ở lại cũng vô dụng.

Âm thanh cự long mang theo chút phẫn nộ do bị chống đối:

- Tại đây trong thời gian ngắn tất cả có thể tiến giai Thần đạo, tu vi của ngươi quá kém, nếu ở đây chỉ liên lụy người khác.

Sắc mặt Viên Lễ Huân tái nhợt không còn huyết sắc, hàm răng nàng khẽ cắn môi dưới, trong đầu không ngừng vang lên vài từ.

Liên lụy người khác...

Chẳng lẽ đây là vận mệnh của nàng, nhất định không thể thay đổi?

Nàng rời khỏi Hạ Nhất Minh tới Băng Cung ngàn khó vạn khổ trong thời gian ngắn ngủi tiến giai Ngũ khí Tôn giả. Khi Băng Đảo xuất hiện nàng không để ý thân mình dẫn dắt quang mang thần khí Băng Lăng Kính.

Hết thảy điều này bởi vì nàng không muốn liên lụy hắn.

Đây là tâm nguyện của nàng từ sau khi rời khỏi Hoành Sơn.

Nhưng thời khắc này từ miệng cự long truyền tới câu nói đánh vỡ hoàn toàn tâm nguyện của nàng.

Thì ra bản thân mình vẫn còn liên lụy hắn.

- Ta ở lại...

Âm thanh già nua từ miệng Kỳ Lân thú truyền ra.

- Không được. Ngươi phải đi.

Kỳ Lân Thánh chủ Khâu Thần Nỗ lớn tiếng quát.

Kỳ Lân thú chậm rãi lắc đầu, nói:

- Năm ngàn năm trước Thần đạo cường giả cùng Thần thú không có người bỏ chạy, lúc này ta cũng không muốn là kẻ đó.

Lôi điện hí vang một tiếng, trên chiếc sừng tím lóe lên quang mang. Mặc dù nó không thể mở miệng nói như cự long cùng Kỳ Lân thú nhưng kẻ ngốc cũng hiểu ý nó lúc này.

Trên lưng Lôi điện, bảo trư nhảy dựng lên, từ miệng nó âm thanh như lôi đình vang lên. Chỉ là so với âm thanh cự long thua kém khá nhiều.

Kỳ Lân thú lắc đầu, nói:

- Các ngươi không thể lưu lại. Lúc này Thánh thú huyết mạch Thần thú đã vô cùng thưa thớt. Nếu các ngươi lưu lại, trên đại lục Thánh thú huyết mạch Thần thú chỉ còn đại xà kia.

Âm thanh cự long vang lên lần nữa:

- Ba ngươi các ngươi không ai có thể ở lại.

Ba tiếng kêu bất đồng vang lên. Có lẽ mang trong mình huyết mạch Thần thú, ba tên này đối âm thanh cự long không cảm giác gì, ngay cả khí thế phô thiên cái địa của Thần thú cũng không thể áp chế chúng.

- Thần long đại nhân.

Kỳ Lân thú ngẩng cao đầu, nói:

- Trong cơ thể chúng ta chảy huyết mạch Thần thú. Chuyện nhân loại có thể làm được, chúng ta cũng làm được. Trên đời này chỉ có Thần thú vẫn lạc chứ không có Thần thú trốn tránh trách nhiệm.

- Ngươi nói đúng. Trên thế giới không có Thần thú trốn tránh trách nhiệm.

Cự long lập tức kêu lên:

- Ta cũng hi vọng các ngươi không trốn tránh trách nhiệm của mình bởi thế mới để các ngươi đi.

Lôi điện chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn bảo trư cùng Kỳ Lân thú, lúc này cả ba khẽ ngẩn ra.

- Lực lượng cùng số lượng Tử vong sinh vật ngày càng lớn, chúng ta lúc này có thể miễn cưỡng chống đỡ được. Nhưng một trăm năm sau, thông đạo này mở ra, chúng ta chỉ còn đường chết.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 63

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự