Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1012 Thông đạo (1)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 1773 chữ · khoảng 6 phút đọc

Đôi mắt mọi người liếc nhìn xung quanh, kể cả Hạ Nhất Minh lúc này ánh mắt cũng không giấu được vẻ kỳ dị. Những ánh mắt này tràn ngập kinh hãi mơ hồ, đây là ánh mắt cực kỳ hiếm gặp với bọn họ.

Trước khi đi tới Bắc hải, bọn họ đều là những cường giả đỉnh cấp của nhân loại, trên thế giới này đã không vật gì khiến họ sợ hãi như vậy.

Có lẽ chỉ có khi sắp hết đi dương thọ, tâm tình bọn họ mới dao động như vậy.

Bọn họ không để ý tới hết thảy tiến vào Băng Đảo dĩ nhiên bởi vì muốn tiến giai Thần đạo. Nhưng nguyên nhân chính thức chính là tuổi thọ sắp hết.

Bất quá giờ phút này âm thanh đầy tang thương vang lên bên tai khiến bọn họ không nhịn được cảm giác bất an trong lòng.

Trong nháy mắt bọn họ đã rơi khỏi cảnh giới Cửu Trọng Thiên, trở lại thành tu luyện giả lần đầu bước vào sinh tử.

Băng Tiếu Thiên thở dài một tiếng, nói:

- Được là ta mất cũng là ta. Đi thôi.

Lão nói những lời này vô cùng chậm rãi, nhất thời tâm trạng mọi người biến hóa thần kỳ. Đôi mắt họ cũng dần khôi phục vẻ bình tĩnh, mọi người đều nhìn nhau mang theo vẻ trào phúng.

Trước lúc này bọn họ đã trải qua nhiều lắm.

Thần đạo Ngưng huyết nhân thiên địa chi uy, một kích phát ra mười tám đầu Thánh Thú Vương ngã gục. Ngàn năm Băng Đảo từ hư vô hùng dũng hiện ra. Trong quá trình này thiếu chút nữa có người uổng mạng. Theo sau thần khí Băng Lăng Kính dễ dàng bị Viên Lễ Huân dẫn dắt, cuối cùng là biểu hiện của Hạ Nhất Minh vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.

Tất cả những điều này đã phá vỡ hoàn toàn nhận thức của họ.

Dưới tình huống như vậy, cho dù tâm lý của họ mạnh mẽ hơn cũng cảm thấy tâm tàn ý lạnh.

Hơn nữa quan trọng hơn, cho tới giờ cũng không ai nghĩ sau khi bọn họ phá vỡ lớp phòng ngự lại có thể nghe âm thanh nhân loại.

Nghe lời ân cần hỏi thăm này, tất cả mọi người không khỏi có cảm giác lạnh lẽo thấu xương.

Ngàn năm Băng Đảo sau khi Thần đạo biến mất mới xuất hiện, mà Thần đạo biến mất đã năm ngàn năm.

Cường giả nhân loại trên đại lục mặc dù mỗi thời mỗi khác nhưng không có khả năng thua kém quá xa. Cho dù các vị tiền bối thuận lợi đánh lui Thánh Thú Vương Bắc cương cùng Bắc hải lần nhiều nhất cũng chỉ có mười người.

Nhưng cho tới lúc này không ai đủ năng lực đột phá thần khí Băng Lăng Kính, đành để lại hi vọng cho hậu thế.

Bởi vậy mỗi một môn phái đều có ghi chép về việc này. Trong năm ngàn năm qua không ai, cũng như không sinh vật nào có thể như ý tiến vào Băng Đảo.

Nhưng lúc này trong đó truyền ra âm thanh nhân loại? Đó là ý gì?

Dĩ nhiên không ai có thể sống năm ngàn năm.

Hơn nữa có thể khẳng định lão nhân gia chưa gặp mặt này là một vị Thần đạo cao thủ trong truyền thuyết.

Đối mặt với lão quái vật bất tử như vậy, các vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả hiện nay hiển nhiên kinh hãi mất đi năng lực.

Bất quá dù sao bọn họ cũng là Cửu trọng thiên cường giả, những người đã đứng trên đỉnh nhân loại rất lâu, chỉ suy nghĩ một lát đã từ trong kinh hãi phục hồi.

Đây mới chính là lúc Nhân đạo đỉnh cấp cường giả thể hiện thực lực cùng ý chí. Nếu không có nghị lực cùng kiên trì, bọn họ cả đời cũng đừng mong trong điều kiện ngặt nghèo như vậy tiến giai Nhân đạo đỉnh cấp.

Cơ hồ không hẹn mọi người cùng đồng loạt bay xuống. Mục tiêu của bọn họ dĩ nhiên là huyệt động không chút ánh sáng kia. Bất luận xảy ra chuyện gì phía trước cũng không cách nào ngăn cản bước chân bọn họ tiến vào.

Trên mặt đất, đôi mắt xinh đẹp của Viên Lễ Huân lóe lên quang mang kỳ dị. Hàm răng cắn chặt, Ngũ hành vũ y trên thân thể quang mang lấp lánh, không ngờ nàng cũng quyết định tiến vào.

Hạ Nhất Minh khẽ vỗ lên cổ Lôi điện, lập tức một người một ngựa đã chắn trước mặt Viên Lễ Huân.

Viên Lễ Huân trên mặt vẫn bình tĩnh như trước, chỉ là trong đôi mắt kia đã không còn nửa phần dao động. Giờ phút này Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm nhận nữ tử trước mặt trở lên xa lạ, nhưng điều này cũng khiến trái tim hắn hưng phấn kích động.

Than nhẹ một tiếng, Hạ Nhất Minh đưa tay đón lấy Viên Lễ Huân, mà nàng lúc này cũng đưa một cánh tay như ngọc nắm lấy tay hắn.

Khẽ dụng lực, nhất thời Viên Lễ Huân đã được kéo lên. Một đạo quang mang lạnh lẽo lập tức ùa vào khiến cảm giác ấm áp trong lòng Hạ Nhất Minh hoàn toàn biến mất.

Ánh mắt theo dõi quang mang trên đỉnh đầu, Hạ Nhất Minh nhẹ giọng hỏi:

- Lễ Huân. Thứ này sẽ không giáng xuống chứ?

Viên Lễ Huân chăm chú hồi lâu, rốt cuộc xấu hổ cười, nói:

- Thiếp không biết.

Hạ Nhất Minh khẽ thở dài một hơi. Cho dù là người nào trên đầu xuất hiện kiện thần khí nhưng không thể khống chế chỉ sợ cũng có cảm giác như hắn lúc này.

Ngũ Hành Hoàn trong tay nắm chặt, hai chân hắn khẽ kẹp lại, Lôi điện đang lén lút quan sát phía trên lập tức bay vào hắc động.

Nó sau khi quang hóa hai mươi khỏa Lôi chấn tử đã nắm giữ năng lực phi hành, chẳng qua theo thói quen bình thường vẫn chạy trên mặt đất mà thôi. Bất quá tới giờ phút quan trọng, nó dĩ nhiên sử dụng phi hành.

Bảo trư chui vào lòng Viên Lễ Huân, tiểu gia hỏa này phỏng chừng như cũng nhìn ra sự uy hiếp của thần khí Băng Lăng Kính, bởi vậy hoàn toàn dựa vào nàng. Về phần Hạ Nhất Minh, tạm thời thay đổi trận địa cũng không tính là phản bội.

Lúc này mọi người đã tiến vào hắc động, duy chỉ có người không bị ảnh hương chính là Bách Linh Bát cùng Thần đạo Ngưng huyết nhân.

Hai người bọn họ hình thành một tổ hợp mới, rốt cuộc cũng tiến vào. Cho dù với nhãn lực của Hạ Nhất Minh cũng không cách nào nhìn ra bí mật Băng Đảo lúc này.

Không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại, khiến bọn họ di chuyển như qua tầng nước mỏng, cảm giác vô cùng thần kỳ.

Đương nhiên Hạ Nhất Minh có thể khẳng định, nơi này tuyệt đối không có bất cứ dòng nước nào. Bởi vậy thứ họ đi qua không phải thác nước, hơn nữa sau khi xuyên qua vật này, Hạ Nhất Minh không thể cảm ứng được sự tồn tại của Bách Linh Bát cùng Thần đạo Ngưng huyết nhân.

Thẳng tới khi Thần đạo Ngưng huyết nhân tiến vào, cảm giác quen thuộc lúc trước mới xuất hiện.

Hạ Nhất Minh thở phào nhẹ nhõm. Sắc mặt hắn tương đối kỳ dị, mới vừa rồi xuyên qua lực lượng thần kỳ như vậy, ngay cả ý niệm giao tiếp với Thần đạo Ngưng huyết nhân cũng bị cắt đứt. Thủ đoạn này tuyệt đối vượt qua sức tưởng tượng.

Phải biết rằng ý niệm Thần đạo Ngưng huyết nhân luôn tồn tại trong đầu Hạ Nhất Minh, chỉ cần khôi lỗi này không tử vong, Hạ Nhất Minh hoàn toàn có thể cảm nhận được vị trí của nó. Mặc dù không có khả năng biết nó làm gì nhưng phương hướng tuyệt đối có thể xác định.

Lúc trước Cát Ma Phàm Thù giao khôi lỗi cho Hác Huyết chạy tới phương Nam cũng vì đạo lý này.

Mà lúc này cảm giác mất liên lạc kia khiến Hạ Nhất Minh xác định, hẳn là có vị Thần đạo cao thủ nào đó sử dụng năng lực không gian.

Trước mắt lóe lên mảnh quang mang, trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, hắn thúc nhẹ Lôi điện, bạch mã nhất thời phát lực nhảy ra khỏi bóng tối.

Một cơn gió thổi lại khiến tâm tình kích động của Hạ Nhất Minh có chút phục hồi.

Ánh mắt đảo qua đám người Băng Tiếu Thiên đều ở nơi này. Nếu có thể vào dĩ nhiên sẽ gặp, mà mấy người bọn họ không ai đứng ngoài.

Bất quá khi tiến vào nơi này rõ ràng không ai có phát hiện gì, bởi vậy bọn họ đang nhìn ngắm xung quanh đánh giá.

Hạ Nhất Minh cũng vậy, hắn đưa mắt nhìn xung quanh. Quang cảnh nơi này nhìn như hoang mạc cơ bản không nhìn thấy tận cùng. Trừ cát ra nơi này vô cùng khô ráo, không có điểm thần kỳ nào.

Điều duy nhất khiến họ cảm thấy kỳ quái chính là, bên trái cách họ trăm trượng có một đỉnh núi. Đỉnh núi này mặc dù không phải cao lớn tới trời nhưng nằm trên cát như vậy có chút kỳ lạ.

Chỉ là mọi người vừa tiến vào hiển nhiên không dám mạo muội thám thính.

Ánh mắt thu hồi, Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi:

- Các vị. Vừa rồi là ai lên tiếng?

Những người này tiến vào trước hắn, có lẽ sẽ có phát hiện.

Nhưng đám người Băng Tiếu Thiên đồng loạt lắc đầu, bọn họ trên mặt đều lộ thần sắc kỳ lạ, hiển nhiên bọn họ giống Hạ Nhất Minh, cũng không tìm được.

- Các tiểu bằng hữu. Hoan nghênh các ngươi tới.

Âm thanh già nua lần nữa vang lên, hơn nữa âm thanh này phát ra từ gần đó khiến cả không gian ầm ì như sấm. Kể tưc lúc này, dù là Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng không cách nào xác định nơi phát ra âm thanh.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 54

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự