1140
960
720

Chương 1013: Thông đạo (2)

Tất cả mọi người sắc mặt đại biến, bọn họ đã dốc toàn lực nhưng cũng không phát hiện khí tức sinh mệnh nào. Điều này nói rõ công phu ẩn nặc của người này thật sự rất cao. Thậm chí lão thích khách bên cạnh bọn họ, mồ hôi lạnh chảy đầu người cũng muốn tìm hiểu phương pháp ẩn nặc này.

- Tiền bối nơi nào? Không biết nên xưng hô thế nào cho phải.

Băng Tiếu Thiên cao giọng nói:

- Nếu tiền bối bằng lòng, xin cho vãn bối bái kiến.

Trên thế giới, Băng Tiếu Thiên là cường giả đứng đầu nhưng tại đây lão chỉ có thể luôn miệng xưng hô một tiếng " tiền bối". Bởi vì người có thể xuất hiện tại đây bất luận là nhân vật nào cũng xứng đáng với hai từ đó.

Không khí trầm mặc trong giây lát, theo sau âm thanh sàn sạt vang lên rất khẽ. Âm thanh này ngay từ đầu không thể nghe thấy nhưng càng về sau càng cộng hưởng lớn dần.

Trong lòng mọi người mừng thầm, bọn họ hiểu, vị tiền bối kia chuẩn bị xuất hiện.

Hạ Nhất Minh ngưng thần lắng nghe, lập tức nhận ra được phương hướng phát ra âm thanh đó. Hắn quay đầu nhìn lại, ánh mắt ngưng đọng, miệng không hề giữ hình tượng, càng lúc càng mở lớn.

Giờ phút này tất cả mọi người đồng loạt lộ ra bộ dạng như vậy, ngay cả vài đầu Thánh thú huyết mạch Thần thú cũng không ngoại lệ.

Bởi vì bọn họ đã thấy được sinh vật, một sinh vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Cách bọn họ trăm trượng, ngọn núi lớn bắt đầu chuyển động, âm thanh sàn sạt càng lúc càng lớn hơn.

Trên mặt đất vốn chỉ là cát nhưng không ngờ ở nơi này xuất hiện ngọn núi. Mặc dù mọi người trong lòng cảm thấy kỳ quái nhưng đã tiến vào nơi này, đừng nói là thấy núi dựng trên cát, mà thấy trong cát có mảnh đại dương nhỏ cũng có thể chấp nhận.

Bất quá ngọn núi này đột nhiên sống lại, hơn nữa chậm rãi bay lên không trung, điều này cho dù người có thần kinh vững vàng hơn cũng không thể thừa nhận.

Một sinh vật cực lớn từ trên đỉnh núi mắt đầu lộ ra, hơn nữa bay lượn vần vũ trên không trung. Cuối cùng cả ngọn núi lớn bay lên, lúc này cả bầu trời bị sinh vật này che lấp.

- Long...

Âm thanh khô khốc từ miệng Băng Tiếu Thiên vang lên.

Đông Tây lục địa mặc dù có nhiều Thần thú khác nhau nhưng không nghi ngờ trong tất cả thần thú, đệ nhất chính là sinh vật mệnh danh " Long".

Mà Long nắm giữ uy lực thế nào trong truyền thuyết có một phương pháp xác định, chính là dựa vào thể tích bao lớn của nó.

Càng khổng lồ, Long càng nắm giữ uy năng cường đại.

Nhưng lúc này đám người Hạ Nhất Minh chứng kiến một đầu cự long che khuất bầu trời, điều này khiến hô hấp của họ như ngừng lại.

Cự long này to lớn vượt ngoài nhận thức của bọn họ.

Trong đó Hạ Nhất Minh, Cát Ma Phàm Thù không nghi ngờ ấn tượng nhất. Bọn họ tại Quỷ Khốc Lĩnh từng chạm chán Long xà, Cát Ma Phàm Thù thậm chí còn giao chiến qua, bởi thế bọn họ hiểu rõ thể tích khổng lồ mang lại bao nhiêu uy lực.

Bất quá Long xà nếu tới nơi này múa may so với cự long kia chỉ như đầu rắn nhỏ chưa trưởng thành.

Sau hồi lâu ngọn núi cao đã hoàn toàn biết mất, trên mặt đất lộ ra hố sâu vô cùng khủng bố. Cho dù đứng bên cạnh nhìn xuống cũng có cảm giác hoa mắt.

Đầu cự thú này không phát ra bất cứ uy áp nào nhưng điều này đã không còn quan trọng. Chỉ bằng thân thể kia, cho dù nó không nắm giữ uy lực Thần đạo, tung mình đè xuống phỏng chừng không còn sinh vật nào giữ nguyên hình dạng.

Đương nhiên cường giả am hiểu Toản địa thuật thì ngoại lệ.

Cát Ma Phàm Thù hô hấp dồn dập thì thào nói:

- Long, Thần đạo...Thì ra Thần đạo thật sự tồn tại.

Trong âm thanh của lão ẩn chứa hưng phấn không nói thành lời. Cho dù ai gặp phải cảnh ấn tượng này, trong lòng hân hoan không kém gì lão.

Điều này tất cả mọi người ở đây có thể làm chứng.

Mặc dù bọn họ đã tiến vào Băng Đảo hơn nữa xuyên qua không gian thần kỳ nhưng trước khi chứng kiến Thần đạo hoàn toàn không yên lòng. Mà giờ phút này bọn họ đã tin.

Thần đạo, ngay trước mắt...

- Thần long các hạ tôn kính. Bắc hải Băng Cung truyền nhân xin thỉnh an ngài.

Băng Tiếu Thiên khom người tới tận thắt lưng, không cần biết Thần long trên không có nhìn rõ bản thân lão như con kiến hôi hay không vẫn bộc lộ thiện ý.

Đế Thích Thiên, Tử Lỗ Li, Ngao Bác Duệ cùng Lưu Xương Cử đồng loạt hành lễ.

Trước khi Thần đạo biến mất, năm đại phái này vô cùng cường thịnh, nhưng một ngày Môn chủ cùng trưởng lão Thần đạo biến mất, bọn họ chịu ảnh hưởng quá lớn.

Bất quá thông qua di thư các vị tiền bối để lại, bọn họ biết sự biến mất này có liên quan tới Băng Đảo, bởi vậy giờ phút này muốn lôi kéo quan hệ.

Chỉ là trong lòng bọn họ vẫn không ôm hi vọng quá lớn.

Dù sao nhân thú bất đồng, có trời mới biết cự long này quen biết môn phái họ hay không. Hơn nữa trải qua năm ngàn năm, các vị tiền bối lúc trước đã sớm vẫn lạc, bởi thế bọn họ chỉ muốn dò xét xem có thể thu hồi thần binh của các vị tiền bối đó, thậm chí là thần khí.

Cự long trên không trung đột nhiên cử động, chậm rãi một nó hạ chiếc đầu như mặt trời nhỏ thấp xuống. Đây chính là Long thủ trong truyền thuyết, đôi mắt kinh khủng mang theo tia lạnh nhạt tựa hồ như thu tất cả vào trong.

Hạ Nhất Minh trong lòng bốc lên trận hàn ý, hắn gắt gao nắm chặt đôi tay Viên Lễ Huân, thậm chí có thể cảm nhận hơi ấm từ đó. Đột nhiên thân thể run lên, hắn mơ hồ cảm nhận được ánh mắt cự long đang chú ý tới mình.

Cũng không phải nói quá mà thật sự khi ánh mắt đó chiếu tới thân thể, hắn mới có phản ứng mãnh liệt như vậy.

Đôi tay bé nhỏ của Viên Lễ Huân truyền tới một cỗ lực lượng khiến tay hắn như muốn đóng băng. Hắn quay đầu lại bất chợt gặp được ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

Trong lòng không hiểu vì sao bỗng bình tĩnh lại. Dưới áp lực khổng lồ của cự long, Hạ Nhất Minh buông lỏng tâm tình.

Dù sao bản thân hắn cũng không có khả năng chống đỡ. Nếu cự long này muốn lấy đi tính mạng của hắn, hắn tuyệt đối không thể phản kháng. Nếu đã vậy cần gì lo lắng đề phòng.

Thở thật dài một hơi, hắn quay sang nhìn Viên Lễ Huân gật đầu.

Giờ phút này trái tim họ như hòa làm một, ngay cả sinh mạng cũng vậy.

Áp lực cực lớn dời đi, âm thanh Bách Linh Bát đột ngột vang lên bên tai hắn:

- Cự long này rất chú ý tới ngươi. Hơn nữa ta đối với nó có cảm giác quen thuộc.

Hạ Nhất Minh khẽ giật mình, hắn đương nhiên sẽ không nghi ngờ lời của Bách Linh Bát. Bởi vì cảm giác bị quan sát vừa rồi tuyệt đối không sai.

- Ngươi biết nó?

Hạ Nhất Minh không tin hỏi lại.

- Không nhận ra nhưng ta có cảm giác quen thuộc.

Bách Linh Bát bình tĩnh nói.

Hạ Nhất Minh trong lòng cảm khái. Mấy năm nay Bách Linh Bát cùng hắn ngao du tứ hải, không ngờ có thể sử dụng " cảm giác". Không thể không nói, gã đã không khác gì nhân loại. Ít nhất trên phương diện tự đặt vấn đề đã không khác biệt.

Chiếc đầu khủng bố của cự long dừng lại trên không trung. Nó tựa hồ đang gặp nan đề nên không nói một lời. Đám người Hạ Nhất Minh hiển nhiên không dám quấy rỗi thượng cổ sinh vật kinh khủng này, bởi thế không khí xung quanh vô cùng yên ắng.

Sau hồi lâu, cự long rốt cuộc mở miệng, có lẽ nó không cố ý nhưng âm thanh phát ra rung động cả sa mạc.

- Trên nhân thế cường đại nhất là Ngũ Hành Môn, tại sao bọn họ chưa tới?

Ngao Bác Duệ lập tức bước tới phía trước, nói:

- Thần long các hạ. Vãn bối chính là hậu duệ của Ngũ Hành Môn.

Lão do dự một chút tựa hồ như muốn bổ xung đầy đủ, theo sau nói:

- Động Thiên Phúc Địa chính là Ngũ Hành Môn lúc trước.

Âm thanh ầm ù của cự long lại vang lên:

- Ngũ Hành Môn vì sao phải đổi tên?

Ngao Bác Duệ không dám giấu giếm đem toàn bộ tình cảnh sau khi Thần đạo trưởng lão biến mất, môn hạ đệ tử có dự tính riêng khiến thực lực môn phái tổn hại nghiêm trọng nhất nhất nói ra.

Tất cả mọi người còn lại trong lòng hâm mộ. Chỉ nghe đầu cự long này nói cũng biết, khi xưa hắn có quan hệ cùng Ngũ Hành Môn. Ngũ Hành Môn lúc trước quả không hổ danh môn phái đệ nhất thiên hạ, sinh vật cường đại như vậy cũng biết tới. Nếu không phải bởi nguyên nhân nào đó khiến Thần đạo biến mất, chỉ sợ lúc này thiên hạ mình Ngũ Hành Môn độc bá.

Sau hồi lâu, Ngao Bác Duệ dừng lại. Lão đã không hề giấu giếm kể lại toàn bộ lịch sử, hơn nữa không cố gắng thêm nếm gì.

Cự long thở một hơi dài đầy cảm khái nhưng cũng như lôi đình khiến đám người choáng váng muốn ngã.

Sau một lát tiếng thở dài kinh khủng này mới ngưng lại, bất quá tất cả mọi người sắc mặt trắng bệch. Nếu như đầu cự long này tiếp tục thở dài bọn họ cũng không cần sống mà nhất loạt tự sát tập thể.

Bất quá khiến kể khác kinh ngạc chính là cao thủ nhân loại mặt mũi tái nhợt nhưng ba đầu Thánh thú huyết mạch Thần thú vẫn bình an, thậm chí tinh thần càng thêm sáng khoái.

Đám người Băng Tiếu Thiên trong lòng thầm mắng nhưng cũng không có dũng khí biểu lộ ra mặt.

Mà tu vi thấp nhất như Viên Lễ Huân không ngờ thần kỳ tránh được ảnh hưởng này. Bởi vì âm thanh thở dài kia bị quang mang thần khí Băng Lăng Kính chặn lại, cho dù Thần long thở dài có lợi hại hơn nữa nàng cũng không chịu ảnh hương.

Chỉ là Hạ Nhất Minh đang nắm tay nàng không được hưởng đãi ngộ này, Băng Lăng Kính rõ ràng phân biệt đối xử, đưa hắn vào hàng ngũ bài xích, khiến Hạ Nhất Minh trong lòng mắng chửi không thôi.

- Trên thế giới không có gì vĩnh hằng, Ngũ Hành Môn có thể xưng bá năm ngàn năm đã là rất giỏi.

Âm thanh Thần long vang lên:

- Nếu thương thiên đã muốn Ngũ Hành Môn từ sau tuyệt diệt, không ai có thể vãn hồi.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
33 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền