Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1011 Thần khí Băng Lăng Kính (3)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2312 chữ · khoảng 8 phút đọc

Giật mình ớn lạnh, đôi mắt Viên Lễ Huân từ mơ hồ tỉnh lại. Mặc dù nàng không biết vừa rồi xảy ra chuyện gì, những đồ án kia ý nghĩ ra sao nhưng nàng hiểu được, Băng Lăng Kính tựa hồ chấp nhận nàng.

Đương nhiên với thực lực trước mắt nàng tuyệt đối không thể điều khiển lực lượng thần khí, nhưng sử dụng thần khí mô phỏng có thể dẫn dắt lực lượng này.

Giờ cao thần khí mô phỏng, ánh sáng trên đó càng mãnh liệt hơn. Đây là ánh sáng thần khí mô phỏng đầu tiên sau khi tiếp nhận quang mang thần khí.

Vô số quang mang ngưng tụ lại như thực thể hình thành một viên kính thật lớn trước mặt Viên Lễ Huân.

Viên kính này cơ hồ giống thần khí mô phỏng trong tay Viên Lễ Huân như đúc, chỉ là thể tích lớn hơn mà thôi.

Từ trên viên kính tản ra uy lực khổng lồ tới khó tin.

Đám người Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn cảnh này, trước đó là ai cũng không ngờ mọi việc có thể thuận lợi như thế.

Thần khí Băng Lăng Kinh không ngờ dễ dàng buông tha việc thủ hộ Băng Đảo, mặc dù nó chưa tuân theo ý tứ Viên Lễ Huân nhưng rõ ràng không bài xích nàng.

Giờ phút này trong lòng mọi người xuất hiện cảm giác vô cùng tiếc nuối.

Cổ tịch ghi lại Thần khí Băng Lăng Kính đặc biệt ưu ái người có thể chất băng hàn quả không sai. Nếu như Viên Lễ Huân có thể tiến giai Thần đạo, vậy Băng Lăng Kính này nhất định sẽ thuộc về nàng.

- Chúng ta di.

Đế Thích Thiên vội vàng nói:

- Thần khí mặc dù đã bị dẫn dắt nhưng muốn tạo thông đạo lên đảo cũng không phải chuyện dễ dàng.

Mọi người đồng loạt gật đầu, bọn họ không hề dừng lại mà cùng tiến về phía trước.

Quang mang màu trắng trên không trung lóe lên vài lần tựa hồ như cảnh cáo không để mọi người bước tiếp. Đám người Hạ Nhất Minh khi thấy biểu hiện này lập tức ngoan ngoãn dừng lại, cho dù tính tình cao ngạo như Kỳ Lân thú, Lôi điện cùng Lưu Xương Cử cũng không dám coi thường.

Bởi bọn họ không dám mạo phạm oai nghiêm thần khí, nếu giờ phút này bị thần khí đánh chết mới chân chính gọi là oan uổng.

Viên Lễ Huân kinh hô một tiếng, thần khí mô phỏng trong tay nàng lập tức sáng ngời, theo sau hóa thành một đoàn bạch quang cuốn lên mặt viên kính trên không trung.

Khiến tất cả kinh hãi chính là mặt viên kính này không có bất cứ phản kháng nào, cứ thế bị bạch quang bao trùm. Mơ hồ như một cỗ thiên địa lực lượng tràn ra bốn phía, hơn nữa vượt qua vị trí đám người Hạ Nhất Minh.

Nhất thời mọi người hai mặt nhìn nhau, đồng thời thấy rõ trong mắt đối phương vẻ kinh ngạc.

Kỳ Lân Thánh chủ do dự một chút, nói:

- Các ngươi có cảm giác được, thần khí này tựa hồ rất hưng phấn?

Lão nói những lời này không đầu không cuối nhưng mọi người hoàn toàn hiểu, bởi vì rõ ràng lực lượng trên Băng Lăng Kính khiến mọi người cảm nhận được sự hưng phấn của nó.

Đương nhiên cảm giác này không phải xuất phát từ thân thể bọn họ mà từ thần khí Băng Lăng Kính.

Tử Lỗ Li khẽ nói:

- Thần khí thông linh, quả nhiên như vậy.

Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, trong những người tại đây, chỉ có hắn mới có kinh nghiệm về thần khí. Tử Cửu Long Lô hắn đã sớm thể nghiệm điều này. Chỉ là chín đầu Hỏa long bên trong không biết đã tồn tại bao lâu mà vẫn cao ngạo như trước, còn xa mới dễ nói chuyện như Băng Lăng Kính.

Mọi người cẩn trọng tiến lên vài bước, biểu hiện uy hiếp khi nãy hoàn toàn biến mất khiến họ yên tâm trở lại.

Mất đi quang mang Băng Lăng Kính thủ hộ, bọn họ dễ dàng tiến vào Băng Đảo.

Đây là hòn đảo được bao phủ bởi một mảnh băng tuyết trắng xóa, mọi người sau khi tiến vào rốt cuộc cũng hiểu rõ nơi này.

Trước mặt bọn họ là cảnh sắc mịt mờ, trừ bằng tuyết ra cũng chỉ là băng tuyết. Hơn nữa bị mảnh băng tuyết như vậy bao trùm không có bất kỳ huyệt động hay sơn đạo nào.

Lúc này Hạ Nhất Minh từ miệng Băng Tiếu Thiên cùng Đế Thích Thiên biết được rất nhiều chuyện lên quan tới Băng Đảo truyền thuyết. Căn cứ vào suy đoán của các vị tiền bối, cho dù phá vỡ sự thủ hộ của Băng Lăng Kính cũng còn phải xuyên qua lớp băng tuyết này. Có lẽ chỉ có phá vỡ mảnh băng tuyết này mới phát hiện huyền bí bên trong.

Kỳ Lân Thánh chủ khẽ vỗ Kỳ Lân thú, đầu Thánh thú cường đại này lập tức mở miệng. Theo sau một tia quang mang vàng kim từ trên không giáng xuống, hung hăng oanh kích lớp băng tuyết.

Trong hoàn cảnh này, bất luận là ai cũng không có dũng khí coi thường. Kỳ Lân Thánh chủ cùng Kỳ Lân thú thi triển nhân thú hợp nhất, phóng xuất toàn bộ lực lượng không hề lưu lại.

Cát Ma Phàm Thù khóe mắt khẽ giật, ý muốn ra tay bị lão gạt qua một bên.

Khinh công thân pháp cùng Ẩn nặc thuật của lão có lẽ thiên hạ đệ nhất nhưng luận về lực lượng công kích, lão còn thua kém những người này, chẳng thà không bêu xấu nữa.

Sau một tiếng nổ ầm vang, trên mặt mỗi người đều hiện lên thần sắc khó coi.

Kỳ Lân Thánh chủ với nhân thú hợp nhất phát ra uy lực thế nào, ai cũng có thể cảm nhận. Đây tuyệt đối là một kích toàn lực. Trong cảnh giới Nhân đạo, cho dù là Hạ Nhất Minh một người một ngựa cũng không muốn đối chọi.

Nhưng một kích cường đại như vậy không ngờ một mảnh băng tuyết cũng không ảnh hưởng.

Tất cả không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí, trên mặt bọn họ nhất thời xuất hiện vài tia khổ não.

Mặc dù Viên Lễ Huân thành công dẫn dắt quang mang thần khí rời đi nhưng bọn họ nếu không phá được phiến băng tuyết này cũng chỉ công cốc.

Băng Tiếu Thiên hừ một tiếng, nói:

- Các vị. Ngũ hành hợp lực.

Đám người Đế Thích Thiên khẽ gật đầu, bọn họ sớm đã tính toán. Năm người lập tức bay lên không trung, mỗi người chiếm giữ một phía, bày ra bộ dạng Ngũ hành.

Từ Băng Tiếu Thiên bắt đầu, Thủy hệ thần lực mãnh liệt phóng xuất. Ngao Bác Duệ, Mộc hệ thần lực. Lưu Xương Cửu, Hỏa hệ thần lực. Tử Lỗ Li, Thổ hệ thần lực. Cuối cùng là Đế Thích Thiên, Kim hệ thần lực.

Ngũ hành lực lượng trải qua một vòng luân hồi đã cực đại tới khó tin, hơn nữa hoàn toàn trở thành Kim hệ lực lượng bạo phát.

Một quang phủ phảng phất như khai thiên tích địa lúc này ẩn hiện giữa năm người. Chỉ trong nháy mắt quang phủ này đã hung hăng bổ xuống.

Vài âm thanh cực lớn phát ra vang dội, lực lượng Ngũ hành được năm vị cường giả tập hợp quả nhiên không tầm thường. Mặc dù không thể đem phiến băng tuyết kia bổ ra nhưng cũng khiến nó nứt ra một đường.

Trên mặt mọi người lập tức xuất hiện vẻ vui mừng. Nếu bổ thêm vài lần nữa, trước khi thần lực của họ tiêu hao hết, khẳng định có thể mở ra thông đạo lên đảo.

Nhưng chuyện khó tin nhất đã xảy ra. Băng tuyết bao phủ hòn đảo đột nhiên lay động, chỉ trong chốc lát chúng như nhận được mệnh lệnh nào đó, bao trùm nơi vừa nứt ra. Chỉ nháy mắt vết nứt kia biến mất như chưa từng tồn tại.

Trên bầu trời, đám người trợn mắt cứng lưỡi nhìn xuống, cho dù tận mắt nhìn thấy bọn họ vẫn không tin điều vừa chứng kiến.

Thần đạo quả nhiên quỷ dị khó lường, không cách nào hình dung giải thích.

Đế Thích Thiên ngẩng đầu lên, ánh mắt chuyển qua thân thể Hạ Nhất Minh. Cười khổ một tiếng, hắn nói:

- Ta thử xem sao.

Sau người hắn, Thần đạo Ngưng huyết nhân đột nhiên bước lại đối diện cùng mảnh băng tuyết.

Mọi người trong lòng chợt khẩn trương, bởi bọn họ biết, đây đã là hi vọng cuối cùng. Nếu như ngay cả thần đạo chi uy cũng không thể phá vỡ phòng ngự này, bọn họ cũng chỉ còn đường trở lại.

Thiên địa lực lượng mênh mông ùa tới trong nháy mắt đã ngưng tụ trên tay Thần đạo Ngưng huyết nhân.

Hắn khẽ vung tay lên đồng thời kéo lại, hành động vô cùng đơn giản.

Một âm thanh cực lớn vang lên, trên Băng Đảo những tảng băng vụn bay đi khắp nơi, cả mảnh băng tuyết cũng đã bị dấu thập ảnh hưởng.

Mọi người trong mắt hiện lên vẻ kinh hỉ, thần đạo chi uy quả nhiên không tầm thường. Ngay cả đám người Băng Tiếu Thiên vận dụng Ngũ hành luân hồi cũng không cách nào so sánh.

Chỉ là vẻ tươi cười trên mặt mọi người rất nhanh ngưng lại, một kích này của Thần đạo Ngưng huyết nhân mặc dù uy lực cường đại nhưng không hoàn toàn đánh vỡ mảnh băng tuyết kia.

Băng tuyết bốn phía bắt đầu ùa tới, cả Băng Đảo giống như sinh mệnh khổng lồ không ngừng chữa trị tổn thương.

Quang mang trong mắt đám người Băng Tiếu Thiên biến mất, thay thế vào đó là một mảnh tuyệt vọng.

Ngay cả Thần đạo Ngưng huyết nhân phát ra thiên địa chi uy cũng không thành công, chẳng lẽ nơi này không thể tiến vào?

Cát Ma Phàm Thù đột nhiên mở miệng nói:

- Mọi người đồng loạt ra tay. Thử thêm lần nữa.

Kỳ Lân Thánh chủ hừ lạnh một tiếng, nói:

- Ngươi cảm thấy có được không?

Cát Ma Phàm Thù không chút nào để ý tới sự trào phúng của lão mà bình tĩnh nói:

- Lực lượng của chúng ta càng lớn, tốc độ bổ sung của băng tuyết càng chậm. Ta có cảm giác, nếu một lần duy nhất đánh vỡ nó, nhất định có thể thành công.

Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, hắn nhìn băng tuyết đang khôi phục, thở thật dài một hơi.

Hắn cũng không muốn bộc lộ chiêu bài cuối cùng của mình nhưng lúc này xe ra đã không thể giấu giếm nữa. Nếu bọn họ không thể thành công, khẳng định tay trắng trở về.

- Để ta thử một lần.

Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:

- Ta cùng khôi lỗi ra tay.

Tất cả mọi người có chút ngẩn ra, vài ánh mắt nhìn hắn có phần hoài nghi. Chẳng lẽ lực lượng của hắn có thể vượt qua mọi người liên thủ?

Nơi này thiên địa lực lượng nồng đậm phảng phất như vô cùng vô tận. Mặc dù Thần đạo Ngưng huyết nhân vừa phóng thích hai lần thiên địa chi uy nhưng thiên địa lực lượng một chút cũng không ảnh hưởng.

Dưới ánh mắt quan sát của mọi người, Thần đạo Ngưng huyết nhân lần nữa đưa tay lên, thiên địa lực lượng mãnh liệt ùa tới.

Mà cơ hồ cùng lúc, Hạ Nhất Minh cũng đưa cao hai tay. Bất quá động tác của hắn rõ ràng khác biệt. Hai tay hắn đặt ngang ngực, ngón cái cùng nhón trỏ hợp cùng nhau tạo lên hình chữ nhật kỳ lạ.

Trong nháy mắt thiên địa lực lượng điên cuồng tiến vào, tốc độ thậm chí không chút nào thua kém Thần đạo Ngưng huyết nhân.

Tất cả mọi người hai mắt trợn tròn. Lúc này bọn họ mới biết, Hạ Nhất Minh đã cường đại tới bậc nào? Hắn đã chạm tới bên bờ Thần đạo. Hơn nữa còn có thể súc áp cùng phóng thích thiên địa chi uy.

Quang mang cực lớn đồng thời phát sáng trên thân thể hai người.

Thần đạo Ngưng huyết nhân vẫn giống bình thường, chỉ kéo tay rồi thu lại mà Hạ Nhất Minh hai tay lần lượt thay đổi phương thức, mau chóng bắn ra một đạo quang mang khiến người ta đình chỉ hô hấp.

Đạo quang mang không cách nào hình dung này hung hăng đánh vào mảnh băng tuyết.

Hai phương thức bất đồng nhưng nắm giữ uy lực như nhau, sự cường đại của chúng đã vượt xa nhân loại có thể tưởng tượng.

Quang mang lóe lên, mọi người giật minh phát hiện, cả mảnh băng tuyết không ngờ đã bị đánh thủng một lỗ lớn lộ ra một động khẩu.

Hai cỗ thiên địa chi uy kết hợp hủy diệt lượng lớn băng tuyết, ngay cả băng tuyết thủ hộ Băng Đảo cũng không cách nào chống đỡ.

Âm thanh ù ù từ Băng Đảo vang lên, rõ ràng âm thanh này không giống nhân loại.

Âm thanh này thậm chí như thần lôi bạo phát.

- Hoan nghênh các ngươi. Xin cứ tiến vào...

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 55

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự