Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1010 Thần khí Băng Lăng Kính (2)

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc

Phiên bản Dịch · 2055 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hai đầu Hỏa long kia cứ thế đóng băng. Hỏa long thuần túy tạo thành từ ngọn lửa không ngờ cứ thế bị phong ấn trong băng.

Hàn khí không ngờ mãnh liệt như vậy, ngay cả hỏa lực lượng thuần túy cũng có thể đóng băng trong nháy mắt.

Lưu Xương Cử sắc mặt đại biến, thân thể lão vội vàng bay ngược ra sau. Tốc độ lúc này so với khi liều mạng chạy trốn vừa rồi còn nhanh hơn một bậc.

Đối mặt với áp lực tử vong cực lớn như vậy, tiềm lực toàn thân Lưu Xương Cử đã được kích phát.

Cát Ma Phàm Thù gương mặt có chút nhăn nhúm. Tốc độ như vậy cho dù là lão cũng muốn thua kém, bởi vậy có thể thấy tiềm lực nhân loại quả nhiên quan trọng.

Hỏa long rốt cuộc từ không trung ngã xuống. Sau khi tiếp xúc cùng mặt băng nó cũng không vỡ vụn, điều này có thể thấy khối băng này cứng rắn ra sao. Cho dù trên không trung rơi xuống nhưng cũng không hề vỡ vụn dù chỉ một chút.

Điều duy nhất khiến mọi người cảm thấy an lòng chính là, sau khi quang mang phong bế Hỏa long, nó lập tức biến mất mà không công kích Lưu Xương Cử. Nếu quang mang này tiếp tục tấn công, cho dù Lưu Xương Cử có thể chạy thoát cũng trả giá không nhỏ.

Khẽ gật đầu, Lưu Xương Cử xoay người lập tức bay lại nơi mọi người tập trung, lão trầm giọng nói:

- Cổ tịch ghi chép không sai. Trên Băng Đảo quả nhiên có Thần khí Băng Lăng Kính thủ hộ.

Ánh mắt mọi người nhất thời dồn lại phía Viên Lễ Huân.

Bọn họ hao tổn tâm lực, không tiếc mọi giá bồi dưỡng Viên Lễ Huân chính vì thời khắc này.

Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi đổi. Sau khi chứng kiến Lưu Xương Cử toàn lực phóng xuất Hỏa long, sau đó bị đóng băng dễ dàng, trong lòng hắn khó tránh khỏi lo lắng.

Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh lúc này quyết định, không thể để Lễ Huân dễ dàng mạo hiểm. Vì nàng, cho dù đắc tội với tất cả Nhân đạo đỉnh cấp cường giả tại đây cũng không tiếc.

Nhưng ngay lúc hắn vừa có quyết định, một đôi tay nhỏ bé ôn nhu chủ động nắm chặt tay hắn.

Theo sau Hạ Nhất Minh thấy được đôi mắt trong như nước hồ thu.

Trong ánh mắt này có nhu tình nồng đậm, có một tia sợ hãi tự nhiên, nhưng càng nhiều hơn là vẻ kiên định. Đây là tín niệm không cách nào lay chuyển. Cho dù trước thiên quân vạn mã, quyết tâm này cũng không hề thay đổi.

Khẽ buông bàn tay ấm ám đầy lực lượng kia ra, Viên Lễ Huân kiên định bước tới từng bước dọc theo lộ tuyến của Lưu Ly Động chủ khi nãy.

Thân thể nàng cũng không cao lớn, tu vi trong đám người không nghi ngờ kém cỏi nhất, cho dù so sánh với bảo trư cũng chưa chắc địch lại.

Bất quá không chút do dự bước đi, thân thể nàng như có thêm quang mang chói mắt. Quang mang này mê hoặc ánh mắt mọi người, khiến bọn họ ngây người trong chốc lát.

Đám người Băng Tiếu Thiên liếc mắt nhìn nhau, trong mắt họ mang theo vài phần khó tin. Từ trước tới giờ bọn họ tưởng rằng Viên Lễ Huân chỉ là người luôn an phận theo sắp xếp của các bậc trưởng bối, nhưng lúc này ánh mắt đã đã có biến hóa rõ rệt.

Một đạo quang mang đột nhiên xuất hiện trên thân thể Viên Lễ Huân khiến thân thể nàng dũ phát quang mang khắp nơi.

Chính là Ngũ hành vũ y sau khi Viên Lễ Huân đi tới, thần binh phòng hộ tổn hao tâm huyết của bao người đã bắt đầu phát huy tác dụng.

Chỉ là sau khi chứng kiến kết cục Hỏa long do Lưu Xương Cử phóng ra, bất luận là ai cũng không dám tin tưởng thái quá vào Ngũ hành vũ y nữa.

Bọn họ đều biết, nếu Viên Lễ Huân trực tiếp bị lực lượng kia đánh trúng, cho dù Ngũ hành vũ y e rằng cũng không có tác dụng nhiều.

Bảo trư đột nhiên nhảy dưng lên, thoáng chốc đi tới trên đầu Hạ Nhất Minh. Theo sau nó lầm bầm vài tiếng như bất mãn gì đó.

Kỳ Lân thú chuyển đầu qua, không biết vô tình hay cố ý, âm thanh già nua của nó vang lên:

- Tiểu tử bảo trư nói, ngươi không nên để nàng làm vậy.

Sắc mặt đám người Băng Tiếu Thiên biến hóa rất nhỏ, thật sự vừa rồi chứng kiến vẻ mặt Hạ Nhất Minh, bọn họ mơ hồ cảm nhận được hắn sẽ ra tay ngăn cản.

Nhưng là ai cũng không ngờ, Viên Lễ Huân lại chủ động đứng lên. Chỉ qua cái nắm tay ngắn ngủi cũng biểu đạt được ý chí kiên định cùng quyết tâm của nàng.

Hạ Nhất Minh ánh mắt không rời nhìn Viên Lễ Huân, cánh tay hắn khẽ vỗ về thân thể bảo trư, chậm rãi nói:

- Nàng đã quyết định rồi. Đây là lần đầu tiên nàng chủ động yêu cầu ta một việc. Ta không thể cự tuyệt.

Âm thanh của hắn như ảo mộng, tựa hồ tâm trí đang hoàn toàn đắm chìm trong cảnh giới nào đó.

Lúc này trong đầu Hạ Nhất Minh hiện lên vài hình ảnh chốn dấu rất sâu.

Từ khi quen biết cùng Viên Lễ Huân, nàng luôn yên lặng bên cạnh hắn. Cho tới lúc này cũng nàng chưa từng yêu cầu hắn việc gì. Cho dù lần đi tới Bắc Cương tu luyện cũng chính hắn để nàng chủ động lựa chọn, nàng mới quyết định đi.

Từ lần gặp gỡ đó, suốt tám năm nay, đây là lần đầu tiên nàng chủ động biểu lộ ý nguyện bản thân.

Giờ phút đó hắn cảm nhận được trong đôi mắt kia tất cả chân tình, cảm giác đó khiến thân quyết tâm của hắn không cách nào bộc lộ.

Không hiểu trời xui đất khiến thế nào Hạ Nhất Minh lại thuận theo yêu cầu của nàng.

Mà giờ phút này nhìn bóng dáng mảnh khảnh đang bước đi, trong lòng hắn dậy sóng.

Trái tim hắn tự hỏi, nhưng không có đám án.

Ta...đang hối hận sao?

*

Khoảng cách tới Băng Đảo có lẽ rất dài nhưng có dài hơn cuối cùng cũng tới.

Chân khí không ngừng vận chuyển trong thân thể, Ngũ hành vũ y, tâm huyết của mấy vị cường giả đỉnh cấp tản ra quang mang mãnh liệt chưa từng có.

Nhìn Băng Đảo ngàn năm sừng sững nguy nga, trong lòng Viên Lễ Huân không ngờ bình tĩnh lạ thường.

Trước khi tới Bắc hải, nàng từng suy nghĩ vô số lần, bản thân khi gặp được Băng Đảo sẽ có cảm xúc gì?

Nhưng khi nàng chính thức gặp được mới biết, thì ra bản thân mình có thể bình tĩnh như vậy.

Trong lòng nàng thủy chung chỉ có một nguyện vọng, nguyện vọng mà Viên Lễ Huân trước đây tuyệt đối không có khả năng thực hiên.

Còn lúc này chính là thời điểm hoàn thành nguyện vọng đó.

Khẽ đưa lên đôi tay như ngọc một vật hình tròn chậm rãi hiện ra.

Thần khí mô phỏng Băng Lăng Kính.

Trên mặt Viên Lễ Huân xuất hiện nụ cười lãnh đạm, trong lòng nàng không ngờ có cảm giác kỳ lạ như vậy.

Sử dụng thần khí mô phỏng dẫn dắt quang mang thần khí chân chính, trong niên đạo Thần đạo đây quả thực là phương pháp đặc biệt được người ta sử dụng.

Đó là khi có người muốn luyện hóa Thần khí nhưng không được Thần khí chấp nhận. Đương nhiên muốn thi triển phương pháp này, điều kiện đầu tiên là bản thân phải phù hợp với yêu cầu của Thần khí, nếu tương khắc nhau, tuyệt đối là tìm chết.

Chỉ là hiện nay Thần đạo đã biến mất, phương pháp này có còn tác dụng hay không, không ai có thể cam đoan.

Giơ Băng Lăng Kính trước ngực, quang mang màu trắng bắt đầu ngưng tụ, tâm trạng nàng hoàn toàn bình tĩnh tiến nhập cảnh giới thần kỳ.

Theo sau quang mang trắng sáng lên, từ thần khí mô phỏng trong tay Viên Lễ Huân bắn thẳng về phía Băng Đảo.

Tốc độ quang mang cũng không nhanh, thậm chí so với Hỏa long của Lưu Xương Cử tựa hồ không mang theo bất cứ khí thế nào.

Ngay khi bạch quang tới gần, cả tòa Băng Đảo lập tức phát sáng.

Quang mang thật lớn bao phủ cả hòn đảo, một lực lượng khó tin nhanh chóng tràn ngập không gian.

Viên Lễ Huân sử dụng thần khí mô phỏng phóng xuất bạch quang như nước sống tiến vào biển lớn, lập tức hòa tan không còn dấu vết.

Đây là lực lượng có cùng nguồn gốc, chỉ là lực lượng kia cường đại gấp trăm lần thần khí mô phỏng, bởi thế nó nhanh chóng hòa tan đạo bạch quang kia.

Xa xa Hạ Nhất Minh song quyền nắm chặt, thân thể hắn chân khí mênh mông, Ngũ Hành Hoàn cũng đã xuất hiện trên tay, mà tay còn lại Quang Ám lực lượng thay nhau xuất hiện.

Nếu như Viên Lễ Huân gặp phải dị biến gì, hắn tuyệt đối không chút do dự phóng thích thiên địa chi uy. Mặc dù hắn biết, Quang Ám lực lượng dẫn phát thiên địa chi uy cũng không có khả năng đón đỡ công kích Thần khí nhưng hắn chưa bao giờ buông bỏ. Bởi trong Ngũ Hành Hoàn còn có một tồn tại không kém gì Băng Lăng Kính, chính là Hỏa hệ đệ nhất thần khí Cửu Long Lô.

Năm loại thần lực toàn bộ đã tiến vào Ngũ Hành Hoàn, mặc dù lúc này Ngũ Hành Hoàn không có khả năng chúc phúc năm lần nhưng mục đích của hắn không phải sử dụng Ngũ hành lực lượng mà muốn khi gặp tuyệt cảnh sẽ bạo liệt nó.

Mặc dù Ngũ hành không gian có đảo lộn nhưng Hạ Nhất Minh lúc này không quản nhiều thế.

Dù sao hắn đã hoàn toàn quang hóa Ngũ Hành Hoàn, chỉ cần hao phí vài tháng khổ công sẽ ngưng tụ lại. Mặc dù đại bộ phận vật phẩm trong Ngũ hành không gian sẽ tổn hao đặc biệt là đám thi thể Thánh Thú Vương nhưng hắn không tiếc.

Cảm nhận được khí thế bạo vọng trên thân thể Hạ Nhất Minh, tất cả không khỏi thất kinh trong lòng.

Băng Tiếu Thiên trầm giọng nói:

- Hạ huynh. Băng Lăng Kính chính là Băng hệ thần khí. Từ trước tới nay, là người có thể chất băng hàn nếu gặp được nó, chỉ lợi không hại.

Thân thể Hạ Nhất Minh run lên, chậm rãi gật đầu. Mặc dù hắn không buông lỏng cảnh giác nhưng khí tức bình thản hơn nhiều.

Bạch quang đột nhiên kéo dài ra, theo ánh sáng thần khí mô phỏng tới trước mặt Viên Lễ Huân.

Lúc này trên mặt Viên Lễ Huân xuất hiện nụ cười, bởi nàng cảm nhận rõ ràng ánh sáng từ Băng Lăng Kính truyện lại không phải sự hủy diệt mà là thiện ý mơ hồ. Đặc biệt khi quang mang đó tiếp xúc cùng thần khí mô phỏng trong tay nàng, cảm giác này càng mãnh liệt hơn.

Nàng bình tĩnh đưa tay tiếp xúc cùng quang mang đó.

Trong nháy mắt đại lượng thông tin theo đó ùa vào trong ý niệm Viên Lễ Huân.

Mơ hồ nàng thấy được vài tình cảnh khó tin, nàng tựa hồ thấy được thời khắc Thần đạo huy hoàng nhất, tựa hồ thấy được vài sinh vậy kinh khủng xuất hiện bao phủ cả thế giới.

Bạn đang đọc Vũ Thần của Thương Thiên Bạch Hạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 40

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự