Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 775 Cạm bẫy (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2074 chữ · khoảng 7 phút đọc

- Hứa huynh! Tu vi người đó cũng không phải là tu sĩ bước thứ hai tầm thường. Phá diệt cấm của ta tuy là chỉ tu luyện tới tầng thứ tư nhưng không tiếc tâm cấm dùng ra vẫn bị người đó tránh thoát. Chỉ sợ người này không chỉ là Toái Niết kỳ, có khi là tu sĩ Tịnh Niết kỳ… Loại tu vi này hoàn toàn là đứng đầu ở La Thiên Tinh vực. Ngươi… ngươi làm sao lại trêu chọc người như vậy. Ài! Nếu là Phá diệt cấm của ta có thể đạt tới tầng thứ bẩy, thì có lẽ sẽ phong ấn được người này.

Vương Lâm vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi nói:

- Lý huynh. Chúng ta trước tiên tìm đường ra khỏi nơi này trước, sau khi rời khỏi hãy tính tiếp.

Lý Nguyên thở dài, trầm ngâm một lát nói:

- Người này tu vi mặc dù cao nhưng chúng ta tránh né mà không đi trêu chọc thì cũng không phải không có cách nào. Thôi được rồi! Việc này sau này tính, trước tiên nghe lời ngươi tìm đường ra đã.

Hắn nói xong đứng lên nhìn quanh bốn phía.

- Nơi này không thể tản thần thức ra, nếu không sẽ bị khe nứt không gian cắn nuốt!

Vương Lâm chậm rãi nói, ánh mắt dừng ở thung lũng xa xa.

Trong mắt Lý Nguyên lộ ra vẻ kỳ dị, thân hình khẽ động cầm lên một nắm bùn đất ở trên tế đàn. Hắn cẩn thận nhìn, sau đó bước lên mấy bước lấy một nhánh cây ở trên cây đặt trong miệng nhấm nháp một chút, vẻ kỳ dị trong mắt càng đậm.

- Hứa huynh. Cho ta mượn con rối của ngươi dùng một chút!

Thân hình Lý Nguyên chậm rãi bay lên, trong không trung lập tức xuất hiện khe nứt không gian, dường như muốn cắn nuốt.

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe. Xem cử động của Lý Nguyên dường như có phát hiện gì ở nơi đây. Tâm niệm của Vương Lâm khẽ động, toàn thân con rối tiên vệ lập tức lóe lên kim quang, đột ngột mọc lên từ mặt đất, đi tới bên cạnh Lý Nguyên.

Nếu là có khe nứt xuất hiện, tiên vệ lập tức đánh một quyền lên hư không hình thành lốc xoáy khiến cho cái khe tản ra. Hiệu quả tuy không tốt lắm nhưng cũng có tác dụng.

Theo Lý Nguyên càng bay cao lên, khe nứt không gian càng nhiều. Con rối Tiên vệ lập tức tạo nên một luồng gió xoáy màu vàng hình cung, không ngừng xoay quanh bốn phía Lý Nguyên, phát ra những tiếng vung nắm tay “ầm ầm”.

Lý Nguyên bay tới giữa không trung, ánh mắt hắn lóe lên nhìn về phía xa xa. Trong mắt hắn lộ ra vẻ khiếp sợ, trong lòng thậm chí còn có một tia không dám tin.

Đúng lúc này bỗng nhiên ở phía dưới xuất hiện một khe nứt không gian lớn gấp mấy lần. Sau khi nó xuất hiện bên trong truyền ra lực hút điên cuồng, giống như cái miệng âm trầm lập tức muốn nuốt lấy Lý Nguyên.

Lý Nguyên biến sắc, lúc này bên người hắn lại xuất hiện nhiều khe nứt. Khe hở vừa xuất hiện nhiều cho dù là Tiên vệ cũng lập tức trở nên rất bận rộn, trong thời gian ngắn lập tức lọt vào nguy hiểm.

Vương Lâm thân tiến về phía trước, lúc bay lên không sờ vào túi trữ vật một cái. Lập tức bình phong Sơn Hà Đồ xuất hiện hóa thành một mảnh núi sông mở ra trên không ngăn cản hầu hết các khe nứt. Nhân cơ hội này, tốc độ Vương Lâm như tia chớp, cách không nắm lấy Lý Nguyên lập tức kéo lại.

Trong nháy mắt cái khe nuốt tới Lý Nguyên, hai người và Tiên vệ đều về tới mặt đất.

Giờ phút này bức tranh trên bầu trời dường như bị chọc ra vô số lỗ thủng nhỏ, xuất hiện sự tổn hại. Vẻ mặt Vương Lâm ngưng trọng, tay phải thu lại, Sơn Hà Đồ trên bầu trời tiêu tan, bình phong rơi về tay của hắn, được đưa vào trong túi trữ vật.

- Hứa huynh! Ngươi có biết đây là đâu không?

Trên mặt Lý Nguyên lộ vẻ chấn động, trong mắt vẫn còn vẻ không dám tin. Hắn thở sâu, hưng phấn nói:

- Hứa huynh! Tiên nhân rất ít sử dụng túi trữ vật, mà thường thường đều tự mở ra một không gian riêng. Không gian này sau khi Tiên nhân chết, sẽ không sụp đổ nhưng rất khó mở ra lần nữa.

Vương Lâm ngẩn ra, lập tức lộ vẻ xúc động, trầm giọng nói:

- Ý của Lý huynh là nơi hiện tại chúng ta đang đứng, là trữ vật không gian của Tiên nhân?

Lý Nguyên cười ha hả, trong mắt càng nhiều hưng phấn, gật đầu nói:

- Đúng vậy. Nhất định là đã rất lâu năm, hơn nữa Tiên nhân mở không gian này cũng không kiên cố cho nên mới xuất hiện một ít cái khe nhưu vậy. Nếu không chúng ta cũng không có khả năng tiến vào.

- Bùn đất nơi đây căn bản là từ bên ngoài lấy vào, ngay cả cây cối, dãy núi cũng không phải vốn ở nơi này, mà là từ bên ngoài thu vào!

Ánh mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, chậm rãi nói:

- Lý huynh. Nếu nơi đây bị sụp đổ, vậy có phải là tất cả mọi thứ ở đây đều bị tan nát…

Lý Nguyên giật mình, gật đầu nói:

- Đúng vậy. Nơi này cũng không phải là mảnh vỡ đại lục bên ngoài. Một khi sụp đổ lực lượng khổng lồ kia trong nháy mắt sẽ khiến tất cả nơi này đều tan rã, không còn lại chút nào. Tuy nhiên Hứa huynh yên tâm, nếu không có cái gì ở bên ngoài quấy nhiễu thì nơi đây sẽ không sụp… Ngươi… Có phải ngươi…

Lý Nguyên nói tới đây, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, hít một hơi thật sâu.

Vẻ lạnh lẽo lóe lên trong mắt Vương Lâm, hạ giọng nói:

- Như thế, có lẽ… Ta có thể xếp đặt một cạm bẫy đối phó với Huyết tổ.

Trong mắt Lý Nguyên lộ ra vẻ kính nể, trong lòng đối với ý tưởng lớn mật này của Vương Lâm mà bị khiếp sợ. Dù sao tu vi hai bên chênh lệch quá lớn, nếu là đổi thành người khác, cho dù là bản thân Lý Nguyên gặp được việc này thì ý nghĩ đầu tiên đó là chạy thoát.

Chẳng sợ là chạy trốn tới chân trời góc biển, chẳng sợ là trốn ở một chỗ trăm năm, ngàn năm. Chỉ cần có thể tránh thoát tu sĩ đại thần thông kia đuổi giết thì tất cả đều đáng giá.

Hắn căn bản sẽ không nghĩ làm thế nào để phản kháng, bởi vì hai bên gần như là một trời một vực.

Kế hoạch này của Vương Lâm, tại Lý Nguyên xem ra đã gần như điên cuồng, nhưng đồng thời lại cực kỳ khéo léo. Nếu là tính toán thật tốt, nói không chừng có thể thực sự thành công.

Nghĩ đến đây, Lý Nguyên bỗng nhiên động tâm. Giết một vị tu sĩ đại thần thông tu vi thấp nhất cũng là Tịnh Niết kỳ, hấp dẫn của loại kích thích này khiến cho máu toàn thân hắn chảy nhanh hơn, tim đập nhanh hơn.

- Hứa huynh! Chúng ta đây có phải là thí Tiên không?

Theo như lời của Lý Nguyên, loại hành vi này gần như tương đương là thí Tiên. Sự mạnh mẽ của Huyết tổ kia, cho dù là trước khi Lôi chi tiên giới không bị hủy, cho dù không thể mạnh bằng Tiên quân, nhưng tuyệt đối có thể trở thành bá chủ một phương.

Tu sĩ hạ giới, không ai có thể chống cự!

Vương Lâm liếm liếm môi, trầm giọng nói

- Việc này vẫn cần Lý huynh trợ giúp một phần. Sau khi thành công, tại hạ sẽ có hậu tạ.

Lý Nguyên trầm ngâm một lúc. Sự kích thích của “thí Tiên” khiến cho hắn có chút miệng khô lưỡi nóng, lúc này ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, nói:

- Hứa huynh không cần phải vậy. Ân cứu mạng của ngươi không chỉ là Lý mỗ, mà Lý gia ta nhiều thế hệ đều cảm ơn. Không phải là “thí Tiên” sao, chuyện kích thích thế này làm sao Lý mỗ có thể bỏ qua!

Vẻ lạnh lẽo lóe lên trong mắt Vương Lâm, hắn chậm rãi nói:

- Huyết tổ kia cũng không phải là người dễ giết như vậy, phải chuẩn bị cho kỹ. Trước khi ra tay Lý huynh có thể dời đi trước.

- Việc này dễ làm. Nhưng mà Hứa huynh ơi, trước khi rời đi chúng ta phải sưu tầm trong trữ vật không gian này một phen, chớ để sót bảo bối gì. Lý mỗ cũng sẽ thiết kế vài cấm chế sụp đổ ở trong trữ vật không gian này!

Lý Nguyên mắt lộ vẻ trầm ngâm nói.

Hai người nhìn nhau cười, không hề nói thừa trực tiếp bước về phía trước.

Nơi đây không chỉ có bầu trời xuất hiện cái khe, ngay cả mặt đất cũng thi thoảng xuất hiện mấy khe nứt. Tuy nhiên dưới sự cẩn thận của hai người, quãng đường đi cũng là gió êm sóng lặng, chậm rãi đi về thung lũng ở phía trước.

Xung quanh thung lũng đều có núi đã, trên núi đá kia còn có không ít cây cối. Đang khi đi tới Vương Lâm bỗng dừng bước, nhìn về phía núi đá ở bên cạnh ánh mắt hắn lộ ra vẻ suy tư. Hắn tiến lên vài bước, tay phải đặt lên trên mỏm đá, thần thức tản ra, vừa đảo qua thì thu lại.

Lúc trước Lý Nguyên bay lên không nhìn thấy trong trữ vật không gian này có hai dãy núi, ba thung lũng. Lúc này Vương Lâm nhìn thấy dãy núi này, ở trên lại cảm nhận được ở trên này có một tia khí tức núi đá tiên giới trong túi trữ vật của mình.

Trong lòng có tính toán, Vương Lâm thu tay phải. Không bao lâu thung lũng thứ nhất hiện ra trước mắt hai người.

Lối vào thung lũng này rất lớn, ước chừng rộng vài trượng, đứng ở đây nhìn không sót một cái gì. Trong thung lũng cũng không có vật gì, mà chỉ tràn ngập một tầng sương mù mỏng manh, nhìn thì có cảm giác hư ảo.

Vương Lâm và Lý Nguyên dừng lại trước lối vào, cẩn thận quan sát.

- Nơi này có một cấm chế đơn giản, phá vỡ không khó!

Lý Nguyên hai tay bấm pháp quyết đánh ra vài đạo cấm chế. Những cấm chế này phát ra hào quang, rơi vào trong thung lũng, dung nhập màn sương mù kia.

Một hồi tiếng động sàn sạt vang vọng, chỉ thấy sương mù này nhanh chóng tiêu tan, trong nháy mắt liền biến mất không còn. Lý Nguyên khẽ mỉm cười đang định rảo bước tiến lên.

Đúng lúc này, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, giữ Lý Nguyên lại, trầm giọng nói:

- Lý huynh! Chậm đã!

Lý Nguyên ngẩn ra nhìn về phía Vương Lâm.

Vương Lâm vẻ mặt bình tĩnh, con rối Tiên vệ phía sau lắc mình ra không nghĩ ngợi bước vào trong thung lũng. Nhưng ngay tại khoảnh khắc Tiên vệ vào trong thung lũng, chỉ thấy trong thung lũng bỗng nhiên lại dâng lên sương mù. Sương mù này trong nháy mắt giao nhau ngưng tụ hóa thành từng mũi tên mang theo tiếng rít bén nhọn, dùng tốc độ cực nhanh điên cuồng lao tới Tiên vệ. Mấy tiếng “bang bang” vang lại, với thân thể mạnh mẽ của Tiên vệ mà còn bị chấn động lùi liên tục, cho đến khi rời khỏi ra bên ngoài, sương mù bên trong mới yên tĩnh lại.

Quyển 3: Danh chấn La Vân

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 280

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự