Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 472 Chương 464 Kế thừa Chu Tước (2).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1994 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trong quá trình này, nội tâm trong Vương Lâm hò hét.

- Một mạng... đổi một mạng...

Thanh âm kia lại truyền đến rồi chậm rãi tiêu tan, chẳng qua ở trong đầu Vương Lâm cũng có một phù văn quỷ dị phát ra các ánh sáng u tối.

Cảm nhận được phù văn này, trong lòng Vương Lâm đột nhiên bừng sáng, bỗng nhiên minh bạch.

Muốn từ trong Tu Tinh Chi Tinh thu hồi mệnh hồn tất nhiên cần phải một mạng đổi một mạng. Ngoại trừ phương pháp này thì chính là chờ đợi mệnh hồn này bị linh vật hấp thu, sau khi dung hợp xong giết chết linh vật để đoạt lấy mệnh hồn. Chẳng qua loại phương pháp thứ hai, trong trời đất bao la muốn gặp được loại vật này thì chỉ do kỳ ngộ, không thể cưỡng cầu.

Giờ phút này, thân hình Vương Lâm từ phía trong mặt biển lao lên. Ở phía sau người hắn, Vân Tước Tử theo sát không tha. Về phần phân thức của Thác Sâm ẩn nấp trên tiểu hầu giờ phút này cũng đã biến mất tăm mất tích.

Trong nháy mắt lúc lao ra ngoài mặt biển, tâm thần Vương Lâm hoàn toàn khôi phục vẻ thanh minh. Hắn có thể xác định vật này cùng với Cực Cảnh tuyệt đối không có nửa điểm quan hệ, càng chưa nói tới làm cho Cực Cảnh tiến hóa.

Gần như trong nháy mắt không chút do dự, hắn ném mạnh tinh thạch màu trắng trong tay ra, miệng quát:

- Này, đây là Tu Tinh Chi Tinh.

Phương hướng hắn ném ra bất quá lại có hai người bên ngoài, đúng là vị trí của Kiền Phong và Liễu Mi.

Hai người bọn họ luôn ở phía ngoài chờ đợi. Giờ phút này nhìn thấy ba người Vương Lâm lao ra, Kiền Phong đang muốn tế ra pháp bảo mà lúc sau cùng Chu Tước Tử cấp cho hắn, đột nhiên nhìn thấy một đạo ánh sáng trắng từ trong tay Vương Lâm ném đến.

Ánh mắt hắn chợt lóe, không lập tức bắt lấy, nhưng ngay sau đó hắn liền bắt đầu hối hận. Bởi vì hắn nhìn thấy tốc độ Vân Tước Tử đột nhiên tăng lên, bỏ qua Vương Lâm nhằm thẳng hướng tinh thạch tiến đến.

Kiền Phong cắn răng một cái, hắn không nói hai lời vỗ lên túi trữ vật, lập tức một người bằng đồng màu xanh xuất hiện trong tay. Bên trên người bằng đồng xanh này có vô số các điểm đen chi chít, một tia hắc mang từ trong các điểm đen này khuếch tán bay ra.

Tế ra bảo vật này xong, hai tay Kiền Phong bấm quyết, bỗng nhiên trên mặt thoáng hiện sắc hồng, một ngụm tiên huyết từ trong miệng phun ra trực tiếp rơi vào phía trên người bằng đồng kia.

Ngay tại lúc này, trong nháy mắt lập tức người bằng đồng kia đem tất cả máu hấp thu sạch sẽ, phát ra một tia sáng màu hắc hồng rồi dần dần khuếch tán thành một vầng sáng màu tím.

Thân ảnh Vân Tước Tử phía trước bỗng dưng dừng lại, sắc mặt hắn trở nên âm trầm nhìn chằm chằm vào người bằng đồng kia.

- Chu Tước Tử!

Vân Tước Tử trầm giọng nói.

Lời nói của hắn vừa buông xuống, trong nháy mắt thân thể Kiền Phong đột nhiên bắt đầu run rẩy, ngay sau đó hàng loạt đạo ánh sáng trắng từ trong miệng, mũi, trong thất kiếu nhanh chóng phiêu tán bay ra, không chịu sự khống chế của hắn, toàn bộ bị người bằng đồng kia hấp thu.

Ánh mắt Kiều Phong lộ ra vẻ sợ hãi, bỗng nhiên cánh tay phải nâng lên, ở trong bàn tay này nắm giữ một miếng ngọc giản rồi đột nhiên bóp nát. Trong thời khắc ngọc giản bị bóp nát một cỗ lực lượng lớn từ phía trong ngưng tụ trước người Kiều Phong. Một tiếng động phát ra, thân hình hắn bị chấn lui ra bên ngoài mười trượng, các tia sáng trắng lập tức tán loạn, có hơn một nửa quay về bên trong cơ thể.

Đồng nhân kia hấp thu một lượng lớn tia sáng trắng không ngờ bắt đầu dung hóa, hóa thành một đám đồng dạng lỏng. Nhưng lập tức đám dòng đồng này giống như sôi trào, một tia khói hồng từ trong này bay lên, đến giữa không trung bỗng nhiên ngưng tụ trở thành người, không ngờ hóa thành Chu Tước Tử.

Lúc này dung nhan Chu Tước Tử không hề già nua như trước đây mà lại có thêm phần hồng nhuận.

- Sư đệ, trận trò chơi này hiện tại mới là lúc cao trào. Lão phu mượn hóa thân chi mệnh của Kiền Phong tới đây chính là cách tốt nhất cùng ngươi tụ họp!

Hắn nói xong, tay phải phất một cái, tinh thạch màu trắng kia lập tức như tia chớp bay đến trong tay hắn.

Chu Tước Tử cầm tinh thạch bỗng nhiên nhằm hướng trán mình vỗ một cái, tinh thạch lập tức dung nhập vào trong.

Sắc mặt Vân Tước Tử âm trầm, hừ nhẹ một tiếng, hai tay múa may ở phía trước, một đám phù văn lập tức lóe lên hiện ra, phía trên tản mạn ra uy áp cực kỳ kinh người.

Chu Tước Tử cười ha hả, thân mình nhoáng lên lập tức toàn thân tản mát ra một làn sương hồng cực lớn, làn sương mù này mãnh liệt quay cuồng, bao vây toàn bộ trong vòng mười dặm kể cả Vân Tước Tử.

Trong đám mây màu hồng này từng đợt dao động pháp lực mạnh mẽ xuất ra. Vân Tước Tử và Chu Tước Tử, một trận chiến giữa hai người bắt đầu triển khai.

Chẳng qua bị đám mây màu hồng che đậy, người bên ngoài không thể nhìn rõ được.

Chu Tước Tử cũng không có chú ý tới trong nháy mắt lúc đám mây màu hồng khuếch tán, phía trong mặt biển kia, bóng dáng con khỉ nhỏ chợt lóe lên chui vào trong đám mây màu hồng rồi biến mất không thấy.

Lúc này bên ngoài đám mây màu hồng còn lại đúng năm người.

Kiền Phong, Liễu Mi, Chu Vũ Thái, Tử Tâm, và một cuối cùng chính là Vương Lâm.

Trong mắt Vương Lâm lộ ra sát khí, tay phải chộp một cái trong hư không lập tức Thập Ức Tôn Hồn Phiên ở trong tay. Hắn âm trầm nhìn chằm chằm vào Kiền Phong và Liễu Mi, chậm rãi nói;

- Chết đi!

Kiền Phong thở hổn hển, trước đó hắn đã bị Chu Tước Tử dùng phương pháp kỳ dị thu lấy một lượng lớn pháp lực, giờ phút này thân thể rất là suy yếu. Nỗi oán hận trong lòng hắn với Chu Tước Tử dĩ nhiên ngập trời.

- May mắn lão tử không nghe theo hắn, nếu đang cùng người khác đấu pháp mà đem Đồng nhân này tế ra thì không đợi giết được kẻ địch, chính mình sẽ bị hắn hút cạn trước.

Kiền Phong nghiến răng nghiến lợi nhưng thời điểm này không phải là lúc hận Chu Tước Tử, lúc này tối trọng nhất là như thế nào để ứng phó với sát khí trước mặt.

Trên thực tế chủ ý của Chu Tước Tử với Kiền Phong không phải trong ngày một ngày hai. Nếu không có Tiên Di Tộc đột nhiên xuất thế thì như vậy sẽ thêm cho Chu Tước Tử có thêm một ít thời gian, có lẽ hắn thật sự sẽ thành công nghĩ ra cách để tránh né luân hồi thiên đạo, đoạt xá Kiền Phong để kéo dài tuổi thọ.

Lúc Kiền Phong còn nhỏ tuổi thì Chu Tước Tử đã bắt đầu tiến hành kế hoạch, hắn làm Kiền Phong thôn phệ một loại ý cảnh, cảm ngộ kia chính là thể ngộ thiên đạo của một đám người đã trải qua. Hắn làm như vậy không phải là vì Kiều Phong, phần nhiều là vì chính mình.

Thủ đoạn hắn thi triển trên người Kiền Phong trên thực tế là một loại pháp thuật qua nhiều thế hệ Chu Tước Tử vẫn bí mật nghiên cứu. Tuy nhiên pháp thuật này chưa toàn bộ thành công, tỷ lệ không đến một thành. Có điều mặc dù là thành công thật sự cũng chỉ có thể tạm thời làm dịu đi, nhiều nhất là thêm được mấy mươi năm thọ nguyên mà thôi.

Đồng thời vì mấy mươi năm thọ nguyên này, hắn cần phải hao phí thật lớn để trả cái giá đó.

Đồng nhân kia chính là vật mấu chốt. Vật đấy được Chu Tước Tử đời thứ tư luyện chế ra, lấy chính là thiên ngoại chi thiết trải qua vô số lần luyện chế, hơn nữa lại được các thế hệ sau đó không ngừng tế luyện cuối cùng mới trở thành dụng cụ có chút thần thông giúp ngưng hóa thu lấy thọ nguyên .

Trên thực tế Đồng nhân này sở dĩ có thần thông như thế này chủ yếu là thông qua một ít biến hóa của Tu Tinh Chi Tinh, do đó bị các thế hệ Chu Tước Tử cảm ngộ ra.

Chẳng qua vật ấy cũng chưa hoàn thiện, tồn tại rất nhiều sơ hở trí mạng. Lấy ví dụ như Chu Tước Tử hiện tại tuy nói là từ vật hóa hình lên, nhìn có vẻ sung mãn đầy sức sống nhưng trên thực tế cũng như cung mạnh đã hết đà, tạm thời thế thôi.

Thập Ức Tôn Hồn Phiên trong tay Vương Lâm run lên, vô số hồn phách lập tức từ trong gào thét bay ra, tràn ngập giữa đất trời, giống như hàng loạt đợt gió lốc phát ra từng hồi tiếng quỷ khóc gào thảm thiết thấm đậm cả đất trời.

- Dung hợp!

Trong mắt Vương Lâm sát khí lóe ra, ngôn từ vừa nói ra lập tức hồn phách ở bốn phía dung hợp lại. Gần như trong nháy mắt sáu chủ hồn, tuy rằng chưa đến Vấn Đỉnh kỳ nhưng so với tu sĩ Anh Biến hậu kỳ bình thường cũng hùng mạnh hơn mấy lần, bỗng nhiên xuất hiện, tàn hồn của đầu kỳ lân kia cũng có ở trong đó.

- Đánh với hai người các ngươi không cần phải dung hợp Vấn Đỉnh!

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải vỗ túi trữ vật lập tức trong tay xuất hiện chiến phủ, vung tay lên lập tức cả người bay thẳng lên trời rồi chém xuống.

Sắc mặt Kiền Phong đại biến, vỗ túi trữ vật, Chu Tước Trùy trên tay run lên một cái, một đạo tia chớp màu đỏ lập tức từ phía trong gào thét bay ra hóa thành một đạo cầu vồng nhằm hướng Vương Lâm bay đến.

Sắc mặt Vương Lâm lạnh lùng, chiến phủ trong tay vung lên, một đạo ánh sáng từ lưỡi phủ lập tức lóe lên bay ra. Cùng lúc đó hắn hét lớn một tiếng, ném chiến phủ trong tay về phía trước. Chỉ nghe một tiếng nổ kinh thiên động địa phá không truyền ra, chiến phủ gào thét lao tới.

Chu Tước Trùy kia phía trên tản mát điện quang lập tức tan tành, chiến phủ gào thét hạ xuống.

Trong mắt Kiền Phong lộ ra tia hung hãn, gầm nhẹ một tiếng, hai tay bấm quyết rồi nhằm về phía trước điểm một cái. Trong nháy mắt vào lúc chiến phủ kia tới gần, toàn bộ người hắn bỗng nhiên tản ra hồng quang chói mắt, Chu Tước huyền trận đã mở ra.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 7
Lượt đọc 248

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự