Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 471 Chương 464 Kế thừa Chu Tước (1).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1954 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tuy rằng khoảng cách của nó tới tinh thạch rất gần nhưng có chút do dự, không dám bắt lấy.

Lúc này Vân Tước Tử như chớp tiến đến cách không một trảo, nhưng lập tức hắn liền hét thảm một tiếng, thân hình hắn phát ra từng luồng bạch khí dọa hắn vội vàng buông tay. Cũng may chính là hắn cách không bắt lấy chứ không phải thực chất ***ng phải, nếu không như thế này tất nhiên khó thoát khỏi vận rủi.

Cái biến cố này trước đây không hề có dấu hiệu gì, đột nhiên phát sinh khiến cho con khỉ nhỏ kia và Vân Tước Tử không khỏi tiến thối lưỡng nan.

Đúng lúc này cái kết tinh màu trắng kia bỗng nhiên truyền ra một tiếng kêu vang, lóe lên một cái liền hướng Vân Tước Tử tiến đến. Sắc mặt Vân Tước Tử đại biến vội vàng tránh ra. Tinh thạch màu trắng nhoáng một cái trực tiếp lao qua không ngờ nhằm về phía Vương Lâm.

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hắn thấy được cảnh tượng lão già âm trầm kia tiêu tan một cách quỷ dị, lập tức xoay người nhanh chóng hướng về phía thông đạo bay tới. Toàn thân hắn được Tôn Hồn phiên bao phủ, tốc độ so với lúc thường nhanh hơn không ít.

Đường đi trong thông đạo này không phải đều là thẳng tắp mà có các đoạn gấp khúc, nhưng tinh thạch màu trắng này giống như có linh tính không ngờ cứ nhằm thẳng đến Vương Lâm, giống như loại đuổi tận giết tuyệt.

Sắc mặt Vân Tước Tử âm trầm, thân hình lóe lên một cái truy đuổi phía sau.

Về phần con khỉ nhỏ kia, thân ảnh khẽ động liền hóa thành một đạo hắc mang càn quét đuổi theo.

Trong nháy mắt này xung quanh bảo tháp không còn bóng dáng người nào. Đúng lúc này một luồng sáng tử sắc từ trên đỉnh chóp của bảo tháp ngưng tụ lại, chậm rãi hóa thành một bóng người, rõ ràng chính là người mang mặt nạ ở phía trước linh sơn.

Ánh mắt hắn lộ ra một tia mê man nhưng lập tức liền trong sáng lại, thì thào lẩm bẩm:

- Tu Tinh Chi Tinh sụp đổ, Chu Tước Tử này lá gan thật ra rất lớn...

Vương Lâm đang chạy phía trước, phía sau kết tinh màu trắng đuổi theo không tha.

Hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh, thỉnh thoảng lóe lên một cái, trong lúc lóe lên đó khoảng cách được kéo gần thêm. Mắt nhìn thấy không còn đến ba trượng, Vương Lâm mạnh mẽ xoay người, hai mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, tay phải bấm quyết, tiên lực vận chuyển về phía trước vỗ một cái, tức thì một ngọn quái phong nổi lên nhằm hướng tinh thạch màu trắng kia thổi đến.

Mục đích của Vương Lâm là đem vật này thổi bay ra, vật ấy quá mức quỉ dị, hắn không muốn ***ng chạm tới.

Nhưng tinh thạch này bỗng chợt lóe lên, không ngờ phá tan ngọn quái phong bay nhanh đến, trong phút chốc đã tới bên cạnh thân thể của Vương Lâm.

Vương Lâm cắn răng một cái, thân mình vội vã lùi lại giữ khoảng cách, cách không chụp một cái bắt lấy tinh thạch phía sau muốn vứt đi, nhưng hắn bỗng nhiên phát hiện chính mình cũng không có khả năng vứt bỏ đi được.

Ngẩn ra một cái, ánh mắt hắn chợt lóe lên không chút do dự lại bay nhanh chạy trốn.

Nhưng đúng lúc này bỗng nhiên một luồng lực kì dị từ trong tinh thạch màu trắng theo cánh tay phải của Vương Lâm đang cách không bắt lấy bỗng nhiên chui vào trong cơ thể với tốc độ như một tia chớp. Trong đầu Vương Lâm tiếng nổ vang ầm ầm.

Từng đạo phù văn kỳ dị lập tức xuất hiện trong đầu.

Các phù văn này hóa thành hàng đàn tia chớp lóe ra điên cuồng chui vào trong đầu trong đầu Vương Lâm. Loại cảm giác này Vương Lâm cũng không xa lạ, năm đó tại chỗ của Cổ thần lúc đạt được truyền thừa ký ức của Cổ thần Đồ Ti, hắn từng có loại thể ngộ như thế này.

Trong đầu lúc này phù văn này điên cuồng lóe ra, từng bức họa ở quanh quẩn trong đầu Vương Lâm.

Cái hình ảnh thứ nhất đó là một nam tử toàn thân đầy ắp uy nghiêm, chân hắn đạp lên một cái Tinh la bàn thật lớn. Tinh la bàn này toàn thân màu tím sậm, phía trên lóe ra các điện quang quỷ dị, trên không trung nơi tinh la bàn bay qua truyền đến từng loạt tiếng nổ ù ù.

Phía trước nam tử này là một tòa tiên các thật lớn lơ lửng trên không trung, ở phía trên viết ba chữ to rõ ràng.

- Tiên Ấn Phủ

Tốc độ nam tử cực nhanh, trong nháy mắt liền tiến vào phía trong tòa tiên các này.

- Dừng lại!

Một thanh âm đến từ trong hư vô từ trong tiên các tràn ra, vẻ uy nghiêm thanh âm này của sung mãn đến vô tận khiến tâm thần tất cả người nghe đều bị chấn động mãnh liệt.

Nhưng sắc mặt người đàn ông trung niên này vẫn như thường, ôm quyền nói:

- Vãn bối Diệp Vô Ưu đến từ Chu Tước Quốc mới thăng lên cấp sáu, phụng mệnh của liên minh Tu chân đến để lĩnh ấn quyết của Chu Tước.

Thân hình Vương Lâm chấn động, giờ phút này toàn bộ tâm thần hắn giống như bị một luồng lốc xoáy cuốn vào, hoàn toàn dung nhập vào bên trong bức tranh kia. Thế nhưng cước bộ của hắn chẳng những không tạm dừng ngược lại càng lúc càng quỷ dị.

Chỉ thấy một luồng hồng quang xuất hiện ở dưới chân, một lực lượng mênh mông đột nhiên từ trên người Vương Lâm khuếch tán ra. Cỗ lực lượng này không phải đến từ trên người hắn mà đến từ luồng hồng quang dưới chân hắn.

Hồng quang hiện ra, tốc độ Vương Lâm bỗng tăng nhanh, với một loại tốc độ không thể tin nổi điên cuồng bên trong thông đạo lóe lên thoát ra.

Ở phía sau truy đuổi chính là Vân Tước Tử, kinh hãi kêu lên một tiếng, sắc mặt trở nên khó coi, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin nổi.

- Chu Tước Ấn!

Tằng Ngưu này như thế nào mà tản mát ra khí tức của Chu Tước Ấn!

Ở trong đầu Vương Lâm, hình ảnh của nam tử uy nghiêm kia bước vào phía trong lầu tiên các. Phía trên lầu tiên các này có vô số các tầng, người này chỉ đi tới lầu thứ ba thì bước chân liền dừng lại.

- Chu Tước Ấn, thần thông pháp thuật bậc thấp thuộc loại phương pháp truyền thừa, cần tu sĩ phong hào mới có thể thi triển ra được!

Thanh âm trong hư vô kia lần thứ hai truyền lại, cùng lúc đó một đạo hồng quang chính ấn quyết chậm rãi từ trong hư không ngưng hình lại. Ấn quyết này thoạt nhìn cực kỳ phức tạp, mơ hồ trong lúc đó Vương Lâm bỗng nhiên có loại cảm giác cái ấn quyết này và phù văn trên đầu lâu Tiên Di Tộc có chút tương tự.

Nhưng nhìn kỹ lại thì thấy hoàn toàn bất đồng, loại cảm giác này cực kỳ quỷ dị.

Lúc này cái ấn quyết kia chậm rãi bay về phía nam tử, theo mi tâm dần dần dung nhập. Một sự đau đớn đột nhiên theo mi tâm của Vương Lâm truyền đến. Loại đau đớn này gần như hắn chưa bao giờ trải qua, giống như hồn phách bị khắc lên.

Giờ phút này hắn giống như đánh mất bản thân mình, hóa thân trở thành người nam tử uy nghiêm kia. Từng hồi đau nhức không ngừng truyền đến, Vương Lâm không kìm nổi bắt đầu gào thét.

Tốc độ thân hình hắn càng nhanh thêm, sự nồng đậm trên luồng hồng quang trở nên chói mắt.

Ở phía sau là Vân Tước Tử, trong mắt hắn vẻ không thể tin nổi càng sâu đậm. Hắn ngơ ngác nhìn luồng hồng quang bao phủ Vương Lâm phía trước, thì thào lẩm bẩm:

- Đây... đây là Chu Tước truyền thừa... Tại sao có thể như vậy... Không có Chu Tước Tử chấp nhận, không dung hợp với Tu Tinh Chi Tinh, kẻ phía trước như thế nào mà lại nhận được truyền thừa của Chu Tước...

Về phần con khỉ nhỏ kia, hai mắt lóe ra hồng quang, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm lộ ra vẻ âm trầm.

Âm thanh gào thét của Vương Lâm quanh quẩn phía trong thông đạo, thân ảnh hắn như điện bỗng nhiên thoát khỏi thông đạo, trực tiếp từ cửa vào của cung điện lóe lên bay ra, hiện thân tại bên trong lòng biển.

Hắn không có dừng lại, tiếp tục nhằm hướng mặt biển phóng lên.

Lúc này tất cả các vị trí trên toàn bộ người hắn đều bị hồng quang bao phủ, một tia khí tức Chu Tước lập tức tràn ngập bốn phía.

Hai mắt hắn giờ phút này đã sớm không còn sự thanh minh mà là giãy dụa một màu hôn ám.

Trong đầu hắn sự đau đớn giống như cuộn sóng từ ba hướng đánh ập lại, một sự đau đớn kéo dài, gần như đã tới cực hạn không thể chịu đựng được. Toàn thân hắn nổi lên các gân xanh, hai mắt đầy những tia máu.

Thương thế bị ngăn chặn trong cơ thể giờ phút này rốt cuộc không khống chế được bỗng nhiên bùng nổ phát ra. Chẳng qua thương thế này bị luồng hồng quang đảo qua lập tức lại bị áp bức đè xuống.

Ở trong đầu Vương Lâm một thanh âm uy nghiêm đột nhiên vang vọng.

- Ngươi có nguyện trở thành Chu tước phong hào... Thủ hộ Chu Tước Tinh cho đến khi hết thọ nguyên...

Trong đầu Vương Lâm, thanh âm này giống như tiếng sấm xuân nổ vang, ầm ầm ì ì một chút, ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ thanh minh. Ở thời khắc này hắn có một loại cảm giác giống như chỉ cần đồng ý liền có thể đạt được kế thừa Chu Tước Ấn kia. Tuy rằng tu vi chỉ có Anh Biến sơ kỳ, nhưng bằng vào Chu Tước Ấn lại có thể cùng đánh một trận với tu sĩ Vấn Đỉnh.

- Không muốn!

Vương Lâm hồi đáp ở trong đầu.

Cái mà Vương Lâm theo đuổi cũng không phải là cái này, trở thành một đời Chu Tước Tử.

Ở trong đầu hắn, sau khi câu trả lời truyền ra, hắn mơ hồ nghe được một tiếng thở dài, tiếp theo toàn bộ hồng quang trên người chợt lóe lên rồi bỗng nhiên biến mất một cách nhanh chóng. Cuối cùng tất cả ngưng tụ lại trên tay phải hắn, đó chính là tinh thạch màu trắng kia.

Theo sự rút đi này, trừ bỏ hồng quang, còn có các ấn ký trong đầu Vương Lâm, các ấn kỳ này giống như thủy triều rút xuống, nhanh chóng biến mất giống như chưa bao giờ xuất hiện qua.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 266

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự