Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 431 Chấp hành giả (1).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2023 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trên Chu Tước Tinh, hình bóng tu sĩ ngày càng ít. Trên không trung, gần như cả ngày đều là màn sương đen cuồn cuộn.

Tiên Di Tộc im lặng mấy vạn năm nay lại vùng lên, cuối cùng đã mở rộng ra trên toàn bộ phạm vi của Chu Tước Tinh.

Về phía Chu Tước quốc, đối mặt với cuộc tấn công trên phạm vi lớn lần thứ hai của Tiên Di Tộc lập tức triển khai phản kích kịch liệt. Kiền Phong được bổ nhiệm là người chỉ huy của cuộc chiến lần này, tất cả tu sĩ bản địa đều phải nghe theo mệnh lệnh của người này.

Phần lớn tu sĩ đều được phái ra các địa phương đại chiến với người của Tiên Di Tộc.

Mỗi một tu chân quốc cấp năm đều trở thành một chiến trường. Toàn bộ Chu Tước Tinh trong lần đại chiến này gần như đều phải run rẩy sụp đổ.

Chỉ có điều sức chống đỡ của Chu Tước quốc là không đủ, dưới sự tấn công của Tiên Di Tộc liên tiếp phải tháo chạy.

Gần như mỗi ngày đều có một số lượng lớn tu sĩ chết trận.

Cùng lúc đó, một loạt những tin tức gây chấn động từ miệng một vài tu sĩ Chu Tước Tinh đi lánh nạn truyền ra.

Toàn bộ tất cả các tông phái trong tu chân quốc cấp năm Thủy Mặc quốc làm phản!

Toàn bộ tu chân quốc cấp năm Mẫu Đơn quốc làm phản!

Toàn bộ tu chân quốc cấp năm Tần quốc làm phản!

Ba tu chân quốc cấp năm làm phản giống như giáng ba quyền thật nặng lên thân mình của Chu Tước quốc, khiến cho Chu Tước quốc vốn đã liên tiếp tháo chạy lúc này lập tức tan tác.

Cuối cùng Chu Tước quốc không thể không đem phòng tuyến co rút lại Chu Tước đại lục, tuyến phòng thủ cuối cùng.

Nhưng ngay lúc này, một tin tức càng chấn động hơn lan truyền ra. Tin tức này lập tức truyền khắp Chu Tước Tinh, khiến cho những tu sĩ giờ này còn lại trên Chu Tước Tinh trong lòng chấn động kịch liệt.

Vân Tước Tử, sư đệ của đương kim Chu Tước Tử năm đó cạnh tranh giành lấy danh hiệu Chu Tước Tử thất bại, bỗng nhiên xuất hiện.

Vào lúc Chu Tước Tử đang tham gia vào cuộc đại chiến, hắn đột nhiên hiện thân, đánh lén Chu Tước Tử, khiến cho Chu Tước Tử bị trọng thương.

Thân phận của Vân Tước Tử không ngờ lại là nhị tổ của Tiên Di Tộc.

Vương Lâm trên đường quay về Sở quốc nghe được tin tức này trong lòng kinh hãi, không thể nói thành lời.

Hắn có dự cảm Vân Tước Tử nhất định sẽ tìm đến mình!

Tuy nhiên lại có một người tìm được Vương Lâm trước Vân Tước Tử. Một ngày nay, Vương Lâm mở ra một Tống Truyền Trận cổ xưa, phương hướng của Tống Truyền Trận này chính là Sở quốc.

Ngay lúc bắt đầu nhập trận, Vương Lâm thần sắc khẽ động, xoay người nhìn ra xa. Phía chân trời, một người đàn ông vạm vỡ, đầu đội mũ rơm tỏa ra kim quang chậm rãi đi tới từng bước một.

- Vương huynh, từ biệt đã nhiều năm, còn nhớ tại hạ không?

Người đàn ông vạm vỡ kia dừng bước cách Vương Lâm mười trượng, bỏ mũ rơm xuống.

Lão quái Sở Vân Phi của Thiên Ngọc Tông phía đông Chu Tước đại lục lúc này sắc mặt khó coi. Lúc trước hắn bị cây tổ linh tấn công, thương thế trong cơ thể bị hắn áp chế. Sau khi cuộc đại chiến với Tiên Di Tộc bùng nổ, hắn gần như không có nghỉ ngơi gì, lập tức tham gia vào cuộc chiến.

Trong một trận chiến ba ngày trước, ngũ tổ của Tiên Di Tộc lại xuất hiện. Hai người giao đấu, thương thế của Sở Vân Phi lại tái phát, không thể địch lại lập tức bỏ chạy về hướng Thiên Ngọc Tông. Hắn đã quyết định một khi thương thế chưa hồi phục, quyết không về phe Chu Tước Tử.

- Cùng lắm thì lão phu rời khỏi Chu Tước Tinh. Với bản lãnh của lão phu, ở bất kỳ một tu chân tinh nào cũng đều có thể trở thành cao thủ một phương.

Lúc nhìn thấy Thiên Ngọc Tông, Sở Vân Phi bỗng nhiên thần sắc khẽ động, dừng bước quay đầu lại nhìn về phía xa.

Từ phía chân trời, một người mặc quần áo màu hồng đi tới. Người này thần sắc khuôn mặt lộ ra một vẻ tang thương, toàn thân tản mát ra từng trận áp lực hùng mạnh. Hắn dừng lại cách Sở Vân Phi hai mươi trượng nhìn Sở Vân Phi.

- Sở huynh, nhiều năm không gặp, phong thái vẫn như trước.

Ánh mắt Sở Vân Phi ngưng lại, nhìn tướng người này, nói:

- Vân Tước Tử!

Lão già áo hồng ngẩng đầu thở dài, nói:

- Hóa ra Sở huynh còn nhớ rõ tại hạ. Thôi, Sở huynh, lão phu hôm nay tới đây là muốn khuyên ngươi một câu. Hãy rời khỏi Chu Tước Tinh đi!

Lúc này, Vân Tước Tử không còn vẻ lôi thôi như trước kia nữa.

Sở Vân Phi ánh mắt lóe lên hàn quang, chậm rãi nói:

- Lời này là ý gì?

Vân Tước Tử nhìn Sở Vân Phi, lắc đầu nói:

- Ngươi đi đi, với bản lãnh của ngươi không phải là đối thủ của ta, huống chi ngươi đã bị thương. Sở huynh, trong vòng một ngàn năm, không được quay về!

Sở Vân Phi trong mắt hàn quang càng đậm, nói:

- Nếu tại hại không đồng ý thì sao!

Vân Tước Tử than nhẹ, vung tay phải lên. Một khối gỗ đen từ trong tay hắn bay ra, ở trên không trung nổ ầm một cái hóa thành một màn sương đen. Cùng lúc đó, ở giữa lóe lên một đạo tinh quang, lập tức một luồng khí tức ngập trời gào thét mà ra.

Tinh quang bỗng nhiên biến hóa thành một hư ảnh, lóe lên một cái đã tới trước thân người của Sở Vân Phi, tay phải nhẹ nhàng vỗ về phía trước. Sở Vân Phi biến sắc, thân mình lập tức lui về phía sau, đồng thời tay trái bấm quyết vung lên một cái, ngay tức khắc tiên lực ngưng tụ phía trước thân người.

Nhưng một chưởng kia đánh tới trực tiếp xuyên thấu qua tiên lực, với một tốc không thể tưởng tượng đánh vào ngực của Sở Vân Phi. Sở Vân Phi phun ra một ngụm máu tươi, thân mình lùi mạnh, trong nháy mắt hướng về phía chân trời bay đi như tên bắn.

- Vân Tước Tử, lão phu rời khỏi Chu Tước Tinh!

Thanh âm Sở Vân Phi từ từ truyền đến mang theo lửa giận vô cùng.

- Vì sao lại ngăn cản ta giết hắn?

Hư ảnh kia xoay người nhìn về phía Vân Tước Tử. Vân Tước Tử thần sắc bình tĩnh liếc nhìn hư ảnh kia một cái, nói:

- Vừa rồi ngươi ra tay, Chu Tước Tử sẽ có thể phát hiện ra, đi thôi.

Nói xong, thân mình hắn lóe lên, cùng với hư ảnh kia biến mất tại chỗ.

Bọn họ gần như vừa mới rời khỏi, phía chân trời lập tức xuất hiện một dải hồng quang lớn như một đám mây hồng đang cuốn đến. Trong nháy mắt đám mây này hóa thành hình dáng Chu Tước Tử.

- Vân Tước Tử!! Ra đây!

Chu Tước Tử hai mắt lộ vẻ phẫn nộ, quát to. Thanh âm hắn lập tức cuồn cuộn lan truyền ra khắp mọi nơi.

- Sư huynh, trận chiến giữa ngươi và ta không thể tránh khỏi. Niệm tình đồng môn hàng ngàn năm, ta cho ngươi thời gian ba tháng dưỡng thương. Ba tháng sau, chúng ta ở dưới chân Chu Tước Sơn quyết thắng bại!

Thanh âm Vân Tước Tử chậm rãi theo hư không truyền tới.

Chu Tước Tử hít sâu, ánh mắt thâm trầm, thì thào lẩm bẩm:

- Ta biết mục đích của ngươi. Vân Tước Tử, ngươi đang đùa với lửa đấy!!

Thân mình hắn lóe lên, biến mất tại chỗ.

Trên không trung ở một nơi nào đó trên Chu Tước đại lục, Vân Tước Tử chậm rãi xuất hiện. Hư ảnh ở bên cạnh hắn bình thản nói:

- Vì sao lại cho hắn ba tháng? Muốn giết Chu Tước Tử này không cần chờ lâu như vậy.

Vân Tước Tử nhìn về phía hư ảnh kia, nói:

- Tiên Di Tộc tính cả ta là có ba cửu diệp thuật chú sư, một thập diệp thuật chú sư, còn có một thuật chú sư là ngươi. Với thực lực của năm người chúng ta thì giết Chu Tước Tử này không khó! Mặt khác, Luân Hồi thụ tổ linh tuy chỉ thành công có hai, nhưng trong vòng ba tháng sẽ có hai thập diệp thuật chú sư giáng lâm, bảy người chúng ta giết Chu Tước Tử lại càng đơn giản. Chỉ có điều, Chu Tước Tử này hiện giờ không thể giết!

Hư ảnh kia trầm mặc, ít lâu sau nói:

- Ngươi sống trong đám tu sĩ quá lâu, đã quên gốc gác rồi. Còn nhớ rõ năm đó phải hy sinh một số tộc nhân mới đưa được ngươi vào Chu Tước quốc hay không?

Vân Tước Tử ánh mắt ngưng lại, cười lạnh nói:

- Nhất tổ, ta nói với ngươi một lần cuối cùng, không được coi thường Chu Tước Tử. Chu Tước Tử có Tu Tinh Chi Tinh, tuy vật ấy đã bị đệ nhị Chu Tước Tử phong ấn, nhưng mấy vạn năm qua các đời Chu Tước Tử đều không ngừng nghiên cứu phương pháp phá giải, nhất là đương kim Chu Tước Tử đã tìm được điểm đột phá. Theo ta biết về đương kim Chu Tước Tử, nếu chúng ra giết hắn, trước khi chết nhất định hắn sẽ hủy diệt Tu Tinh Chi Tinh, đem từng tu sĩ trên Chu Tước Tinh hủy diệt toàn bộ. Tới lúc đó, sự tình trở nên lớn như vậy, tu chân liên minh nhất định sẽ không chịu để yên, chắc chắn sẽ phái người đến tra xét. Hay là ngươi nghĩ Tiên Di Tộc ta có thể đối phó với tu chân liên minh!

Hư ảnh kia trầm mặc.

- Nếu làm theo phương pháp của ta, bồi dưỡng một vài người trở thành các đời Chu Tước Tử tiếp theo, từ từ nắm lấy quyền lực, Tiên Di Tộc ta mới có thể tồn tại vĩnh viễn, đây mới là phương pháp tốt nhất. Nhưng hư tổ đại nhân lại quá vội vàng, cho các ngươi xuất hiện quá sớm, làm tất cả những bố trí của ta đều hoàn toàn sụp đổ!

Sắc mặt Vân Tước Tử âm trầm.

- Ngay cả thân phận của ta cũng bị các ngươi bức bách không thể không hiển lộ, lấy việc này để chứng minh ta vẫn là người của Tiên Di Tộc. Toàn bộ chuyện này trên thực tế theo ta là hết sức vô dụng. Nhất tổ, nếu muốn cho Tiên Di Tộc ta có thể vĩnh viễn ở lại trên Chu Tước Tinh, nhất định phải có được Tu Tinh Chi Tinh. Hãy để ta bồi dưỡng một người trở thành Chu Tước Tử đời tiếp theo, như vậy Tiên Di Tộc ta có thể gián tiếp khống chế tất cả tu sĩ. Ta đã tuyển được bốn người, nếu không có các ngươi xuất hiện, không đến vài chục năm, tất cả sẽ thành công. Cục diện ta sắp xếp rất nhiều năm qua, cuối cùng lại bị các ngươi phá hỏng!

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 287

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự