Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1446 Một cái tát đổi lấy hảo cảm. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1746 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Một cán bộ của hội sinh viên thì làm được cái éo gì?" Dương Minh chẳng thèm nhìn Trữ Thầm, đang nghĩ xem đầu óc của cô nàng này có vấn đề hay không : "Bây giờ tôi không rãnh đú với cô, dù sao cũng chẳng có gì thú vị"

"không được! Anh không được đi! Ngày hôm nay anh phải nói rõ cho tôi! Nếu anh không xin lỗi tôi và anh Khiêm, chuyện này sẽ không kết thúc đâu!" Trữ Thầm kéo áo Dương Minh lại, không cho hắn đi.

Dương Minh nhíu mày, không ngờ rằng Trữ Thầm nổi khùng lên cứ như một bà điên vậy, nếu như không phải là đang ở trong hậu trường, Dương Minh thật sự là muốn đạp cho nàng một cái ghê. Nhưng mà Trần Mộng Nghiên đang ở bên cạnh, và nàng cũng không thích mình đánh nhau, cho nên Dương Minh đành phải cố gắng nhịn xuống.

Từ Khiêm đang đắc ý về kế hoạch của mình thực hiện được, hơn nữa vừa rồi nghe Trần Mộng Nghiên nói xong, cũng hiểu được nhiều hơn về quan hệ của Dương Minh, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, âm thầm cảm thấy may mắn vì Dương Minh và Lâm Chỉ Vận chỉ có quan hệ bạn bè mà thôi, hẳn là không có cái gì khác, đang suy nghĩ xem nên làm thế nào tạo quan hệ tốt với Dương Minh, thì đột nhiên nghe thấy bên kia truyền đến tiếng cãi nhau.

Từ Khiêm không biết là chuyện gì, nhưng mà là người phụ trách của lễ nghệ thuật, hắn tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ chuyện gì không tốt trong ngày lễ này, cho nên khi nghe thấy tiếng cãi nhau, hắn vô thức chạy về hướng bên này, đi đến đây rồi, mới phát hiện ra Trữ Thầm giống như một con điên đang túm lấy Dương Minh, không chịu cho hắn đi.

"Trữ Thầm! Em đang làm gì vậy?" Từ Khiêm tức giận, Dương Minh phải lên sân khấu ngay, Lại Minh Húc đã giới thiệu xong rồi, mà nàng ta còn ở đây níu kéo Dương Minh, cái này không phải là muốn làm mất mặt mình sao? "Buông tay ra nhanh, để Dương Minh lên biểu diễn!"

"không được, hắn phải xin lỗi em và anh!" Trữ Thầm không chịu buông tha, nàng cho rằng mình đang ra mặt cho Từ Khiêm, thì Từ Khiêm sẽ cảm động, chắc chắn sẽ chịu đến với nàng.

"Có liên quan gì đến anh?" Từ Khiêm ngẩn người, nhưng mà hắn cũng không có thời gian để hỏi : "Em buông hắn ra, có chuyện gì thì chờ kết thúc rồi nói!"

"không được! Hắn nói anh không có ánh mắt, chọn em làm người dẫn chương trình, vì vậy hắn phỉa xin lỗi!" Trữ Thầm còn chưa nhìn rõ tình thế, vẫn đang tiếp tục kéo áo Dương Minh la to lên.

"Cái này căn bản là không cần tôi nói, Từ chủ tịch, anh chọn một người như vậy dẫn chương trình, tôi thật sự thấy rất đáng tiếc..." Dương Minh thẳng thắn nói với Từ Khiêm.

Từ Khiêm nhất thời bị chọc giận, vừa rồi hắn đã quyết định sẽ tạo quan hệ tốt với Dương Minh, mà Trữ Thầm này lại đột nhiên gây làm cho chuyện này rối loạn lên, xem ra Dương Minh nói không sai, mình thật sự là nhìn nhầm rồi, tại sao lại chọn nàng làm người dẫn chương trình vậy nhĩ?

"Bốp!" một cái, Từ Khiêm đi đến trước mặt Trữ Thầm, tát cho nàng một cái bốp thật mạnh, lạnh lùng nói : "Buông tay!"

"Anh... anh đánh em?" Trữ Thầm khó tin nhìn Từ Khiêm, không ngờ rằng hắn lại đánh mình, hơn nữa nguyên nhân còn là vì Dương Minh! Trữ Thầm cảm thấy mình rất ủy khuất! Rõ ràng là ra mặt vì Từ Khiêm, nàng mới không chịu buông tha cho Dương Minh, kết quả là Từ Khiêm không thèm khen nàng một câu, ngược lại còn tát cho nàng một cái, điều này làm sao mà Trữ Thầm có thể chấp nhận được? Trữ Thầm lúc nào đã hoàn toàn ngơ ngác, cũng không thèm để ý đến Dương Minh, che mặt khóc hu hu lên.

Từ Khiêm không rãnh để ý đến nàng, mỉm cười đi đến trước mặt Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, cười nói : "Thật là xin lỗi, tôi coi Trữ Thầm như là em gái ruột vậy, được tôi nuông chiều quá nên hư rồi, hai người đừng để ý, nhanh lên sân khấu đi!"

Trữ Thầm thích Từ Khiêm, điều này Dương Minh có thể khẳng định đến 80% rồi, từ ánh mắt của nàng nhìn Từ Khiêm là có thể nhận ra. Dương Minh âm thầm lắc đầu, trong lòng cảm thấy buồn cho Trữ Thầm.

Từ Khiêm đã nói rất rõ ràng, chỉ coi nàng là em gái thôi, căn bản là không có thích nàng. Tin rằng sự ám chỉ như vậy không chỉ là một lần, chỉ là Trữ Thầm cứ khăng khăng không chịu chấp nhận sự thật này.

Nhưng mà, Từ Khiêm này cũng quá lạnh lùng rồi, vì để theo đuổi Lâm Chỉ Vận, vì muốn lấy lòng Trần Mộng Nghiên, mà tự nhiên bỏ qua một cô gái yêu hắn thắm thiết, không tiếc tát nàng một cái để đổi lấy hảo cảm của Trần Mộng Nghiên!

Đối với nguyên nhân Từ Khiêm lấy lòng Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cũng rất rõ ràng, trước đó thì Từ Khiêm chỉ có địch ý với mình, làm cho mình cùng biểu diễn với Trần Mộng Nghiên, phỏng chừng là mục đích và động cơ rất không thuần khiết. Quả thật mình rất được mọi người hoan nghênh, mình bước lên trên sân khấu một lần nữa thì chắc chắn sẽ được mọi người đồng ý, chỉ là hắn ta lại kêu mình cùng lên sân khấu với Trần Mộng Nghiên, tuyệt đối không chỉ có một mục đích, mà chắc chắn còn thêm một mục đích nào đó nữa.

Có thể đoán rằng, phỏng chừng là Từ Khiêm muốn mượn cơ hội mình cùng biểu diễn với Trần Mộng Nghiên để làm cho Lâm Chỉ Vận tỉnh ngủ, báo cho nàng biết, Dương Minh là người đã có bạn gái rồi, nàng ta nên giữ một khoảng cách nhất định.

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của Dương Minh thôi, Từ Khiêm có suy nghĩ này trong đầu hay không, Dương Minh cũng không biết, nhưng mà bây giờ việc Từ khiêm lấy lòng mình thì chắc chắn là sự thật.

Mà Trữ Thầm cũng thật là xui xẻo, biến thành một vật hy sinh tốt cho Từ Khiêm, Dương Minh lắc đầu, người đáng thương cũng có chổ đáng trách, cái người như nàng, tự cho là đúng như vậy, giáo huấn một chút cũng không sao.

Về phần vì sao ấn tượng của Dương Minh giữa Kinh Tiểu Lộ và cái cô gái Trữ Thầm này lại khác nhau, cũng là bởi vì đây là hai dạng người khác nhau. Lúc đầu khi Kinh Tiểu Lộ xông tới Dương Minh, hoàn toàn có thể dùng từ là con nít không hiểu chuyện để hình dung, hơn nữa cái vẻ cuồng ngạo của Kinh Tiểu Lộ hoàn toàn là giả vờ, một cô gái sống trong cái hoàn cảnh như vậy, luôn có mâu thuẫn tâm lý đối ngoại, vì để bảo vệ mình, phải làm ra vẻ mình rất mạnh mẽ.

Nhưng mà Trữ Thầm lại khác, từ cách ăn mặc của Trữ Thầm là có thể nhận ra, nàng ta cũng là công chúa hay tiểu thư gì rồi, bây giờ là cán bộ trong hội sinh viên, lại là người dẫn chương trình các hoạt động lớn trong trường, hoàn toàn là được nuông chiều và sủng ái, mà biểu hiện cuồng ngạo của nàng hoàn toàn là xuất phát từ sự khinh bỉ người khác, nghĩ tất cả mọi người không bằng nàng, cũng như không bằng Từ Khiêm ca ca của nàng.

Loại con gái kiêu ngạo như vậy Dương Minh đương nhiên là không có hảo cảm, chứ đừng nói là càng đồng tình hay thương cảm, chỉ mang suy nghĩ nàng ta tự làm tự chịu thôi.

Trần Mộng Nghiên cũng có chút tức giận về Trữ Thầm, lúc đó vì sợ làm chậm trễ thời gian biểu diễn, cho nên Trần Mộng Nghiên đã cúi đầu không nói nữa, nhưng mà Trữ Thầm lại không chịu buông tha, làm cho nàng rất căm tức, thế nhưng khi nhìn thấy Trữ Thầm bị đánh, đang khóc hu hu một cách đáng thương, sự tức giận của Trần Mộng Nghiên cũng biến mất : "Từ chủ tịch, chuyện này cũng không trách được Trữ Thầm, Dương Minh nhà tôi cũng có lỗi"

"không sao cả, tôi dạy dỗ em gái của tôi thôi, cũng là bình thường, các người không cần nghĩ nhiều, mau lên sân khấu đi, chúc các người biễu diễn thành công" Từ Khiêm vừa cười vừa nói.

Đối với cái câu "Dương Minh nhà tôi", Dương Minh cũng có chút khó hiểu, Trần Mộng Nghiên đâu phải là loại con gái too gan đâu, tại sao lại đột nhiên nói ra lời này?

Tuy rằng quan hệ của mình và Trần Mộng Nghiên ở trường không còn là bí mật gì, nhưng mà trước mặt người ngoài cũng không có hành động thân mật gì cả, ngày hôm nay Trần Mộng Nghiên bỗng nhiên đổi tính à?

Nhưng mà cẩn thận nghĩ lại, Dương Minh cũng rõ ràng, Trần Mộng Nghiên cũng đang ghi hận nha! Tuy rằng Trữ Thầm bị đánh, nàng ta cũng không thể nói gì khác, nhưng mà đối với cái câu trước đó của Trữ Thầm "Tình chàng ý thiếp còn ra thể thống gì" khẳng định là vẫn để ý trong lòng, bây giờ cái câu "Dương Minh nhà tôi" khẳng định là đang nói cho Trữ Thầm nghe, ý là Dương Minh và tôi là người một nhà, chúng tôi tình chàng ý thiếp thì thế nào? Nghĩ đến đây, Dương Minh không khỏi bật cười, không ngờ rằng Trần Mộng Nghiên cũng có cái tính cách này.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 78

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự