Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1445 Một cái tát đổi lấy hảo cảm. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1914 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trần Mộng Nghiên không thèm để ý đến lời nói nhảm của Dương Minh, kéo hắn chạy nhanh về phía hậu trường.

Trương Tân ở bên cạnh hâm mộ mãi không thôi : "Lão đại đúng là lão đại, quan hệ gia đình thật là hòa thuận, không giống như mình..." Mỗi lần nghĩ đến Triệu Tư Tư và Vương Mi, Trương Tân lại có cảm giác cần uống panadol.

Từ Khiêm nhìn thấy Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đi đến, nụ cười trên mặt lập tức trở nên rạng rỡ : "Thời khắc mấu chốt, cùng nhau xuất hiện nha! Dương Minh, lần này nhờ cậu cả!"

"Đây không phải là không thể từ chối sao? Tôi cùng lên sân khấu với vợ thôi mà, có gì đâu" Dương Minh đã quyết định chủ ý rồi, muốn làm cho Trần Mộng Nghiên vui, cho nên nói ra những lời mắc ói cũng chẳng có gì, nhưng mà cũng âm thầm cảnh cáo Từ Khiêm một cái, xem hắn có hiểu hay không. Còn Trần Mộng Nghiên thì đỏ mặt lên, nhẹ đánh Dương Minh một cái, nhưng không nói gì.

Từ Khiêm nghe Dương Minh nói những lời này, liền cảm thấy khó chịu thế nào ấy? Bây giờ Dương Minh và Trần Mộng Nghiên cùng đi lên sân khấu thì là chuyện bình thường, nhưng mà hồi nãy Dương Minh xuất hiện cùng với Lâm Chỉ Vận nha! Dương Minh nói cùng vợ lên sân khấu, vậy Lâm Chỉ Vận tính là gì? Cũng là vợ của hắn?

Nghĩ đến đây, Từ Khiêm thầm tính toán, Dương Minh, mày đừng trách tao độc ác, ai kêu mày gần gũi với Lâm Chỉ Vận như vậy, nếu như mày cách xa nàng một chút, tao khẳng định sẽ không gây xích mích đâu. Bây giờ mày cản trở tao tán gái, vậy thì tao đành phải ra tay độc ác với mày thôi.

"Haha, Dương Minh, lời này không thể nó lung tung được nha, nhất là làm trò trước mặt tiểu Trần nữa" Từ Khiêm làm ra vẻ không thèm để ý, nói giỡn : "Trước đó cậu cũng cùng Lâm Chỉ Vận lên sân khấu vậy! Cậu nói như thế, tiểu Trần sẽ nghĩ thế nào? Tiểu Trần, cô cũng phải coi chừng Dương Minh đó, bây giờ hắn là thần tượng trong lòng của tất cả các bạn học nữ đấy!"

Dương Minh làm sao mà không nghe ra ý tứ của Từ Khiêm chứ? Càng nghĩ càng cảm thấy cái tên này rất vô sỉ, tự nhiên dám mách tội mình trước mặt Trần Mộng Nghiên, đúng là không thể tha được!

"không có gìTrần Mộng Nghiên thầm nghĩ, bọn họ có quan hệ tôi đương nhiên là biết, còn ngủ chung với nhau nữa, anh quản nhiều như vậy làm gì?

Nghe Trần Mộng Nghiên nói như vậy, Từ Khiêm nhất thời xấu hổ, hắn không ngờ rằng Trần Mộng Nghiên lại trả lời như thế, không khỏi cảm thấy mất mặt! Nhưng mà, hắn cũng có một thu hoạch bất ngờ, đó chính là việc Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận là bạn bè có quan hệ vô cùng tốt, thậm chí là còn ngủ chung với nhau rồi! Cho nên nói, Dương Minh và Lâm Chỉ Vận có quan hệ tốt cũng là bình thường mà thôi.

Xem ra là mình nghĩ nhiều rồi, Lâm Chỉ Vận là bạn tốt của Trần Mộng Nghiên, Dương Minh sao có khả năng có quan hệ với Lâm Chỉ Vận được? Nếu Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận là bạn bè tốt như vậy, thế thì Dương Minh và Lâm Chỉ Vận hẳn là không có quan hệ, nghĩ đến đây, Từ Khiêm thở phào nhẹ nhõm, có lẽ mình đã hiểu lầm Dương Minh rồi thì phải?

Nhưng mà cẩn thận cũng không sao, hơn nữa, Dương Minh và Trần Mộng Nghiên cùng nhau biểu diễn, cũng có mục đích, Dương Minh bước lên sân khấu lần hai, có thể cho những người bên dưới một bữa tiệc nhỏ, cứ như vậy cũng có thể bù đắp lại phần sai sót khi nãy của mình.

"Tiết mục tiếp theo... mọi người có đoán được không?" Lại Minh Húc không giống như Trữ Thầm, hắn không có ác cảm gì với Dương Minh cả, đúng lúc đến hắn giới thiệu, vì thế bắt đầu làm ra vẻ. Thật ra đây cũng là do Từ Khiêm âm thầm chuẩn bị, vì hắn cũng sợ Trữ Thầm làm loạn cái gì đó.

"Ơ?" Những người bên dưới đều kinh ngạc sửng sốt. Từ tiểu học đến đại học, mỗi lần tiết mục tiếp theo xuất hiện, thì người dẫn chương trình đều nói cho bọn họ biết, chứ chẳng bao giờ bắt bọn họ phải đoán cả! Cho nên những người này vô cùng kinh ngạc.

"Haha, tân nhân nhân khí vương Dương Minh của chúng ta, một lần nữa bước lên sân khấu!" Lại Minh Húc đương nhiên cũng không trông cậy là người bên dưới có thể đoán được, hắn chỉ muốn tạo sự tích cực cho mọi người mà thôi. Vì thế liền nhanh chóng công bố đáp án : "Dương Minh mang theo bạn gái của mình, cũng là một hoa hậu giảng đường trong bảng xếp hạng của trường chúng ta, Trần Mộng Nghiên, mang đến cho chúng ta tiết mục phối nhạc đọc thơ diễn cảm!"

" Dương Minh! Dương Minh! Dương Minh!"

Người bên dưới lại một lần nữa hào hứng lên, nãy giờ ngồi xem các tiết mục vô vị làm cho bọn họ buồn chán, đột nhiên nghe thấy Dương Minh sẽ xuất hiện, liền giống như được uống thuốc trợ tim vậy, trong ánh mắt của mọi người đều lộ ra vẻ hưng phấn.

Tuy rằng, nghe nói tiết mục chỉ là đọc thơ diễn cảm, hình như không có đặc sắc và đa dạng như ném phi đao lúc đầu, nhưng mọi người đều ủng hộ Dương Minh, bọn họ cũng không quan tâm Dương Minh diễn cái gì, bọn họ chỉ cần có thể thấy Dương Minh lên sân khấu là đã vui rồi.

" Dương Minh, anh còn chưa nói là sẽ biểu diễn cái gì với em?" Vừa rồi lo nói chuyện với Từ Khiêm, Trần Mộng Nghiên cũng quên hỏi Dương Minh muốn biểu diễn tiết mục gì, lúc này lên sân khấu thì mới nhớ ra, nhất thời khẩn trương hỏi: " Hai ta cũng chưa luyện tập qua, lên diễn dở người ta sẽ cười cho."

" Hai ta còn cần luyện tập sao? Đã sớm có sự hợp ý rồi, chỉ một ánh mắt của em thôi anh cũng biết em đang suy nghĩ cái gì rồi!" Dương Minh cười nói : "Đi thôi, không có vấn đề đâu, để anh nghĩ xem, em nên đàn khúc nhạc nào đây"

Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh vẫn chưa có ý tưởng gì cả, sắp khóc đến nơi luôn rồi, đây là lúc nào rồi mà cứ từ tốn thế này mãi, bất đắc dĩ trừng mắt nhìn hắn : "Bây giờ anh còn chưa nghĩ ra, cái này không phải là khiến cả hai đều mất mặt sao?"

" Mất mặt? Thế thì sao?" Dương Minh khoát tay nói: "Như vậy đi, một hồi em đàn bài "Trọn đời bên em" nha!"

" Trọn đời bên em?" Trần Mộng Nghiên kinh ngạc, không nghĩ ra tại sao Dương Minh lại muốn mình đàn bài này , đây là một ca khúc mới lưu hành gần đây.

Dương Minh gật đầu: " Bởi vì anh suốt đời bên em mà! Ngoan, nghe lời, làm như vậy đi"

Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh nói vậy cả mặt liền ửng đỏ lên, cảm thấy ngượng ngùng, ngày hôm nay Dương Minh bị cái gì thế nhỉ, nãy giờ toàn nói những lời sến chảy nước, nàng không biết lúc nãy Dương Minh đã xúc động thế nào, còn tưởng rằng Dương Minh uống nhầm thuốc.

" Anh không nên làm bậy, đây là ngày lễ lớn của trường... " Trần Mộng Nghiên sợ một hồi lên sân khấu Dương Minh lại làm ra hành động kinh hãi thế tục gì đó, vì thế vội vã dặn.

" Vừa rồi anh đã làm một lần, nếu mà làm bậy thì người của hội sinh viên sao có thể để anh đi lên chứ?" Dương Minh cười thoải mái nhìn Trần Mộng Nghiên nói: " Yên tâm đi, anh biết nên làm cái gì mà.

" Vậy anh kêu em đàn cái này ... Anh muốn làm gì?" Trần Mộng Nghiên vô thức nghĩ rằng Dương Minh đổi bản nhạc thành bài "Trọn đời bên em" khẳng định là có mục đích, còn mục đích gì thì Trần Mộng Nghiên không rõ.

" Thì phối nhạc đọc thơ diễn cảm " Dương Minh nói: " Chỉ là anh không thích bài nhạc trước vậy thôi"

" Tại sao hai người còn chưa lên?" Trữ Thầm tức giận chạy đến mặt Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, trên mặt đầy vẻ thâm thù đại hận trừng mắt nhìn Dương Minh và Trần Mộng Nghiên.

" Thì lên nè" Trần Mộng Nghiên thấy người dẫn chương trình sốt ruột, vội vã kéo tay Dương Minh cười nói với Trữ Thầm.

Dương Minh nhíu mày, cô nàng này có thái độ gì vậy? Thấy cái vẻ mặt của nàng giống như là kinh nguyệt không đều vậy, dường như có ai quỵt nợ mấy triệu của nàng vậy.

" Còn là cán bộ hội sinh viên nữa, chẳng có tố chất gì cả!" Trữ Thầm bĩu môi nói : "không biết tranh thủ thời gian, còn đứng phía sau tình chàng ý thiếp nữa, còn ra thể thống gì?"

Giọng nói của Trữ Thầm tuy không lớn, nhưng mà ở hậu trường rất yên tĩnh, làm cho nghe rất rõ ràng, sắc mặt của Trần Mộng Nghiên đỏ ửng lên, cúi đầu. Còn Dương Minh nghe xong liền có chút không vui, nói : "Cô nói chuyện nên chú ý một chút, cái gì mà tình chàng ý thiếp? Con mắt nào của cô thấy? Hơn nữa, Trần Mộng Nghiên là bạn gái của tôi, tôi tình chàng ý thiếp với nàng, có liên quan gì đến cô hả? Cán bộ hội sinh viên thì sao? Cho dù là tổng thống Mỹ cũng cưới vợ sinh con vậy"

"Anh..." Trong lúc nhất thời, Trữ Thầm bị lời nói của Dương Minh làm cho nghẹn họng! Đúng vậy, người ta đú đỡn với nhau, thân mật như thế nào cũng có liên quan éo gì đến mình? Mình đâu có quyền gì quản người ta đâu, nhưng mà trong lòng không phục, nàng đã sớm coi Dương Minh không vừa mắt rồi, hừ lạnh nói : "không có tố chất!"

"Cũng không biết ánh mắt của Từ Khiêm thế nào nữa, chọn một người như vậy dẫn chương trình!" Dương Minh bĩu môi.

" Dương Minh, bớt cãi đi" Trần Mộng Nghiên kéo tay Dương Minh, Trữ Thầm cũng là người nổi tiếng trong trường, nàng có quan hệ không tồi với Từ Khiêm, Trần Mộng Nghiên không muốn gây sự : "Được rồi Trữ Thầm, Dương Minh là như vậy đó, bạn cũng đừng tính toán với hắn"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 77

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự