Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1447 Một cái nắm tay.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 3705 chữ · khoảng 13 phút đọc

Nói thật ra thì cái tát của hắn ta là vô ích, Dương Minh đã rõ ràng âm mưu của hắn rồi, trong lòng hắn ta có dự định gì, Dương Minh làm sao mà không rõ?

Hy sinh một cô gái yêu đơn phương hắn, chỉ vì muốn lấy lòng các người bạn bên cạnh cô gái mà hắn thích, người đàn ông như vậy, quả thật là đê tiện, làm cho Dương Minh vô cùng khinh thường.

Nhưng mà bây giờ một người muốn đánh một người muốn yêu, thấy Trữ Thầm kia cũng hoàn toàn là lấy lòng của Từ Khiêm, Dương Minh cũng không có hảo cảm gì đối với hắn cả, muốn đánh thì cứ đánh, coi như là không may, chuyện nhà của người ta, Dương Minh cũng không muốn xen vào. Thậm chí Dương Minh còn muốn hô to "đánh đi đánh đi", nhưng mà như vậy thì Trần Mộng Nghiên sẽ nghĩ mình là người xấu, cho nên Dương Minh quyết định không nói.

Mà bên Trần Mộng Nghiên, tuy rằng cũng không có hảo cảm gì đối với Trữ Thầm, nhưng mà nhìn thấy Từ Khiêm tự nhiên lại đối xử với một cô gái yêu đơn phương theo đuổi hắn cực khổ như vậy, đổi lại chỉ được một cái tát, Trần Mộng Nghiên không khỏi đồng tình với Trữ Thầm, càng cảm thấy chán ghét Từ Khiêm không chịu được, người như vậy sao có thể sống một cách vô sỉ như thế?

Nghĩ đến Dương Minh, cho đến bây giờ còn chưa từng đánh mình, trong lòng Trần Mộng Nghiên liền cảm thấy ngọt ngào, tuy rằng Dương Minh chưa bao giờ ra tay lưu tình với người khác, nhưng mà bản thân mình vô luận là làm cái gì với Dương Minh, quậy phá hắn, thì hắn cũng chỉ cười với mình, cũng không dám chạm vào mình một chút, cho dù là cái lần trong ký túc xá, mình làm cho hắn bị kẹt tay đến bầm tím sưng vù cả lên, nhưng mà Dương Minh cũng không nói một câu than một tiếng, còn không ngừng xin lỗi mình.

Nhìn thấy lựa chọn của mình không sai, Trần Mộng Nghiên âm thầm xấu hổ, đồng thời trong lòng cũng càng trở nên ngọt ngào, đúng vậy, trước đây mình rất tùy hứng, nhưng bây giờ nghĩ lại, tuổi của mình khi đó nhỏ quá, không nhìn thấu việc này.

Nhưng mà bây giờ, cho dù có Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai thêm vào, thì địa vị của mình trong lòng của Dương Minh cũng không hề giảm đi, ngược lại càng thêm quan trọng. Dương Minh trở về liền gọi điện cho mình đầu tiên, điều này có thể chứng minh được rồi.

Quay đầu lại nhìn Trữ Thầm đang khóc, cùng với Từ Khiêm đang đứng bên cạnh mình mỉm cười với mình và Dương Minh, Trần Mộng Nghiên không khỏi lắc đầu. Cho dù Dương Minh đối với mình toàn tâm toàn ý, nhưng nếu giống như là Từ Khiêm vậy, muốn đánh là đánh, muốn chửi là chửi, vậy không bằng là không quen thì hơn. Cho nên, so sánh với Trữ Thầm, Trần Mộng Nghiên nhất thời cảm thấy thỏa mãn.

Nhìn thấy Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đi lên sân khấu, nụ cười trên mặt nhất thời thu lại, đổi lại thành vẻ quan tâm và đau lòng, quay đầu lại nói với Trữ Thầm : "Tiểu Trữ Trữ ngoan ngoãn, Khiêm ca ca cũng không còn cách nào mới đánh em"

Vốn dĩ, Trữ Thầm sau khi bị Từ Khiêm đánh, thấy hắn hờ hững với mình, trong lòng càng thêm ủy khuất, nước mắt liên tục chảy ra, trong lúc nàng tuyệt vọng nhất, Từ Khiêm dường như thay đổi thành một người khác, trở nên ôn nhu với mình.

Từ Khiếm cúi đầu, lau nước mắt cho Trữ Thầm, cười nói : "Trữ Thầm, em là người dẫn chương trình của buổi tối ngày hôm nay, như vậy, bây giờ em đại biểu cho ai? Em đại biểu cho hội sinh viên! Em đại biểu cho hội sinh viên cũng có nghĩa là đại biểu cho anh. Người bên ngoài nhìn vào, sẽ nghĩ em là người của anh, mỗi hành động lời nói của em đều đại biểu cho anh cả, nếu như em cãi nhau với người ta ở sau hậu trường bị người khác nhìn thấy thì người khác sẽ nghĩ hội sinh viên thế nào? Nếu như việc này truyền đến tai của lãnh đạo trường học thì bọn họ sẽ nghĩ thế nào? Còn tưởng rằng anh dung túng cho em nữa, đến lúc đó thì anh không cần phải ngồi cái chức chủ tịch này nữa!"

Trữ Thầm nghe Từ Khiêm nói "em là người của anh", trong lòng nhất thời hài lòng không gì sánh được, tuy rằng biết Từ Khiêm nói không có ý gì đặc biệt cả, nhưng mà Trữ Thầm cũng không nhịn được cười ngọt ngào, nàng ta là một người thích mơ mộng, đem những lời nói của Từ Khiêm trở thành một loại ám chỉ.

Sau đó, Từ Khiêm còn giải thích nguyên nhân đánh nàng, Trữ Thầm cũng lập tức hết giận ngay, đúng vậy, mình cãi nhau với người khác, là một chuyện không ra thể thống gì cả, ngoài ra mình còn đại biểu cho hội sinh viên, mà làm như vậy, đó chính là làm nhục mặt của Từ Khiêm, lãnh đạo trường học mà biết chuyện này, chắc chắn sẽ tính sổ lên đầu Từ Khiêm!

Nghĩ đến đây, Trữ Thầm nhất thời sợ hãi, mình gây ra họa, mà Từ Khiêm ca ca lại phải chịu tiếng xấu giùm! Trữ Thầm vội vã nói : "Khiêm ca ca, xin lỗi, em không nghĩ nhiều như vậy! Lần này có chuyện gì không? Hay là chờ một lát bọn họ đi xuống, em xin lỗi bọn họ?"

Vì người con trai mình yêu, Trữ Thầm có thể nhẫn nhịn, có thể cúi thấp đầu, xin lỗi với người có mâu thuẫn với nàng, đủ để nhìn ra Trữ Thầm yêu Từ Khiêm sâu đậm đến mức nào.

"không cần" Từ Khiêm khoát tay : "Vừa rồi anh đánh em một cái tát, bọn họ hẳn là cũng thỏa mãn rồi. Có đau không, tiểu Trữ Trữ, anh cũng không còn biện pháp, em đừng hận Khiêm ca ca là được rồi"

Từ Khiêm tỏ vẻ áy náy không gì sánh được, ngoài miệng cũng tỏ vẻ quan tâm vô cùng, nhưng mà trong lòng lại không cho là như vậy, thầm nghĩ, cô đi xin lỗi? Cô ngàn vạn lần đừng có đi! Tôi đã đem cô trở thành một hình tượng ác nhân rồi, cô đi trêu chọc Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, thì tôi mới có thể biểu hiện được sự nhiệt tình, mới có thể lấy lòng Trần Mộng Nghiên và Dương Minh, nếu cô đi xin lỗi, vậy kế hoạch của tôi trước kia cũng không còn hiệu quả rồi.

không thể không nói, cái tên Từ Khiêm này vô cùng âm hiểm, tuy rằng không thích Trữ Thầm, nhưng mà vẫn muốn nàng theo, không cho nàng một câu trả lời thuyết phục, cũng không có từ chối nàng, để cho nàng luôn luôn hoài niệm hắn, như vậy thì sau này mới có thể lợi dụng nàng làm việc được.

Trữ Thầm làm sao mà biết nhiều như vậy? Nàng chấp nhận vì Từ Khiêm mà buông tha lòng tự tôn, buông tha mặt mũi, thà rằng chịu nhục, nhưng mà nàng có thể đổi lấy cái gì? Đây chính là cổ đáng buồn nhất của cô gái này.

Người không khiến cho người khác thương cảm tức là có chổ đáng trách, nếu như nàng ta nhìn thẳng vào bản thân, nhìn thẳng vào quan hệ của nàng ta và Từ Khiêm, cũng sẽ không để đến nông nổi như vậy, bị người ta đùa giỡn, còn nghĩ người ta là người tốt.

Dương Minh và Trần Mộng Nghiên cùng nhau đi lên sân khấu, thừa dịp Trần Mộng Nghiên không chú ý, Dương Minh giơ tay nắm lấy tay nhỏ của nàng, Trần Mộng Nghiên nhất thời cả kinh, sắc mặt ửng đỏ, muốn giãy tay của Dương Minh ra, nhưng mà đột nhiên hiểu được là đang ở trên sân khấu, giãy tay của Dương Minh ra, vậy người bên dưới nhìn thấy thì làm sao? Như vậy thì chẳng phải là làm mất mặt Dương Minh sao?

Hơn nữa, Trần Mộng Nghiên đương nhiên là không phải không thích Dương Minh nắm tay, bởi vì nàng ta rất thích cái cảm giác này, chỉ là đột nhiên làm trước công chúng, cho nên có chút xấu hổ thôi.

Nhìn thấy hành động kinh người của Dương Minh, những người bên dưới nhất thời phát ra những tiếng hét ầm lên, huýt sáo này nọ, quơ đèn huỳnh quang trong tay lên, bởi vì có rất nhiều nam sĩnh nghĩ, Dương Minh làm được chuyện mà cả đời bọn họ không làm được! Dám nắm tay bạn gái trước mặt lãnh đạo trường học cũng như là toàn thể sinh viên, nếu đổi lại là bọn họ, bọn họ không có đủ dũng khí để làm chuyện này!

Còn các nữ sinh, trong mắt rõ ràng tràn ngập sự đố kị và hâm mộ! Các nàng rất thích Dương Minh, nhưng mà khi thấy Dương Minh nắm tay một cô gái khác, trong lòng các nàng nhất thời cảm thấy vắng vẻ, hâm mộ Trần Mộng Nghiên, đồng thời cũng tràn ngập đố kị, mơ mộng rằng nếu là mình ở trên sân khấu lúc này thì tốt biết bao nhiêu?

Về phần lãnh đạo trường học, đối với việc này chỉ ôm tâm lý buồn cười và thái độ xem kịch vui mà thôi. Bởi vì hiệu trưởng trường còn trẻ, tư tưởng tương đối cởi mở, nếu không thì cũng không có khả năng giao toàn bộ lễ nghệ thuật cho sinh viên xử lý, trường học không can thiệp vào.

Trong đại học được phép yêu nhau tự do, rất nhiều cặp tình nhân ngầm thời trung học, khi đi lên đại học chung, cũng công khai tình cảm của mình ra.

Dựa theo quy định của pháp luật hiện hành, thì sinh viên đã có thể kết hôn, nghiên cứu sinh có thể mang con đi học, yêu đương thì có gì là không thể?

Chương : 1339 : Khi em đã già Cho nên hiệu trưởng cũng không cảm thấy có gì không thích hợp, chỉ thưởng thức người nam sinh to gan này mà thôi, vì thế quay sang nói với người phó hiệu trưởng bên cạnh : "Người nam sinh này, thật can đảm!"

Vị phó hiệu trưởng nghe xong lời này, không biết có ý gì, cũng không biết nên nói tiếp thế nào. đây đại biểu cho ý gì? Là tán thành, hay là không tán thành? Ban giám hiệu nhà trường bình thường chỉ quản lý công tác tư tưởng của sinh viên mà thôi, chứ không có quản chuyện sinh viên yêu nhau này nọ, bởi vì ở đại học, yêu nhau là bình thường, cho nên ông ta cũng không muốn quản những cái này.

Bây giờ hiệu trưởng đột nhiên nói những lời này, làm ông ta không biết trả lời thế nào, nếu như nói người sinh viên này không tốt, không nên nắm tay bạn gái khi lên trên sân khấu, tựa hồ là không có lý do gì, nhắc nhở người sinh viên này làm không đúng thì lại có vẻ như đang lấy lòng của hiệu trưởng vậy.

Trong lúc vị phó hiệu trưởng cảm thấy khó xử, thì hiệu trưởng lại nói tiếp : "Thanh niên bây giờ, dám nghĩ dám làm, có can đảm gánh vác trách nhiệm! Hắn làm như vậy, cũng là chịu trách nhiệm cho cô gái kia, ông xem, mọi người đều rất hưng phấn kìa, buổi tối hôm nay làm rất tốt!"

Nghe thấy hiệu trưởng khen như vậy, phó hiệu trưởng cũng vui vẻ, thì ra là khen, vậy thì tốt rồi! Phó hiệu trưởng vội nói : "Ừ, tôi cũng thấy tiểu tử này không tồi, hay là, chúng ta đem tiết mục lần này lên hạng nhất đi, phát cho hắn! Ít nhất cũng là vì dũng khí của hắn, có thể lên sân khấu hai lần!"

"Ơ?" Hiệu trưởng vừa rồi không chú ý đến Dương Minh, mà chỉ chú ý đến hành động nắm tay của Dương Minh và Trần Mộng Nghiên thôi, bây giờ nghe phó hiệu trưởng nói như vậy, hiệu trưởng mới đột nhiên nhớ ra : "Đúng rồi, cái tiết mục phi đao hồi nãy, cũng là do hắn biểu diễn, sao hắn lại lên lần hai?"

"Tiết mục phi đao lúc đầu là do hội sinh viên an bài, căn cứ theo điều tra ý muốn của sinh viên, bọn họ mong muốn Dương Minh này lên sân khấu, và người hợp tác của hắn, cũng là một trong các hoa hậu giảng đường theo sự đề cử của mọi người, Lâm Chỉ Vận" Phó hiệu trưởng cũng có nghiên cứu về vấn đề này, cho nên giới thiệu cho hiệu trưởng ; "Cho nên, bọn họ được ủng hộ rất cao, lúc Từ Khiêm xin ý kiến của tôi, tôi cũng đã chú ý về tiết mục đó"

"Ừ, không tồi, bây giờ, những hoạt động phong phú này cũng không có gì cả, tôi thấy nhiều trường cũng có bình chọn hoa hậu giảng đường, trường chúng ta cũng chọn một lần đi" Hiệu trưởng gật đầu, cũng tán thành mấy thứ này.

Phó hiệu trưởng không ngờ hiệu trưởng lại ủng hộ những hoạt động ngoại khóa như vậy, có chút kinh ngạc, vội gật đầu, biểu thị sau đó sẽ chuẩn bị một chút, tổ chức một cuộc bình chọn chính thức.

"Đúng rồi, ông còn chưa nói tại sao Dương Minh có thể lên sân khấu lần hai?" Hiệu trưởng hỏi.

"Đúng vậy, lần trước là cùng biểu diễn với Lâm Chỉ Vận" Phó hiệu trưởng nói : "Lần này là cùng bạn gái của hắn, Trần Mộng Nghiên, bước lên sân khấu, Trần Mộng Nghiên này cũng là phó chủ tịch của hệ quản trị kinh doanh, và là cán bộ của hội sinh viên, vốn tiết mục này cùng biểu diễn với chủ tịch hệ quản trị kinh doanh là Hữu Chính Dân, nhưng mà Hữu Chính Dân trưa nay ăn bậy, cho nên bị đau bụng phải đi toilet. Vì thế khi đến giờ, Từ Khiêm liền để cho Dương Minh lên biểu diễn với Trần Mộng Nghiên"

"À, nói như vậy là ngẫu nhiên xảy ra?" Hiệu trưởng nhất thời hứng thú.

"Đúng vậy, hẳn là không có thời gian luyện tập, không biết sẽ biểu diễn thế nào?" Phó hiệu trưởng gật đầu.

"Tiết mục đã luyện tập tốt, cũng không có gì đặc biệt cả, tôi xem cái tiết mục ngẫu hứng này cũng không tồi, tôi muốn được hưởng thức"

Hiệu trưởng vừa nghe là ngẫu nhiên, nhất thời có hứng thú : "Lão Lưu, ông cũng xem đi, đừng ngủ gà ngủ gục chứ!" Nói xong, hiệu trưởng vỗ vai phó hiệu trưởng bên cạnh mình là Lưu Duy Sơn.

Lưu Duy Sơn nâng cặp mắt kính lên, cười nói : "Ai nói tôi không xem? Tiết mục của tiểu tử này, tôi đương nhiên là cần nhìn kỹ"

"Ơ? Ông biết hắn?' Hiệu trưởng kỳ quái, nhìn Lưu Duy Sơn.

"Là con nuôi của tôi, làm sao mà tôi không biết?" Lưu Duy Sơn cười nói : "Cũng là em nuôi của Tiếu Tình"

"Còn có tầng quan hệ này, vậy thì tôi càng phải xem!" Hiệu trưởng nghe thấy Dương Minh là con nuôi của Lưu Duy Sơn, càng thêm hứng thú.

Dương Minh còn không biết, tiết mục của hắn đã được xếp hạng nhất trong nội bộ rồi, đương nhiên không phải là vì hắn có quan hệ với Lưu Duy Sơn, mà bởi vì tiết mục của hắn quả thật rất được tán thành.

Trần Mộng Nghiên tuy rằng không biết Dương Minh muốn đọc diễn cảm cái gì, nhưng mà nếu Dương Minh đã bảo đảm rằng nàng không cần lo lắng, vậy thì nàng cũng mù quáng tin tưởng Dương Minh luôn, nghĩ đến đây, Trần Mộng Nghiên thở dài, nhắm mắt chờ đợi cái sẽ đến.

Trữ Thầm không phải cũng như vậy sao? Mình mù quáng tin tưởng Dương Minh, Trữ Thầm cũng mù quáng tin tưởng Từ Khiêm, không phải sao? hẳn là như vậy. Nhưng khác nhau chính là, Dương Minh đối với mình, khác với Từ Khiêm đối xử với Trữ Thầm, điều này Trần Mộng Nghiên có thể khẳng định.

Ngồi trước cái đàn dương cầm ở góc, Trần Mộng Nghiên hít sâu một hơi, đầu ngón tay nhỏ nhắn, bắt đầu lướt nhẹ lên trước phím đàn, khúc nhạc du dương phát lên từ những đầu ngón tay của Trần Mộng Nghiên, nhẹ nhàng truyền về hướng hội trường.

Những người đã xem trước tiết mục biểu diễn công bố trên trang web của trường, nhất thời cảm thấy kinh ngạc, phần thi phối nhạc đọc thơ diễn cảm, không phải đọc bài Thanh Xuân Muôn Năm của Vương Mông sao? Còn bài hát để đàn là bài Hoa Viên Thần Bí mà, tại sao bây giờ lại là bài Trọn Đời Bên Em của Lý Hải?

Lẽ nào đã sửa tiết mục lại? Nhưng mà nghĩ đến người diễn là Hữu Chính Dân đổi thành Dương Minh, như vậy đổi nhạc cũng không có gì lạ, cũng không có gì đáng ngạc nhiên nữa, chỉ là bọn họ bây giờ còn không biết bài thơ mà Dương Minh phải đọc có phải là bài Thanh Xuân Muôn Năm hay không?

Theo tiếng đàn của Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cất cái giọng nam tính đầy lực mang theo một sự hấp dẫn đặc biệt :

"Khi em đã già,

tóc trắng, khuôn mặt ảm đạm,

ngủ gục bên cạnh bếp,

xin lấy bài thơ này xuống, chậm rãi đọc,

nhớ lại ánh mắt nhu hòa của em khi ấy,

nhớ lại những cái bóng ngày xưa đầy nắng..."

Đây là bài thơ nổi tiếng "Khi em đã già" của một nhà thơ nổi tiếng người Ireland, là một bài thơ tình kinh điển, Dương Minh vừa đọc ra, sinh viên bên dưới liền ồ lên!

Trên sân khấu trong ngày lễ nghệ thuật, làm trò trước mặt thầy cô và bạn học, vì người con gái mình yêu mà đọc to lên một bài thơ tình, đây là chuyện mà bao nhiêu người muốn nhưng không dám làm!"

Mà Dương Minh, đã làm được!

Mọi người rốt cục đã hiểu, tại sao nhạc phối lại là bài "Trọn đời bên em", bởi vì ý của "Trọn đời bên em", tương tự với ý của bài thơ "Khi em đã già"!

Mọi người đã hiểu, Trần Mộng Nghiên cũng đã hiểu, nàng chỉ cảm thấy hô hấp của mình đã trở nên rất gấp gáp và nóng, ngón tay trên phím đàn cũng run lên! Nàng muốn lập tức đứng lên, nhào đến ôm Dương Minh một cái, hôn hắn một cách nồng nhiệt.

Người đàn ông của mình, biểu đạt ý nghĩ yêu thương về mình trước mặt bao nhiêu người, sợ rằng thời khắc hạnh phúc nhất của một người con gái cũng chỉ như thế này thôi!

"Những giờ phút thanh xuân vui vẻ của em được bao nhiêu người yêu,

yêu vẻ đẹp của em, dù giả dối hay thật lòng,

thì cũng chỉ có một người yêu tâm hồn phiêu lãng của em,

yêu nhưng nếp nhăn đau khổ trên khuôn mặt già nua của em..."

Đây là bài thơ trong lúc vô tình lên mạng đọc được, Dương Minh liền học thuộc nó, dự định sau này tìm cơ hội thích hợp để đọc cho Trần Mộng Nghiên nghe, mà hôm nay, đúng lúc có cơ hội này, Dương Minh liền lấy tình yêu từ trong tận đáy lòng của mình, dùng nó để đọc bài thơ này.

"Gục đầu xuống, bên bếp lò lóng lánh ánh lửa,

nhẹ nhàng kể lại một mối tình đau thương đã biến mất,

ngẩng đầu lên, chậm rãi bước đi,

che dấu khuôn mặt trong những vì sao..."

Sau khi Dương Minh đọc xong bài thơ này, toàn trường lập tức ồ lên! Đây chính là tiết mục được hoan nghênh nhất, được ủng hộ nhiều nhất từ trước đến giờ! Những người trong tuổi đang yêu, tuổi mới lớn, tuổi rung động, tuổi hướng đến một tình yêu đẹp, tất cả đều bị bài thơ của Dương Minh làm cho cảm động!

Những cô gái có bạn trai và những cô chưa có bạn trai, đều mong rằng sau khi buổi lễ kết thúc, trở về tìm một người nam sinh yêu mình đọc bài "khi em đã già" này. Mà bài nhạc diễn tấu "trọn đời bên em" của Trần Mộng Nghiên cũng đã đạt đến cao trào, Dương Minh dựa theo tiết tấu của Trần Mộng Nghiên, cất cao giọng :

"Bao nhiêu người từng yêu dung nhan trẻ đẹp của em,

thế nhưng có ai có thể chấp nhận sự thay đổi của năm tháng..."

Dương Minh vừa đọc, vừa đi đến hướng Trần Mộng Nghiên, vươn tay ra, làm ra một thế mời, sau đó tiếp tục nói :

"Bao nhiêu người từng thề sẽ yêu em suốt đời,

nhưng chỉ còn lại một mình anh bên cạnh em mà thôi..."

Trần Mộng Nghiên không nhịn được xúc động trong lòng, đưa tay cho Dương Minh, đứng dậy, nước mắt đầy mặt...

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 70

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự