Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1380 Tiết mục biểu diễn. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1792 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Xem ra bạn học Dương Minh cũng hiểu rõ trong lòng!" Từ Khiêm thầm nghĩ, Dương Minh quả nhiên đã đoán được mục đích của mình rồi, hèn chi lại bình thản như thế.

Hiểu cái gì trong lòng? Dương Minh không ngờ là là nhắm gà trúng vịt, hỏi đại một câu đã trúng ngay trọng điểm vấn đề, không khỏi dợ khóc dở cười nói : "Anh nói cho tôi nghe một chút đi"

Từ Khiêm gật đầu, hắn cho rằng Dương Minh biết rõ mà vẫn cố hỏi, cho nên tự nói : "Tin rằng bảng điều tra về yêu cầu trong ngày lễ nghệ thuật, bạn học Dương Minh nhất định là có xem qua?"

Dương Minh không muốn lừa hắn, lắc đầu, khó hiểu nói : "không có, anh tự nói luôn đi"

"không có?" Lúc này thì đến lượt Từ Khiêm giật mình, thật sao? Vừa rồi còn nói là biết mình tìm hắn vì chuyện ngày lễ nghệ thuật, tại sao quay đầu đi liền phủ nhận?

"Tôi mới ở ngoài về, ngày đầu tiên đến trường, tôi làm gì có thời gian mà coi mấy cái đó?" Dương Minh thở dài nói, hắn cảm thấy tên Từ Khiêm này có chút kì quái, Dương Minh càng lúc càng cảm thấy bất ổn, tại sao tên này lại tìm đến mình?

"Ai da, cậu xem, đầu óc của tôi lú lẫn mất rồi..." Từ Khiêm nhất thời vỗ trán một cái, nói : "Đúng rồi, trước đó tôi tìm cậu, thì chủ nhiệm của cậu nói cậu đã xin nghỉ rồi..."

Bởi vì diễn đàn của trường chỉ có thể dùng mạng nội bộ vào được thôi, bên ngoài không thể nào vào được, đương nhiên là trừ những cao thủ như Chu Giai Giai bẻ khóa mà vào thôi, nhưng mà Từ Khiêm cũng không cho rằng Dương Minh chỉ vì chuyện này mà bẻ khóa đột nhập vào mạng nội bộ của trường làm gì.

"Trước đây anh cũng tìm tôi?" Dương Minh nhìn Từ Khiêm, hỏi.

"Đúng vậy, trước đó tôi đã tìm cậu" Từ Khiêm thấy Dương Minh thật sự không biết, vì thế cũng không nói lời vô ích, giới thiệu tình huống lại cho Dương Minh : "Ngày lễ nghệ thuật trong trường chúng ta lập tức tiến hành rồi, chỉ là ngày lễ năm nay, sẽ khác với những năm trước, lần này hoàn toàn là do chúng ta tự đứng ra tổ chức, dùng phương thức bỏ phiếu dân chủ, để xác định tiết mục biểu diễn"

"cái này thì tôi có biết, tôi đã nghe bạn học nhắc đến" Dương Minh gật đầu, ý bảo Từ Khiêm lượt bỏ qua những chi tiết này, nói vào chính sự.

Từ Khiêm mấy ngày nay rất sợ bị từ chối, cho nên cẩn thận đối mặt, nếu như không phải những hoa hậu giảng đường trước đó khi gặp mặt liền mở miệng từ chối, thì hắn cũng không mời Dương Minh đi ăn rồi mới nhắc đến chuyện này.

Từ Khiêm rất muốn tổ chức một buổi tiệc chiêu đãi cho ngày lễ nghệ thuật, cho nên cũng không tiếc công sức. Mà trong hội cũng có kinh phí hoạt động, cho nên ăn uống ở đây cũng không tính là gì.

"Là như vậy, lần này mọi người đưa ra ý kiến rất mãnh liệt, muốn một hoa hậu giảng đường biểu diễn một tiết mục, đương nhiên đây là ý của bạn học nam, còn về phần bạn học nữ, bọn họ lại muốn cậu lên đài, biểu diễn một tiết mục cho họ" Từ Khiêm nói.

"Tôi?" Dương Minh có chút buồn cười, đưa tay chỉ vào mặt mình nói : "Tôi có nghe lầm không? Tôi có thể biểu diễn cái gì chứ?"

"Cái này... là ý của mọi người" Từ Khiêm thấy bộ dáng của Dương Minh như vậy, hình như muốn từ chối, nhất thời sốt ruột nói : "Cậu đừng vội từ chối, nghe tôi nói hết đã...."

"Sao tôi chưa bao giờ biết tôi có tài năng biểu diễn vậy nhĩ?" Dương Minh cười khổ nói : "Được rồi, anh nói tiếp đi, tôi nghe"

"Lúc vừa vào học, không phải cậu đã đánh bại phó xã trưởng của câu lạc bộ Tae Kwon Do rồi sao, rồi sau đó cậu xuất hiện trên sân đấu với nhạc nền của Cao Tiến, quyền pháp thì xuất thần nhập hóa, đánh bại đối thủ, chuyện hài hước này đến bây giờ vẫn được mọi người nhắc lại.." Từ Khiêm hoàn toàn dùng những lời lẽ trên diễn đàn để nhắc lại : "Cho nên, mọi người quyết định để cho cậu biểu diễn một lần nữa..."

"Cái này... hình như có chút khó khăn thì phải? Theo tôi được biết, Lưu Triệu Quân bây giờ đang ở trong tù, Lý Gia Sinh có thể để cho tôi đánh lại một lần sao? Cho dù tôi muốn, hắn ta có phối hợp không?" Dương Minh than thở.

"Ặc..." Từ Khiêm đang uống trà, nghe Dương Minh nói xong xém tí đã sặc trà mà chết : "Bạn học Dương Minh, cậu hiểu lầm rồi, tôi không phải là có ý này, ý của tôi là, tiết mục mà cậu biểu diễn, là tiết mục tùy tiện gì cũng được cả, mục đích của nó là chỉ để cho mọi người nhìn thôi, chứ không phải là muốn cậu đi đánh Lý Gia Sinh đâu"

"À, biểu diễn tiết mục à, sau anh không nói sớm" Dương Minh cười cười nói : "Anh nhắc lại chuyện đánh đấm đó, tôi còn tưởng rằng anh muốn tôi đánh hắn chứ"

"Chỉ là biểu diễn thôi" Từ Khiêm vội nói : "Cậu có thể biểu diễn võ thuật cũng được mà..."

"Võ thuật?" Dương Minh giật mình, những người này thật đúng là đã coi trọng mình quá rồi, hồi năm ngoái, khi đánh nhau thì mình làm gì mà biết võ thuật chứ? Lúc đó đánh nhau với Lý Gia Sinh và Lưu Triệu Quân, hoàn toàn là chơi đểu bọn họ, làm cho bọn họ không để ý rồi ra tay đánh lén mới giành được thắng lợi.

"Nếu như biểu diễn võ thuật, tại sao không tìm người trong mấy câu lạc bộ võ thuật, mà lại tìm tôi?"

"Bạn học Dương Minh à, võ thuật chỉ là một cái cớ mà thôi, còn cái cách mà cậu xuất hiện mới gọi là phong cách, vả lại người ta chỉ muốn xem phong cách của cậu, chứ cũng chẳng có quan hệ gì với biểu diễn võ thuật cả" Từ Khiêm nghe Dương Minh nói như vậy, liền hiểu được rằng Dương Minh chẳng biết võ gì cả, năm ngoái đánh nhau hoàn toàn là nhờ đánh lén mà thắng.

"Vậy tôi biểu diễn cái gì cũng được sao?" Dương Minh ngẩng đầu lên nhìn Từ Khiêm hỏi.

"Đúng là vậy..." Từ Khiêm gật đầu, dù sao cũng chỉ cần Dương Minh xuất hiện là được rồi, về phần hắn lên sân khấu làm cái gì thì mặc kệ hắn, mình đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.

"Vậy được rồi, để tôi suy nghĩ, rồi cho anh câu trả lời thuyết phục" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói : "Hợp tác với người khác được không?"

"Cái này đương nhiên không có vấn đề rồi" Từ Khiêm cho rằng Dương Minh muốn tìm trợ thủ để giúp đỡ, cho nên cũng không chú ý, chỉ cần Dương Minh đồng ý tham gia vào lễ nghệ thuật này là được rồi.

"Để tôi nghĩ lại đã" Dương Minh suy nghĩ về vấn đề của mình mà Lâm Chỉ Vận, cô gái nhỏ này mặt mỏng lắm, dễ xấu hổ, cho đến bây giờ vẫn cứ như thế, Dương Minh đang suy nghĩ xem có nên hợp tác với nàng cùng biểu diễn một tiết mục nào không, để tránh cho việc nàng xấu hổ đến chết.

Cho nên, Dương Minh mới tạm thời đáp ứng đề nghị của Từ Khiêm chuẩn bị trở về bàn tính chuyện này với Lâm Chỉ Vận, nếu như Lâm Chỉ Vận không muốn lên sân khấu, vậy thì Dương Minh cũng không cần phải biểu diễn cái gì trên đó cả.

Tuy rằng đây là hoạt động tập thể, nhưng mà gần đây mình rất bận, làm gì có thời gian luyện tập chứ? Dù sao thì cũng bị toàn bộ giáo viên nhìn, mình cũng không thể lên làm trò hề trước mặt mọi người được, nếu như vậy không bằng khỏi diễn.

"Tốt, chuện này cũng cần phải suy nghĩ, nhưng mà khẳng định là sẽ không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu đâu" Từ Khiêm nghe thấy Dương Minh không trực tiếp từ chối, trong lòng tương đối vui vẻ, dù sao thì người khác trực tiếp lên tiếng từ chối, còn Dương Minh thì không như vậy, đã nói lên rằng chuyện này còn hy vọng.

Đã như vậy, Dương Minh cũng không cần phải khách khí với hắn, thấy Từ Khiêm quen thuộc với ông chủ quán này, biết rằng hắn ăn uống cũng không cần phải trả tiền, có lẽ là kinh phí của hội trả hết, cho nên không ăn thì uổng lắm.

Từ Khiêm đương nhiên là không biết suy nghĩ của Dương Minh rồi, cho rằng Dương Minh ăn bữa cơm này, mọi chuyện đều thuận lợi, nhưng mà đầu năm nay những người ăn xong không làm rất nhiều, không chỉ riêng một mình Dương Minh.

Sau khi ăn uống no nê, Dương Minh chào tạm biệt Từ Khiêm, trực tiếp đi lại dãy phòng làm việc của chủ nhiệm hệ máy tính, Tiếu Tình hẳn là đang nghỉ trưa, những người ở đây phần lớn đều biết Dương Minh cả, biết hắn là em trai của chủ nhiệm hệ, cho nên cũng không có ai ngăn cản.

"Em tìm Tiếu chủ nhiệm à?" Dương Minh vừa vào, liền phát hiện ra thầy Vương đang ở trong.

"Thầy Vương? Đúng vậy, em tìm chị Tiếu Tình" Dương Minh gật đầu.

"Tiếu chủ nhiệm đang ở trung tâm nghiên cứu trên lầu, đang ở đó nghiên cứu về đề tài gần đây. Mấy ngày nay mọi người rất là bận rộn" Thầy Vương cười nói.

"À, em biết rồi, cảm ơn thầy" Dương Minh nghe thầy Vương nói như thế, cũng biết được chổ, bởi vì cái phòng đó Dương Minh đã từng đến, và còn từng làm bậy ở trong ấy, cho nên Dương Minh đương nhiên là sẽ không quên rồi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 86

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự