Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1381 Bí mật thứ nhất lộ ra ánh sáng. (Thượng) (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1951 chữ · khoảng 7 phút đọc

"không khách khí" Thầy Vương khoát tay nói, lần trước ông ta xảy ra chuyện, nếu không phải bởi vì nhờ có Dương Minh, thì ông ta sẽ không thể nào được Tiếu Tình chiếu cố được, đến cuối cùng cũng sẽ không có tên ông ta trong danh sách giáo viên ưu tú, cho nên ông ta vô cùng cảm kích Dương Minh.

Dương Minh nói cảm ơn xong, liền xoay người đi lên lầu, đến phòng thí nghiệm và trung tâm nghiên cứu, lần trước khi hắn đến, là Tiếu Tình ra dẫn hắn vào, nhưng mà sau này Tiếu Tình đã làm cho hắn một cái thẻ, để cho hắn ra vào dễ dàng hơn.

Dương Minh muốn cho Tiếu Tình một bất ngờ, cho nên cũng không gọi điện thông báo cho Tiếu Tình biết, bây giờ đang là giờ nghỉ trưa, Tiếu Tình chắc chắn là đang nghỉ ngơi bên trong, Dương Minh muốn lén lút đi vào ôm lấy nàng.

Bên trong phòng cũng có giáo sư của hệ máy tính, cũng có vài sinh viên, nhưng mà bọn họ cũng không hỏi Dương Minh cái gì, dù sao Dương Minh có thẻ, có thể ra vào được, thì bọn họ ai mà rãnh đi hỏi mấy chuyện này làm gì?

Dương Minh tìm đến chổ phòng của Tiếu Tình, đẩy cửa ra, phát hiện cửa khóa, cũng không gõ cửa, trực tiếp móc chìa khóa vạn năng ra, len lén mở khóa cửa ra.

Cái chổ ra vào ở ngoài hành lang, nếu không có thẻ thì không thể nào qua được cái cửa sắt, cho nên cửa phòng của Tiếu Tình chỉ là loại cửa thông thường, cũng không phải loại có bảo vệ đặc biệt, vì thế Dương Minh căn bản là không tốn bao nhiêu sức để mở nó cả, cũng không khiến cho người khác chú ý.

Căn phòng mà Tiếu Tình ở, không khác gì một căn phòng trong khách sạn cả, bên ngoài là toilet, bên trong là phòng ngủ, Dương Minh mở cửa phòng ra, liền đi vào bên trong, cửa trong cũng không khóa, Dương Minh nhẹ nhàng đẩy cửa mở ra.

Dương Minh liếc nhìn Tiếu Tình đang nằm trên giường, xem ra Tiếu Tình đang ngủ, nhắm mắt lại, hô hấp đều đều, Dương Minh đến gần, cũng không đánh thức nàng.

Tối qua vì mãi giải thích các câu hỏi cho Chu Giai Giai đến tận trời sáng, buổi sáng lại không có thời gian nghỉ ngơi, vì thế thừa dịp nghỉ trưa, Tiếu Tình liền ngủ một giấc cho khỏe.

Chu Giai Giai vốn cũng đang ngủ, nhưng mà thật bất đắc dĩ, bởi vì bữa trưa khi ăn cơm, không cẩn thận làm dơ đồ, mà Chu Giai Giai vốn là người thích sạch sẽ, cho nên trước khi đi ngủ, vào trong toilet bên ngoài để giặt quần áo.

Vì Dương Minh đi vào quá nhẹ, Chu Giai Giai ở trong toilet cũng không phát hiện ra, căn bản là không chú ý đến động tĩnh bên ngoài.

Dương Minh nhẹ nhàng bước lại bên cạnh giường của Tiếu Tình, nhìn Tiếu Tình ngủ say, không đành lòng quấy rầy nàng, xem ra, Tiếu Tình nhất định là mệt lắm

Dương Minh biết rõ Tiếu Tình không phải là một người hay ngủ trưa, bây giờ lại đang ngủ, khẳng định là do công việc quá nặng nề, nghĩ đến đây, Dương Minh nhẹ nhàng cởi giầy ra, leo lên giường, nằm bên cạnh Tiếu Tình.

Tuy rằng giường của Tiếu Tình là loại dành cho một người, nhưng mà cũng rất rộng, giống như là loại giường trong ký túc xá vậy, lớn hơn loại giường dành cho một người ngủ bình thường nhiều, có thể nằm được cả hai người.

Cho nên khi Dương Minh leo lên, cũng không có vẻ gì chật chội, huống chi hai người cũng không mập, nằm trên giường vẫn còn có chổ để nhúc nhích.

Dương Minh không dám quấy rầy Tiếu Tình nghỉ ngơi, vươn tay từ phía sau, ôm lấy thân thể của Tiếu Tình, kéo nàng vào lòng...

Bởi vì do bận suy nghĩ về chuyện cần làm buổi chiều, cho nên Tiếu Tình ngủ không sâu, cảm giác thân thể đang bị ai đó ôm, Tiếu Tình cả kinh, nghiêng đầu qua, nhìn thấy Dương Minh.

Tiếu Tình hơi nghi hoặc, Dương Minh sao lại đến đây? Hắn không phải đã ra ngoài làm việc sao? Hơn nữa, Chu Giai Giai còn ở chung với mình, Dương Minh sao có khả năng ôm mình mà không cố kỵ gì?

Nghĩ đến đây, đầu của Tiếu Tình hơi nhức, chẳng lẽ là nằm mơ? Đúng rồi, nhất định là vậy, khẳng định là nằm mơ.

Tục ngữ nói, ban ngày suy nghĩ về cái gì nhiều thì ban đêm sẽ nằm mơ thấy cái đó, sáng sớm vừa mới nói chuyện với Chu Giai Giai về Dương Minh, cho nên cũng đã khơi mào cho Tiếu Tình, cũng lo lắng và nhớ Dương Minh. Tuy rằng không thể nào nói cho Chu Giai Giai biết được,nhưng mà rất mong muốn được nhìn thấy hắn trong mơ.

Nhưng mà, cho dù nằm mơ cũng tốt, gánh nặng trong lòng của Tiếu Tình cũng giảm bớt rất nhiều, mí mắt hơi nhắm lại, tiếp tục trạng thái nửa ngủ này, hưởng thụ nhiệt độ cơ thể và hô hấp của Dương Minh, cũng tiếp tục giấc mộng của mình.

Tiếu Tình xoay người lại, thành ra đối mặt với Dương Minh, đôi môi đỏ mọng hơi nhếch lên, nhìn rất là mê người. Dương Minh tuy rằng sợ làm phiền Tiếu Tình nghỉ ngơi, nhưng mà đã không nhịn được rồi, chỉ đưa môi khẽ chạm vào đôi môi của Tiếu Tình, nhưng không dám làm gì cả, sợ Tiếu Tình tỉnh lại.

Tiếu Tình bị Dương Minh hôn môi, con mắt khẽ nhếch lên, nhìn qua bên này một cái, rồi liền nhắm lại, nhưng mà đã bắt đầu phối hợp hôn môi với Dương Minh, nàng hoàn toàn cho rằng mình đang nằm mơ, não đang trong trạng thái hôn mê, cho nên cũng không suy nghĩ nhiều.

Ngược lại, toàn bộ thương nhớ về Dương Minh đều phát tiết trong giấc mộng này, cho nên cũng nhiệt liệt đáp trả nụ hôn của Dương Minh.

Dương Minh đang không vội, mà lại bị Tiếu Tình vừa ngủ vừa hôn môi, làm cho Dương Minh cảm thấy rất có ý nghĩa, Tiếu Tình không phải là đang hôn môi với mình trong mộng chứ?

Chắc hẳn là như vậy, nằm mộng liên hệ với thực tế, quả thật đúng là một chuyện thú vị.

Chu Giai Giai giặt đồ xong, cầm quần áo treo lên trên giá, sau đó rửa mặt, đẩy cửa toilet ra, dự định ngủ một chút, bởi vì chỉ còn một giờ nữa là đến lúc làm việc buổi chiều rồi, ngủ một chút như vậy cũng đủ.

Đẩy cửa phòng trong ra, Chu Giai Giai vô thức nhìn về hướng Tiếu Tình, muốn nhìn xem nàng ta có ngủ không, nhưng mà đã nhìn thấy một cảnh tượng kinh ngạc.

Chu Giai Giai nhanh chóng lấy tay che cái miệng xém tí đã hét lên ra, bởi vì, cảnh tượng trước mắt, quả thật đúng là khó tin đối với nàng!

Dương Minh đang ôm chị Tiếu Tình, hơn nữa hai người còn đang hôn nhau!

Chu Giai Giai vô thức cho rằng, có phải là mình đang bị ảo giác hay không, mấy ngày nay ngủ không đủ giấc, tuy rằng đầu óc thì vẫn có rất nhiều hứng thú với máy tính, nhưng cơ thể bị mệt mỏi là điều không thể tránh khỏi.

Cho nên, Chu Giai Giai che miệng lại, cũng bởi vì nàng tưởng mình đã gặp ảo giác rồi, theo nàng thấy, cái cảnh này căn bản là không thể xảy ra được!

Thời gian, địa điểm, nhân vật, mỗi một điều kiện đều liên hệ với nhau tạo thành cảnh tượng trước mắt! Dương Minh bây giờ hẳn là đang ở bên ngoài làm việc mà? Hơn nữa đây là phòng làm việc của nhân viên hệ máy tính, làm sao Dương Minh có thể vào đây được?

Mà nhân vật càng không thích hợp, Dương Minh và Tiếu Tình là chị em nuôi, hôn mặt thì được, cũng không có khả năng hôn môi thân mật như vậy được chứ? Cái này căn bản là một chuyện không có khả năng.

Chu Giai Giai nhắm mắt lại, nàng nghĩ, có lẽ là do mình quá nhớ Dương Minh, cho nên bị hoa mắt, vì thế mới nhìn thấy cái cảnh không nên thấy này.

Lần thứ hai mở mắt ra, Chu Giai Giai hoàn toàn choáng váng, không sai, trên giường, quả thật là Dương Minh! Mà người còn lại, cũng xác thật là chị Tiếu Tình mà mình tôn kính! Mà hai người này, rõ ràng xác thật là đang ôm nhau, và đang hôn môi.

Chu Giai Giai ngơ ngác nhìn hai người trên giường, không biết nên làm thế nào cho phải, nàng không hề có cái cảm giác đi bắt kẻ thông dâm, căn bản là nàng ta không có suy nghĩ này, cũng không hề có ý niệm ghen trong đầu.

Chỉ là, Chu Giai Giai nghĩ rằng, chuyện này quá mức khó tin! Nàng cho rằng chuyện này tuyệt đối không có khả năng xảy ra, nhất là xảy ra trước mắt mình, nhưng mà nó lại bị nàng thấy được, và nàng không biết nên xử lý thế nào.

Chu Giai Giai cắn răng, bước nhẹ rời khỏi phòng, lui ra ngoài, lấy tay đè lên ngực, thở phào nhẹ nhõm, chuyện này đã mang đến cho Chu Giai Giai một cú sốc quá lớn.

Sau khi xác định mình không có hoa mắt, Chu Giai Giai bắt đầu suy nghĩ, Dương Minh không phải là em nuôi của Tiếu Tình sao? Em nuôi và chị nuôi, sao có khả năng làm loại chuyện này được?

Chu Giai Giai đè chặt huyệt thái dương của mình, nếu như nói Dương Minh đến tìm mình, như vậy còn có khả năng, nhưng mà, Chu Giai Giai không cho rằng Dương Minh quáng gà đến nổi ngay cả Tiếu Tình cũng không phân biệt được.

Cho dù là đến tìm mình, thì đây là phòng của Tiếu Tình, hắn cũng không nên làm bậy như vậy, như vậy, khả năng duy nhất chính là, Dương Minh không biết mình ở đây!

Chu Giai Giai là một cô gái thông minh, từ trước đến giờ nàng luôn biểu hiện sự khôn khéo và thông minh của mình, vừa rồi suy nghĩ hỗn loạn cũng là do chuyện này đã gây ra một cú sốc rất lớn với nàng, làm cho nàng nhất thời không biết nên làm sao.

Bây giờ đã rời khỏi phòng, cẩn thận nghĩ lại, có thể đưa ra một kết luận, Dương Minh đến tìm chị Tiếu Tình, mà hắn khẳng định là không biết mình ở đây!

Mình tham gia vào tổ nghiên cứu đề tài lần này, cũng chỉ vừa mới vài ngày thôi, Dương Minh còn chưa về nhà, đương nhiên là sẽ không biết về chuyện này rồi, chỉ có thể giải thích rằng, Dương Minh đến tìm chị Tiếu Tình, mà không biết mình ở trong phòng, vì thế tiến hành thân thiết với chị Tiếu Tình, cũng không hề kiêng kỵ gì.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 83

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự