Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1379 Tiết mục biểu diễn. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1901 chữ · khoảng 6 phút đọc

"A? Ý của ông là, Dương Minh có quan hệ với cảnh sát?" Hoàng Hữu Tài hỏi.

"Cái này thì đúng, bởi vì tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện" Ông chủ phía sau nói : "Lúc trước, một người hợp tác của tôi, đã bị Dương Minh và cảnh sát Tùng Giang liên thủ đối phó, làm cho hắn phải rời khỏi Tùng Giang luôn!"

"Ý của ông là, Dương Minh có thể là người của cảnh sát? Cái này không có khả năng" Hoàng Hữu Tài nghe xong liền nói : "Hắn chỉ là một sinh viên..."

"Vớ vẫn, sao không có khả năng, bề ngoài của Dương Minh chỉ là một sinh viên, nhưng mà thân phận phía sau hắn, ít nhất tôi cũng biết được ..." Ông chủ cười nhạt nói : "Chuyện này, cần phải cẩn thận điều tra, không làm tốt sẽ liên lụy đến chúng ta"

Hoàng Hữu Tài nhìn ông chủ, lông mày của hắn nhíu lại, hắn không cho rằng Dương Minh có quan hệ gì vơi cảnh sát cả, trước đây hắn chỉ coi Dương Minh là một sinh viên mà thôi, không có suy nghĩ đến vấn đề khác, nhưng mà bây giờ nghe ông chủ nói xong, hắn liền lâm vào trầm tư.

Hắn không biết cái thân phận phía sau của ông chủ nói là gì cả, nếu như ông chủ phía sau không nói, thì Hoàng Hữu Tài cũng không hỏi, hai người chỉ có quan hệ hợp tác mà thôi, hắn cũng không phải là tâm phúc của ông ta, có cái có thể biết, nhưng có cái không thể biết được, Hoàng Hữu Tài cũng không phải là một người tò mò, nếu ông chủ phía sau đã không muốn nói thì hắn cũng chẳng muốn hỏi.

Nhưng mà, ông chủ quả thật đang dẫn dắt hắn, đó chính là việc Dương Minh có thể có thêm một thân phận khác, Dương Minh tự nhiên có thể tham gia phá án cùng cảnh sát, như vậy thì ít nhất cũng có thân phận cảnh sát vinh dự, cứ như vậy, bên Tĩnh Sơn cũng không có khả năng làm gì được hắn cả.

Thật ra, Hoàng Hữu Tài rất không cam lòng, mỗi kế hoạch của mình thoạt nhìn đều rất hoàn mỹ, không chê vào đâu được, nhưng mà đến cuối cùng, lại bởi vì một chút sai lầm nhỏ mà trở nên vô dụng, cứ tiếp tục như vậy, thì địa vị và lời nói của mình trước mặt ông chủ sẽ giảm đi, cái này cũng không phải là điều mà Hoàng Hữu Tài muốn thấy.

Ông chủ phía sau lúc đầu thu xếp cho Elise trở thành bạn học của Dương Minh, cũng không hề hy vọng vào kế hoạch lần này của Hoàng Hữu Tài có thể thành côn, nói thật ra, hy vọng thì có, nhưng mà cũng không thể ôm hy vọng mãi được.

Từ đạo lý đối phó lâu dài với Dương Minh mà nhìn ra, tiểu tử Dương Minh này luôn làm ra những chuyện không tưởng để phá hủy kế hoạch của mình.

Ví dụ như, mình muốn giết chết Vương Tiếu Yên, tiểu tử này luôn luôn xuất hiện đúng lúc, và không chỉ một lần! Lần đầu tiên ở Macao là trùng hợp, lần thứ hai thì hắn lại đang ở bên trong biệt thự của Vương Tiếu Yên, làm mất đi một đại tướng của mình, khiến cho mình đau lòng không ngớt.

Còn buổi triển lãm châu báu kia, vốn muốn làm cho Dương Minh thiệt hại nặng, nhưng lại không ngờ rằng đệ tử đắc ý nhất của mình lại tự nhiên thất bại và bị bắt, mình đổi người trở về, nhưng chỉ đổi lại được một cái xác, cái này khiến cho ông chủ phía sau tức đến nổi chửi má nó, tuy rằng chính bản thân ông ta cũng không biết má của mình là ai.

Nhưng mà, ông chủ không quan tâm! Để đối phó với Dương Minh, chỉ có thể loạn dùng quyền lực riêng của mình, còn trùm cuối là bác sĩ Ban Kiệt Minh thì lại không biết việc này.

Nhưng mà bây giờ, ông chủ cũng không quan tâm là bác sĩ Ban Kiệt Minh có biết chuyện này hay không, bởi vì nguyên nhân rất đơn giản, Dương Minh có quan hệ tương đối đặc biệt với Tô Nhã, và Tô Nhã lại đang chính là người mà ông chủ cần phải điều tra.

Muốn chứng minh rằng đại minh tinh Thư Nhã bây giờ có phải là cô bé Tô Nhã năm xưa hay không, thì cái này hoàn toàn nằm trên người của Dương Minh, tuy rằng không dễ thực hiện, còn khó hơn là trực tiếp điều tra Thư Nhã, nhưng mà ông chủ làm vậy hoàn toàn là dùng quyền để báo thù riêng, báo cáo với bác sĩ Ban Kiệt Minh rằng, Dương Minh cũng là một trong những nhân vật quan trọng năm xưa.

Người làm việc cho bác sĩ Ban Kiệt Minh không chỉ có một mình ông chủ, cho nên Ban Kiệt Minh căn bản là không quan tâm về chuyện ông chủ phía sau lợi dụng quan hệ của Dương Minh và Tô Nhã đến làm bậy.

Mục đích của ông ta chỉ có một, đó chính là muốn biết được tin tức của Tôn Tứ Khổng từ miệng của Tô Nhã năm xưa, chỉ cần tìm được Tôn Tứ Khổng, Ban Kiệt Minh không quan tâm đến những cái khác.

"Xin hỏi, có Dương Minh ở đây không ?" Buổi trưa, khi Dương Minh ra ngoài phòng học, thì bị một nam sinh có vẻ đẹp trai tuấn tú như ánh dương chặn lại, so với vẻ cứng cỏi của Dương Minh, thì người này có vẻ mỏng manh yếu đuối, nhưng mà nếu như đi tham gia vào các cuộc thi siêu mẫu nam hay đại khái là như vậy, khẳng định là sẽ đoạt được nhiều phiếu bầu rồi.

" Dương Minh, có người tìm mày" Điền Đông Hoa vẫy tay với Dương Minh, sau đó dẫn người này đến.

"Là tôi, anh tìm tôi?" Dương Minh không nhận ra người mặt trắng này là ai cả, hắn cũng chẳng nhớ là có quen biết người nào như vậy.

" Dương Minh, rốt cục đã tìm được cậu!" Người nam sinh nhìn thấy Dương Minh, hiển nhiên là vô cùng mừng rỡ : "Tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi là Từ Khiêm, là chủ tịch đại diện của hội sinh viên"

Bởi vì thời gian tuyển cử thường nằm vào đầu học kỳ một, đại khái là vào tháng chín mỗi năm, cho nên tuy rằng Từ Khiêm đã ngồi vào cái ghế chủ tịch, nhưng mà vẫn chưa được thông qua tuyển cử chính thức, cho nên chỉ có thể nói là chủ tịch đại diện thôi

Cái tên Từ Khiêm này, buổi sáng ngày hôm nay Dương Minh đã nghe Lâm Chỉ Vận kể qua, không khỏi quan sát vài lần, tướng mạo của người nam sinh này rõ ràng thuộc về cái loại được các nữ sinh ngoan ngoãn hoan nghênh, nhưng mà, những nữ sinh thực tế trong đại học tương đối nhiều, sau khi rời khỏi trung học, liền không còn cái ảo tưởng về bạch mã hoàng tử nữa.

Cho nên, cái ưu thế này của Từ Khiêm khi lên đại học rồi, có thể nói là không còn tác dụng.

"Xin chào, Từ chủ tịch" Dương Minh không biết người này tìm mình để làm gì, nhưng mà người ta nói chuyện rất khách khí, hiển nhiên là không phải đến gây phiền phức rồi, cho nên Dương Minh cũng không có ý định từ chối người ta.

"Bạn học Dương Minh, có rãnh rỗi không? Buổi trưa đi ăn cơm tại căn tin trường nhé?" Từ Khiêm là loại người có năng lực giao tiếp cực mạnh, đưa ra lời mời với Dương Minh cũng rất là tự nhiên, thoạt nhìn không có vẻ gì đột ngột cả.

Dương Minh cũng dự định đến căn tin để ăn, vì thế gật đáp ứng : "Được, vậy cùng nhau đi"

Từ Khiêm vốn tưởng rằng, trên đường đi Dương Minh sẽ hỏi là tại sao mình lại tìm hắn, cứ như vậy, mình có thể thuận lời mà nói ra mục đích của mình, sau đó thuận thế mời Dương Minh đi ăn, rồi quyết định chuyện này luôn, nhưng mà bây giờ xem ra Dương Minh rất trầm ổn, hắn không mở miệng thì mình cũng không chuẩn bị nói.

Nhưng mà Dương Minh càng không nói, Từ Khiêm lại càng không thể mở miệng, mở miệng trên đườn đi lỡ như bị Dương Minh từ chối, vậy thì sẽ rất là khó xử, vì hắn đã mời Dương Minh đi ăn cơm, cho nên mọi chuyện nên nói trên bàn cơm thì hay hơn.

Bây giờ, vô luận là nhờ người hỗ trợ hay làm bất cứ cái gì đều chú ý mời khách ăn cơm rồi mới nói chuyện, tuy rằng bây giờ chỉ ở trong trường, nhưng mà đại học cũng không cách xã hội thực tế bao xa cả, cho nên Từ Khiêm cũng biết về những chuyện này.

Cái căn tin mà Từ Khiêm dẫn Dương Minh đi không phải là cái căn tin lớn bình thường, mà là căn tin thứ ba trong trường, thật ra là một cái quán ăn nhỏ, bên trong có những phòng độc lập, bình thường dùng để cho sinh viên muốn tổ chức sinh nhật hay ăn mừng chuyện gì đó, buổi tối làm ăn rất là đông, nhưng mà buổi trưa thì tương đối ít người,

Phần lớn buổi chiều mọi người đều có khóa, cho nên đến đây ăn uống cũng chẳng được thoải mái, cũng không thể uống say mèn rồi đi học đúng không?

Từ Khiêm có thể nói là tương đối quen thuộc chổ này, làm chủ tịch hội sinh viên, luôn có một mối quan hệ vô cùng hòa hợp với ông chủ quán này, bởi vì có rất nhiều hoạt động trong hội thường tổ chức tại đây.

Tuy rằng chỉ có hai người, nhưng mà Từ Khiêm vẫn thuận lợi kiếm được một phòng, mang Dương Minh vào, gọi một số món ăn ngon miệng dành cho sinh viên, sau đó ý bảo phục vụ có thể đi ra.

"Bạn học Dương Minh, có thể cậu rất ngạc nhiên vì sao tôi tìm cậu chứ?" Từ Khiêm quyết định nhập đề, Dương Minh này quả nhiên không đơn giản, nếu đổi lại là người khác, thì chắc chắn là đã hỏi từ sớm rồi. Thật ra thì Dương Minh cũng đang buồn bực, tiểu tử nay tìm mình rốt cục là vì chuyện gì, không phải là vì Trần Mộng Nghiên và Chu Giai Giai từ chối tham gia lễ nghệ thuật chứ?

Nhưng mà tiểu tử này làm sao mà biết mối quan hệ của mình với Trần Mộng Nghiên và Chu Giai Giai? Cái khả năng này tương đối nhỏ, nhưng mà Dương Minh vẫn hỏi : "không phải vì chuyện của ngày lễ nghệ thuật chứ?"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 78

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự