Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1378 Ngày lễ nghệ thuật. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1996 chữ · khoảng 7 phút đọc

Cho nên, vì những lý do như vậy, khi Từ Khiêm đi gặp Lâm Chỉ Vận, liền có ngay một ấn tượng vô cùng tốt. Ánh mắt của Từ Khiêm vốn rất cao, trong đại học không hề có bạn gái, bởi vì hắn biết bản thân rất ưu tú, cho nên trong phương diện chọn người yêu cũng tương đối xoi mói, cái gì mà hoa hậu giảng đường chứ, Từ Khiêm chẳng bao giờ thèm liếc nhìn cả, bởi vì hắn biết rõ, những cô gái bây giờ sống rất thực tế, tựa như cái cô gái được bao kia, cho dù mình có ưu tú, thì cũng chỉ là một thằng sinh viên mà thôi, căn bản là không lọt vào được trong cặp mắt tràn đầy dục vọng của người ta. Tuy rằng điều kiện gia đình của Từ Khiêm không kém, dù cha là giám đốc của một công ty tại Tùng Giang, nhưng mà rốt cục cũng chỉ là làm công thôi, cũng chẳng có lực ảnh hưởng gì cả, vả lại Từ Khiêm cũng thấy những thứ này rất là huyền ảo, bởi vì hắn cảm thấy kua gái chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cho nên, hắn cũng không dự định quen bạn gái trong đại học, chờ sau khi đi làm rồi kiếm một người thích hợp cũng không muộn. Nhưng mà tất cả những cái này, đều bị vỡ tan khi gặp phải Lâm Chỉ Vận.

Từ Khiêm không ngờ trong một xã hội thực tế như vậy, mà vẫn còn một cô gái thành thật khả ái như vậy, nói chuyện với người lạ mà đỏ mặt, hiền lành đến nổi không từ chối người khác được, bị mình thuyết phục vài câu, đã miễn cưỡng đáp ứng.

không giống như những cô gái xinh đẹp khác, cả đám đều là những con hồ ly thàn htinh hết rồi, căn bản là không cho hắn một cơ hội gì cả, thấy mặt liền nói từ chối ngay.

Ví dụ như Chu Giai Giai của hệ máy tính vậy, mỹ nữ duy nhất của hệ, lúc mà mình tìm nàng, nàng trực tiếp nói thẳng rằng, nàng ta bận việc nghiên cứu đề tài rồi, không có thời gian, làm cho Từ Khiêm ngượng ngùng không dám nói về chuyện tham gia ngày lễ nghệ thuật.

Đương nhiên, Chu Giai Giai đang nói thật, không có ý nhằm vào Từ Khiêm, chỉ là theo Từ Khiêm thấy, Chu Giai Giai đang cố gắng tránh né những cái này.

Cho nên đối với Lâm Chỉ Vận, Từ Khiêm liền cảm thấy cô gái này quá tốt, không kiêu ngạo cũng không vênh váo, không từ chối người khác ngay từ ngoài cửa, điều này làm cho hai mắt của Từ Khiêm sáng ngời!

Một cô gái xinh đẹp như vậy, không hề bị nhiễm những thói hư tật xấu của xã hội, đây là một điều vô cùng khó, nhất là khi Lâm Chỉ Vận vừa nói chuyện vừa đỏ mặt, càng làm cho Từ Khiêm động tâm.

Điều này làm cho Từ Khiêm thay đổi quyết định trước đây, nếu như Lâm Chỉ Vận chịu làm bạn gái của hắn, cũng là một chuyện không tồi, nghĩ như vậy, Từ Khiêm âm thầm quyết định.

Còn Kinh Tiểu Lộ của hệ nghệ thuật, tuy rằng cũng đáp ứng với đề nghị của Từ Khiêm, con người cũng sảng khoái, nhưng mà vừa nhìn liền biết là rất khôn khéo, theo Từ Khiêm đánh giá, mình không có khả năng theo đuổi nàng được, nếu như mà theo, sợ rằng sẽ bị xoay còn hơn chong chóng nữa.

Cho nên, Từ Khiêm càng lúc càng nghĩ chỉ có Lâm Chỉ Vận là tốt, quyết định thừa dịp lệ nghệ thuật lần này mà thân cận một chút.

Ngoại trừ những mỹ nữ giảng đường này, thì còn có một ý kiến khác tương đối mạnh mẽ, đó chính là Dương Minh! WTF! Dương Minh vừa vào đại học, đã làm ra những chuyện có thể nói là kinh động nhân tâm! Đánh cho Lý Gia Sinh và Lưu Triệu Quân gục ngã trên võ đài.

Nếu như nói, những mỹ nữ kia là yêu cầu của sắc nam, thì yêu cầu của sắc nữ chính là Dương Minh! Đây là một người nhất định phải xuất hiện trong ngày lễ nghệ thuật.

Nhưng mà, Dương Minh giống như là thần long thấy đầu không thấy đuôi vậy, Từ Khiêm đi tìm mấy ngày luôn mà cũng không thấy bóng dáng của Dương Minh đâu cả, ký túc xá, trong trường, trong lớp, tìm khắp nơi cũng không thấy, cuối cùng đành phải đi tìm chủ nhiệm lớp của Dương Minh là Tạ Vĩnh Cường, hỏi ra mới biết là Dương Minh đã xin phép nghỉ rồi.

không còn cách nào, Từ Khiêm đành phải đem chuyện của lễ nghệ thuật nói cho Tạ Vĩnh Cường nghe, Tạ Vĩnh Cường nghe xong cũng đáp ứng hắn, sau khi gặp Dương Minh liền gọi cho hắn.

Từ Khiêm cũng chỉ có thể đợi, mấy ngày nay bận chuyện của lễ nghệ thuật, làm cho hắn muốn gục ngã, bây giờ cũng chỉ có thể đợi và đợi.

Vì thế, đây là cái cảnh mà hồi nãy khi Dương Minh đi gặp Tạ Vĩnh Cường, Tạ Vĩnh Cường đã đề nghị Dương Minh tham gia vào các hoạt động tập thể trong trường, cụ thể như là đại hội thể dục thể thao hay là ngày lễ nghệ thuật vậy, Tạ Vĩnh Cường cũng chỉ đề nghị mà thôi, còn về phần Dương Minh có tham gia hay không thì Tạ Vĩnh Cường không thể can thiệp vào được, để cho Từ Khiêm tự xử lý thôi. Vì thế, sau khi gặp Dương Minh liền báo cho Từ Khiêm biết.

Lâm Chỉ Vận đương đối đơn thuần, cho nên không nghĩ rằng Từ Khiêm còn có mục đích khác, đem chuyện này giống như một chuyện bình thường nói cho Dương Minh nghe.

Dương Minh nghe xong liền cười :"Người ta không ai đồng ý, vậy em còn đồng ý làm gì? Giai Giai và Mộng Nghiên đâu có tham gia đâu?"

"Em làm sao mà biết các nàng ấy đã từ chối chứ? Em cho rằng lễ nghệ thuật là tất cả mọi người đều phải tham gia, cũng không suy nghĩ nhiều..." Lâm Chỉ Vận ngượng ngùng nói : "Em cũng không nghĩ ra sẽ biểu diễn tiết mục gì cả!~"

"Biểu diễn không quan trọng, chủ ý là em xuất hiện ở đó, hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Một lát sau, Lâm Chỉ Vận nói muốn đến trường, bởi vì mười giờ là có khóa, còn Dương Minh thì không biết mình có khóa hay không nữa, bởi vì cái học kỳ này khai giảng rồi mà hắn chẳng đi học được mấy ngày, cho nên ngay cả thời khóa biểu cũng không biết.

Hết cách, liền gọi cho Trương Tân, muốn hỏi xem là hắn có đi học hay không, không ngờ tiểu tử này cũng đang cúp học, đang đú đỡn với Vương Mi, Dương Minh đành phải cúp điện thoại, gọi qua cho Điền Đông Hoa, không biết tiểu tử này có về đi học không nữa.

không ngờ rằng, tiểu tử này tốt hơn Trương Tân nhiều, đến lớp cùng với Vương Tuyết, Dương Minh vội vã hỏi lớp, sau đó chạy đến đến trường, tìm phòng học, rồi mở cửa đi vào.

Những thầy cô trong hệ máy tính đều biết Dương Minh cả, biết hắn là em trai của chủ nhiệm hệ, cho nên khi thấy hắn vào cửa, cũng không nói thêm gì, nhìn thoáng qua một cái rồi tiếp tục giảng bài.

Chu Giai Giai không có ở trong lớp, chắc là đang tham gia vào cái tổ nghiên cứu gì đó rồi. Dương Minh ngồi xuống bên cạnh Điền Đông Hoa, thấy tên này đang chăm chú coi sách.

Dương Minh ngồi xuống, làm cho hắn ta có phản ứng, ngẩng đầu lên nhìn Dương Minh : "Lão đại, mày đến rồi à?"

"Ừ, mày đang xem sách gì vậy?" Dương Minh tiện tay lật cái bìa lên coi cái tựa sách, trời đất, là cuốn sách nói về quản lý doanh nghiệp!

Cái này làm cho Dương Minh trừng to mắt ra, tiểu tử này tự nhiên lại xem loại sách này? Dương Minh tuy rằng không có học kinh tế, nhưng mà cũng biết tên của người viết cuốn sách này, sách của người này có rất nhiều trong chương trình học kinh tế.

"Sao mày lại xem cái này?" Dương Minh kinh ngạc hỏi.

"Sau này mày bắt tao phải quản một cái công ty lớn như vậy, bây giờ không học, đến lúc đó làm thế nào?" Điền D(ông Hoa thở dài nói : "không có biện pháp, bây giờ không học là không kịp rồi"

"Thật không ngờ rằng mày lại có tiền đồ như vậy, xem ra làm như vậy cũng có nhiều cái lợi" Dương Minh vỗ vai Điền Đông Hoa, nói : "Cố gắng lên, đừng làm tao thất vọng!"

"Yên tâm đi, lão đại, tao sẽ không đâu!" Điền Đông Hoa kiên định gật đầu : "Tao tuyệt đối sẽ không giống cha tao, đời này tao sống là người của mày, chết là quỷ của mày..."

Dương Minh rùng mình, không nhịn được đá cho hắn một cái, nói : "Đừng có lải nhải những lời kinh khủng như vậy, cái này mày nói với Vương Tuyết đi, đừng nói với tao"

Điền Đông Hoa cười hắc hắc, cúi đầu tiếp tục coi sách.

Khóa này đang dạy về cơ sở phần cứng, Dương Minh bây giờ cũng đã có chút hiểu biết về máy tính rồi, cho nên nghe cũng hiểu được chút chút, chỉ là những kiến thức trong sách giáo khoa quá cũ rồi, không có biện pháp, nếu sách giáo khoa không đổi, thì thầy cô cũng đành phải dạy theo sách thôi.

Dương Minh vừa nghe giảng, vừa tính toán xem buổi trưa sẽ làm gì, bất chợt nghĩ đến Tiếu Tình, trước đó mình có gọi điện nói là sẽ đi thăm nàng, nhưng mà kết quả lại bị chuyện của Tôn Khiết làm cho lay hoay quên mất, hay là trưa nay đi thăm Tiếu Tình?

Nghĩ đến những màn đặc sắc có thể xảy ra, Dương Minh bắt đầu vui vẻ.

................................

Ông chủ phía sau cau mày chờ tin tức của cảnh sát Tĩnh Sơn, nhưng mà sau khi cảnh sát có được băng ghi hình xong, cũng không có động tĩnh gì, càng không nghe nói về tin tức Dương Minh bị bắt.

"Xảy ra chuyện gì? không phải băng ghi hình có vấn đề chứ?" Ông chủ quay sang hỏi Hoàng Hữu Tài.

"Tôi cũng không biết" Hoàng Hữu Tài lắc đầu : "Tôi chỉ quen biết với cảnh sát cấp thấp, hỏi thăm cũng không có gì hữu dụng, bọn họ thậm chí còn không biết vụ án tiến triển đến đâu rồi"

"Sao có thể chứ? Cho dù là cắt nối, thì bọn họ cũng phải mang Dương Minh về điều tra, dù sao thì Dương Minh cũng xuất hiện trong cuộn băng mà, Dương Minh là nghi phạm lớn nhất"

"Tôi cũng cảm thấy chuyện này rất là kì quái" Hoàng Hữu Tài cũng nói.

Ông chủ phía sau gật đầu ; "Mặc kệ chuyện này tiến triển thế nào, cũng không thể mặc kệ được, tôi cũng cảm thấy chuyện này có chổ kỳ quái, nếu như Dương Minh lần này bình an vô sự, cảnh sát Tĩnh Sơn cũng đến tìm hắn, như vậy khẳng định hắn còn có mối quan hệ nào đó quan trọng hơn mà tôi không biết"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 84

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự