Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1376 Chương 1295 Về nhà. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2065 chữ · khoảng 7 phút đọc

Cầm lấy chìa khóa xe đi xuống lầu, lên xe, Dương Minh bỗng nhiên nhớ ra, chiếc Audi của Tôn Khiết hình như không có lái trở về, liền hỏi : "Tiểu Khiết, xe của em đâu?"

"Ai biết? Có lẽ là bị thủ hạ của chú Điền lái đi rồi, anh không nhắc, em cũng quên mất" Tôn Khiết nhún vai nói : "Nhưng mà sắp có xe mới rồi, chiếc xe đó để ở Đông Hải đi"

Dương Minh gật đầu, chiếc xe đó chói quá, dễ gây chú ý lắm, Dương Minh cũng không muốn Tôn Khiết lái chiếc xe đó.

Chổ ở của Tôn Khiết cũng không xa trường học lắm, nhưng mà không biết từ lúc nào, mà xe cộ ở Tùng Giang đã nhiều lên, và trong giờ cao điểm luôn xảy ra tình trạng kẹt xe.

Lúc này, có vài người dựa vào năng lực và bối cảnh của bản thân, phóng xe ra đường ngược chiều mà chạy, nhưng mà Dương Minh không muốn làm vậy, dù sao hắn cũng không dám lấy mạng của mình ra nói giỡn, tuy rằng nếu như Dương Minh đi ngược chiều chắc chắn là có được nhiều quyền lợi hơn những người này, nhưng mà cho đến bây giờ hắn vẫn chưa từng lạm dụng quyền lực bao giờ cả.

Đi một hồi, liền có vài cảnh sát giao thông bắt các xe đi ngược chiều lại, Dương Minh mỉm cười, quả nhiên là, chỉ vì muốn tiết kiệm chút thời gian, mà phải trả một giá lớn.

Đến trường học rồi, thả Tôn Khiết xuống xe, bởi vì khu học của nghiên cứu sinh không cùng một chổ với dãy của Dương Minh, mà Dương Minh cũng dự định đi thăm Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai các nàng, dù sao thì đã mấy ngày rồi không gặp.

Đến cửa trường học gọi điện cho Trần Mộng Nghiên, kết quả phát hiện ra ba người vẫn chưa dậy, còn ở nhà, nhưng mà nhìn thời gian, chỉ mới bảy giờ sáng, mà các nàng cũng không học khóa đầu, cho nên có thể đến trường muộn một chút.

Nghe thấy giọng nói của Dương Minh, Trần Mộng Nghiên hưng phấn lên, dù sao Dương Minh nói là về nhà, nhưng mà kết quả lại không về, bởi vì có chuyện cho nên làm chậm trễ, ngày hôm nay Dương Minh rốt cục đã về đến nhà rồi, Trần Mộng Nghiên lập tức tỉnh táo lại : "Em và Chỉ Vận chờ anh ở nhà"

không nghe Trần Mộng Nghiên nhắc đến Chu Giai Giai, Dương Minh cũng lưu ý một chút, cho rằng nàng quên, đến chổ của Tạ Vĩnh Cường nói một chút, Tạ Vĩnh Cường đương nhiên là sẽ không nói gì hắn, trước đó Tiếu Tình cũng đã nói vài lời rồi.

Tạ Vương cười nói cho Dương Minh biết gần đây trong trường có vài hoạt động lớn, đến lúc đó trường học kiểm tra nhân số, muốn hắn tham gia, nếu không thì khó mà nói được.

Dương Minh gật đầu, hình thức hoạt động lớn như vậy, có thể là đại hội thể dục thể thao, hoặc là hoạt động nghệ thuậ, đây là loại hoạt động có tinh thần tập thể, trường học đương nhiên là yêu cầu nghiêm ngặt rồi, cần phải đảm mọi người phải trình diện, phỏng chừng nếu như mình không tham gia, thì Tạ Vĩnh Cường sẽ bị khiển trách. Cho nên Dương Minh cũng muốn làm cho Tạ Vĩnh Cường khó xử, dù sao thì ông ta bình thường cũng đã chiếu cố cho mình rất nhiều rồi, Dương Minh làm sao có thể gây thêm phiền được chứ?

Rời khỏi chổ của Tạ Vĩnh Cường, Dương Minh trực tiếp lái xe về tiểu khu Hoa Thương, đậu xe lại trước cửa nhà mình, lúc vào cửa, có nhìn thoáng qua biệt thự của Vương Tiếu Yên, nhưng mà không phát hiện ra động tĩnh gì, không biết là Vương Tiếu Yên có đến trường hay không, muốn dùng dị năng nhìn thấu vào trong, nhưng lại từ bỏ ý định này, tuy rằng mình có dị năng, mà Vương Tiếu Yên cũng là người phụ nữ của mình, có nhìn thì cũng là bình thường, nhưng mà mỗi người đều có một bí mật riêng của mình, Vương Tiếu Yên cũng không ngoại lệ, ngay cả bản thân Dương Minh cũng thế, không muốn làm chuyện gì cũng bị người ta giám sát, đến đổi lại là hắn cũng thế thôi, hắn quyết định để cho những người bạn gái này lưu lại một chút không gian riêng tư cho bản thân các nàng, hắn tin tưởng các nàng, như vậy thì không cần phải đi rình coi.

Mở cửa ra, thấy Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đã rời giường, lúc này đang ngồi trong bếp ăn sáng, hình như là cháo hay sao ấy, Dương Minh cũng không chú ý, nhưng mà không thấy Chu Giai Giai đâu, liền kì quái hỏi : "Giai Giai đâu?"

"Giai Giai tham gia vào một tổ nghiên cứu đề tài của trường rồi, mấy ngày nay không có về nhà, ban ngày cũng khó gặp mặt một lần" Trần Mộng Nghiên oán giận nói : "Nhưng mà, Giai Giai thích, emc ũng không thể nói gì, trong nhà thiếu đi một người, em và Lâm Chỉ Vận đều cảm thấy mất đi nhiều ý nghĩa"

"À, ra là như thế" Dương Minh cũng không nghĩ nhiều, Chu Giai Giai thích nghiên cứu mấy tính, đó là lý tưởng và truy cầu của nàng, Dương Minh cũng biết, cho nên gật đầu nói : "Vậy đừng làm phiền nàng, để nàng ta tự giải quyết đi, buổi tối có thời gian, anh sẽ hẹn nàng đi ăn cơm, ban ngày không quấy rầy nàng"

"Cũng được, hình như nàng ta rất bận, ngày hôm qua em gọi cho nàng, đã là buổi trưa rồi, mà nàng ta vẫn còn đang bận" Trần Mộng Nghiên nói : "Vốn muốn hẹn cùng ăn trưa, nhưng mà cũng đành bó tay"

"Mộng Nghiên, em có nhớ anh không? Vốn tưởng rằng khi anh trở về, em sẽ cho anh một cái ôm, bây giờ xem ra, em có vẻ rất bình tĩnh" Suy nghĩ của Dương Minh có vẻ chênh lệch với thực tế, thường thì trong tiểu thuyết, khi nam chính đi mấy ngày không về, thì trở về nhà liền được mỹ nữ vây quanh, tận hưởng hạnh phúc, nhưng mà bây giờ bản thân hắn thì lại đứng đó nói chuyện thôi.

Sắc mặt của Trần Mộng Nghiên đỏ lên, nàng ta đương nhiên là muốn thân thiết với Dương Minh rồi, nhưng mà bởi vì Lâm Chỉ Vận còn ở bên cạnh, Trần Mộng Nghiên lại là "chị hai" trong lòng các nàng, cho nên cần phải làm gương tốt, sao có thể thân thiết với Dương Minh mà không biết xấu hổ chứ?

Mà Lâm Chỉ Vận, tính tình vốn nhu nhược, cũng không giỏi biểu đạt tình cảm của mình, Trần Mộng Nghiên ngồi không nhúc nhích, nàng ta đương nhiên cũng không nhúc nhích, chịu đựng sự thương nhớ Dương Minh trong lòng, ngồi yên một chổ mà ăn cháo.

"Anh lại mà ôm em Chỉ Vận ấy, nàng ta nhớ anh lắm" Trần Mộng Nghiên liếc nhìn Dương Minh, sau đó nói với Lâm Chỉ Vận : "Chỉ Vận, không phải em hay nhắc về Dương Minh sao, nằm mơ cũng gọi tên của hắn mà? Bây giờ tại sao lại không đi qua?"

"Chị Mộng Nghiên, chị đừng có chọc em" Lâm Chỉ Vận bị nói làm cho đỏ cả mặt, không biết nên nói gì nữa.

Dương Minh đương nhiên là biết trong lòng hai nàng có sự kiêng dè và xấu hổ, cho nên cũng không miễn cưỡng nữa, ngồi xuống ghế đối diện hai người, nhìn hai người ăn sáng.

"Anh phơi đen" Trần Mộng Nghiên nhìn Dương Minh, nhìn khuôn mặt ngày nhớ đêm mong này, rốt cục đã không nhìn được nói : "Trông anh có vẻ già dặn hơn"

"Ánh nắng bên châu Phi độc quá, không có biện pháp" Dương Minh nhún vây : "không như các em, cần ngày càng trắng mịn"

"Anh về nhà rồi không được đi nữa nha, một lát em có khóa, anh và Chỉ Vận ở nhà thân thiết đi" Trần Mộng Nghiên đứng dậy đi rót cho mình một ly sữa đậu nành, sau đó ngồi xuống nói : "Em cần phải đi lấy bài một chút, ngày hôm nay đã đáp ứng phải đi photo bài học cho một người chị em rồi, nàng ta muốn thi lại"

Dương Minh đương nhiên không biết Trần Mộng Nghiên đang nói thật hay giả, là cố ý tạo cơ hội cho mình và Lâm Chỉ Vận, hay là thật sự có chuyện?

"Chị Mộng Nghiên, ngày hôm qua không phải còn nói, ngày hôm nay có thể ngủ đến chín giờ sao?" Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói.

Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Lâm Chỉ Vận :" Chị bỗng nhiên nhớ ra, ngày hôm qua đã hẹn với nàng rồi"

Dương Minh vừa nhìn, liền biết Trần Mộng Nghiên đã cẩn thận suy nghĩ về chuyện này, tuy rằng không muốn, nhưng mà vẫn phải giả vờ, làm chị hai thật ra cũng không có gì hay cả, nếu như đâu đâu cũng là tranh đấu, thì hiển nhiên là không được độ lượng như vậy rồi, chỉ có thể suy nghĩ cho người mới có thể giữ vững được cái địa vị này.

"Em cùng nhau ở lại chứ?" Dương Minh cười hỏi.

"Anh muốn cái gì?" Trần Mộng Nghiên hừ một tiếng rồi hỏi, nàng ta đương nhiên biết suy nghĩ xấu xa của Dương Minh rồi, nhưng mà cũng không nói gì, chỉ để lại cho hắn một hy vọng : "Buổi tối đi"

"Buổi tối?" Trong lòng Dương Minh liền vui vẻ, vậy đây không phải là Trần Mộng Nghiên đã đồng ý về đề nghị của mình sao? Vừa định hỏi tiếp, thì Trần Mộng Nghiên đã thản nhiên đi lên lầu rồi, chỉ để lại một làn gió thơm.

Chỉ còn lại Dương Minh và Lâm Chỉ Vận ở đây, trong lúc nhất thời, bầu không khí có vẻ tẻ ngắt đi, Lâm Chỉ Vận vốn không giỏi biểu hiện tình cảm của mình, ở cùng với Dương Minh, cũng luôn ở trong trạng thái bị động, không hề chủ động yêu cầu cái ig2 cả.

Trong lòng nàng ta đương nhiên biết, Trần Mộng Nghiên muốn tạo cơ hội cho mình và Dương Minh ở riêng, trong lòng cảm động, nhìn Dương Minh, rồi lại không biết nên nói cái gì, Trần Mộng Nghiên vẫn chưa đi, nàng ta làm sao mà không biết xấu hổ nhào vào lòng Dương Minh chứ?

"Nhìn em kìa, hình như là gầy đi, có phải là không ăn được không?" Dương Minh đưa tay sờ soạng khuôn mặt của Lâm Chỉ Vận, Lâm Chỉ Vận đỏ mặt, nhưng không tránh né.

Lâm Chỉ Vận lắc đầu nói : "không có, em cảm thấy mình bị béo lên, hình như là bụng có mỡ rồi, cho nên hai ngày trước nói với chị Mộng Nghiên, muốn mua một cái máy tứ tứ... tập vận động"

"Tứ tứ?" Dương Minh sửng sốt, lập tức nhớ ra cái máy tập thể dục này, hồi trước tiểu tử Trương Tân ham vui, lúc trung học đã có mua một cái về.

"Đúng vậy... là cái máy phối hợp bốn bản trong một, còn có thể tập yoga nữa" Lâm Chỉ Vận hiển nhiên là đã có hứng thú với cái này rồi.

"Vậy mua mỗi người một cái nha" Dương Minh cũng không biết gì về mấy cái máy tập thể hình, nhưng mà nếu các nàng thích là được rồi : "Vậy một hồi anh mua cho"

"không cần đâu, em và chị Mộng Nghiên muốn tự mình đi mua, thuận tiện đi dạo phố luôn" Lâm Chỉ Vận lắc đầu nói : "Còn có thể thử tại chổ một lần"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 85

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự