Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1377 Ngày lễ nghệ thuật. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1905 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Được, đến lúc đó nếu anh rãnh sẽ cùng đi" Dương Minh nghe xong liền nói.

"Ai muốn anh đi theo? Chị em bọn em đi dạo phố, anh đi theo, biết bất tiện cỡ nào không?" Trần Mộng Nghiên đã thay đồ xong, mang theo một cái túi nhỏ đi xuống cầu thang, ngay Dương Minh nói vậy, liền nói tiếp một câu : "Hơn nữa cũng đã quen rồi"

Dương Minh nhất thời xấu hổ, nhưng mà nhớ trong khoảng thời gian này mình không có ở nhà, Trần Mộng Nghiên không gặp mình, khẳng định là có nhiều tức giận, hơn nữa trong khoảng thời gian này nàng cùng Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai đi dạo phố mà không có mình bên cạnh, nàng cũng đã quen với chuyện này rồi, cho nên dù có bị giận, Dương Minh cũng không trách nàng, ngược lại còn cảm thấy có lỗi nửa.

Những chuyện mình làm, nói là chính sự, thật ra cũng không thể tính là chính sự nữa, đú đỡn Hoàng Nhạc Nhạc mới là thật, cho nên Dương Minh cảm thấy có lỗi với Trần Mộng Nghiên lắm lắm.

"Chị Mộng Nghiên..." Thấy Dương Minh xấu hổ không nói lời nào, Lâm Chỉ Vận không đành lòng, cẩn thận nhìn Trần Mộng Nghiên.

Trần Mộng Nghiên cũng biết Lâm Chỉ Vận muốn nói gì, trong lòng thầm nghĩ cô em này quả nhiên là một kẻ phản bội, mình đối tốt với nàng như vậy, thế này cũng không giữ được lập trường, nhưng mà cái này thì ai có thể nói rõ? Nếu như người khác đứng trên lập trường đối lập với Dương Minh, sợ rằng mình cũng sẽ lựa chọn không do dự. Cái này là bản năng thôi, là chuyện thường tình của con người, cho nên Trần Mộng Nghiên cũng không oán hận gì, ngược lại, còn biện hộ cho Lâm Chỉ Vận, vì thế nói : "Nhưng mà chúng ta còn thiếu một tài xế, nếu như anh nghĩ có thể đảm nhận được, vậy em miễn cưỡng cho anh đi chung"

Trần Mộng Nghiên nói xong lời này, bản thân cũng không nhịn được cười, đưa tay nhỏ lên che đôi môi đỏ lại, cười đến run rẩy khắp cả người, nàng cảm thấy mình nghĩ một đằng mà lại nói một nẻo.

Trong lòng rõ ràng là muốn Dương Minh đi cùng, nhưng lại mạnh miệng từ chối, giống như là sống chết cũng không chịu vậy, nhưng mà con gái đôi khi phải mạnh miệng, thì mới có thể giữ vững được nguyên tắc của mình.

"Được rồi, coi như anh là một tài xế không may vậy, đã không được lấy thù lao, còn phải bỏ ra không ít tiền" Dương Minh biết Trần Mộng Nghiên chỉ mạnh miệng nhưng nhẹ dạ, cho nên cũng đùa với nàng.

"Một lát kêu em Lâm bồi thường cho anh, coi như là thù lao trả trước" Dương Minh thản nhiên cười, giơ tay lên nắm lấy vai của Lâm Chỉ Vận, đẩy nàng về hướng trước mặt Dương Minh.

"Vậy được, anh sẽ làm tài xế miễn phí cho Chỉ Vận, nhưng mà còn em thì tính thế nào?" Dương Minh cười hì hì, tiếp nhận cái đề nghị này, mặc kệ Lâm Chỉ Vận xấu hổ đỏ mặt như một con tôm luộc, kéo nàng vào trong lòng, sau đó quay đầu lại nhìn Trần Mộng Nghiên.

Trần Mộng Nghiên không ngờ Dương Minh lại không biết xấu hổ như vậy, liền có chút ngượng ngùng, trừng mắt nhìn hắn một cái, quay đầu đi, không thèm nhìn lại, ra đến cửa, nhưng mà sau khi mang giày, vừa ra ngoài cửa, thì bỏ lại cho Dương Minh một câu " Buổi tối rồi tinh", sau đó đi thẳng ra ngoài.

Lúc này, thật sự chỉ còn lại Dương Minh và Lâm Chỉ Vận hai người mà thôi, Dương Minh thì không sao cả, nhưng Lâm Chỉ Vận vừa rồi mới bị Trần Mộng Nghiên chọc ghẹo xong, vẫn còn chưa hồi phục từ sự ngượng ngùng, bị Dương Minh kéo như vậy, mặt mân mê không biết đang nghĩ cái gì.

Trong khoảng thời gian này, đúng là đã lâu không thấy Lâm Chỉ Vận, nhớ đến lúc đó liền cảm thấy không quen, tuy rằng trong lòng thương nhớ, nhưng thật sự gặp mặt rồi lại không biết nên nói cái gì.

Nhưng mà cũng may Dương Minh biết Lâm Chỉ Vận luôn rụt rè như vậy, cũng mặc kệ nàng muốn gì, giơ tay ôm lấy nàng vào lòng, có đôi khi, ngôn ngữ tay chân còn có hiệu quả hơn cả lời nói cửa miệng nữa, không cần nói gì cả, chỉ cần làm mà thôi...

..................... ( Tắt đèn! )....................

Đợi đến khi thân thể hai người đã đầy mồ hôi, ôm nhau một cách thân mật rồi, thì đề tài nói chuyện lúc này cũng đã nhiều lên, từ đại hội thể dục của trường cho đến lễ nghệ thuật, đều là những chuyện đã xảy ra gần đây.

Lâm Chỉ Vận không cảm thấy mình có tài nghệ gì, nhưng mà hội sinh viên luôn có một sự quan tâm nhiều đến các hoa hậu giảng đường, cho nên lôi kéo nàng biểu diễn một tiết mục, mà Lâm Chỉ Vận lại không hiểu cách từ chối người khác, vì vậy, dưới sự ép buột, cũng đã đồng ý rồi, về phần biểu diễn cái gì, Lâm Chỉ Vận cũng chẳng nghĩ nhiều.

Dương Minh biết, đây là thủ đoạn của những người trong hội sinh viên hay dùng vào lễ nghệ thuật, nguyên nhân rất đơn giản, Lâm Chỉ Vận lần này là một trong các hoa hậu giảng đường đại học,từ lúc khai giảng đến giờ, đã được nhiều người chú ý rồi. Tuy rằng chỉ là do dân gian tuyển cử, nhưng mà phía trường học cũng thuận theo lòng người, đây đều là kết quả bỏ phiếu của các sinh viên, đương nhiên cũng phản ánh được tiếng nói của mọi người.

Cho nên, hội sinh viên đã đem ý định trong đầu động lên trên người của những danh nhân này! Chủ tịch hội sinh viên lần này là Từ Khiêm, là một con người rất có suy nghĩ, gia thế của hắn không tồi, cha là giám đốc của một công ty khai thác mỏ tại Tùng Giang, mẹ là cán bộ đoàn ủy, là đứa con được sinh ra trong một gia đình cán bộ tiêu chuẩn.

Thời gian đại học năm nhất đã được tuyển chọn làm phó chủ tịch, đến năm thứ hai liền được lên làm chủ tịch, bởi vì chủ tịch của nhiệm kỳ trước qua năm thứ tư sẽ đi thực tập, cho nên vị trí này liền để trống, và Từ Khiêm tự nhiên thuận lợi leo lên cái ghế này ngồi.

Cái học kỳ này là học kỳ đầu tiên mà Từ Khiêm nhận chức, hắn đương nhiên là phải phụ trách tổ chức và hoạt động của đại hội thể dục thể thao trong trường và ngày lễ nghệ thuật này, cần phải làm cho thầy cô trong trường nhìn chủ tịch hội sinh viên như hắn bằng cặp mắt khác.

Từ Khiêm không phải là một người cổ hủ, ngược lại, hắn còn rất là tân tiến, bình thường hay quan đến tin tức nội bộ trong trường, không giống như chủ tịch đời trước, chỉ biết ca tụng lãnh đạo và nhắc nhở học tập, suốt ngày cứ cắm đầu vào mà học hay là đứng ra ca ngợi về công lao của các thầy cô trong trường.

Cái Từ Khiêm chú trọng nhất chính là uy tín dân chủ, cái này cũng có liên quan đến xuất thân của hắn, cho nên lần này khi tổ chức ngày lễ nghệ thuật, hắn đã trực tiếp bỏ qua những bài đọc diễn văn ca ngợi công lao "như trời như đất" của các thầy cô cùng với những cái tiết mục cũ rích khác. Và hắn còn mở một đề tài thảo luận về nội dung hoạt động của ngày lễ nghệ thuật cho mọi người.

Hắn đưa quyền chủ động cho các sinh viên khác, để cho bọn họ đưa ra ý kiến, sau đó căn cứ theo tỷ lệ ý kiến được chọn nhiều nhất, lấy ra những cái được nhiều người ưa tích, sau đó lại một lần nữa đem ra bình chọn.

Cho nên, lễ nghệ thuật còn chưa khai mạc, mà những nghị luận xung quanh ngày lễ này đã được làm nóng rất nhiều, tất cả mọi người đều rất nhiệt tình, và đều mong chờ ngày lễ lớn này.

Căn cứ theo các ý kiến, thì hoa hậu giảng đường trong trường phải lên biểu diễn, nghệ thuật mà, chính là để hưởng thức cái đẹp, như vậy, ngắm hoa hậu giảng đường không tính là hưởng thức cái đẹp sao?

Cho nên, suy nghĩ của phần lớn sắc nam trong trường là như vậy, không thể có bạn gái là hoa hậu giảng đường, nhưng mà ngắm cho no mắt cũng không được sao? Vì thế, tiếng hô yêu cầu hoa hậu giảng đường phải lên biểu diễn trong ngày lễ nghệ thuật càng lúc càng nhiệt liệt, Từ Khiêm không còn biện pháp, đành phải đồng ý với ý kiến này, báo lên trường học, mà thêm một vấn đề ngoài ý muốn nữa là, trường học cũng đồng ý với ý kiến tào lao này.

Như vậy làm cho Từ Khiêm rất là kinh ngạc,ko ngờ rằng lãnh đạo của trường học cũng cởi mở như vậy, cái này làm cho hắn tăng thêm lòng tin, nếu như lãnh đạo trường học trong phải là một người cổ hủ, như vậy thì lễ nghệ thuật năm nay sẽ là một ngày lễ từ trước đến giờ chưa có, và cứ như vậy, mình sẽ được rất nhiều người quan tâm!

Vô luận là sau này tham gia công tác hay là tiếp tục ở lại trường học, đều trở thành một chổ tốt giúp đỡ rất lớn, nghĩ đến đây, Từ Khiêm vội vàng vào diễn đàn của trường trên mạng để tìm hiểu về hoa hậu giảng đường năm nay.

Dù sao thì ngày lễ nghệ thuật này đều là tự nguyện tham gia, không thể cưỡng ép mọi người lên biểu diễn được, vả lại bản thân hắn không thân cũng chẳng quen gì với các mỹ nữ này, cho nên hắn cũng không thể đưa ra yêu cầu gì cả.

Nhưng mà, trong lúc đang tìm đỏ mắt, thì bắt gặp phải Lâm Chỉ Vận, Từ Khiêm vô cùng có ấn tượng đối với một cô gái có tâm tình nhu hòa hiền lành như Lâm Chỉ Vận.

không giống như những người khác, khi Từ Khiêm đi gặp những hoa hậu giảng đường khác, hoặc là bị từ chối một cách vô tình, thì cũng đều không gặp mặt hắn!

Nhất là một nữ sinh được một lão đại nào đó ở ngoài nuôi dưỡng, căn bản là không coi Từ Khiêm cái cái giống gì cả, trong mắt người ta, hắn chỉ là một chủ tịch hội sinh viên thôi, chẳng có gì cả.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 80

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự