Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1375 Chương 1295 Về nhà.(P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1697 chữ · khoảng 6 phút đọc

Thân phận của nàng bây giờ, cũng chỉ là một trợ lý của công ty giải trí Danh Dương thôi, mặc dù có quan hệ với Dương Minh, nhưng mà lên chức quá nhanh sẽ làm cho những người khác đố kị, phát sinh lời đồn thì đối với mặt mũi của nàng sẽ có ảnh hưởng không tốt.

Vả lại Kinh Tiểu Lộ làm việc ngoài giờ, không có làm chính thức, dưới tình huống như vậy mà ngồi vào ghế cao, thì sợ rằng sẽ bị người ta chú ý.

Mà chiếc xe màu đỏ của Tôn Khiết tuy rằng rất chói mắt, gây chấn động cả trường, nhưng mà theo thời gian trôi qua, mọi người cũng sẽ không còn thấy lạ nữa, bây giờ Tôn Khiết là nghiên cứu sinh, bên ngoài trường lại có công ty riêng, cho nên lái BMW màu đỏ cũng không có gì đặc biệt lắm.

"Tốt, tôi nhớ rồi" Bạo Tam Lập đáp.

"Chiếc xe màu xanh, không cần đưa cho tôi, trực tiếp đưa cho Kinh Tiểu Lộ, lấy danh nghĩa của công ty mà đăng ký" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói.

Xe công ty thì có thể giảm bớt một khoản thuế, cái này không phải là do Dương Minh keo kiệt, mà là người nộp thuế hẳn là có quyền hưởng thụ quyền lợi của mình, không cần phải chủ động bỏ qua.

"Tốt, tôi đã biết' Tuy rằng trong lòng Bạo Tam Lập khiếp sợ, nhưng mà trong giọng nói cũng không lộ ra một vẻ gì cả, Dương Minh mua xe cho Kinh Tiểu Lộ? Lại còn là một chiếc xe đắt tiền nữa? Như vậy có ý nghĩa gì chứ?

Trước đó Bạo Tam Lập đã hoài nghi quan hệ giữa Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ rồi, nhưng mà vẫn chưa xác định được, cho đến lúc này, Bạo Tam Lập không còn nghi ngờ gì nữa, xác định Dương Minh có quan hệ với Kinh Tiểu Lộ rồi, sau này trong công ty, cần phải chiếu cố cô bé này hơn mới được.

"Chuyện công ty thế nào rồi? Vấn đề kia giải quyết xong chưa?" Dương Minh cũng không nghĩ nhiều như vậy, hắn chỉ nghĩ là đã hứa thì nhất định phải làm được, sau khi dặn dò xong, liền đổi đề tài.

"Ừ, đã tính toán xong rồi, Khúc Đại Danh và Lưu Sạn đã cuốn đi một trăm ba mươi triệu" Bạo Tam Lập nói đến đây, giọng nói đã có vẻ nghiêm túc hơn : "Xin lỗi, Dương ca, là tôi và Hầu tổng không bảo vệ tốt sản nghiệp của ngài"

"Quên đi, chuyện nà cũng khó phòng bị, sau này cẩn thận một chút là được" Tuy rằng ngoài miệng Dương Minh nói với Bạo Tam Lập như vậy, nhưng trong lòng cũng bắt đầu tính toán, tha cho Lưu Sạn và Khúc Đại Danh như vậy sao? Dương Minh đương nhiên là sẽ không bỏ qua cho bọn họ dễ dàng rồi.

Tuy rằng một trăm ba mươi triệu bây giờ đối với Dương Minh mà nói thì chẳng đáng là gì cả, nhưng mà Dương Minh không muốn tha cho loại chuyện này. Dương Minh dự định dùng lực lượng bên Hạ Băng Bạc để truy bắt hai tên này, dù sao thì Hạ Băng Bạc cũng có yêu cầu, nhờ mình đến Vân Nam để bắt Hữu trưởng lão, chuyện tình nguy hiểm như vậy, nếu mình không yêu cầu Hạ Băng Bạc làm cái gì đó, thì đúng là lỗ to rồi.

Ai mà biết chổ đó, đi rồi có thể về hay không? Hữu trưởng lão kinh khủng thế nào, Dương Minh đã tự kiểm nghiệm qua, người này căn bản không thể gọi là người được, quả thật là một quái vật, luyện cái thứ tà công gì đó, cần phải uống máu người, cảm giác rằng đối phương không khác gì quỷ hút máu của phương tây cả.

Cúp điện thoại của Bạo Tam Lập xong, Dương Minh bắt đầu suy nghĩ về hai tên kia, cái này không phải là do Dương Minh hẹp hòi, mà là do hai tên này làm việc rất quá đáng, nếu như không khiển trách một chút, thì quá tiện nghi cho chúng.

"Kinh Tiểu Lộ là ai?" Lúc Dương Minh gọi điện thoại cũng không có đi ra ngoài, Tôn Khiết ở bên cạnh nghe, nghe thấy tên một cô gái, Tôn Khiết không nhịn được hỏi một câu.

Nếu đổi lại là trước kia, Tôn Khiết cũng không quản nhiều chuyện như vậy, nhưng mà thân phận và vị trí bây giờ đã khác, suy nghĩ đương nhiên cũng khác, nghe thấy Dương Minh mua xe cho mình, đồng thời còn mua xe cho một cô gái khác, trong lòng Tôn Khiết tự nhiên thấy khó chịu.

"À, là một người bạn, bạn của Lâm Chỉ Vận, trước kia cũng đã hứa là sẽ mua xe cho nàng" Dương Minh không chú ý đến biểu tình của Tôn Khiết, bởi vì hắn đang tính toán sẽ gọi điện cho Hạ Băng Bạc.

"Bạn? Mua xe? Anh đúng là giàu có, gặp người nào là liền mua xe tặng người đó sao?" Tôn Khiết cay cú nói.

Dương Minh giật mình, cũng nghe ra mùi ghen tuông của Tôn Khiết, thẹn thùng nói : "Nàng ta đã giúp anh một chuyện, cho nên anh cần phải cảm ơn nàng ta"

Nghe Dương Minh nói như vậy, Tôn Khiết cũng không tiếp tục hỏi nữa, dù sao hỏi nhiều cũng chẳng giúp ích được gì, mà Tôn Khiết cũng không muốn làm người nhiều chuyện.

Tôn Khiết vào trong toilet thay đồ một chút, thật ra nàng cũng không cần phải thay đồ nữa, vẫn đẹp như thường, nhưng mà con gái luôn luôn thích hoàn mỹ, ví dụ như làm lại cái tóc, gắp lông mi cong lên, chỉnh sửa lại cọng dây chuyền trên cổ, hoặc là chọn đồ cho phù hợp hơn.

Dương Minh thì chỉ cần rửa mặt, rồi mặc đồ vào thế nào xong, không cần phải chải đầu hay gì gì đó cả, dù sao thì Dương Minh cũng không phải là thằng mặt trắng dựa vào cái mặt để kiếm cơm.

Đợi hơn khoảng mười phút, Tôn Khiết mới bắt đầu thay đồ ở nhà ra, mặc một bộ đồ bình thường vào, có thể là do đến trường, cho nên không cần mặc đồng phục.

Nhưng mà, Tôn Khiết lúc này, nhìn mới trẻ và tươi hơn, Tôn Khiết mặc đồng phục đi làm vào, luôn làm cho Dương Minh cảm thấy khó chịu, hình như đang mặc đồ ngụy trang vậy.

"không tồi, rất đẹp, trước đây tại sao không thấy em mặc?" Dương Minh khen một câu.

"Thật không? Có đẹp không?" Tôn Khiết vui vẻ, bộ đồ này là do Triệu Oánh tặng cho nàng, nói là trong trường mặc đồ bình thường thôi, vì thế tặng cho Tôn Khiết một bộ đồ bình thường theo đúng nghĩa, nhưng mà nàng ta còn chưa kịp mặc thì đã bị Điền Long bắt rồi, đến hôm nay mới trở về, Tôn Khiết mới mặc nó vào lần đầu tiên : "Là của một người chị em tặng cho em, không tồi chứ?"

"Rất đẹp, nhưng mà nhìn thấy nó quen mắt sao ấy, hình nhu đã gặp qua ở đâu rồi?" Dương Minh cảm thấy bộ đồ này rất là quen thuộc.

"Người trong trường mặc những kiểu dáng như vậy rất nhiều, anh nhìn quen mắt cũng là bình thường" Tôn Khiết gật đầu nói : "Em mặc như vậy cũng trẻ ra một chút, không giống như chị của anh"

"Em căn bản là chưa từng giống" Dương Minh bĩu môi : "Nói em là em gái của anh, có lẽ là có người tin đấy"

"Đừng nói nhảm, anh lừa em cũng không có tác dụng đâu, tâm lý của em rất tốt, luôn xem trọng việc chị yêu em đấy" Tôn Khiết cũng có chút nghiêm túc, gọn gàng dứt khoát, nhưng mà Dương Minh lại thích cái cá tính không hề cố kỵ này của nàng, không giống như Tiếu Tình, lúc nào cũng sợ đầu sợ đuôi cả, còn Tôn Khiết một khi đã muốn làm thì sẽ làm đến cùng.

Điểm này, có vẻ tương tự như Trần Mộng Nghiên, tuy rằng chịu ủy khuất, nhưng mà lại không muốn rời xa.

"Ai lừa em, anh đang nghĩ là tại sao con cháu của Tôn gia lớn lên đều nhỏ như vậy, em nhìn Tôn Chí Vĩ kia, lên đại học rồi, mà còn giống như học sinh trung học vậy" Dương Minh cười nói.

"Cút, não của nó có vấn đề, anh đừng có so sánh với em" Tôn Khiết buồn bực, nhưng mà Dương Minh noi đúng, Tôn Chí Vĩ lớn như vậy rồi mà còn chưa có suy nghĩ, suốt ngày đều giống như một đứa con nít vậy, đến bây giờ vẫn chưa trưởng thành.

"hắc hắc..." Dương Minh cười gượng hai tiếng : "Thu dọn xong chưa? Chúng ta đến trường thôi"

"Đã thu dọn xong rồi, chỉ có anh là còn lải nhải thôi, còn nói em?" Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh, rồi cầm lấy một cái túi xách nhìn rất trẻ đeo lên vai.

Dương Minh rốt cục đã biết con gái vì sao lại không thể nói lý được rồi, rõ ràng là đợi nàng ta cả nửa ngày, nàng ta vừa mới thu dọn xong, chỉ là lúc nàng ta ra khỏi cửa mới nói có hai câu, mà lại đổ là do mình làm chậm trễ cả.

Nhưng mà, Dương Minh cũng không có ý truy cứu vấn đề này, dù sao thì có tính toán cũng chẳng có ý nghĩa gì, ngược lại càng làm lỡ nhiều thời gian hơn, cuối cùng lại gánh toàn bộ trách nhiệm lên trên đầu của mình, kết thúc bằng một câu nói "Em đẹp em có quyền", xong!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 73

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự