TruyenYY App
TruyenYY.com
Đọc truyện Lão Bản trên app.
OPEN
Hình bìa truyện Lão Bản

Lão Bản

Tác giả Lâm Bội
Thể loại Đam Mỹ Sủng
Trạng thái Hoàn thành
Số Chữ 103,200
Chương dịch 100%
Cập nhật
Năm xuất bản 2016
Độ tuổi 14+
71 đọc
A
Giới Thiệu Truyện

Thể loại: hiện đại, 1×1, phúc hắc ôn nhu bá đạo thâm tàng bất lộ siêu cường lão bản công (ngụy mặt than, sau có tư chất thê nô =))) x đơn thuần dương quang sinh viên nghèo thụ, ngọt ngào, công sủng thụ, HE
Edit : Trinh Trinh
Beta: Rei

Em là sinh viên nghèo vượt khó, ra thành phố đều gắng tự mình trang trải, nghe thằng bạn mách có quán ăn cần chân chạy bàn, em liền hăm hở tới nơi xin việc làm thêm. Lần đầu gặp mặt ông chủ tiểu công, em chưa ú ớ nổi 2 câu đã được anh tuyển thẳng, ngay hôm sau liền bắt tay vào công việc xua ruồi tất bật =)))

Anh kiệm lời khó chơi, cách kinh doanh cũng rất ư là bất cần đời, ấy vậy mà chả hiểu sao lại khơi dậy được hứng thú của ẻm, đối với vẻ ngoài nam tính của anh ghen tị thì ít mà sùng bái thì nhiều, tinh tế bước từng chút gần gũi, càng hy vọng có thể cùng ông chủ idol trở thành bạn bè thân thiết.

Nào ngờ anh đã “chấm” em ngay từ cái nhìn đầu tiên, ko chỉ theo nghĩa đen mà là cả nghĩa bóng:” > còn rụt rè ko dám nói vì sợ em kỳ thị. Ở bên ánh dương quang đơn thuần, bản mặt bê tông của anh cũng dần dần có chút nhân khí, đứng trước em bắt đầu biết cười, bắt đầu biết giỡn, bắt đầu biết giả giận, và nhiều nhất, chính là biểu lộ tràn đầy sủng ái ôn nhu.

Một đêm em ra đường mua đồ, xui xẻo đụng phải bọn du côn, anh quả ko uổng công tác giả đã nháy máy, từ đâu nhảy ra như siêu anh hùng, kịp thời giải cứu mỹ nhân khỏi hiểm cảnh, chỉ vài ba cái binh bốp đã tiễn cả lũ vào nhập viện, cũng thuận tiện cho cặp kính đít chai của em nó quăng xó làm ve chai =)))

Từ đây quan hệ giữa 2 người ngày càng thêm thân mật, anh lấy cớ em mất kính nhìn ko rõ, tình nguyện xung phong làm cún dẫn đường, đi đâu cũng cùng em tay trong tay bất cần ánh nhìn của kẻ khác. Chỉ là ko còn vật che chắn, dung mạo xinh đẹp của em cũng vì thế mà hiển lộ, đám ruồi muỗi vo ve trong quán nháy mắt đã bị bầy bầy ong bướm kéo tới chiếm cứ địa bàn. Nhìn già trẻ gái trai đủ thể loại không ngừng hướng em gửi mị nhãn, anh chỉ hận ko thể vác xoong chảo ra đuổi hết khách đi =’=

Lo lắng ko nhanh tay em sẽ bị cướp mất, anh vội vàng rồ ga tăng tốc quá trình, cửa quán vứt đấy chả thèm chăm, lại chỉ chăm đi kiếm mấy bộ phim kinh dị về cùng em bồi dưỡng tình cảm (thực chất chỉ là đòn hỏa mù để ăn vụng đậu hũ (= v =)) Đắm chìm trong sự yêu chiều vô hạn của anh, em rốt cục ko thể làm lơ với những lưu luyến rung động, bất quá vốn là một thẳng nam chỉ thích bạn gái ngoan hiền, em đương nhiên phải mất chút thời gian hoảng loạn để xác định lại tính hướng (đoạn nì dễ thương lớm (^-^))

Càng bên anh lâu càng thấy anh bí ẩn, ngày nọ có kẻ xưng là tình nhân cũ của anh tìm đến từ Mỹ, trái tim em ko khỏi nhoi nhói ghen tuông. Anh nhanh chóng hướng em phân trần, đồng thời thổ lộ luôn tình cảm. Em đần mặt ngây ngốc, cứ như vậy bị dã lang đói khát ôm vào lòng nuốt vào bụng, đến lúc sực tỉnh thì đã chẳng còn miếng xương TT ~ TT

Anh ăn no tráng chí hừng hực, ngay hôm sau đã ngỏ lời cầu hôn, cũng tiết lộ với em quá khứ từng là… sát thủ. Em nghe xong chẳng những ko khiếp sợ, ngược lại càng ko thể rời xa anh được nữa (còn phải hỏi, bỏ ảnh nhỡ ảnh thủ tiêu luôn thì seo (►_◄”)), lưu lại lời hứa với anh ngay sau khi tốt nghiệp. Từ đây em chính thức thăng cấp lên làm bà chủ, từ 1 chân chạy bàn giờ trèo lên đầu lão bản mà sống, mở cửa có xe đưa xe đón, ra đường có bảo tiêu hộ thể, đến xem phim kinh dị cũng có gối ôm miễn phí ở ngay bên, hưởng dụng hết ấm áp ngọt ngào:”X

Chỉ là, khung cảnh ấm áp ngọt ngào ấy, liệu có được quá khứ rắc rối nọ để yên?

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Lão Bản!

Thành Viên Đóng Góp

Tương Tự Truyện Lão Bản

Bình luận Facebook của truyện Lão Bản