Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 11 Tập 02 - part 05

Bạn đang đọc Khi biết yêu của Trần Thị Thanh Du

Phiên bản Dịch · 4217 chữ · khoảng 15 phút đọc

Ngọc Mai xuất hiện nơi cửa , gương mặt cô rất lo lắng .

Có một nỗi bất an phủ trùm lấy cả hai anh em . Hoàng Trung bước nhanh ra :

- Có chuyện gì vậy ?

- Mai Liên . . . Mai Liên . . .

- Cô ấy sao hả ?

- Cửa đóng kín , tôi gọi hoài nó chẳng chịu mở cửa .

Lao nhanh về phía trước , Hoàng Trung hét :- Sao không nói sớm ? Chìa khóa cô giữ đâu ?

- Mai Liên đã khóa bên trong rồi .

Đập mạnh cửa , Hoàng Trung la lớn :

- Mai Liên ! Mai Liên ! Em có nghe anh nói không ? Mở cửa đi em . Mai Liên . . .

Ngọc Mai run bắn người :

- Có khi nào nó làm liều không ?

- Cô im đi ! Cô ấy không nhu nhược như chị em của cô đâu .Đôi mắt Hoàng Trung đã đỏ ngầu , tay anh vẫn tiếp tục đập cửa :

- Mai Liên ! Mở cửa cho anh .Tuấn Ngọc đề nghị :

- Hay ta gọi cảnh sát đi .

Hoàng Mỹ khoát tay :

- Đừng kinh động họ , để từ từ xem đã .

Ôm Ngọc Mai vào lòng , anh vỗ về :

- Mai Liên là một cô gái rất có bản lĩnh , em đừng lo quá .

Đột nhiên cánh cửa được đẩy ra , cả bốn đôi mắt đều dán chặt vào đó .

Trước mắt mọi người Mai Liên không còn là một cô gái xinh đẹp tươi tắn nữa , thay vào là một gương mặt hốc hác , đầu tóc rối bung , đôi mắt cô buồn thảm ngước nhìn .

Hoàng Trung không kềm được lòng mình , anh ôm chầm lấy cô , nước mắt anh đã lưng tròng khóe mắt .

- Cám ơn ông trời , em vẫn còn nguyên vẹn .

Ngọc Mai nắm lấy tay em :

- Tội gì mà em phải đày đọa bản thân như thế ? Nhìn em như vậy , chị đau lòng lắm .

Mai Liên òa khóc nức nở . Bao nhiêu tủi nhục , uất hờn đều tuông trào ra . Tiếng khóc của cô xoáy vào tim Hoàng Trung đau nhói .

- Anh sẽ lấy lại sự công bằng cho em .

Mai Liên lắc đầu , cô nghẹn ngào :

- Đừng anh ! Mọi chuyện đã qua , hãy cho nó vào quá khứ . Đừng khơi lại làm gì cho đau khổ lòng em .

Ngọc Mai cũng tuôn lệ , cô chẳng biết phải xử sự thế nào trước hoàn cảnh này đây .

- Chị xin lỗi . . . chị xin lỗi . . . Chị chẳng giúp được gì cho em .

- Chị là người thân , là người duy nhất thân thương của em . Chị không cần phải khó xử .

Tuấn Ngọc vỗ trán :- Chuyện này tôi chưa hiểu trọn vẹn à nha . Tính tôi rất thích tò mò đó .

Mai Liên quẹt nước mắt , nụ cười nở trên môi cô :

- Em xin lỗi . Mời anh chị vào nhà .

Hoàng Trung nhìn người yêu thương cảm :

- Anh xin lỗi . Lúc em khổ tâm nhất , anh lại chẳng ở bên cạnh của em .

Mai Liên lắc đầu , cô nắm lấy tay anh :

- Giờ đã có anh rồi còn gì , anh là niềm tin duy nhất của em mà .

- Nếu thật như vậy thì em phải hứa với anh một chuyện .span>

- Chuyện gì cơ ?

- Anh chưa nghĩ ra , nhưng sẽ nói một ngày gần đây .Đôi mắt cô lại trở nên một khung trời mùa thu ảo não .

- Có biết ngày mai còn anh ở bên cạnh em không ? Em sợ tất cả sẽ vụt bay theo chiều gió .

Hôn lên tóc cô , Hoàng Trung thủ thỉ :

- Chẳng bao giờ anh chịu rời xa em , trừ phi em bỏ rơi anh mà thôi .

Một niềm tin và hy vọng chảy tràn khắp người cô . Cô nhoẻn miệng cười , dù cảm thấy nụ cười chưa trọn vẹn .

Tuấn Ngọc hét :

- Đừng có tâm sự nữa có được không ? Vào đây bàn công chuyện cái đã .

Đưa tay vuốt mái tóc rối của cô , anh nồng nàn :- Tối nay anh sẽ đưa em đi ăn để bồi bổ lại sức khỏe . Trông em như vầy , xấu lắm .

- À quên ! Anh về quê thế nào ? hai bác vẫn khỏe hả anh ?span>

- Ừ . Anh có nhắc đến đứa con dâu tương lai nữa đó .

Gương mặt đỏ bừng , cô bỏ đi vào trong :

- Anh nói chuyện kỳ quá , em hổng nghe nữa đâu .

Đúng là một "đứa học trò ngoan" , Tuấn Ngọc ngồi im lặng theo dõi câu chuyện . Đến khi câu chuyện vừa kết thúc , anh vỗ tay :

- Ôi ! Đúng là một kiếp phù du , biết nơi đâu là bến đậu .

- Nè ! Bộ mày tính lên vọng cổ hay sao vậy ?

- Nhưng nói gì thì nói , gia đình của cô quả thật là tệ . Tệ đến nỗi không còn lời nào để tả . Nhận người ta làm con nuôi , nuôi cho tới lớn đã mến tay mến chân , rồi đuổi đi . Tôi còn chưa nói đến chuyện chẳng cho ai biết , Mai Liên là con nuôi . Sợ cái gì ? Sợ cô ấy làm mất danh tiếng hả ? Cô ấy vừa đẹp người đẹp nết . Có đứa con như vậy không biết nâng niu , thật uổng công trời ban cho .Tuấn Ngọc đi qua đi lại lẩm bẩm , rồi búng tay :- Khép tội gia đình cô vào tội "ngược đã quá xá" là đúng rồi .span>

Ngọc Mai gật đầu :- Tôi biết gia đình tôi có lỗi , nhưng mà . . .

Mai Liên nắm tay chị :

- Chị đừng trách Ngọc . Miệng anh ấy nói vậy chứ không sao đâu . Em còn mang nặng ơn dưỡng dục chưa đền đáp được .- Mẹ rất lo cho em . Mẹ kêu chị nhắn em về gặp mẹ đó .

Mai Liên sụt sùi :

- Vâng , chị cho em gởi lời thăm bác gái .

Hoàng Trung thở dài , anh hỏi :

- Thế cô . . . À , mà không ! Chị có biết tình hình nhà hàng ra sao không ?

- hai ngày nay , tôi không có đến nhà hàng , nhưng nghe mẹ tôi nói , Ngọc Liên đang thay cha tôi quản lý .

Hoàng Trung cười khẩy :

- Quản lý à ? Coi chừng nhà hàng mất trong tay em cô đó .span>

- Ý anh nói vậy là sao ?

- Tôi không biết , về mà hỏi cha cô .span>

Mai Liên cũng nóng ruột , cô kéo tay anh :

- Chuyện gì vậy anh ? Có thể cho em biết không ?

- Hiện nhà hàng đang nợ ngân hàng số tiền rất lớn . Nếu không có giải pháp nào , thì sẽ phá sản trong nay mai .

Tuấn Ngọc tròn mắt :

- Vậy là tôi sắp mất việc rồi sao ? Trời ơi ! Biết làm sao đây ?

Nhìn bạn với ánh mắt nghiêm khắc , Hoàng Trung cứng cỏi :

- Mới có một chút chuyện thì đã nao lòng , còn làm được việc gì xứng đáng hơn . Cái miệng của "anh" làm ơn khép kín giúp tôi . Nếu không , tôi cho "anh" xuống cống đấy .

Ngọc Mai lo lắng :

- Vậy phải làm sao ? Anh có giải pháp nào không ?

- Hiện giờ thì không . Nhưng mà nghe nói cô chủ Ngọc Liên đang "bày binh bố trận" , nên tôi chưa đoán chắc được điều gì .

- Đoán cái gì nữa mà đoán . hai ngày qua dưới sự điều khiển của "bả" , tổ ếp chúng tôi muốn chết rồi . Điều anh nói sẽ trở thành hiện thật là cái chắc .

Mai Liên nhìn Hoàng Trung bằng ánh mắt thiết tha , cầu khẩn :

- Hãy cố giữ lại nhà hàng nha anh .

Hoàng Trung gật đầu , ánh mắt ah nồng nàn tình tứ :

- Ừm . Nhưng anh cần có em bên cạnh để hổ trợ cho anh , em đồng ý chứ ? Em đừng do dự . Nếu không , anh không làm đâu .

Mai Liên gật đầu , cô mỉm cười ngả vào lòng anh .

Tuấn Ngọc đứng nhìn hai anh em ôm hai cô gái trong lòng mà tức mình .

- "Trời ơi là trời ! Sao tới giờ mình vẫn chưa có bạn gái vậy ta ?"

Đôi giày cao gót vỗ ầm ầm trên nền gạch bóng loáng , chứng tỏ chủ nhân của nó đang rất giận dữ .

- Hừ ! Điện thoại cũng tắt , công ty cũng không có , nhà cũng chẳng ở . . . vậy anh ta đi đâu chứ ?

Đẩy mạnh cửa , cô dằn túi xách lên bàn :

- Đoan Hồ ! Anh đừng có dùng cách này để tránh mặt tôi , tôi sẽ không bỏ cuộc đâu .

Điện thoại reo vang , cô bắt máy :

- Alô .

- . . .

- Cha đó hả ? Mọi việc vẫn bình thường .

- . . .

- Vâng , con biết làm sao rồi . Cha đừng bận tâm .

- . . .

- Trời ơi ! Con đã nói với cha rồi . Buổi tiệc hôm nay không cần có mặt cha đâu . Toàn là bạn bè thân hữu của con .

- . . .

- Được rồi . Con nhớ rồi mà . Con còn việc phải giải quyết , con gác máy nha .

Đập mạnh điện thoại , cô kéo hộc tủ lấy ình một điếu thuốc .

Phì phà một cách điệu nghệ , cô ngồi thư thả trên ghế .

Mặc cho tiếng gõ cửa , cô vẫn im lặng tiếp tục trò chơi phà khói của mình .

Đẩy cửa , Hoàng Trung bước vào , anh quơ tay :

- Có phải không vậy ? Đây đâu phải là toa- lét mà hút thuốc .span>

- Phòng của tôi , tôi muốn làm sao tùy thích , không cần anh quan tâm .- Vậy được thôi . Theo nguyên tắc của nhà hàng , ai hút thuốc trong phòng đều phải bị phạt , kể cả tổng giám đốc .

Dụi nhanh điếu thuốc xuống bàn , Ngọc Liên trừng mắt :

- Anh hù dọa tôi đó à ?

- Chẳng dám , cô là cấp trên của tôi mà .

- Anh vào đây có việc gì ?

- Hình như hôm nay có một buổi party , phải không ?

- Đúng vậy .

- Sao cô không báo cho tôi một tiếng ?

Ngọc Liên bật cười :

- Báo cho anh ? Anh nghĩ anh là ai ?

- Thưa cô , tôi là tổng quản lý ở nhà hàng này , đồng nghĩa là việc gì tôi cũng phải biết .

- Vậy sao ? Thế thì đây ! Hóa đơn đặt tiệc , anh xem đi .

Thả cho tờ giấy rớt xuống nền gạch trước mặt anh , cô ngạo nghễ :

- Tổng quản lý à ! Anh đúng là một người được việc đấy , tôi rất thích những người như anh .

Nuốt giận nhặt tờ giấy lên xem qua , anh trợn mắt :

- Cô có điên không ? Sao lại như vầy ?

- Nè ! Anh nên nhớ anh là nhân viên của tôi đó .

- Tôi xin lỗi , nhưng việc này liên quan đến cả nhà hàng , tôi không nói không được .

- Ở đây tôi là chủ hay anh là chủ ? Mọi việc tôi đã quyết định rồi , anh cứ theo đó mà làm .

Hoàng Trung vẫn cố nhịn , anh phân trần :

- Nhưng mà cô có nghĩ đến lợi nhuận của nhà hàng không ? Nếu không có lợi nhuận thì làm sao trả tiền lương cho nhân viên đây ?span>

Quăng một xấp giấy lên bàn , Ngọc Liên khoát tay :

- Việc đó anh khỏi lo , tôi đã ra quyết định cắt giảm bớt nhân viên .

Đưa mắt xem qua , anh hét :

- Cô thật là quá đáng ! Những người này đã gắn bó với nhà hàng mấy chục năm nay , không có tình thì cô cũng phải nghĩ tới cái nghĩa chứ .

- Tình nghĩa hả ? Anh đừng có lấy tình nghĩa ra nói với tôi . Những người này đã đến lúc phải sa thải rồi . Thử hỏi sử dụng hoài đồ cũ có hiệu quả không ?

Hoàng Trung nghiến răng :

- Đúng đó . Cô còn đâu tình người nữa , cả đứa em nuôi đáng thương cũng bị cô chèn ép kia mà .

Ngọc Liên trợn mắt , mắt cô long lên đáng sợ :

- Anh vừa nói gì ? Bộ anh muốn bị đuổi việc à ? Chuyện không nên nói , anh hãy nuốt vào bụng đi .

- Nuốt vào lâu ngày nó cũng phải ói ra . Coi chừng lúc đó nó càng khó nghe hơn bây giờ .

- Anh cút ra khỏi phòng tôi ngay !

- Được thôi . Nhưng mà có một việc tôi phải xin lỗi cô . Buổi party tối nay , tôi phải điều hành .

- Anh dám . . .span>

- Xin lỗi cô trước rồi mà .

Nụ cười của anh để lại trong cô niềm vấn vương kỳ lạ . Sao thế nhỉ ? Cô mới gây sự với anh đây mà ? Ôi ! Cô thật là điên mất .

Nỗi lo lắng cồn cào về Đoan Hồ lại xuất hiện trong cô . Cô bặm môi quơ túi xách , bước nhanh ra cửa .

Cô phải giới thiệu anh trong buổi tiệc hôm nay , cô phải có anh trong vòng tay mãi mãi .Bước đều trên hành lang , cảm thấy mình phải "sửa sang" lại một tí , cô bước vào toa- lét .

Vừa đóng cửa lại , cô đã nghe tiếng xì xầm :

- Nè ! Nghe nói Mai Liên bây giờ "héo" lắm hả ?

Giọng của Phi Yến chảnh chọe :

- Hổng dám dâu . Cô ta tưởng đuổi Mai Liên đi thì Mai Liên sẽ chết sao . Nói à biết , cô ấy đang hạnh phúc trong tình yêu đấy .

- Phải không ? Ai mà tốt phước vậy ?

- Tổng quản lý đẹp trai của mình chứ ai .

Phi Yến chép miệng tiếc rẻ :

- Ôi ! Vậy mà từ lâu tao thương thầm nhớ trộm .

- Thôi đi mày ơi . Cả bà Ngọc Liên nổi tiếng lẳng lơ còn chưa được tổng quản lý để mắt đến huống chi mày .

- Nhưng mà tao mừng cho Mai Liên đã được một tình yêu vững chắc .

- Ừ . Cuộc sống có ý nghĩa mới là đáng sống chứ .

Bước khỏi toa- lét với tâm trạng khá căng thẳng , Ngọc Liên bực tức .

"Con khốn đó đang hạnh phúc hơn mình ư ? Không đời nào . Mày không hề hạnh phúc hơn tao . Đừng toại nguyện với những gì mày đang có . Chờ xem !"

Ra đến xe , vừa mở cửa định bước vào thì điện thoại cầm tay của cô reo vang .

- Alô . Tôi nghe đây .- . . .

- Alô . Ai đầu dây thế ?

- Anh . . . là anh đây .- Đoan Hồ ! Anh đang ở đâu ? Anh có biết là em tìm anh khắp nơi không ?

- Anh xin lỗi . Có lẽ . . . anh phải nói thêm một tiếng xin lỗi nữa với em .

- Anh đang ở đâu ?

- Anh đang từ giã một người bạn gái mà anh định chung sống trọn đời .

Nghe giọng nói của một cô gái rất nhỏ bên kia , nhưng Ngọc Liên đã đoán biết được là ai .

- Mai Liên ! Anh đang ở cạnh cô ta ?

- Xin lỗi em , anh đang chuẩn bị vào phòng cách ly để chuẩn bị xuất cảnh .

- Không , anh phải ở lại . Anh là của em .

- Nếu có duyên , chúng ta sẽ gặp lại em nhé . Em phải giữ gìn sức khỏe đó . Tuy rằng chúng ta đã . . . nhưng anh không thể em ạ , đành tạ lỗi với em . Anh đi đây . Hôn em .

- Không . Đoan Hồ ! Đừng bỏ em , Đoan Hồ . Đừng bỏ em mà . . .

Tiếng tít . . . tít . . . vang trong không gian tối sâu thẳm của cuộc đời cô . Cô bấu chặt vào cửa xe cố gắng ình đứng vững . Nhưng không , cô cũng là một cô gái mà . . . Buông rơi cả điện thoại , cô không còn biết gì nữa , ngoài bóng tối của vực sâu .

Đang ngồi nhìn mông lung với nhiều suy nghĩ , Mai Liên chợt giật mình vì cái vỗ tay của bạn .

- Nè ! Đang chờ ai vậy ?

- Ơ . . . mình . . .

- Có phải chờ quản lý của "tui" không ?

Tuy vô tình không cố ý , nhưng chữ "quản lý của tui" có nghĩa phân biệt kia đã làm Mai Liên cụp mắt .

Biết tại mình mà nỗi đau của bạn bị khơi dậy , Phi Yến xua tay :

- Xin lỗi nha , mình không cố ý đâu .

- Không sao , mình đã quen rồi .

Vỗ nhẹ xuống ghế đá , cô kéo bạn :

- Ngồi xuống kể ình nghe xem , làm việc ra sao rồi ?

Phi Yến phùng má :

- Còn ra sao nữa . Nhà hàng càng ngày càng vắng khách . Thực đơn lại thay đổi liên tục làm khẩu vị của khách không vừa , ngày nào cũng có người khiếu nại .

- Có cách gì để giải quyết không ?

Mai Liên có vẻ lo lắng :

- Ôi ! Bà Ngọc Liên tối ngày chỉ biết chưng diện chứ làm ăn cái nỗi gì . Bả còn gây thêm phiền phức nữa là đằng khác . Báo hại tổng quản lý phải đứng ra gánh vác nặng cả hai vai .

Nghĩ mà thương cho Hoàng Trung . Có lẽ vì lời hứa với cô mà anh phải gồng mình chịu đựng .

- Giám đốc đâu ? Ông ấy không ngăn cản con gái ổng sao ?

- Lúc này giám đốc ít tới nhà hàng lắm , chỉ gọi điện đến hỏi thăm chừng thôi .

Phi Yến chống cằm :

- Ước gì bồ còn làm việc nhỉ . Có lẽ bọn mình sẽ bớt gánh nặng hơn , cả tổng quản lý cũng vậy .

- Mình chỉ là một hạt cát nhỏ giữa bao la hạt cát mà thôi . Vắng mình thì chẳng ảnh hưởng gì đến nhà hàng cả .

Cái bĩu môi dài thượt của Phi Yến chứng tỏ cô phản đối kịch liệt :span>

- Ai nói vậy ? Lúc bồ nghỉ , tất cả nhân viên , ai cũng nản lòng . Ai mà không biết vì ích kỷ cá nhân mà bà Ngọc Liên ép bồ ra đi . Cả tổng quản lý nữa , anh ấy làm việc như người máy vậy , mà chẳng bằng lúc có bồ bên cạnh .

- Thì mình vẫn bên anh ấy cơ mà .

- Làm sao mà giống được , khi "đồng lòng" với "bên cạnh nhau . Đảm bảo nếu có bồ bên cạnh , tổng quản lý sẽ giải quyết công việc từ A đến Z rất nhanh gọn .

Phi Yến chắp tay , cô thầm ước :

- Phải chi còn trở lại lúc trước nhỉ . Tụi mình vui vẻ với nhau , chẳng buồn u sầu như bây giờ . . . Ai cũng có tâm sự riêng ai .

Thoáng buồn qua ánh mắt , Mai Liên cười gượng gại .

- Con đường tương lai trước mắt , ai mà biết được chứ . Tại mình chẳng gặp con số may mắn thôi .Phùng má , Phi Yến nhìn bạn :

- Chẳng gặp "may mắn" ? Vậy ai đã được tổng quản lý đẹp trai , phong độ , tài giỏi của tôi yêu tha thiết vậy ta ?

Đỏ mặt , cô chống chế :

- Nói bậy không hà . Mình với anh ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi .

- Bình thường ? Bình thường mà lúc nào chàng cũng nghĩ đến nàng , nàng nghĩ đến chàng và đưa rước nhau nữa chứ .

- Hôm nay mình mượn xe anh ấy để đi công chuyện , nên phải đến đây đón anh ấy thôi . Bộ bồ tưởng mình muốn lắm sao ?

Phi Yến bẻ tay trêu bạn :

- Chứ không phải sợ anh ấy quá giang người con gái khác đó sao ?

- Vậy thì đỡ tốn công .

- Thật lòng không đó , hay là nói cho qua ? Nè ! Thử bỏ đi , mình là người đầu tiên đón anh ấy đấy .

Hai cô gái bật cười . Họ thật sự vui vẻ khi cùng nhau ngồi ôn lại những chuyện phím và chuyện thuở xưa .

Hoàng Trung từ cửa kính bước ra , anh đưa mắt nhìn quanh .

Tiến về phía hai cô gái , anh làm mặt ngầu .

- Cô kia ! Giờ làm việc mà ra đây ngồi tán dóc sao ? Có tin tôi phạt cô không ?

Phi Yến nhanh nhảu :

- Dạ , thưa tổng quản lý , em đang thay anh tiếp bà tổng tương lai . Nếu như không tiếp , "bả" mè nheo là ông tổng hết đời .

Nhìn về phía Mai Liên với đôi mắt yêu thương , anh cười :

- Ra là vậy . Tôi bỏ qua cho cô lần này đấy nhé .

Phi Yến le lưỡi :

- Ông tổng quản lý chuyên môn ăn hiếp tôi , nay tôi phải mách với bạn tôi cho ông một trận mới được .

- Chỉ sợ thành phố này sẽ ngập lụt mất thôi , vì bạn của cô sẽ bị ăn đòn vì tội : "vì nghĩa phụ tình" .

Mai Liên cong môi :

- Em sẽ xét xử công bằng nếu như anh trong sạch . Nhưng mà hồ sơ anh đã có dấu đen rồi , vì lúc trước anh hay ăn hiếp em .

Hoàng Trung nhướng mắt :

- Nhờ ăn hiếp em , cho nên em mới ngoan ngoãn làm người yêu của anh đó . Phục tài anh chưa ?

Trong khi Hoàng Trung nựng má người yêu , thì Phi Yến vỗ ngực .

- Í ẹ ! Ghê quá ! Tổng quản lý à ! Anh làm tôi muốn phát ói rồi đây .

Hoàng Trung cũng không vừa :

- Ấy chết ! Cô muốn ói hả ? Vậy phải đi tìm Tuấn Ngọc nhanh đi , bảo cậu ấy dẫn cô đi khám . . .

Cái trợn tròn của Phi Yến làm người đối diện phải rùng mình .

- Nè , tổng quản lý ! Anh làm ơn đừng có cáp tôi với "thằng cha" nhà quê kia được không ? Con trai gì đâu mà cái miêng tía lia , lại chẳng ga- lăng với phụ nữ .

- Cô kia ! Cái miệng cô cũng đâu có thua gì tôi . Cô cũng chanh chua đanh đá như bà chằn vậy . Hèn gì tới nay chưa có bạn trai .

Chuyển ánh mắt "rực lửa" sang đối thủ mới xuất hiện , Phi Yến hét :

- Đồ cà chua ! Con trai như anh , thà tôi ở giá còn sướng hơn .

- Cô nói đó nha . Tới chừng cô đơn thì đừng có đến nài nỉ tụi con trai tôi "cứu giúp đời em đi anh" à !

- Còn khuya mới có chuyên đó xảy ra . Anh đang nằm mơ hả ?

Mai Liên khoát tay :

- Cho tui xin đi . Nhà hàng có hai người là đủ để khách chạy dài rồi . Hãy hòa thuận với nhau chứ .

Tuấn Ngọc nhăn mặt :

- Cô ta mà chịu làm hòa sao ? Cái mặt cô ấy lúc nào cũng nhìn lên trời ấy .

- Anh cũng chảnh vậy ?

- Thôi được rồi , ai về làm việc nấy đi , để tôi còn đưa người yêu tôi về nữa .

Lập tức hai "mũi nhọn" đang đối chọi nhau quay qua , đồng "chỉa" vào Hoàng Trung .

- Về thì về đi , nói làm gì . Bộ tui hổng biết hai người yêu nhau sao ? Hứ !

Hai người cùng té ra hai hướng bước đi , làm cho Mai Liên và Hoàng Trung phải bật cười .

- Họ đúng là oan gia mà .

Nắm nhẹ tay người yêu , Hoàng Trung âu yếm :

- Anh rất hạnh phúc khi bên cạnh em đây .

Mai Liên cụp mắt tránh ánh mắt nồng nàn của anh :

- Bắt người ta đi đón , ngồi chờ muốn gãy lưng luôn mà hạnh phúc nổi sao ?

Hoàng Trung tròn mắt , anh đưa tay vỗ vỗ vào lưng cho cô .

- Thật sao ? Anh xin lỗi , vì hôm nay công việc giải quyết hơi nhiều .

Bạn đang đọc Khi biết yêu của Trần Thị Thanh Du
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự