Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Tập 02 - part 04

Bạn đang đọc Khi biết yêu của Trần Thị Thanh Du

Phiên bản Dịch · 4335 chữ · khoảng 15 phút đọc

Hoàng Trung vỗ tay :

- OK . Được đấy . Tốt rồi ! Đã thấy thoải mái chưa ?

Nụ cười trên môi cô lại làm cho Hoàng Trung chết lặng , anh không hề chớp mắt dù cho gió mạnh cỡ nào .

Bị cô phát hiện , anh lúng túng ngồi xuống :

- Cô la còn lớn hơn tôi nữa .

- Dĩ nhiên rồi , vì tôi buồn hơn anh mà .

Thấy cô so vai , anh hỏi :

- Cô thấy lạnh à ?

- Hơi thôi , không sao đâu .

Cởi nhanh áo vest , anh khoác lên vai cô :

- Đừng xem thường , coi chừng bị cảm lạnh là tiêu đó .

- Cám ơn anh .

Chẳng còn gì để nói , hai người ngồi im lặng bên nhau . Họ đều lắng nghe được tiếng sóng vỗ , giống như tiếng lòng của họ .

Bất chợt cô ngả đầu vào vai anh , đôi mắt cô khép nhẹ . Yên lặng và hạnh phúc , anh ngồi ngắm nhìn cô .

Thời gian trôi qua , trôi qua rất nhanh , Hoàng Trung đưa tay nhìn đồng hồ .

"2 giờ rồi . Côn nên để cô ấy ngủ ngoài trời thế này không ?" Nhưng quả thật lòng anh không nỡ để giây phút này trôi qua .

Đúng lúc , tín hiệu điện thoại reo vang . Anh đưa mắt nhìn Mai Liên , tay bắt máy .

- Alô .

- . . .

- Vâng , em đang ở nhà hàng .

- . . .

- Hôm nay là ca trực của em .

- . . .

- Tại em quên . Bận quá , em xin lỗi .

- . . .

- Chúc anh ngủ ngon !

Khẽ cựa mình , Mai Liên mở mắt . Cô nhìn anh bẽn lẽn :

- Sao anh không đánh thức tôi ? Mấy giờ rồi ?

- một giấc ngủ rất dễ đến khi chúng ta trút bỏ hết những điều phiền muộn . Anh . . . không muốn phá tan cái giây phút yên lành đó .

Tiếng "anh" ngọt ngào từ bờ môi cao ngạo của anh làm cho cô thoáng đỏ mặt .

- Chúng ta về thôi .

Dìu cô đứng lên , anh lấy hết can đảm nói :

- Từ ngày mai , anh muốn chúng ta đi về chung đường , em đồng ý không ?

- Tổng quản lý ! Anh đừng có đùa chứ .

- Anh không đùa đâu , đó là lời thật của lòng anh .

- Làm như thế khác nào mọi người nói : tôi là bạn gái của anh .

- Anh muốn chúng ta thân thiết hơn thế nữa . Anh muốn mình là một điểm tựa vững chắc trong suốt cuộc đời em .

- Tham lam quá đấy .

Tuy nói vậy , nhưng lòng cô dâng tràn một cảm xúc khó tả . Cô ngước mắt nhìn anh . Trong mắt anh không có gì là giả dối , chỉ có một khoảng yêu thương mênh mông dành cho cô .

Mạnh dạn hơn , nắm tay cô , anh nheo mắt :

- Anh muốn em là người con gái đầu tiên và cũng là người cuối cùng , cùng anh ngắm nhìn cảnh đẹp này .

Mai Liên rút tay lại , cô quay đi :

- Tôi không biết .

- Mai Liên !

- Dạ .

Tiếng "dạ" ngọt ngào được thốt ra mà cả bản thân cô cũng không ngờ được đã làm cho Hoàng Trung vui sướng . Anh chộp ngay cơ hội đó :

- Em phải bỏ ngay tiếng "tôi" đi , nếu không em sẽ ân hận đó .

- Đâu có gì phải ân hận . Tôi đâu có ý . . . ơ . . .

- Tại cô thôi , ai bảo cô bướng làm gì .

Hoàng Trung đã ngăn câu nói của cô bằng đôi môi tham lam của mình .

Cô run nhẹ trong vòng tay anh . Lần đầu tiên bị một người con trai hôn như vậy , ai không sợ hãi chứ .

Rời môi cô trong luyến tiếc , anh vừa trêu :

- Anh đã là người "chinh phục" được nụ hoa đầy gai góc rồi . Hoan hô anh đi !

Đỏ cả mặt vì thẹn , cô lầm bầm :

- Trong nhà hàng cũng ăn hiếp người ta , ở ngoài đời cũng ăn hiếp người ta .

Ôm cô trong vòng tay , anh trân trọng hôn lên vầng trán bướng bỉnh :

- Anh chỉ quan tâm đến người yêu của anh thôi . Mà cũng tại em cứng đầu quá làm gì . Nhưng mà nhờ cái tính đó mà anh chú ý đặc biệt đến em , rồi yêu em lúc nào cũng chẳng biết .

Mai Liên buồn buồn :

- Em không sánh bằng người ta đâu , anh có nhầm lẫn không ?

- Câu này để anh nói mới phải . Cái chàng Đoan Hồ đó hơn anh về tất cả phương diện mà . Còn Ngọc Liên , cô ấy làm sao mà có thể ngước nhìn xuống được .

- Anh đừng nên so sánh như thế . Mỗi người đều có một cuộc đời riêng , ai cao kệ ai , miễn mình sống thật với bản thân là được .

- Nhưng dù sao anh cũng đẹp trai hơn anh ta , có đúng không ?

Cô bật cười nhìn anh :span>

- Cho nên em phải suy nghĩ kỹ lại tình yêu của anh rồi mới quyết định .

Vùi mặt vào tóc cô , anh thủ thỉ :

- Đừng buồn nữa nha em . Từ đây , mọi đau khổ , buồn vui , mình sẽ chia sớt cho nhau . Anh hứa sẽ cùng em vượt qua tất cả . Hãy tin tưởng ở anh .

Ngả đầu vào vùng ngực rộng của anh , cô cảm thấy lòng yên ả . Từ đây , cô đã có một điểm tựa vững chắc . Cô tin ở tình yêu của anh .

"Em đã bắt đầu tin vào hạnh phúc

Nó dịu dàng êm ái giấc mộng du .

Em đã bắt đầu tin tình anh là thật

Nó tốt đẹp vững bền bên em mãi . . . mau sau ."

Ôm một chồng khăn to đùng , Phi Yến vừa đi , vừa la lớn :

- Tránh ra ! Tránh ra ! Nước sôi , nước sôi đây .

Tuấn Ngọc cũng vậy , tay anh ôm một chồng xoong lẩu , miệng cũng không ngớt :

- Đồ dễ vỡ , đồ dễ vỡ , làm ơn đi .

Mọi người ai nhìn thấy cũng phải tránh ra , nhưng cả hai thì không muốn nhường nhịn nhau .

- Anh kia ! Nhường cho tôi đi trước chứ .

- Cô này ngộ không . Tôi bê đồ nặng thì cô phải nhường đường cho tôi chứ .

- Nhưng tôi là phụ nữ , là đàn ông , anh phải biết ga- lăng .

- Ga- lăng ? Hứ ! Cái thứ con gái chảnh chọe như cô , ga- lăng làm cái quái gì .

Tức đỏ cả mặt , Phi Yến hét :- Ê ! Cái "thằng" nhà bếp kia , muốn ăn tát tai không ? Vô duyên vừa phải thôi , tôi chảnh hồi nào ?

- Tuy chưa nhìn thấy , nhưng "danh tiếng" của cô , tôi đã nghe từ lâu . Thật gặp mặt đúng hơn là nghe tiếng .

Chẳng biết nói gì cho đã nư , cô hất mạnh chồng khăn vào người anh .

- Chết quách đi ! Đó là hậu quả của kẻ dám mắng "phụ nữ đoan chính" .

Nằm lăn lóc giữa các xoong lẩu và khăn trải bàn , Tuấn Ngọc la làng :

- Bớ người ta ! Giết người cướp của . . . Phụ nữ cô độc ăn hiếp trai tơ cô đơn .

Đôi mắt của Phi Yến lại trợn tròn lên :- Không cho anh một bài học , thì anh không biết thế nào là lễ độ .

Cô đưa tay cấu véo anh làm anh la oai oái .

Đang lúc đến phần phân chia thắng thua , thì một tiếng quát làm cả hai phải im bặt .

- hai người đang làm chuyện gì vậy ? Đây là nhà của hai người hả ?

Ngồi dậy phủi áo quần , Tuấn Ngọc cúi đầu , riêng Phi Yến thì mặt cô đã tái mét chẳng còn chút máu .

- Đúng là chủ nào tớ nấy mà , cái tật ghẹo trai không bỏ được .

Ngọc Liên liếc Tuấn Ngọc :span>

- Anh tên gì , làm ở bộ phận nào ?

- Tôi làm ở nhà bếp . Tuấn Ngọc là tên tôi .

- Trong giờ làm việc , anh lại đi đùa giỡn , anh coi nhà hàng không chủ hả ?

- Không . Chẳng may tôi bị vấp té , cô Phi Yến đây mới bị vạ lây té theo tôi mà . Chúng tôi đâu có đùa giỡn . Tôi với cô ấy đâu thân đến mức độ vậy .span>

Phi Yến bặm môi :

"Hừ ! Thứ đàn ông lẻo mép thấy phát sợ" .

Quay sang Phi Yến , Ngọc Liên hỏi :

- Còn cô , thấy anh ta khiêng đồ nặng sao không tránh ra ? Có phải cô thích anh ta không ?

Phi Yến xua tay :

- Tôi không có .

- Cô ấy đỡ tôi lên thôi mà . Tại cái tật của tôi đau là la làng lên .

Không muốn đôi co mất thời gian , vả lại cô chẳng bắt bẻ được cái miệng dẻo quẹo của anh ta , Ngọc Liên trừng mắt :

- Còn không mau dọn dẹp đi .

- Vâng .

Cả hai ngồi xuống cùng một lúc . Chẳng may đầu anh và đầu cô "choảng" vào nhau .

- Ui da ! Anh làm gì như xe hủ lô vậy .

- Còn cô như xe container vậy .

Mai Liên xuất hiện nơi hành lang , bước chân cô nhẹ nhàng và khoan khoái .

Ngọc Liên trừng trừng mắt nhìn . Cô đang kiềm chế cơn "tam bành" đang trỗi dậy .

Nhưng rồi cô không còn chịu đựng được nữa khi sau lưng Mai Liên xuất hiện thêm một người .

"Tại sao cô ta còn ở đây ? Cô ta đã bị cho thôi việc ngày hôm qua rồi mà ?"

Kênh mặt , Ngọc Liên phán :

- Hình như cô đã bị cho thôi việc .

- Vâng . Nhưng mà đây là do tôi xin nghỉ , chứ không phải là bị đuổi , thưa cô .

- Thế sao cô còn chưa đi ?Chẳng lẽ cô định câu thêm một con cá lớn .

Vừa nói , Ngọc Liên vừa liếc về phía Đoan Hồ .

Chẳng để ý đến cô , Đoan Hồ nhìn Mai Liên :

- Em định đi đâu khi nghỉ việc ở đây ? Để anh giới thiệu nơi làm khác cho em nhé .

- Cám ơn anh . Em muốn nghỉ một thời gian để cho đầu óc được thảnh thơi . Với lại , cũng để kiểm điểm lại chính mình .

- Em có suy nghĩ gì về lời anh nói hôm trước không ?

Ngọc Liên bước lại , cô câu lấy tay anh nũng nịu :

- Anh ! Hẹn sáng nay đưa em đi pic- nic mà anh lại quên rồi . Giờ vẫn còn sớm , chúng ta đi đi .

- Ơ . . . anh . . .

- Không được từ chối đó nha , em giận cho coi .

- Được rồi , để anh nói với cô ấy vài lời đã .

Nhìn sang Mai Liên , anh nói :

- Mai Liên à ! Em có giữ danh thiếp của anh phải không ? Có chuyện gì cần sự giúp đỡ , em cứ gọi cho anh nhé .

- Vâng , cám ơn anh .

Vừa kéo tay Đoan Hồ , Ngọc Liên vừa nói lớn :

- Phi Yến ! Cô canh chừng cho kỹ vào nha . Trong nhà hàng này có người nghỉ việc đó , mất mát thứ gì là cô chịu trách nhiệm .

Hầm hầm bước lại gần bạn , Phi Yến quát :

- Mày để yên cho con nhỏ đó sỉ nhục thế à ? Hừ ! Bộ là con gái của giám đốc là lớn lắm sao ?

- Chấp nhất làm gì , tao đã xin nghỉ việc rồi .

- Mày có điên không , tự dưng sao nghỉ việc ?

- Mày theo tao , giúp tao thu dọn đi .

- Nhưng mày chưa trả lời tao .

- Mình chưa tiện nói ra lúc này , nhưng sau này Yến sẽ hiểu tất cả .

- Nhìn vào mắt mày , tao đã biết chuyện gì xảy ra rồi . Hãy cố gắng lên , đừng để bị quật ngã nhé .

- Mình xin lỗi nha Phi Yến .

- Chuyện gì ?

Định trút hết nỗi lòng cho bạn hiểu , nhưng cô lại lưỡng lự :

- Về tất cả .

Mãi lo tâm sự , hai cô chẳng để ý gì đến Tuấn Ngọc , mặc cho anh la đến khan cả cổ . (108)

o Không o

- Đừng uống nữa em , chúng ta về thôi .

Nốc hết ly rượu còn lại , Ngọc Liên bật cười .

- Anh sợ em say hả ? Em đâu có say đâu . Uống 10 ly nữa với anh còn được .span>

- Anh đưa em về nha .

Nhìn anh , cô lè nhè :

- Chẳng biết tại sao anh lại thích nó ? Em nè , em hơn nó về tất cả mà . Nó là một đứa con hoang , anh lấy nó chẳng có tương lai gì đâu . Còn em , em yêu anh , anh có biết không ?

Đoan Hồ vuốt mặt , anh đang suy nghĩ về những lời cô nói .

- Em say rồi .

- Em không say , những điều em nói tất cả là sự thật . Em yêu anh , yêu hơn cả bản thân mình nữa . Em không cho ai giật lấy tình yêu của em đâu .

- Ngọc Liên ! Chúng ta về thôi , cha mẹ em sẽ lo lắng nếu em về khuya quá .

- Ai nói cha mẹ em lo chứ ? Biết em đi với anh là cả nhà ai cũng yên lòng cả .

Cô đưa tay vẫy :

- Anh ơi ! Cho em thêm một chai nữa nha .

- Ngọc Liên !

- Anh đừng có cản em . Em muốn mình được say để quên đi tất cả .

Chai rượu được mang ra , Ngọc Liên cứ thế mà rót đầy ly . Cô cũng chẳng hiểu nổi bản thân của mình muốn gì .

Cô tức , cô ghen ư ? Đúng một nửa thôi , cô đang tức thì phải . Cô không muốn chịu thua một con bé mồ côi , cô đang ganh tức vì tình yêu thương , ai cũng dành cho nó .

Tính đố kỵ đã đến với cô từ nhỏ , từ nhỏ lận . Cô luôn muốn cô phải hơn Mai Liên , hơn về mọi mặt . Nhưng càng ngày cô càng thấy thua sút , tính đố kỵ càng ngày càng lớn và sự giành giật đã trở thành thói quen của cô .

Cô yêu anh ư ? một tình yêu gọi tên thế nào nhỉ ? Cô chẳng biết nữa .

Cô chỉ không muốn thấy anh ở bên cạnh Mai Liên , cô không muốn một chàng trai mà cô vừa ý có một ý nghĩ khác .

Tóm lại , cô đang đấu tranh cho hạnh phúc bản thân , hay chỉ là tranh đoạt để thỏa tính đố kỵ trong lòng ? một câu hỏi mà chỉ có tương lai là câu trả lời chính xác .

Thấy cô ngã vật lên bàn , Đoan Hồ bước nhẹ lại kế bên .span>

- Ngọc Liên ! Em . . .

Cô ngẩng lên , đôi mắt cô nhìn anh đắm đuối :

- Em không sao . Chúng ta cạn ly đi .

- Em đừng uống nữa .

- một ly nữa thôi . Uống với em đi .

- một ly nữa thôi nhé .

- Vâng .

Khoác áo vest lên người cô , anh dìu cô đứng lên .

- Nào ! Chúng ta đi .

Cô dựa vào người anh , vùi dầu vào vai anh thổn thức :

- Anh lo lắng cho em thật sao ? Anh có yêu em không ?

Đoan Hồ im lặng , anh đang đấu tranh dữ dội với bản thân của mình .

- Em đừng khờ quá . Uống rượu say chỉ hại bản thân thôi .

Cô đẩy anh ra :

- Em không muốn về nhà .

- Cha mẹ em sẽ lo lắng lắm .

- Thấy em say thế này , cha mẹ em sẽ đánh em chết mất . - Cô viện cớ .

Đoan Hồ gãi đầu :

- Vậy em muốn đi đâu ?

- Về nhà anh đi . Em muốn em là người con gái đầu tiên đến đó .

- Không được . Anh chỉ ở có một mình , em đến đó sẽ bất tiện lắm . Với lại , danh dự của em sẽ bị tổn thương .

- Tóm lại , anh không bằng lòng chứ gì ? Vậy anh về trước đi , khỏi lo cho em .

Cô quay lại ghế , nắm tay anh bồi bàn :

- Ở đây có phòng không anh ? Em muốn ở lại một đêm .

- Có , thưa cô . Để tôi dẫn cô đi .

- Cám ơn anh .

Xiêu vẹo đi trong tay anh bồi , cô chẳng thèm nhìn đến Đoan Hồ .

Bước lại đỡ lấy vai cô , anh nhìn anh bồi nhăn mặt :

- Cám ơn anh nha . Tôi nghĩ phải đưa cô ấy về nhà . Xin lỗi vì làm phiền .

- Không có chi .

- Buông em ra ! Em không muốn về nhà . Anh về trước đi , chẳng cần quan tâm đến em .

- Làm sao anh không quan trâm cho được khi chúng ta là bạn thân của nhau ? Với lại , anh là người chịu trách nhiệm trước hai bác .

- Em không cần hai chữ trách nhiệm đó , và chẳng cần hai chữ bạn thân . Anh về đi , em không cần .

Thoát khỏi tay anh , có bước lên lầu , nhưng không làm chủ được mình , cô ngã quỵ xuống .

Vòng tay của Đoan Hồ kịp thời kềm giữ . Anh nhìn cô đặt dựa trong men say mà thấy nao lòng . (114)

o Không o

Đẩy cửa phòng , anh bế xốc cô lên . Nhẹ nhàng đặt cô xuống nệm , anh thở ra một hơi thật mạnh .

Kéo tấm chăn đắp ngang người cô , anh lắc đầu :

- Xin lỗi em , anh không muốn như vậy . Tình yêu của con tim , nó có đường đi riêng lẻ của nó .

Anh bước vào phòng tắm , mượn dòng nước mát tẩy đi những ưu tư . Bước ra ngoài với tâm trạng đã khoan khoái , anh đưa mắt nhìn Ngọc Liên .

Cô vẫn đang say nồng trong giấc ngủ , rèm mi còn đọng lại những giọt lóng lánh .

Khẽ lắc đầu với những ý nghĩ yếu lòng , anh bước lại bàn pha ình một ly cà phê .Ngồi nhâm nhi ly cà phê ngẫm ra từng vị đắng , anh không hề biết rằng có một bóng đen xuất hiện sau lưng .

Bóng đen đó ôm chầm lấy anh , vùi đầu vào vai anh thủ thỉ :

- Đoan Hồ ! Em yêu anh , anh có biết không ?

Nhẹ ìm cách gỡ tay cô ra , anh từ tốn :- Ngọc Liên ! Đừng làm thế . Em say rồi , hãy nằm nghỉ đi . Lọt thỏm vào lòng anh , cô thút thít :

- Em không say , em đang tỉnh táo .

Vòng tay cô cứ siết chặt lấy anh , anh không cách nào gỡ ra được .

- Bình tĩnh lại đi em . Em ngồi xuống trước đã , chúng ta sẽ nói chuyện sau .

- Em không muốn nghe những lời anh nói , anh đã bỏ em trong trái tim anh .

- Tình yêu có rất nhiều lý lẽ , nhưng chẳng phải lý lẽ nào cũng đúng đâu em . Em đừng vì một chút nông nổi mà đánh mất cả con tim của mình . Anh với em hãy là người bạn tốt .

- Em chẳng muốn một tình cảm thương hại nơi anh . Em muốn anh thật lòng với em về tất cả . Hãy quên cô ta đi , cô ta chỉ là cái bóng của em .

- Mai Liên là người con gái tốt , em đừng gây đau khổ cho cô ấy nữa , có được không ?

- một người con gái tốt mà một lúc quen hai gã đàn ông ? Cô ta nói đúng hơn là một cỗ máy moi tiền .

- Em đừng nghĩ xấu về cô ấy .

- Sự thật là vậy . Chỉ có em yêu anh với tất cả lòng chân thật mà thôi .

Mắt cô nhìn anh nồng thắm , cô chủ động tìm môi anh . Anh ngớ người , vòng tay vô tình ôm trọn bờ vai cô .

Đẩy cô ra , anh lắc đầu :

- Đừng Ngọc Liên . Anh . . .

Nhưng lời nói của anh đâu còn tác dụng . Ngọc Liên vồ lấy anh như một con báo vồ mồi . Cô hôn lên mắt , mũi , môi anh . . . Cô gây cho anh một cảm xúc ngất ngây men tình ái .

Cưỡng chế lại bản thân lại làm tăng thêm tính bí hiểm . Ngọc Liên tìm đến cổ và vùng ngực rắn chắc của anh .

Một sức sống căng tràn của người con trai thành đạt vực dậy , anh bế xốc cô lên .

Nhẹ nhàng đặt cô xuống nệm , lý trí của anh vẫn còn một chút ít ỏi , nhưng rồi nó cũng tan biến đi nhanh khi thân hình quyến rũ và mùi hương con gái của Ngọc Liên quấn chặt lấy anh .

"Khi cánh hoa yêu đã êm đềm hé mở .

Anh vội vàng chiếm ngự của riêng anh . . ."

Ngắm nhìn Đoan Hồ say nồng trong giấc ngủ . Ngọc Liên lặng lẽ đưa tay sờ lấy môi anh . Anh đúng là một chàng trai tuyệt vời và tự nhủ như vậy . Nhưng rồi một cảm giác tiếc nuối lại xuất hiện trong cô . Cô có đi quá trớn hay không , khi thật ra trong lòng cô chưa yêu anh thật sự ?

Đoan Hồ khẽ trở mình , cô vội xóa tan đi ý nghĩ . Ngã đầu lên ngực anh , cô hạnh phúc thả hồn vào giấc mộng .

Bước xuống xe , Tuấn Ngọc gõ cửa liên tục , anh lẩm bẩm :

- Cái thằng khỉ này đi đâu không biết . hai ngày trời chẳng thấy mặt mũi nó đâu .

Đẩy cửa , Hoàng Mỹ nhăn mặt :

- Thằng quỷ ! Làm cái quái gì mà gõ cửa ầm ầm vậy ?

Bước thẳng vào nhà , Tuấn Ngọc nhìn quanh :

- Cái thằng chết bầm trốn đi đâu rồi ? Ra đây coi !

- Em tìm Hoàng Trung hả ?

- Vâng . Có chuyện gấp lắm .

- Nó về quê hai ngày rồi . Hôm nay chắc nó lên tới đó .

- Sướng nhỉ ! Công việc đang bề bộn mà về quê chơi .

- Có chuyện gì xảy ra ở nhà hàng hả ?

- Không có chuyện em tìm nó làm gì ? Cái thằng thật . . . lựa ngày nghỉ cũng độc địa vô cùng .

Ngồi xuống ghế , Hoàng Mỹ khoát tay :

- Hạ hỏa đi ! Nóng quá , mụn nó bung ra hết bây giờ .

Tuấn Ngọc cũng ngồi xuống ghế , anh "bà Tám" :

- Nhà hàng bây giờ như nổi loạn lên vậy . Người này chỉ người kia , người kia chỉ người nọ , quy công việc cho nhau . Cả hai ngày , hai buổi tiệc đều thất bại thảm hại .

Hoàng Mỹ nhíu mày :

- Ủa ! Anh nghe thằng Trung nói có cô quản lý đắc lực lắm mà . Nó tin tưởng cô ta nên mới về quê đó chứ .

- Anh đừng nhắc nữa . Hễ nhắc đến là em tức muốn điên đây này . Cái cô chảnh chọe Ngọc Liên đã đuổi Mai Liên đi rồi .

- Mai Liên ? Tên nghe quen thật . Hình như anh đã gặp ở đâu đó .

- Cô ấy có năng lực lắm . Với lại , nghe đồn là con nuôi của tổng giám đốc .

Hoàng Mỹ vỗ tay :

- Đúng rồi ! Là cô ấy .

- Chuyện gì ?

Đúng lúc , Hoàng Trung xuất hiện nơi cửa , anh đặt túi trái cây nặng trịch xuống nền nhà .

- Thằng kia ! Bộ nhớ tao quá rồi hả , qua đây thăm tao ?

Tuấn Ngọc bật dậy , anh chộp vai bạn :

- Thằng khùng ! Sao không đi luôn đi ? Cả nhà hàng đang sống dở chết dở đó .

Ngồi nghe bạn kể hết mọi chuyện , Hoàng Trung nghiến răng :

- Tại sao lại như vậy ? Mai Liên đã hứa với tao là không xin nghỉ việc mà .

- một áp lực quá nặng từ nhiều phía đã làm cho cô ấy tủi thân , đặc biệt là "ác phụ" Ngọc Liên đấy . - Tuấn Ngọc nói tiếp , vẻ mặt tức tối - Nghe nhân viên nói , cô ấy đã ra điều kiện với tổng giám đốc : một là đuổi việc Mai Liên . hai là cô ấy bỏ nhà ra đi . Thật vậy , trên đời ai lại bỏ con đi thương thiên hạ .

Hoàng Mỹ nhìn em trai :

- Mai Liên có phải là em của Ngọc Mai không ?

Chưa kịp trả lời anh Hai , Hoàng Trung đã giật mình vì tiếng gọi quá lớn :

- Anh Mỹ ! Anh Mỹ ơi ! Giúp em với .

Bạn đang đọc Khi biết yêu của Trần Thị Thanh Du
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự