Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Tập 02 - part 06

Bạn đang đọc Khi biết yêu của Trần Thị Thanh Du

Phiên bản Dịch · 3211 chữ · khoảng 11 phút đọc

Mai Liên vẫn tiếp tục làm tội anh :

- Mai mốt anh đi làm một mình đi , em không đưa đón nữa đâu .

Hoàng Trung tối sầm mặt . Đến lượt anh cảm thấy khó chịu rồi đây .

- Em thấy không vui sao ? Anh tưởng chúng ta sẽ hạnh phúc khi được ở gần nhau chứ .- Bắt người ta dãi nắng dầm mưa vậy là tốt hay sao ?

Chà ! Trách hờn kiểu này là trách hờn yêu rồi thì phải ? Hoàng Trung lấy lại phong độ của người "chủ động" , anh tấn công :

- Thế thì ngày mai anh sẽ đi làm một mình , rồi anh sẽ đi chơi một mình . . . Lúc đó xem ai sẽ khóc đây .

Trở về thế bị động , Mai Liên trề môi :

- Ừ . Vậy thì bắt đầu từ hôm nay đi . Chìa khóa nè . Tui về đây .

Trao chìa khóa cho anh , cô bước đi , nhưng bàn tay của cô đã bị "gọng kềm" của anh giữ lại :

- Xem kìa ! Thử lòng có chút xíu là giận dỗi rồi . Vậy mà nói là không có yêu anh . Nói nghe nè !

Mai Liên vùng vằng :

- Không nghe gì hết .

- Càng nhìn em , anh càng yêu em đó . Nếu em mà còn giận là anh sẽ hôn em ngay .

Mai Liên đưa tay che mặt :

- Đừng làm ẩu nha . Nơi đây là nơi công cộng , đông người đó .

- Như thế càng tốt , chứng tỏ tình yêu của anh rất chân thật , cho em khỏi còn giận hờn và nghi ngờ anh nữa .

Hoàng Trung chờn vờn , Mai Liên hoảng hốt giấu mặt vào trong hai bàn tay . Nhưng cảm thấy chưa an tâm , cô vùi mặt vào ngực anh , tay ôm cứng lấy anh .

Hoàng Trung bật cười , nụ cười của anh rạng rỡ và sáng ngời hạnh phúc .

- Em yêu ! Em đang bày tỏ tình cảm với anh , có đúng không ?

- Ai biểu . . . Ai biểu anh đòi . . .

Trong lúc cô đang lúng túng phân bua để khỏi bị anh bắt bẻ , thì một nụ hôn nhẹ nhưng ngọt ngào đáp xuống môi cô .

- Đừng giải thích nữa . Em càng giải thích thì anh càng "hứng thú" với các nụ hôn .

Biết không thể nào ngăn cản anh , cô tìm cách để "thối lui" :

- Anh xấu quá đi ! Tối ngày ăn hiếp người ta .- Anh chỉ yêu em thôi , còn về chuyện ăn hiếp , chỉ có em mới dám làm .

Mai Liên phùng má :

- Ý anh nói là em hung dữ , phải không ? Được thôi , anh sẽ chẳng sống yên thân nếu gây lỗi lầm với em .

Hoàng Trung nheo nheo mắt , giọng điệu của anh thật là "sở khanh" :

- Vậy sao ? Em tưởng là em quản lý được anh à ? Xưa lắm cưng ơi . Lỡ anh "ăn vụng" ở ngoài , em làm sao mà biết ?

- Giấy chẳng thể nào gói được lửa , em cũng sẽ biết việc xấu của anh . Còn biết muộn thì cách cứu vãn càng khó đó . Nếu như bây giờ có gây lầm lỗi gì thì tự thú đi .

Véo mũi cô , anh phì cười :

- Được , anh sẽ nhận lỗi ngay . Em biết không ? Anh đã yêu một cô gái tên là Mai Liên . Cô ấy tuy "xấu" người , "xấu" tính , nhưng anh sẽ yêu mãi và yêu mãi cô ấy thôi .

Cô đấm vào ngực anh :- Thấy ghét quá đi ! Chọc người ta hoài .Anh nắm tay cô :

- Mình về thôi em . Tối nay anh phải vào trực tiệc nữa .

Chợt một giọng nói cao ngạo vang lên làm hai người phải dừng bước :

- Ồ ! Tôi đang chứng kiến ai đang hạnh phúc đây nhỉ ?

Ngọc Liên xuất hiện nơi cửa kính , đôi mắt cô sáng quắc long lanh .

- Tổng quản lý ! Anh đang làm việc mà tại sao lại ra đây ?

Hoàng Trung gật đầu :

- Đúng . Nhưng mà đây là giờ nghỉ giữa ca của tôi , cô không trách chứ ?

Thấy mình hơi bị hố , Ngọc Liên tìm cách gỡ "mối" quê :

- Vậy thì anh có quyền dẫn người lạ vào khuôn viên của nhà hàng sao ? Lỡ nhà hàng mất mát hay tổn thất cái gì , anh chịu trách nhiệm phải không ?

- Cô không hiểu nguyên tắc nhà hàng của chúng ta . "Khách có thể vào tham quan bất cứ lúc nào . Khách là thượng đế mà" . Cô không biết điều đó sao ?

- Khách ư ? Cô ta đáng đánh giá như vậy sao ?

- Tại sao không ? Trong đôi mắt của giới kinh doanh như chúng ta , ai cũng là khách , không phân biệt sang hèn . Chỉ có những người cho ta đây là cao quý , xem thường người khác mới không đáng để chúng ta phục vụ thôi .

- Anh đang mỉa mai tôi đấy , phải không ?

- Xin cô đừng hiểu lầm , tôi chỉ nói ra những điều sự thật .

Quay qua Mai Liên , anh âu yếm .

- Chúng ta đi ăn trưa luôn em nhé . Em đã đói bụng rồi phải không ?

Ngước đôi mắt trong veo có đốm lửa của hạnh phúc , Mai Liên cúi đầu .

- Chào chị . . . em về đây .

- Hứ !

Nhìn theo hai người bước đi mà Ngọc Liên tức tưởi . Tại sao lại như thế chứ ? Cô là người đứng bên lề để nhìn hạnh phúc của họ ư ? Sao nó lại may mắn hơn mình ?

Lòng cô lại quặn đau lên nhức nhối . Đoan Hồ ơi ! Sao anh lại phụ tình em ? Em đang bơ vơ một mình giữa biển đời mênh mông . Có phải em luôn thua sút về tất cả ? Chẳng lẽ em phải núp sau bóng của "nó" suốt đời sao ?

"Em phải bắt buộc nó đau khổ hơn em . Em phải bắt nó phải trả giá khi ngạo nghễ trên niềm vui chiến thắng . Và hạnh phúc nó đang có phải là của em ."

Lộng lẫy , rực rỡ trong chiếc áo dạ hội dài phủ gót , Ngọc Liên ung dung bước trên hành lang .

Học Hữu trông thấy xuýt xoa :

- Ối chà ! Cô Ngọc Liên hôm nay thật kiều diễm làm sao .

Phi Yến cũng gật gù :

- Ừ . Cũng gọi là đẹp đấy . Nhưng mà hồi sáng mới nghe cô ta vừa bệnh viện cấp cứu mà .

- Ôi ! Tiểu thư con nhà giàu , ai mà không như vậy . Đụng một tí là xỉu ngay .

Bình Tiến bước ra , anh nhìn quanh :

- Ủa ! Cô Ngọc Liên đâu rồi ?

- Cô ấy vừa vào trong phòng đó .

Đẩy nhẹ cửa , Bình Tiến ló đầu vào :

- Chào cô Ngọc Liên . Cô gọi tôi có việc gì ?

- Anh ngồi đi .

- Cám ơn cô .

Đôi mắt của Ngọc Liên tình tứ liếc anh làm anh mất cả hồn vía .

- Chẳng hay tôi nhờ anh một việc , anh có làm giúp tôi không ?

- Chuyện gì vậy , thưa cô ?

- Tôi đảm bảo chuyện này có lợi cho anh , lợi rất nhiều nữa là khác .

- Vâng . . . Được , cô cứ nói . . .

Rời khỏi phòng , Bình Tiến đưa tay vô đầu . Chuyện này anh có nên làm không ? Nghề nghiệp - lương tâm , danh dự - địa vị và tiền bạc , anh chọn bên nào ?

Buổi tiệc thật sôi động và hấp dẫn . Thực khách ai cũng gật đầu tỏ vẻ hài lòng . Đứng trên lầu quan sát , Hoàng Trung mừng thầm trong lòng . Vậy là nhà hàng đã có cơ hội được giải nguy rồi , thật là tốt quá .

Nỗi mừng vui làm anh không nghe rõ lời của người dẫn chương trình . Đến khi Bình Tiến đập nhẹ vai anh , anh mới giật mình .

- Có chuyện gì vậy ?

- Thực khách đang yêu cầu gặp mặt tổng quản lý đó .

- Vậy à !

Bước nhanh xuống , Hoàng Trung đi giữa những tràng pháo tay rộn rã . Anh đưa tay cảm tạ mọi người .

- Xin cám ơn quý khách đã ủng hộ . Xin cảm ơn .

Tiếng người dẫn chương trình vang lên :

- Trước mặt quý vị là vị tổng quản lý của nhà hàng chúng tôi . Để cảm ơn cho sự thành công của buổi tiệc hôm nay , tiểu thư Ngọc Liên đồng thời là người giám sát nhà hàng sẽ thay mặt cho ban giám đốc cùng toàn thể anh em nhân viên mời rượu cám ơn .

- Hoan hô . . . Hoan hô . . .

- Đúng đó . Thật tuyệt vời !

Nhìn Ngọc Liên hiền dịu với nụ cười trên môi , từng bước yểu điệu đi về phía anh , mọi người phải trầm trồ cùng với những tràng pháo tay rộn rã .

- Họ có phải là cặp đôi không vậy ? Mắt họ nhìn nhau thật tình tứ đó .

- Trai tài gái sắc , ai sánh bằng chứ ?

Hoàng Trung lắc đầu mỉm cười , anh nhận bó hoa và ly rượu từ tay Ngọc Liên .

- Cám ơn cô , Ngọc Liên . . .

Ly rượu cạn đi , anh cúi đầu :

- Xin cám ơn , tôi phải về vị trí .

- Sao được , phải khiêu vũ đã .

- Ừ , khiêu vũ đã .

Tiếng nhạc được bật lên , anh không thể nào từ chối , đành còng Ngọc Liên sánh đôi . Bản nhạc vừa dứt cũng là lúc anh cảm thấy trong người nóng bừng , nỗi bứt rứt khó chịu hiện rõ lên gương mặt anh .

Ngọc Liên luôn đeo ghì sát lấy anh , khiến anh hoàn toàn mất tự chủ . Anh đã hôn cô và rồi hai người tách khỏi đám đông .

Đóng nhẹ cửa , nhìn Hoàng Trung đang ngủ say , Ngọc Liên mỉm cười cô đưa tay vuốt lấy môi anh .

- Hừ , Mai Liên ! Hạnh phúc của mày ư ? Nó sẽ thuộc về của tao . (163)

o Không o

Giật mình bật dậy , Hoàng Trun nhìn quanh . Mắt anh còn muốn đứng tròng khi ông Thiên Sơn đứng ngay trước mặt .

Một cái tát như trời giáng vào mặt làm anh tỉnh hẳn .

- Tổng giám đốc ! Có chuyện gì vậy ?

- Cậu còn hỏi tôi à ? - Nhìn qua Ngọc Liên , ông hét - Tối qua , cậu làm gì cậu có biết không ?

- Tối qua ? Tôi . . . tôi . . .

Ngọc Liên quỳ xuống chân ông Sơn :

- Cha ! Con xin cha thứ lỗi . Chúng con yêu nhau thật lòng mà . Với lại , chúng con đã . . .

Bà Hiền ôm mặt :

- Trời ơi ! Chuyện gì xảy ra đây ?

Nắm cổ áo Hoàng Trung , ông Sơn gắt :

- Cậu phải chịu hoàn toàn trách nhiệm .

Ngọc Liên níu tay ông :

- Cha ! Anh ấy chịu mà . Chúng con đã có với nhau , đứa bé đang tượng hình trong đây này .

Cô đưa tay sờ bụng . Trong lúc ông Thiên Sơn và bà Hiền đang do dự quyết định thì Hoàng Trung hét :

- Cô nói dối ! Tôi và cô không thể có chuyện đó xảy ra . Cô nói dối .

Đưa tờ giấy khám bệnh ra , cô bật khóc :

- Có giấy chứng nhận đây , anh đừng có chối .

Ông Sơn nuốt giận vào lòng , ông kéo Hoàng Trung đứng dậy :

- Mọi chuyện đã lỡ , tôi cũng chẳng trách anh . Anh chỉ cần làm đám cưới với con gái tôi là được . Sản nghiệp này , giờ là của anh .

Hoàng Trung khoát tay :

- Không . Tôi với cô ta chẳng có gì . Người tôi yêu và cưới làm vợ là Mai Liên , suốt đời tôi nguyện vậy .

Ngọc Liên lắc đầu :

- Anh không thể làm thế đối với em .

Hoàng Trung nghiến răng :

- Cô . . . cô đã hại tôi . Cô đưa tôi vào chiếc bẫy đã gài sẵn . . . Cô thật trơ trẽn .

Tái cả mặt , Ngọc Liên lao vào lòng bà Hiền :

- Mẹ ơi ! Con khổ quá .

Mặc sự cản trở của ông Sơn , anh lao ra khỏi cửa . Gài lại cút áo , anh ngoắc chiếc tắc xi .

Trong lòng anh có một cảm giác bất an . Anh đưa tay nhìn đồng hồ . chín giờ 30 . Thời gian đủ để mọi chuyện xảy ra .

Xe vừa ngừng lại , anh dúi vào tay anh tài xế tiền , không biết là đủ hay thiếu , giờ này anh chỉ lo sợ có một điều .

Đập cửa , Hoàng Trung hét :

- Mai Liên ! Mai Liên à ! Em có trong đó không ?

Có cái vỗ nhẹ sau lưng . Vừa quay lại , anh đã hứng lấy một cú đấm như trời giáng .

- Thằng khốn ! Mày còn chuyện tồi tệ nào chưa làm không ?

- Tuấn Ngọc ! Cả mày cũng tin tao làm chuyện đó sao ?

Hoàng Mỹ bước lại nhìn em , đôi mắt anh cương nghị .

- Anh tin tưởng em tria của anh , nhưng . . . điều đó không giữ được Mai Liên . Cô ấy đau khổ lắm .

Bấu chặt vai của anh Hai , Hoàng Trung hốt hoảng :

- Cô ấy đi đâu ? Sao anh lại cho cô ấy đi ? Cô ấy thật là nông nỗi , sao lại không tin tưởng vào em chứ ?

Gục đầu vào vai anh trai , anh bật khóc . Tiếng rên rỉ của anh làm Tuấn Ngọc phải rơi nước mắt .

- Tại sao vậy ? Cho em biết tại sao đi anh Hai ? Em làm ra lỗi gì chứ , sao cô ấy chẳng tin em ? Cô ấy làm thế khác nào giết em , anh Hai ơi . Sao cô ấy không cho em giải thích chứ ?

- Bình tĩnh đi em ! Mọi chuyện đều có cách giải quyết .

"Sao em bỏ ra đi , anh nào có lỗi lầm gì

Sao em bỏ ra đi , anh nào có lỗi lầm chi

Sao em bỏ ra đi , khi tình yêu vừa chớm

Hoa sớm nở vội tàn , lòng anh nỗi vương mang . . ."

Ngọc Mai kéo tay em :

- Sang đây , chị có chuyện muốn hỏi .

- Buông em ra ! Đau lắm đó .

- Có phải em đã hại Hoàng Trung hay không ?

Ngọc Liên khoanh tay :

- Em chị là người bị hại mà chị không lo , đi lo cho người khác .

- Bản tính của em , chị biết rất rõ . Tại sao em làm ra chuyện này ? Mai Liên đau khổ , em vui lắm hay sao ?

- Đúng vậy . Em mới là người đáng hưởng hạnh phúc , còn nó với thân phận gì mà dám tranh đoạt với em ? Ai đối đầu với em , sẽ chẳng có kết quả tốt .

- Đoan Hồ phải không ?

- Ý chị là gì ?

- Có phải đứa bé kia là của Đoan Hồ ? Anh ta đã bỏ đi nên em tìm người thay thế . Em thật tàn nhẫn ! Mai Liên đã đau khổ quá rồi , sao em chẳng chịu buông tha ?

- Chứ chị không thấy nó cướp đoạt tình yêu của em sao ?

- Theo chị biết , chỉ có Đoan Hồ yêu đơn phương , còn Mai Liên đã trao trọn trái tim cho Hoàng Trung , em còn gì để nói ?

- . . .

- Tính đố kỵ trong em đã gây ra hậu quả . Suýt chút thì nhà hàng phá sản , nếu chẳng có Hoàng Trung đứng ra gánh vác . Em biết tại sao anh ta có năng lực đó không ? Nhờ tình yêu và lời động viên của Mai Liên đó . Ơn kia , chúng ta chưa trả , em lại gây ra cớ sự này .

Ngọc Liê bật khóc , cô cảm thấy mình yếu đuối quá .

Bà Hiền bước ra , mắt bà cũng đã hoen lệ .

- Mẹ cũng không tin có chuyện này xảy ra . Tại sao vậy Liên ? Em nó có tội gì chứ ?

- Lỗi giành hết tình thương củ acon , lỗi hơn con về tất cả . . . . (bà này thiệt dzô dziên quá , nhỏ mọn quá)

Ôm con gái vào lòng , bà tấm tức :

- Con bình tĩnh nghe mẹ kể một câu chuyện có được không ?

Bà quay nhìn Ngọc Mai :

- Cả con nữa . Lại đây đi .

Giọng bà Hiền nghẹn ngào hướng về quá khứ :

- Lúc trước , có một cặp vợ chồng trẻ là Việt kiều về định cư ở Việt Nam và là bạn thân của mẹ . . .

Trước hai đôi mắt mở to , bà gật gù :

- Gia sản hôm nay , sự nghiệp hôm nay đều bắt nguồn từ phần tài sản kếch xù mà cha mẹ Mai Liên đã để lại trước khi trút hơi thở cuối cùng . Cho nên các con đừng trách mẹ tại sao lại quan tâm em nó hơn . Nó thiếu tình thương từ nhỏ cơ mà .

Nước mắt của Ngọc Liên rơi lã chả . Giờ đây cô phải làm sao đây khi tất cả sự việc đều trái ngược ? Cô mới là kẻ sống nhờ trên gia sản của người khác .

Trời ơi ! Cô đã làm cái gì thế này ? Cô còn là con người nữa không ?

- Mẹ ơi . . .

Ôm Ngọc Liên vào lòng , bà khẽ khàng :

- Các con đã hiểu ra mình phải làm gì rồi chứ ?

Ngọc Mai lau nước mắt , nhìn em gái .

- Mọi chuyện vẫn còn kịp , em ạ . Hãy sống cho bản thân mình và cho cả mọi người . Chúng ta hãy tìm Mai Liên về đây .

- Nhưng biết Mai Liên có tha lỗi cho em không ? Em đã gây ra cho cô ấy biết bao nhiêu là vết thương lòng .

- Chị nghĩ Mai Liên sẽ không trách em đâu . Em nó có tấm lòng vị tha rất bao la .

Bà Hiền gật đầu :

- Mai Liên sẽ biết suy nghĩ , con ạ . Mẹ nghĩ rồi đây , gia đình chúng ta sẽ sum họp thôi .

- Mai Liên và Ngọc Liên có hai đức tính khác nhau . Nếu như kết hợp lại bổ sung cho nhau thì còn gì bằng . Gia đình sẽ hạnh phúc và có tiếng cười .

Bạn đang đọc Khi biết yêu của Trần Thị Thanh Du
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự