Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 CÓ MỘT NGƯỜI TÊN LÀ REI

Bạn đang đọc Em Gái Của Bạn Tôi của Nhok_Njco

Phiên bản Dịch · 3508 chữ · khoảng 12 phút đọc

Cửa phòng của Phong đột ngột bật mở không báo trước, tiếp theo sau đó cô em gái của anh xuất hiện với một vẻ mặt hớn hở chưa từng có.

Không khó để anh nhận ra hôm nay Ngọc Lam đang rất vui. Tuy nhất thời không biết cô bé vui vì điều gì nhưng Phong biết chắc chỉ ít phút nữa thôi mọi thắc mắc của anh sẽ dần sáng tỏ.

_Anh ba hôm nay có rảnh không? – Lam vừa vào phòng liền nhảy phốc lên giường anh, tiện tay vơ lấy chiếc gối lớn ôm ngang ngực đung dưa chân nhìn anh hỏi

_Sao? Lại có chuyện gì với em à? – Phong lúc này đã rời khỏi bàn làm việc xoay chiếc ghế dựa dối diện với cô em gái, mỉm cười hỏi

_Em có hai vé xem chương trình ca nhạc tối nay nhưng không có ai đi cùng. Nếu như anh không bận gì thì chở em đi nhé.

_Bạn trai em đâu? Sao không đi cùng cậu ấy?

Nghe hỏi đến bạn trai nét mặt Ngọc Lam đột nhiên trầm xuống, cô bé im lặng một lúc rồi mới chậm rãi nói

_Tụi em giận nhau rồi.

_Lại giận? – Phong khẽ cau mày – Hai đứa làm gì mà cứ hai ba ngày lại giận, năm sáu ngày lại đòi chia tay vậy hả?

Quả thực, từ lúc anh về nước đến nay cũng mới hơn một tháng nhưng Ngọc Lam cũng trên dưới ba mươi lần ca thán với anh rằng cô bé với cậu bạn trai giận nhau. Cái đó là còn chưa kể dến lúc anh đang du học ở Mỹ, cứ mỗi lần check mail nhìn thấy thư của Lam là anh muốn tắt quách màn hình cho xong, bởi nếu đọc hết những bức mail ấy anh không phát điên mới là chuyện lạ.

_Lần này là vì cái gì? – Phong lại hỏi

_Vì một người tên Rei! – Lam đáp nhỏ xíu khiến anh mém chút nữa là không thể nghe thấy

_Rei? Là ai? Đừng nói với anh rằng em lại sắp có bạn trai mới đấy nhé!

Rei. Là một người nào đó tên Rei. Trước đây cũng vậy, cứ mỗi lần Lam nói đang giận dỗi với bạn trai thì y như rằng vài ngày sau cô bé liền khoe với anh mình vừa có người bạn trai mới. Ban đầu anh còn khó chịu tỏ vẻ không vừa lòng với cách cư xử của em gái, nhưng lâu dần, anh như được tôi luyện đến mức chai sạn luôn rồi, bởi vậy mà những thông báo…trời ơi như thế này, không còn làm anh khó chịu nữa. Thế nhưng đây là lần đầu tiên trong danh sách bạn trai của em gái anh có một cái tên nước ngoài.

_Không phải! Anh ba đừng nói bậy nha! – Lam phùng má đính chính – Nếu như có thể làm bạn gái của anh ấy thì tốt rồi, nhưng thực sự lại không phải vậy.

_Không phải? – Phong nhìn cô em đầy nghi hoặc – Nếu là không phải tại sao hai đứa lại giận nhau?

_Cậu ấy giận vì em lúc nào cũng nói về Rei trước mặt cậu ấy!

_Vậy cuối cùng Rei là ai?! – Phong dường như đã mất hết kiên nhẫn vì cái thói ăn nói nửa vời của cô em. Trước hết dù chưa biết Rei là người như thế nào nhưng với phản ứng của Lam, anh có thể khẳng định rằng tình cảm mà cô bé dành cho người tên Rei đó không hề ít.

Về phần Lam, có vẻ như đã chờ đợi câu hỏi này từ trước nên khi câu nói vừa thoát ra ngay lập tức vẻ ủ rũ trên mặt cô bé bay biến đi đâu mất, thay vào đó là sự hưng phấn rạng rỡ lúc đầu, khi cô vừa mới bước vào phòng anh.

_Rei là thành viên của một nhóm nhảy rất nổi tiếng trong giới học sinh bọn em, đẹp trai, tài giỏi. Rei tuyệt lắm nhé, không những nhảy đẹp mà còn chơi đàn rất tốt nữa. Đặc biệt những khi trình diễn chung với nhóm, anh ấy thường đội tóc giả màu trắng bạch kim trông cực kỳ quyến rũ, nét mặt lúc nào cũng lạnh lùng, nhưng mà, anh ba biết không, những lúc Rei cười đều rất đẹp. Giống như là, mang theo mặt trời trên môi vậy đó. Rất chói mắt!

Bất cứ ai khi nhìn vào cũng có thể dễ dàng nhận ra thứ tình cảm Lam dành cho Rei chỉ đơn thần là tình yêu giữa fan và thần tượng, cũng giống như tình trạng các fangirl hiện nay thường ca tụng về các idols xứ Hàn. Ấy vậy mà cậu bạn trai lại nhìn thế nào thành loại tình cảm khác, sinh ra ghen tuông, giận dỗi.

Nhưng cũng khó trách, đổi lại là Phong, nếu ngày nào bạn gái của anh cũng thao thao bất tuyệt về một tên con trai nào đó trước mặt anh, có lẽ quyết định anh đưa ra không chỉ đơn giản là giận. Mà là chia tay!

_Vậy chương trình tối nay… – không quá khó để có thể đoán ra

_Tối nay là lễ hội hiphop thành phố, các nhóm hiphop sẽ cùng đấu giao hữu với nhau.

_Em muốn đi để ủng hộ cho Rei? – Phong nheo mắt hỏi

_Anh có thể đi với em không? – Lam mở to hai mắt nũng nịu nhìn anh

Chịu! Dù anh có là một kẻ cứng rắn như thế nào thì khi đứng trước vẻ mặt ngây thơ đáng yêu đó cũng không nỡ lòng nói câu từ chối, huống chi anh lại là một người anh trai dù không đến nỗi gọi là cưng chiều chưng cũng thuộc vào hàng yêu thương em gái.

_Được rồi! – anh giờ tay đầu hàng – Anh sẽ đi với em. Mấy giờ?

_Bảy giờ ba mươi chương trình bắt đầu. Mình sẽ đi lúc sáu giờ để tranh chỗ tốt. Quyết định thông qua!

Lam nói xong nhanh chóng nhảy xuống giường chồm tới ôm cổ Phong và mi một cái thật kêu lên má, xong liền chạy biến ra khỏi phòng. Ngồi lại bên trong, anh vẫn còn nghe tiếng hát đầy vui sướng của cô vọng lại.

Bất giác mỉm cười lắc đầu.

Cùng lúc đó chuông điện thoại reo vang, trên màn hình báo cho anh biết là Trung đang gọi. Nhấn nút bắt máy, anh mỉm cười

_Tao nghe!

_Tối nay mày rảnh không?

_Không. Nhưng có chuyện gì sao?!

_Không hẳn! – Trung đáp – Chả là tao có mấy cái vé ca nhạc muốn rủ mày cùng đi để giảm trees nhưng nếu mày bận thì thôi, tao sẽ đi một mình.

_Cái gì mà một mình? – Phong ngạc nhiên – Sao không rủ bé Trinh cùng đi?

_Mày khỏi lo. – Trung cười nói – Nó cũng đi nhưng đi với bạn. Nếu mày bận rồi thì để khi khác.

Trung nói xong liền cúp máy. Chuyện bạn bè cùng nhau đi coi ca nhạc không phải là chuyện lạ lẫm gì nhưng nếu hai thằng đực rựa đi chung với nhau thì sẽ có nhiều vấn đề cần bàn cãi. Tất nhiên Phong với Trung không phải là như vậy. Chỉ đơn giản là bạn bè thân thiết quan tâm lẫn nhau thôi!

Nhà thi đấu Phú Thọ đông nghìn nghịt người, nhìn thoáng qua phần lớn là những gương mặt vẫn còn đang trong độ tuổi học sinh, vẻ háo hức mong chờ hiện rõ mồn một qua từng đôi mắt.

Trung đứng tựa lưng vào cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực im lặng quan sát cô em gái đang dứng lẫn vào nhóm bạn của mình với một vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa thích thú.

Vốn anh đã có nghe Huy kể qua cả hai cùng là thành viên của một nhóm nhảy trong trường, nhưng anh không thể tưởng tượng được rằng Kiều Trinh lại là một trong các thành viên nhảy chính. Không những vậy, nhìn bộ dạng của cô bây giờ nếu như không phải lúc nãy chính anh hộ tống cô từ nhà đến nơi hẹn của nhóm, quả thực anh cũng không thể nhận ra cô chính là đứa em gái bé bỏng của anh.

Nhớ lại lúc chiều khi anh còn đang loay hoay trong phòng tắm thì Kiều Trinh đã đứng ở trước cửa phòng anh mà hét lớn thông báo rằng mình sẽ đi trước cùng Đoàn Huy. Nhưng đến khi anh chuẩn bị dắt xe ra khỏi nhà thì thấy Huy chở cô quay lại. Trước vẻ mặt ngạc nhiên của anh, cô chỉ cười lém lỉnh

_Em nghĩ không nên bỏ anh hai một mình!

Hức, cô đâu có biết là câu nói đó của cô đã khiến anh cảm động tới chừng nào. Nhưng mà, sau khi cảm động xong anh liền trợn tròn há hốc khi bắt đầu nhìn kỹ hình dáng của cô lúc này. Mái tóc dài cô đã vấn lên gọn dẽ để dễ dàng trùm lên đầu bộ tóc trắng bạch kim, quần áo rông thùng thà thùng thình đầy dây kim loại, thêm cái mũ lưỡi trai rộng vành đội lệch che mất đi nửa gương mặt…tất cả đều biến Trinh thành một người hoàn toàn khác, chẳng thể phân biệt nổi là gái hay trai(!)

Trước phản ứng của anh Trinh không những không ngạc nhiên mà còn phá lên cười thích thú, Huy đứng kế bên còn chêm vào chọc anh

_Anh là người thứ n 1 có phản ứng như vầy! Đáng yêu quá đi ~


Sàn thi đấu được thiết kế cao hơn so với chuẩn mực sân khấu thường, cao hơn tầm mắt khán giả một chút. Hai bên sàn đấu còn có hai màn hình chiếu thật lớn đủ để những khán giả dù ngồi ở xa nhất cũng có thể nhìn thấy được rõ ràng.

Ở hàng ghế thứ ba từ sân khấu đếm xuống, Lam đang rất háo hức chờ đợi người mà cô cần gặp. Phong ngồi kế bên nhìn em gái chỉ biết lắc đầu, lúc này thì anh đã hiểu vì sao cậu bạn trai của cô bé lại giận dỗi như vậy.

Giữa sân khấu bất ngờ xuất hiện một anh chàng MC đi cùng với lời chào dí dỏm khiến nhiệt độ trong nhà thi đấu tăng cao. MC thông báo qua một lượt thứ tự thi đấu của từng nhóm, và trong đó, nhóm Adventure – là nhóm của Rei sẽ xuất hiện trong phần thi đấu thứ hai.

Chương trình được bắt đầu sau khi lời của MC kết thúc, tiếng nhạc dội ầm ầm từ những chiếc loa khủng bố, tiếng gào thét, huýt sáo vang trời…không khí gần như sô sục lên theo từng bước nhảy.

Tiếng nhạc dội mạnh khiến tim Phong đập nhanh hơn một chút, lâu rồi anh mới lại tham gia những chương trình như thế này. Ngày trước khi còn học ở Mỹ, cuối tuần bạn bè cũng thường kéo anh đến những sân khấu ngoài trời để xem biểu diễn, khi đó đa số là các nhóm nhảy đường phố, tự tổ chức thi đấu tranh tài với nhau. Anh không nghĩ là ở Việt Nam được tổ chức hẳn hoi thành một chương trình lớn.

Trận đấu đầu tiên kết thúc, không khí ngưng đọng lại đôi chút nhưng liền sau đó lại nóng lên hơn cả lúc ban đầu. Ngọc Lam bây giờ đã đứng hẳn dậy, bắt hai tay trước miệng làm loa liên tục hét lớn tên Adventure, các tiếng gọi nhanh chóng hòa vào nhau tạo tên một thanh điệu đồng nhất, nhịp nhàng.

Bất ngờ, Lam quay kéo tay Phong cùng đứng dậy, hớn hở chỉ tay lên sân khấu đồng thời cố gắng thét vào tai anh.

_Anh ba, Rei kìa. Người tóc trắng đứng kia là Rei!

Phong khẽ chau mày, nheo mắt nhìn về hướng Lam vừa chỉ. Thật không khó để nhận ra một người quá nổi bật với mái tóc trắng đứng xen lẫn giữa nhóm người tóc đen. Chỉ tiếc là chiếc nón rộng vành đã che mất một nửa gương mặt khiến Phong không thể nhìn rõ, tuy nhiên từ những đường nét cơ bản cũng đủ để anh cảm nhận Rei có một gương mặt không quá tệ.

Vì là người mà em gái đã giới thiệu. Lại là người có vẻ nỗi bật nhất. Thế nên sự quan sát của Phong dành cho người đó cũng có thêm một phần nghiêm túc. Lúc Rei thực hiện một động tác xoay người với lực quay khá mạnh, chiếc nón trên đầu rơi xuống vừa hay lại để lộ gương mặt thanh tú được make kỹ càng khiến các fangirl lại một phen điên đảo.

Trong một thoáng Phong bỗng giật mình. Anh có cảm giác đã nhìn thấy gương mặt này ở đâu đó, chỉ là nhất thời lại không thể nhớ ra!

Với phần thi đấu quá xuất sắc của mình, nghiễm nhiên Adventure có thể giành lấy vị trí cao nhất. Đừng vội hiểu lầm, không phải vì Rei là nhân vật chính mà tác giả thiên vị cho Adventure đoạt giải đâu, mà sự thật là Adventure nhảy cực tốt, lại được số phiếu ủng hộ nhiều nhất từ phía khán giả nên giải nhất mà họ nhận được hoàn toàn là do khả năng và tài năng của họ. Tất nhiên, Rei cũng là một phần trong đó.

Chương trình đã kết thúc nhưng Lam chưa muốn về ngay, cô bé kéo tay Phong đi về phía sau sân khấu bởi Lam muốn trực tiếp nói với Rei lời chúc mừng.

Lúc đến nơi mới biết ở phía sau hậu trường còn náo nhiệt hơn cả phía bên ngoài, các fan nán lại rất nhiều, phần là muốn chụp ảnh, phần khác lại chúc mừng, tặng quà lưu niệm…không chỉ cho riêng Adventure mà còn có các nhóm khác đã tham gia thi đấu. Dù không thể trao giải cho tất cả nhưng chí ít mỗi nhóm vẫn có những thế mạnh riêng cùng với số lượng người ủng hộ nhất địnnh.

Vừa vào được hậu đài Lam đã nhanh hóng nhận ra vị trí của Rei giữa biển người nhốn nháo, câu nói khi yêu một ai đó ánh mắt của ta sẽ luôn hướng về người ấy quả không sai. Nhìn bộ dạng của Lam, không ai có thể ngờ rằng đây là lần đầu tiên cô bé có cơ hội đến gần Rei. Trong những chương trình có Adventure tham gia, sau khi biểu diễn xong họ thường rời đi rất nhanh, và những lần xuất hiện đều rất hào nhoáng cùng xa cách nên thường tạo cho người đối diện một cảm giác khó gần.

Phong thong thả bước phía sau em gái, lúc gần đến chỗ Adventure tụ tập ánh mắt anh nhanh chóng thoáng qua một người. Khựng lại vài giây, sau đó gọi lớn, giọng ngạc nhiên

_Trung!

Nghe tiếng gọi, Trung quay đầu nhìn lại. Chính anh cũng cảm thấy kì lạ khi có ai đó nhận ra anh ở chỗ như thế này, nhưng là, trong giọng nói có gì đó rất quen. Đến khi mắt anh nhìn thấy cậu bạn thân đang đứng nhìn mình trân trối, nếu so với anh không khác nhau bao nhiêu

_Sao mày lại ở đây?! – Trung hỏi ngay khi Phong bước lại gần anh

_Bé Lam nhờ tao làm tài xế thay cho bạn trai nó, còn mày, chẳng phải mày nói là đi coi ca nhạc sao?

_Ừ thì ca nhạc! – Trung nhún vai – Là chương trình này nè, vừa hay tao cũng là tài xế cho em gái.

Trung nói xong liền lộ ra một nụ cười hạnh phúc. Ông anh trai này thật là yêu em gái đến phát cuồng rồi mà.

_Em gái? – Phong có vẻ ngạc nhiên – Không phải cô bé đi cùng bạn sao?

_Ban đầu là vậy, nhưng sau đó nó đổi ý đi cùng với tao. Nó đang đứng kia kìa!

Trung giơ cánh tay chỉ về phía sau Phong, đúng ngay hướng Adventure đang đứng. Phong quay nhìn lại nhưng nhất thời lại không thể nhận ra Trinh. Anh khẽ cau mày

_Đâu? Sao tao không thấy?

Trung nhếch môi cười thích thú, anh nghĩ nên hù bạn một chút. Nghĩ vậy liền ghé sát tai Phong thì thầm

_Thấy người tóc bạch kim không?

Lại là tóc bạch kim. Phong không khỏi thắc mắc. Chẳng lẽ trong sáu năm anh đi du học ở Việt Nam đã bắt đầu thịnh lên màu tóc này? Hoặc là người nước ngoài có màu tóc này bắt đầu di dân về sống ở Việt Nam? Nhưng mà, em gái Trung đâu phải người nước ngoài thì tại sao lại có màu tóc đó. Màu bạch kim ư? Ban nãy anh cũng vừa nhìn thấy một người như vậy. Chẳng lẽ…

Đầu của Phong chợt nổi lên một cảm giác lùng bùng nhưng ánh mắt anh vẫn di chuyển về phía Trung đã chỉ, đích đến của ánh nhìn rơi đúng trên người có tên là Rei mà em gái anh đã hồ hởi khoe. Rei là con trai mà. Nhưng, hình như có chút gì đó không phải.

Gương mặt đó…

Đôi mắt Phong mở to, anh sững người trân trối. Không hiểu thế nào lại mở miệng kêu lên

_Kiều Trinh!

Âm vực hơi cao liền gây chú ý, gần như mọi hoạt động đều dừng lại và những ánh mắt đều đổ dồn ánh mắt về phía hai người, bắt gặp một cảnh tượng vô cùng kì quái. Trung đứng khoanh hai tay trước ngực cười khoái trá còn Phong lại trong bộ dạng của người vừa nhìn thấy UFO.

Trinh bị tiếng gọi làm cho giật mình, cô ngước lên nhìn anh trai cau mày hỏi

_Có chuyện gì vậy, đại ca?

Nhưng không đợi cho Trung trả lời Huy đã lanh lẹ khoác vai Trinh nhăn nhở

_Người thứ n 2(!)

Tất cả các thành viên của Adventure đồng loạt đưa mắt nhìn nhau rồi sau đó không nín nhịn được liền phá lên cười ha hả khiến ột người gượng đến sượng trân.

_Tại sao lại nghĩ Rei là con trai chứ? – Dark Win một tay lau nước mắt một tay ôm bụng cười – Cậu ấy rất men sao?!

_Em…em…– Lam lúng túng – Em không nhìn ra Rei là con gái, vì…

Câu nói của Lam càng làm cho tiếng cười rộ lên lớn hơn khiến cô bé càng trở nên lúng túng, gương mặt vốn đã ửng hồng nay lại càng thêm đỏ lựng. Mà thực ra chính Trinh cũng cảm thấy dở khóc dở cười.

Đầu tiên là ông anh hay làm quá cứ đứng ngẩn ngơ như trẻ thiểu năng khi lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng này của Trinh, kế đến bạn thân của ông anh cũng phản ứng không hề thua kém, rồi bây giờ thì nghiễm nhiên biến thành con trai. Trinh suy nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao lại có sự lầm lẫn kỳ quái như vậy. Vì lớp hóa trang đậm khiến mọi người nhất thời không nhìn rõ? Hay vì cô thật sự men như lời của Dark Win?

Đợi cho tiếng cười giảm bớt đi âm lượng, Trinh mới nhìn lại Lam, lúc này trông cô bé thật đáng thương cứ luôn miệng nói câu xin lỗi. Lại nhớ tới việc bạn trai cô bé giận dỗi cũng là vì mình, Trinh không thể tin được cô lại có một fangirl đáng yêu như vậy.

_Chỉ là nhìn nhầm thôi mà, với lại tôi cũng không cố ý giấu việc mình là con gái nên bạn cũng không cần áy náy vậy đâu. Nếu cần, tôi có thể gặp bạn trai của bạn để giản hòa cho hai người.

_Á! – Lam vội vã xua tay – Không cần đâu. Để em tự nói với cậu ấy.

Trinh nghe thấy vậy thì nhún vai với ý sao cũng được sau đó quay về với nhóm, nói

_Trễ rồi, chúng ta về thôi. Liên hoan để hôm khác nhé.

_Nhất trí, anh…Rei!

Cả nhóm không hẹn mà cùng đồng thanh hô toáng lên trêu chọc. Trinh không nói, cô lừ mắt nhìn một lượt hết thảy, khóe môi khẽ nhếch lên lộ vẻ nham hiểm tột cùng. Không biết rồi đây mấy người này sẽ bị trừng trị như thế nào. Thật là lo quá đi.

End chap 2

Bạn đang đọc Em Gái Của Bạn Tôi của Nhok_Njco
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự