Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 SAU NHIỀU NĂM GẶP LẠI

Bạn đang đọc Em Gái Của Bạn Tôi của Nhok_Njco

Phiên bản Dịch · 4078 chữ · khoảng 14 phút đọc

Kiều Trinh về đến nhà đã thấy anh trai ngồi chiễm chệ trong phòng khách, đối diện còn có thêm một người nào đó hình như là đang trò chuyện rất sôi nổi.

Liếc mắt nhìn đồng hồ thấy hiện tại chỉ mới hơn ba giờ, vẫn còn sớm hơn giờ tan tầm những hai tiếng rưỡi, nếu là ngày thường ông anh vẫn đang ở công ty, thế nên việc anh trai có nhà lúc này quả là một chuyện cực kỳ lạ lẫm.

Minh Trung một mặt vẫn đang cười nói với người đối diện mặt khác lại ngước lên nhìn về phía cửa để xem chừng ai đã vào nhà, thấy em gái anh liền mừng rỡ kêu

_Về rồi à? Hai đứa vô đây anh giới thiệu!

Đúng là Trinh về rồi, nhưng cô không đi một mình mà bên cạnh còn có một chàng nữa, cả lại lại vô cùng thân mật khi chàng trai ngay từ lúc bước vào nhà vẫn không buông cánh tay đang quàng trên vai Trinh xuống, mà ngay cả khi nhìn thấy anh trai cậu cũng không tỏ vẻ e dè.

Đợi khi hai người đến gần, Trung mới hướng tay về phía người đối diện cười cười giới thiệu

_Đây là Phong, bạn thân của anh mới ở Mỹ về.

Đoạn anh quay sang Phong cũng cười cười mà nói

_Nó là Trinh, em gái tao. Kia là Đoàn Huy, bạn thân của nó.

Trung vừa nói xong Huy liền tươi cười gật đầu chào, trái lại, Trinh chỉ liếc mắt một cái hờ hững nhìn anh theo kiểu không quan tâm rồi quay lại anh trai giọng thản nhên như không

_Hai anh ngồi chơi, em lên phòng. Nếu không có chuyện thì đừng gọi em!

Nói xong, cô quay lưng bước lên lầu. Huy thấy vậy vội vã cúi chào lần nữa rồi cũng chạy nhanh theo, đuổi kịp Trinh ở chân cầu thang, cậu lại thuận tay khoác vai cô bạn tươi cười thân mật.

Đợi hai người đi khỏi, Phong quay nhìn bạn thân nhướng mày hỏi

_Tao không nghe nói là mày có em gái lớn như vậy!

_Thôi đi cha! – Trung khoác tay – Lúc trước qua nhà mày học nhóm tao cũng dẫn nó theo vài lần, mới có mấy năm đi du học mày đã không nhớ sao?

Nghe bạn nói, Phong khẽ cau mày suy nghĩ. Chợt mắt anh sáng ra, thân hình đang dựa hẳn vào ghế sofa chợt ngồi bật dậy

_Là cô bé lí lắc lúc đó hả?

_Ừ, là nó. – Trung gật đầu

_Chậc…– Phong gãi cằm – Con gái bây giờ mau lớn thật. Cô bé lớn lên rõ ràng rất xinh.

Thấy phản ứng của bạn như vậy Trung không khỏi phì cười. Em gái của anh quả rằng khi lớn lên trông vẫn rất đáng yêu nhưng là không đáng yêu như hồi bé. Ngay cả anh cũng không hiểu sao càng lớn Trinh càng ít quấn quít với anh hơn, lúc nào cũng thích chui rúc ở trong phòng làm gì đó. Ba mẹ suốt ngày cứ đi du lịch, chỉ có hai anh em ở nhà mà Trinh thì luôn để anh một mình, không khỏi cho anh có cảm giác trên thế giới này chỉ còn mình anh sống.

Lại nhớ ra chuyện chính, Trung quay sang bạn

_Không nói nhảm nữa, quay về vấn đề chính đi. Mày định tiếp nhận công ty theo ý chú Nam sao?!

_Biết làm sao được! – Phong nhún vai thở dài – Anh hai tao mày cũng biết rồi, ảnh đam mê nghệ thuật, lúc nào cũng chỉ có vẽ với vẽ, hơn ba mươi tuổi đầu mà bạn giá cũng chưa một lần nhắc tới. Con bé Lam lại đang học cấp ba, nếu tao không làm thì ai làm?

_Cũng đúng! – Trung gật gù – Vậy mày tính khi nào chính thức bắt đầu?!

_Có lẽ tuần sau. – Phong nói – Trước mắt tao cần một số tài liệu tham khảo cũng cần thêm một chút thời gian tìm hiểu tình hình ở công ty, mặc dù ba tao có nói qua hiện tại công ty rất tốt nhưng chính mình kiểm tra vẫn là an toàn nhất.

_Cũng đúng! – Trung bật cười – Tình hình bất động sản hiện nay hơi phức tạp một chút, mày mới về chắc cũng chưa nắm rõ, nhưng cái này tao có thể giúp được.

Trung nói xong thì nhổm người đứng dậy, anh phẩy tay

_Đi, theo tao lên phòng, tao sẽ ày mượn một số tài liệu để tham khảo.

Phong không nói mà đứng lên đi theo bạn. Anh đưa mắt quan sát xung quanh. Từ lúc đi du học đến nay là ngày đầu tiên anh quay lại ngôi nhà này nhưng hoàn toàn không có sự lạ lẫm, ngượic lại còn cảm thấy rất thân quen.

Tổng thể ngôi nhà nếu nhìn mà nói cũng không quá rộng nhưng do cách bài trí khéo léo khiến ai nhìn vào cũng có cảm giác thoải mái. Toàn bộ tần trệt được dùng để làm phòng khách, nhà bếp và phòng ăn, mỗi khu vực được ngăn với nhau bởi những đoạn tường ngắn ngang đến eo người lớn, vậy nên ngồi bất cứ đâu cũng có thể nhìn thấy hết diễn biến xung quanh.

Tầng một có ba phòng, một là phòng ngủ của ba mẹ, một là phòng sách, phòng còn lại dùng để chứa các vật dụng linh tinh trong nhà. Tầng hai cũng có ba phòng, hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của hai anh em Trung và Trinh. Ngoài ra còn có thêm một phòng dành cho khách nữa.

Lúc vừa mới lên khỏi cầu thang, đập ngay vào mắt hai người là một tấm bảng treo trước cửa căn phòng đầu tiên

“Không có việc gấp miễn làm phiền!”

Nhìn thấy được sự ngạc nhiên trong mắt bạn, Trung mỉm cười nhún vai giải thích

_Thói quen của nó đó!

Mặc dù nói vậy nhưng Trung biết chắc cậu bạn cũng chả hiểu gì. Nói chung là, em gái của anh khi đã vào phòng rồi thì không muốn bị quấy rầy. Ngoài những lúc phải ra khỏi phòng đi học, hoặc là giờ ăn bắt buộc phải có đầy đủ thành viên trong gia đình, nếu không chỉ những khi nào xảy ra chuyện đặc biệt nghiêm trọng như động đất, sóng thần…có ảnh hưởng trực tiếp đến mình mới mong cô mở cửa.

Lúc đầu khi anh hỏi, cô trả lời vì cô là con gái, lỡ như đang lúc ăn mặc không chỉnh tề mà có người khác vào thì phải làm sao. Anh nghĩ như vậy cũng đúng, nhưng khi anh nói sẽ gõ cửa trước thì cô phán luôn một câu “em không muốn bị làm phiền khi đang học!” Vậy là cô nghiễm nhiên biến anh thành một gã đàn ông cô độc ngay khi vẫn đang có em gái sống cùng.

Nhẹ thở dài một cái, anh cảm thấy hình như em gái không còn yêu quý mình như lúc trước nữa. Càng nghĩ càng thấy buồn.

Nhìn phản ứng của Trung, tuy Phong không hiểu rõ lắm nhưng anh cũng có phần nào đoán ra qua thái độ của Trinh ban nãy. Trong suy nghĩ của anh lúc này chỉ có một giả thiết là cô bé kia đã có bạn trai nên mới không thèm ngó ngàng tới anh mình. Nhưng vẫn rất lạ, chẳng phải Ngọc Lam em gái anh lúc nào cũng bám lấy anh mà ca thán về bạn trai sao. Anh em nhà này…quả là có chút vấn đề!

Đang lúc bước chân còn chưa đi qua hết cửa từ trong phòng bỗng vọng ra những âm thanh vô cùng ám muội khiến cả hai cùng dừng lại, lắng nghe (!)

_Cho tớ nha!

_Uh!

_Thật không?!

_Uh!

_Sẽ không sao chứ?

_Không sao!

_Uhm…rất êm ái, mềm mại quá đi~

Không biết bên trong phòng đang diễn ra những gì nhưng ở ngoài cửa phòng thì có hai con người đang hóa đá. Bốn con mắt cùng mở to nhìn nhau, cả Trung và Phong đều không tin vào những gì mà tai mình nghe thấy.

Rõ ràng là chuyện không hay. Nhưng vẫn có cái gì đó không đúng!

Đang lúc Phong còn chưa biết nên phản ứng thế nào thì Trung đã nóng nảy tung chân đá cửa phòng một cái thật mạnh rồi xông thẳng vào trong, hét lớn

_Hai đứa đang làm cái trò gì vậy hả? Đừng nghĩ cứ là bạn thân thì…

Hành động của Trung ngay lập tức dừng lại, cả câu nói cũng chưa kịp thoát ra hết đã bị chặn lại giữa chừng. Anh chỉ biết trân trối nhìn hiện trạng đang diễn ra…

Ở bên ngoài nhìn thấy thái độ của bạn thân đột nhiên thay đổi, Phong cũng tò mò lách người tiến vào bên trong.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt anh chính là cô em gái đang ngồi co chân trên chiếc ghế trước bàn máy vi tính, trên tai vẫn còn đeo headphone nhưng mặt thì đã hướng thẳng về phía cánh cửa bị mở tung bất ngờ, nhìn ông anh với vẻ ngạc nhiên. Huy ngồi tựa lưng trên giường, trên tay vẫn còn ôm ghì lấy chú nhím bằng bông bự chảng cũng đang nhìn hai người bọn họ đầy khó hiểu.

Hoàn toàn không có một chút ám muội nào.

Phong nhanh chóng đưa mắt rảo khắp xung quanh, ấn tượng đầu tiên của anh khi vừa bước vào phòng là một bức tranh thật lớn đối diện với cửa chính. Trong tranh là một cô gái với trng phục hiphop rộng thùng thình, mái tóc xõa dài, tay trái đưa vế phía trước với các ngón tay tạo thành ký hiệu chữ V ngược, tay phải bỏ vào túi quần, cằm hơi nhếch lên ngạo nghễ. Dù bức tranh đã được hiệu chỉnh sang tông màu sáng tối nhưng cũng không khó để nhận ra người mẫu trong ảnh là ai.

Lại nói, nếu như không biết rõ đây là nhà của bạn thân, và cũng không phải được nói trước Trung có cô em giá thì dám cá Phong đã nghĩ đây là phòng của một thằng con trai. Trong phòng ngoại trừ tủ quần áo, giường ngủ, bàn học, kệ sách nhỏ cùng với một chiếc tủ lạnh nimi ở cuối phòng thì không còn gì nữa cả.

Hoàn toàn trống trải đến bất ngờ.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn cả chính là tất cả diện tích còn lại trên tường đều được lắp gương soi bản rộng, vừa nhìn qua cảm giác giống một phòng tập thể dục nhiều hơn là phòng ngủ.

_Anh hai à!

Giọng Trinh đột ngột vang lên đánh tan không khí ngưng đọng trong căn phòng. Rõ ràng cô đã dặn anh trai nếu như không có chuyện gì quan trọng thì đừng làm phiền cô, vậy mà không hiểu sao ông anh tự nhiên lại đạp cửa xông vào phòng, đã vậy còn hét lên giống như đang giận chuyện gì ghê gớm lắm. Thế nhưng đã gần năm phút trôi qua rồi mà ông anh vẫn cứ đứng yên tại chỗ không nói năng gì, lại thêm một người con trai khác cứ nhìn nhìn ngó ngó căn phòng của cô khiến cô không thể nào không lên tiếng.

_Ơ…hả?! – Trung bắt đầu phản ứng

_Muốn vào phòng em gái không phải là anh nên gõ cửa trước sao? Cho dù là anh em thì cũng không ngoại lệ nha!

Trời ạ! Phong thầm kêu lên. Đành rằng nếu muốn vào phòng con gái, phép lịch sự trước tiên là phải gõ cửa, anh cũng thường hay làm thế khi muốn vào phòng em gái anh. Nhưng mà, cách nói của cô gái này có phải là có chút khắc khe không. Dù sao cũng là đang nói với anh trai của mình.

_À…ờ… – Trung gãi cổ – Chỉ tại…anh ở ngoài nghe thấy…nên…

_Anh nghe thấy những gì? – Huy lên tiếng hỏi

_Ờ…thì…nghe hai đứa nói chuyện…nói…

_Á! – Huy bất ngờ nhảy dựng lên ôm con nhím bông che mặt – Anh Trung kỳ quá đi à, sao lại nghĩ người ta như vậy chứ!

Phản ứng của Huy một lần nữa khiến hai người đàn ông hóa đá. Trinh không những không cảm thấy ngạc nhiên mà còn thở ra một cái với vẻ chán chường, sau đó tiếp tục quay mặt nhìn vào máy tính giống như chuyện đang xảy ra không phải là chuyện của mình.

Huy sau một lúc xấu hổ mới nhẹ nhàng giơ con nhím bông lên giải thích

_Em rất thích cái này, ôm vào rất êm nên muốn xin cậu ấy thôi mà!

_Là cái này? – Trung hết nhìn con nhím bông lại quay sang nhìn em gái – Chẳng phải là quà sinh nhật anh mua cho em sao?

_Chính là nó! – Trinh đáp mà mắt vẫn không rời khỏi màn hình – Nhưng cậu ấy thích nó hơn em nên em tặng lại. Anh không phản đối chứ?

_Ờ…không! – Trung đáp

_Thật á?

Đôi mắt Huy vụt sáng rỡ reo lên, cậu vội vàng nhảy xuống giường thẳng hướng của Trung mà lao tới, ôm chầm lấy anh hôn một cái rõ kêu trên má

_Cám ơn anh. Yêu anh quá đi ah~

Không chỉ Trung mà cả Phong cũng bị đứng hình với pha hành động vừa rồi. Phong còn nuốt nước miếng đánh ực một cái, cảm giác có chút gì đó không ổn.

_Nếu không có chuyện gì nữa thì để yên cho em mix nhạc, tối nay bọn em phải tập.

Câu nói của Trinh rất kịp lúc đã giải vậy được cho ông anh cùng với bạn của mình. Cả hai lập tức quay người thẳng hướng cửa mà đi ra, trước khi ra khỏi phòng còn kịp nghe giọng Trinh lạnh lùng ra lệnh

_Cậu gọi ngay cho Dark Win bảo cậu ta chuẩn bị mousse cách âm loại dầy nhất. Để không thế này thật là phiền phức.

1.2

Cửa phòng vừa khép lại, Huy liền tiến đến đứng trước mặt Trinh cười tinh nghịch.

_Anh Trung đáng yêu quá à, có bạn gái chưa vậy?

_Không biết! Không quan tâm! – Trinh lạnh lùng đáp

_Còn anh Phong bạn thân của anh ấy nữa…hồi nãy nha, lúc hai người đứng cạnh nhau thật sự là rất đẹp, cứ như hai chàng hoàng tử bước ra từ trong tranh vậy đó… – Huy tiếp tục khen

_Cậu có vẻ hứng thú? – Trinh liếc bạn hỏi

_Không chỉ có hứng thú mà còn là thích nữa…hai anh ấy quả thật rất tuyệt mà, phải không?! – Huy nói xong liền hớn hở cười, cứ như là cố tình để cho những người ở bên ngoài nghe thấy

_Hahaha… – Trinh cũng nhe răng cười phụ họa, nhưng liền ngay sau đó gương mặt lập tức đanh lại, lừ mắt nhìn Huy, gầm lên – Thôi ngay cái trò biến thái đó đi!

Câu nói của Trinh không những không có tác dụng cảnh cáo ngược lại càng khiến Huy cười lớn hơn. Tiếng cười xuyên qua tấm cửa chui tọt vào tai của hai người vẫn còn đi trên hành lang dẫn về căn phòng phía cuối khiến mồ hôi lạnh của họ tuôn ra không ít.

Đến khi ngồi an toàn trong phòng của Trung cả hai mới thấy mình đang sống. Rót một lý nước đẩy về phía Phong, Trung nhìn bạn cười cười ra chiều thông cảm.

_Bạn của em mày…đặc biệt quá ha! – Phong nói, vươn tay cầm ly nước trước mặt tu liền một hơi hết sạch

_Tao không biết! – Trung nhún vai – Nhớ lúc bé nó vẫn rất bình thường, nhưng cũng lâu rồi không để mắt tới, không ngờ lại thành ra như vậy.

Nhớ lại những lời Huy nói ra ban nãy cùng với hành động…hết sức tự nhiên của cậu, Trung không khỏi rùng mình.

_Cũng có lúc tao đã nghĩ hai đứa quen nhau. Nhưng với tình hình lúc nãy thì…không có khả năng!

_Hóa ra vậy! – Phong gật gù – Thế nên lúc nãy mày mới nổi giận xông thẳng vào phòng cô bé…

_Đổi lại là mày thì mày có làm vậy không?! – Trung nhìn bạn hỏi cắc cớ

Có làm như vậy không tức là có xông vào phòng không á? Phong thầm nghĩ. Nếu đổi lại là anh thì không chỉ có chuyện đơn giản là xông vào phòng thôi đâu, mà có khi anh còn nện luôn thằng nhóc nào đó dám giở trò càn quấy với em gái của anh. Nhưng mà, quả thực lúc nãy khi đứng ở bên ngoài nghe được cuộc trò chuyện ấy trong lòng anh đã có dấy lên một chút suy nghĩ không tốt về Trinh, dù rằng chuyện quan hệ nam nữ ở thời đại này đã thoáng hơn rất nhiều song, chuyện công khai dẫn cả bạn trai về nhà như thế thì thật là khó chấp nhận.

Tới lúc mọi chuyện được giải quyết rõ ràng rồi anh mới cảm thấy mình thật hồ đồ khi đã vội vàng đưa ra nhận xét về một người chỉ vừa mới gặp lần đầu tiên, à không, phải nói là gặp lại lần đầu tiên sau nhiều năm mới đúng.

_Tao nhớ lúc nhỏ con bé luôn bám theo mày không buông, nhưng sao bây giờ lại xa cách quá vậy? – Phong tiếp tục tò mò

_Không biết! – Trung lại nhún vai – Trước đây vẫn rất bình thường, chỉ là hai năm gần đây nó mới trở nên như vậy. Lúc nào cũng chui rúc ở trong phòng, nếu như không phải ăn cơm hay đi học thì cả ngày cũng đừng mong nhìn thấy mặt nó.

_Ở suốt trong phòng?! – Phong ngạc nhiên – Rồi còn những nhu cầu sinh hoạt hàng ngày, con bé là rô bốt sao?

_Trong phòng nó cái gì mà chẳng có. – Trung thở dài giải thích – Chỉ thiếu điều mang thêm cái bếp gas vào nữa thì hoàn toàn trở thành một căn phòng trọ luôn rồi.

_Chẳng lẽ mày không hỏi lý do? Còn phản ứng của hai bác thì sao?

_Ba má tao có khi nào ở nhà, cứ hễ rảnh ra là đi du lịch nên cứ coi như miễn ý kiến đi. Riêng tao cũng có hỏi qua, nhưng thời gian đó con bé đang ôn thi đại học vậy nên lý do nó đưa ra là hoàn toàn chính đáng, tao chỉ không ngờ rằng tình hình càng lúc càng tệ đi…nó làm tao buồn quá xá…

Nghe những gì Trung nói, Phong chỉ có thể nhận xét đó là một sự chuyển đổi hoàn toàn bình thường mà bất cứ người nào cũng phải trải qua. Huống chi Kiều Trinh bây giờ đã phát tướng thành một thiếu nữ xinh đẹp thì việc cẩn thận như vậy cũng là một điều tốt, hoàn toàn không có vấn đề bất thường nào ở đây cả. Có chăng là do bạn thân của anh quá yêu quý em gái nên sinh ra cảm giác mình bị bỏ rơi.

Vốn dĩ nguyên nhân để Phong có mặt trong phòng của Trung là vì những tài liệu có liên quan đến công việc sắp tới của anh, nhưng không biết từ khi nào đề tại lại được chuyển sang thành cuộc đàm luận về Kiều Trinh.

Cùng lúc đó ở trong phòng Trinh, Đoàn Huy bây giờ đã khôi phục lại dáng vẻ nam tính của mình. Cậu đứng giữa phòng, đối diện với một chiếc gương lớn từng bước từng bước từng bước chuyển động thật khéo léo theo giai điệu sô động của bài hát “Dead and gone” đang phát ra từ thùng loa vi trính. Các động tác khi thì dứt khoác lúc lại mềm dẻo nhẹ nhàng kết hợp mới nhau một cáh hài hòa khiến người ta có cảm giác như vũ công đang tan dần vào âm nhạc.

Cửa phòng toilet được kéo ra, Huy liếc mắt nhìn Trinh cười, hỏi

_Có thật cậu định cách âm toàn bộ căn phòng này?

_Uh! Có gì không được sao? – Trinh vừa nói vừa đi tới bên chiếc tủ lạnh mini, cúi người lấy ra một chai nước lọc

_Không phải là không được! – Huy đáp – Chỉ là tớ nghĩ, khi căn phòng này được cách âm rồi thì mọi chuyện xảy ra bên trong người bên ngoài hoàn toàn không biết được. Lỡ như…

Huy đang nói thì dừng lại, cậu liếc nhìn Trinh qua gương, khẽ nhếch miệng cười.

_Lỡ như thế nào?! – Trinh ngạc nhiên hỏi

Huy không vội trả lời, cậu dừng lại mọi động tác chậm rãi tiến về phía Trinh. Đến khi cả hai chỉ còn cách nhau vài centimét, Huy liền cúi người dí sát mặt mình vào mặt Trinh khiến cô phải rụt cổ về phía sau né tránh

_Làm gì? – Trinh nheo mắt hỏi

_Lỡ như… – Huy cười nham hiểm – Trong một lúc nào đó, tớ nhất thời…muốn cậu thì sao?!

Câu nói vừa thoát ra khỏi miệng, nụ cười còn chưa kịp nở lớn liền ngay sau đó đã biến mất. Huy cúi gập người, mặt nhăn nhó đến tối nghiệp. Chân cậu trong phút chốc cũng không còn tí sức lực nào khiến cơ thể bổ nhào xuống nền nhà, ôm bụng rên rỉ.

Trinh không những không quan tâm đến bộ dạng đau khổ của bạn thân mà còn bình thản ngửa cổ tu chai nước, sau đó ném về phía Huy một cái nhìn cảnh cáo

_Cậu vẫn còn quá trẻ để chết đó, nhóc!

Sau đó cô lạnh lùng bỏ mặc Huy bước tới bàn máy vi tính và ngồi xuống. Nhìn theo bóng lưng bạn, Huy ỉ ôi

_Hu…người ta chỉ đùa thôi mà, có cần phải mạnh tay như vậy không?! Rủi sau này tuyệt tự cậu có đền nổi cho tớ không hả?

Thấy Trinh vẫn không phản ứng, Huy tiếp tục kêu gào

_Tớ nói thật đó, nếu cách âm như vậy lỡ như cậu ở trong này xảy ra chuyện gì mà không ai biết thì phải làm sao?!

Trinh vẫn một mực yên lặng không trả lời, nhưng trái với lần trước, lần này cô đang suy nghĩ những lời nói của Huy. Đúng là cô không thích bị làm phiền trong lúc làm việc, cũng như cực kỳ ghét chuyện có ai đó động vào đồ vật của mình thế nên cô mới cách ly an toàn như vậy. Có điều, nếu như cô thật sự cách âm căn phòng của mình, nếu chẳng may thật xảy ra chuyện gì như Huy nói mà không có ai phát hiện thì chẳng phải là thê thảm lắm sao.

_Vậy ý cậu nên làm thế nào?! – Trinh quay nhìn bạn, chờ đợi ý kiến

_Vẫn cứ nên để như cũ thôi. – Huy đáp – Nhà cũng không thường xuyên có người, phòng của anh Trung lại ở phía cuối, nếu cậu mở loa maximim nhưng đóng kín cửa thì cũng không sợ ảnh hưởng nhiều đến ảnh.

_Ờ! – Trinh hờ hững nói – Vậy thì thôi! Nói Dark Win khỏi mang mousse qua nữa.

Một lần nữa Huy nhếch môi cười, chống tay nâng người dứng dậy đi đến tựa lưng vào tủ quần áo đối diện với Trinh, trêu ghẹo

_Nếu anh Trung nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoãn của cậu bây giờ chắc sẽ sung sướng đến nhảy lên mất!

Trinh lại trừng mắt nhìn Huy đầy cảnh cáo, nhưng dường như chiêu bài hù dọa của cô đã hết tác dụng rồi, bằng chứng là Huy không những không im lặng mà còn cười váng lên thật to với giọng điệu vô cùng thích thú.

End chap 1

Bạn đang đọc Em Gái Của Bạn Tôi của Nhok_Njco
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự