Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 54 Tiến vào Vành đai

Bạn đang đọc Cosplay Giả Tung Hoành Tận Thế sáng tác bởi nanhtrang3000

Tiểu thuyết gốc · 1061 chữ · khoảng 3 phút đọc

Thành phố DN, ngoại vi khu Vành đai.

Là nơi những người sống sót tụ tập dưới sự bảo trợ của quân đội quân khu 8, rìa ngoài Vành đai được canh phòng cực kì nghiêm ngặt. Những ngôi nhà được đóng ván gỗ phong kín cửa ra vào và cửa sổ. Trên đường là các công sự cao đến hàng mét. Các tháp canh nhô lên giữa các mái nhà thấp, và trên các tòa nhà cao tầng gần rìa Vành đai là rất nhiều lính bắn tỉa ẩn nấp.

Phạm vi khoảng trăm mét bên ngoài rìa Vành đai từ lâu đã bị san phẳng. Trên mặt đất được rải muối, rất rất nhiều muối, bên trên một lớp đất mùn dày. Từ bốn trục đường lớn, người ta đắp cao mặt đường, lát gạch và cũng rải muối giữa các khe hở. Tuyết rơi ở nơi này nhanh chóng tan chảy thành nước. Rồi nước chảy khỏi mặt đường, thấm vào đất mùn tạo thành những vùng lầy. Đi ở trên đường nhỏ tiến vào Vành đai, giẫm giày lõm bõm trên mặt đường gạch, Thiên Hạ Băng Vũ có cảm giác như đi giữa ruộng lúa sau mùa thu hoạch. Nơi xa, trạm kiểm soát đằng sau công sự chắn đường, thi thoảng lại có những nhóm người đi vào hoặc đi ra. Những đội lính ra ngoài tuần tảo khi đang ngang qua Vũ thì đều ném cho hắn những cái nhìn nghi hoặc. Từ góc nhìn của bọn họ, chỉ thấy một người dáng thấp bé, ăn vận kín kẽ như dân đạo H*i đang lững thững tiến lại, bộ dạng vừa không vội vã lại cũng không có vẻ gì sợ hãi.

Kẻ này tiến vào từ bên ngoài, lại chỉ có một mình, hẳn phải là một người thức tỉnh! Mọi người ai cũng nghĩ vậy, thế là tự giác tránh xa Vũ một chút. Những kẻ thức tỉnh mười người hết chín thì đều mắt cao hơn mũi, mũi cao hơn đầu!

Buổi sớm, mặt trời ửng hồng ở bên phải con đường, nhô lên trên cảnh thành phố hoang toàn nơi xa.

...

“ĐỨNG LẠI!”

Có tiếng quát vọng lại từ trên cao. Thiên Hạ Băng Vũ ngẩng đầu nhìn lên công sự chắn ngang đường, bất chợt cảm thấy quyết định che kín mặt của mình chẳng phải một ý hay.

Nơi đỉnh công sự nhô lên một cái bục nhỏ, đứng một người lính bồng súng. Người này chính vừa lên tiếng quát bảo dừng, súng trong tay chỉa xuống, gương mặt mờ tối dưới vành cái mũ lưỡi trai đội trên đầu.

Dù không nhìn rõ mặt anh ta, dám chắc là người ta đang cảm thấy bộ dạng của Vũ thì rất là đáng nghi!

Lúc này, từ một “ô cửa” nhỏ ở góc trái công sự lại đi ra hai người, cũng ăn mặc giống người đứng phía trên và cũng đều ôm súng. Cả hai nhíu mày quan sát Vũ, sau đó một người nói:

“Cởi mũ trùm ra!”

Chẳng thể kháng lệnh, hơn nữa cũng đã dự đoán trước chuyện này, Thiên Hạ Băng Vũ cởi lớp vải trùm quấn trên đầu, lộ ra một gương mặt đen thùi.

Tích xưa, những cô gái gặp phải thời loạn lạc, lại có vài phần nhan sắc, cần thiết phải lấy lọ nghẹ bôi kín mặt, cổ, hay bất cứ chỗ da thịt nào có thể lộ ra ngoài nếu không muốn bị người chú ý mà rước họa vào thân. Thiên Hạ Băng Vũ cũng bắt chước người xưa, dù rằng chính hắn thì cảm thấy cái trò này e là chẳng có bao nhiêu tác dụng.

Có lẽ là đánh vào tâm lý ngại việc đi. Nếu mấy tên này lại còn đòi Vũ phải rửa mặt rồi mới hỏi chuyện, hắn liền sẽ bù lu bù loa lên ăn vạ tại chỗ!

Nhưng không ai bắt Vũ phải rửa mặt cả. Thay vào đó, một trong hai người lính tiến lại gần hơn, giơ lên một cái máy nho nhỏ trông như cái nok*a đời đầu. Rồi thì anh ta rà rà quanh người Vũ như thể đang dò mìn.

Có thể là máy dò kim loại. Và nếu vậy, họ sẽ phát hiện ra Vũ mang theo hai thanh dao nhỏ tiểu đao và tiểu kiếm. Về phần khẩu DS. Khẩu súng hết đạn từ lâu đã bị Vũ vứt bỏ.

Nhưng cái máy không phải máy dò kim loại. Chẳng có tiếng tít tít nào đã vang lên cả. Người đang kiểm tra Vũ quay lại gật đầu với người kia. Người sau lại vẩy tay ra hiệu với người lính thứ ba đứng trên công sự. Nhìn dấu tay, Vũ đoán là bọn họ ra hiệu là “không phải”.

Không phải cái gì!?

Chuyện kiểm tra vẫn chưa kết thúc. Lại một cái máy dò nữa quét lên người Vũ, với một mặt dài phẳng như cái vợt đánh bóng bàn. Lần này thì mới là dò kim loại. Thiên Hạ Băng Vũ tự giác rút hai thanh tiểu đao và tiểu kiếm ra thả rơi trên đất, lại giơ hai tay cho người ta kiểm tra kĩ lưỡng một lần nữa.

Cái máy dò kim loại không kêu thêm lần nào nữa.

“Được rồi. Vào trong, rẽ phải!”

“Còn hai con dao đó…”

“Thủ tục hoàn tất và chúng tôi sẽ trả lại chúng.”

“Vậy… Cảm ơn!”

Khi Vũ đi ngang qua hai người lính, một người bỗng hỏi: “Cô bé làm sao mà đến bây giờ mới tiến vào Vành đai?”

Nghe giọng anh ta có vẻ quan tâm, Thiên Hạ Băng Vũ không thể không đưa ra cái lí do thoái thác đã nghĩ ra từ sớm: “Bởi vì… mọi người đều đã chết…”

Có một khoảng lặng nhỏ sau câu trả lời của Vũ.

“Xin lỗi! Và chào mừng cháu trở về!”

Lời này khiến Thiên Hạ Băng Vũ hơi hơi cảm động. Và cảm thấy hơi xấu hổ nữa, vì đã lừa dối cảm xúc của người ta.

Hắn không nói gì mà lặng lẽ đi tới. Qua cửa nhỏ, nhìn sang bên phải, hắn thấy một mái nhà lụp xụp đóng kín cửa. Có một biển nhỏ treo cạnh cửa, ghi là ‘Nơi tiếp đón’.

Bạn đang đọc Cosplay Giả Tung Hoành Tận Thế sáng tác bởi nanhtrang3000
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nanhtrang3000
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 20
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự