Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 55 Điềm báo

Bạn đang đọc Cosplay Giả Tung Hoành Tận Thế sáng tác bởi nanhtrang3000

Tiểu thuyết gốc · 937 chữ · khoảng 3 phút đọc

Trên nền trời sẫm màu tăm tối là một cái bóng đen khổng lồ với những xúc tua vươn dài quẫy đập. Trông nó như là một phiên bản phóng đại của một con nhũ quái trưởng thành. Cần nhấn mạnh rằng, một con nhũ quái trưởng thành bản thân cũng đã rất vĩ đại, ấy vậy mà khi so sánh với cái sinh vật kia lại vẫn bé nhỏ hơn đâu chỉ trăm lần. Mỗi khi một cái xúc tu đập xuống là cả đại địa lại chấn động dữ dội, mặt đất tách ra thành những kẽ nứt dài không biết bao nhiêu cây số, chằng chịt cắt xẻ Vành đai thành một vùng hỗn độn.

Nỗ lực của nhân loại chống trả lại con quái vật đáng sợ thì thật đáng thương cảm. Đứng ở quảng trường trung tâm khu Vành đai, thiếu nữ mặc váy đen viền đỏ khẽ thở dài. Bóng hình của cô lóe lên, vỡ ra thành những cánh hoa hồng, để rồi hiện ra ở một chỗ khác cách đó không xa, vừa lúc né tránh một mảnh vỡ hoặc là một viên thiên thạch rơi, hay thậm chí là một quả cầu năng lượng bắn lại. Quanh cô, một đám người thức tỉnh đầy người máu me, thương tích gây ra bởi những lan tỏa vô tình gây ra bởi con đại quái lại chẳng hề để ý đến nó, đôi mắt bọn họ từ đầu tới cuối đều nhìn chằm chằm thiếu nữ, trong ánh mắt là nỗi căm hận lớn lao chẳng chút che giấu.

“Vì sao…” Thiếu nữ lẩm bẩm.

Hoặc, nói cho chính xác, thì là thiếu niên. Vì rằng, kẻ mà mặc váy và sở hữu một gương mặt xinh xắn tựa thiên thần thì, thật đáng tiếc, lại chẳng phải phụ nữ.

Tên của hắn là Thiên Hạ Băng Vũ!

Tại sao, Vũ tự hỏi, mà mọi chuyện lại đến nông nỗi này. Tại sao những kẻ sắp chết kia lại căm hận hắn hơn cả quái vật. Vì hắn đã phản bội lại hội thánh? Vì hắn đã gián tiếp gây ra cái chết của cha Rồng?

Có một tiếng nổ mạnh và một bóng người chui lên từ dưới một đống đổ nát. Gương mặt của kẻ ấy quen thuộc đến lại không thể quen thuộc hơn được nữa. Một gã thanh niên trẻ tuổi mà chỉ hơn tháng trước cũng còn rất non nớt. Giờ đây, gương mặt ấy lạnh lùng, cặp mắt đen kịt nhìn chòng chọc Vũ không chút xúc cảm.

Sao anh lại nhìn tôi như vậy? Một cảm xúc lạ lẫm trào dâng, nghẹn lại nơi lòng ngực Thiên Hạ Băng Vũ. Tất cả những gì tôi đã làm, chính là vì anh!

A!

Cảnh vật trong mắt Vũ tối sầm, quay cuồng. Khi hắn mở mắt ra lại, từ quái vật cho đến Hoàng Thế Hùng đều đã biến mất. Trước mặt hắn thì là cảnh vật bên trong căn phòng nhỏ với tấm biển phòng tiếp đón mà hắn vừa đưa tay mở cửa.

Trong phòng, ngồi đằng sau một cái bàn dài thì là, một phụ nữ ước chừng hai nhăm hai sáu tuổi, trên người mặc bộ váy áo công sở, mắt mang kính, ánh mắt lấp lóe đánh giá Thiên Hạ Băng Vũ.

Có một chút kinh ngạc được giấu rất kín sau ánh mắt của cô gái.

Ánh mắt Vũ không dừng lại trên người cô gái quá lâu, vì rằng, đằng sau cô ta còn đứng một người. Mà kẻ này thì, Vũ biết. Chính là Trần Chí Vỹ!

Là mình tưởng tượng, hay là chỉ sau một khoảng thời gian ngắn không gặp, tên kia đã cao lên cả hai cái đầu? Từ một gã nhỏ người thấp bé, tên Vỹ giờ đã trở nên cao ráo hẳn. Cao và dài, nhưng vẫn gầy ốm. Hoặc nên nói là càng gầy!

Tất cả những cái đang chứng kiến đã khiến Vũ quá kinh ngạc đến nỗi quên hẳn điều mà hắn đang muốn kêu to lên, rằng thì là, hắn không đời nào, trong kiếp này hoặc là kiếp sau, sẽ nói ra một câu sến sủa kiểu ‘tất cả những gì tôi làm là vì anh’, cả suy nghĩ thôi cũng không!

“Chào! Chúng ta lại gặp nhau rồi!” Trần Chí Vỹ mở lời, nhân tiện mỉm cười.

Thiên Hạ Băng Vũ thì không cười. Mồm hắn đang há to như quả trứng gà.

“Vừa rồi là thế nào?” Vũ hỏi sau khi khép lại được miệng.

“Thật tiếc là tôi cũng không rõ cô đã thấy những gì. Tương lai của mỗi người vừa giống, lại vừa không giống nhau, cô biết đấy.” Trần Chí Vỹ nói, rồi gã nhún vai, đánh mắt về phía người phụ nữ mặc đồ công sở.

Thấy ánh mắt của Vũ nhìn lại, cô gái nọ liền mở miệng: “Tôi sẵn lòng giải thích, nhưng trước hết, sao cô bé không lại đây và ngồi xuống đã!”

“...”

“Chúng ta vẫn cần phải hoàn tất thủ tục tiếp đón nữa.”

“...”

Phải rồi. Nơi đây là phòng tiếp đón, và cô ta hẳn nhiên là người phụ trách tiếp đón Vũ!

Đây chắc chắn là một bất ngờ mà Thiên Hạ Băng Vũ đã không hề mong đợi!

Haiz!

Vũ thở dài và tiến lại, cố kìm nén cảm giác bất an trong lòng. Dù hai kẻ này có mục đích gì đi nữa, hẳn sẽ không gây khó dễ cho hắn ở một nơi như nơi này chứ!?

Bạn đang đọc Cosplay Giả Tung Hoành Tận Thế sáng tác bởi nanhtrang3000
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nanhtrang3000
Thời gian
Lượt đọc 4
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự