Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 306 Lệnh bài tư cách

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1495 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lâm Dịch nghe vậy liền bật cười.

Sau khi nhìn chung quanh một chút, Lạp Cơ Tư nhân tiện nói:

- Trước tiên chúng ta đi đưa tin một chút đi.

Lập tức, mấy người liền đi về hướng đối diện.

Đi được vài bước, Lâm Dịch đột nhiên phát hiện Thủy Linh Lung không ở bên cạnh, không khỏi quay đầu thoáng nhìn lại, chỉ thấy Thủy Linh Lung cúi đầu, đang ngây người ra, Lâm Dịch không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, sau khi biết được tin tức tham gia Vô song hội, biểu hiện Thủy Linh Lung khiến Lâm Dịch cảm thấy có chút nghi hoặc, bất quá xoay người lại.

- Lão sư, ngươi có chuyện gì phải không?

Thủy Linh Lung nghe Lâm Dịch gọi, sau khi sửng sốt một chút, trên mặt hiện lên một vòng bối rối, lắc đầu che dấu, cười nói:

- Không có, không có, bọn hắn đã tiến vào sao? Ân, chúng ta cũng đi thôi.

Nói xong, cũng không để Lâm Dịch có cơ hội tiếp tục mở miệng, liền đi về phía trước.

Lâm Dịch quay đầu lại nhìn bộ pháp có vẻ hơi bối rối của Thủy Linh Lung, lông mày không khỏi có chút nhíu lại.

- Đến tột cùng nàng làm sao vậy?

Trong lòng vẫn không khỏi nổi lên một tia mê hoặc.

Mới vừa đi được hai bước, sau lưng liền truyền tới một thanh âm.

- Lâm Dịch, Linh Lung...

Lâm Dịch cùng Thủy Linh Lung không khỏi dừng bước quay đầu lại, sau đó thì là ngạc nhiên. Chi thấy sau lưng bọn họ, hóa ra là Lạp Cổ Kỳ và Khải Ni Cổ Lạp mặc bộ quần áo thùng thình cực kì màu mè. Lâm Dịch lập tức ngạc nhiên nói:

- Hiệu trưởng? Ngài như thế nào cũng ở đây? Ngài cũng là lên con thuyền kia tới đây sao?

Phải biết con thuyền kia cũng không nhỏ, dưới tình huống không biết, thì muốn gặp người quen trên thuyền, thật sự không phải là một chuyện dễ dàng. Nếu như Lạp Cổ Kỳ thật sự là ngồi con thuyền kia tới đây, cũng không cần cảm thấy kỳ quái.

Đám người Lạp Cơ Tư bởi vì phát giác hai người Lâm Dịch và Thủy Linh Lung không có theo sau, không khỏi quay đầu lại nghi hoặc nhìn thoáng qua...khi thấy Lạp Cổ Kỳ cùng Khải Ni Cổ Lạp. Con mắt Lâm Gia liền sáng ngời, lập tức chạy ngược trở lại, vừa chạy vừa hô:

- Khải gia gia...

Khải Ni Cổ Lạp đứng ở bên cạnh Lạp Cổ Kỳ vốn đang nhiều hứng thú đánh giá Lâm Dịch, nghe thấy một tiếng hô như thế, trên khuôn mặt tuấn tú lập tức hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nhìn xem Lâm Gia đang chạy tới chỗ hắn, bất đắc dĩ nói:

- Gia Nhi, không phải ta đã nói là phải gọi ta bằng lão sư sao?

Đoạn đường này tuy không xa, nhưng vẫn làm cho thể năng có vấn đề Lâm Gia thở hồng hộc, thời điểm khi tới trước mặt Khải Ni Cổ Lạp thì khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã đỏ bừng. Nghe được lời nói của Khải Ni Cổ Lạp, Lâm Gia lập tức lè lưỡi, cười hắc hắc nói:

- Người ta quên rồi nha...

Nói xong, một đôi bàn tay nhỏ bé liền ôm lấy cánh tay của Khải Ni Cổ Lạp.

Khải Ni Cổ Lạp bất đắc dĩ lắc đầu, cực kì cưng chiều vuốt đầu tóc của nàng, cười nói:

- Một tháng này cho ngươi chơi đùa thỏa thích. Đợi sau khi kết thúc, ngươi phải chịu khó tu luyện.

Lâm Gia nghe vậy mở to hai con mắt, lập tức dùng sức lắc lắc đầu nói:

- Lạp Cơ Tư ca ca bọn họ đều không có đi chơi với người ta mà. Một tháng này người ta cũng rất cố gắng tu luyện đấy! Cho nên...sau khi Vô Song chấm dứt. Đáng lẽ Khải gia gia phải cho người ta đi chơi mấy tháng mới đúng!

Nha đầu kia nói dối cũng không nháy mắt một cái, sáu người ở một bên đều biết rõ ràng một tháng này nàng chơi nhiều cỡ nào...Thậm chí có mấy buổi tối đều lưu luyến tại đoàn xiếc ảo thuật mà không chịu ly khai. Trợn mắt mà nhìn, chính là chơi đùa, lúc nào thấy nàng chịu khó tu hành?...Tất cả mọi người cái trán đều đổ mồ hôi.

Khải Ni Cổ Lạp hiển nhiên là hiểu rất rõ tính cách của Lâm Gia, hung hăng kéo cái mũi của nàng một cái mới nói:

- Ngươi cho rằng Khải gia gia không biết? Đám người Lạp Cơ Tư có thể bắt ngươi tu hành mới là lạ! Khải gia gia của ngươi còn không có vì già mà hồ đồ đâu.

Không thể không nói... Khải Ni Cổ Lạp bề ngoài nhiều nhất cũng chỉ là một mỹ nam tử mới ba mươi, thời điểm hắn nói ra một câu lão sư, cho Lâm Dịch một cảm giác thật sự rất quái dị...

Lạp Cơ Tư nghe được lời nói của Khải Ni Cổ Lạp, sắc mặt lập tức có chút đỏ lên, có chút cúi đầu:

- Khải lão sư, đệ tử...

Khải Ni Cổ Lạp nhìn hắn một cái, nhưng là không nói gì. Nhưng Lâm Gia ở một bên lại lớn tiếng hô lên:

- Nào có chứ! Khải gia gia nói loạn...tháng này rõ ràng là người ta rất nghe lời tu hành dị năng! Bọn Lạp Cơ Tư ca ca cũng có thể làm chứng.

Nhìn biểu lộ, người không biết nói không chừng còn tưởng mình đổ oan cho tiểu cô nương nhà người ta.

Nhưng mà Khải Ni Cổ Lạp cũng không phải là người bình thường, đối với bản tính của Lâm Gia lại biết quá rõ, đương nhiên là không tin lời Lâm Gia nói rồi. Lập tức lại hung hăng véo mũi Lâm Gia một cái, nhưng là không nói gì thêm.

- Các ngươi còn không có đưa tin phải không? Lâm Dịch, Linh Lung.

Lạp Cổ Kỳ đột nhiên mở miệng nói. Lực chú ý của hai người đều tập trung trên người hắn, chỉ thấy hắn ném một thứ đồ vật gì đó về phía hai người, Lâm Dịch phản xạ có điều kiện tiếp lấy, hai tay hơi trầm xuống, cúi đầu nhìn lại, nguyên lai là một lệnh bài hình chữ nhật bằng gỗ trông rất bình thường. Phía trên có hai chữ to Vô Song, nhìn kỹ thì phát hiện dưới hai chữ đó còn thêm hai chữ Ngũ Hành. Nhìn qua mặc dù không có cái gì đặc thù, nhưng Lâm Dịch lại cảm thấy trên nó bám lấy một tầng năng lượng nhàn nhạt. Vừa muốn mở miệng đặt ra câu hỏi, Lạp Cổ Kỳ đã giải thích:

- Cái này là lệnh bài tư cách của các ngươi, giữ cho cẩn thận.

Lâm Dịch nghe vậy lập tức hiểu rõ, người từ các nơi trên đại lục đến tham quan còn nhiều hơn số người dự thi. Lớn như vậy thì số nhân viên công tác làm sao có thể sắp xếp họ được chứ? Nhân số tham dự cũng không phải chỉ là một hai mươi người, tính sơ sơ cũng có hơn ngàn ngươi rồi, ai có thể nhớ rõ toàn bộ? Ngay từ đầu Lâm Dịch đã rất nghi hoặc đối với vấn đề này, lúc này chứng kiến lệnh bài kia, mọi nghi hoặc liền tan biến.

- Các ngươi đi trước tìm hiểu thông tin a.

Thấy Lâm Dịch và Thủy Linh Lung đã tiếp nhận lệnh bài chứng nhận tư cách, Lạp Cổ Kỳ mới nói.

Đám người liền lên tiếng, sau đó liền quay người đi.

- Hắn chính là Lâm Dịch?

Sau khi mọi người rời khỏi, Khải Ni Cổ Lạp với biểu tình hứng thú hỏi Lạp Cổ Kỳ.

Lạp Cổ Kỳ gật đầu cười:

- Như thế nào? Không tệ chứ?

Khải Ni Cổ Lạp nhẹ gật đầu, tán thưởng:

- Rất tốt... dị năng, thể thuật đều đạt tới bát cấp, tuy còn chưa đạt tới Tinh Vị Cảnh, bất quá cũng không xa. Là một hạt giống tốt.

Lạp Cổ Kỳ có chút cảm khái cười nói:

- Thời điểm lúc hắn vừa mới tới Ngũ Hành học viện, hắn làm ta hoảng sợ vô cùng. Khi đó hắn bất quá mới đạt tới lục cấp đỉnh phong, còn chưa tới thất cấp...Ngắn ngủi hơn một năm, còn chưa đến hai năm, hắn đã đạt tới song bát cấp rồi. Tốc độ tiến bộ của hắn thật dọa người.

Khải Ni Cổ Lạp nhẹ gật đầu, yên lặng dõi theo bóng lưng của mấy người kia.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự