Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 305 Quần đảo Vô Song

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1516 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lâm Dịch, đã đến, thu thập đồ đạc thôi, chuẩn bị xuống thuyền.

- Ân.

Hai người lập tức thu thập đồ vật xong liền đi tới bong thuyền, nhìn chung quanh một chút, chứng kiến bọn người Lâm Gia ở trong biển người như thủy triều phất tay về hướng hai người, liền lập tức đi tới.

- Tam ca ca, ngươi nhìn xem, thật là nhiều đảo a.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Đạt hưng phấn đến đỏ bừng, chỉ vào bong tàu bên ngoài, hô hào với Lạp Cơ Tư, Lâm Dịch và Lạp Cơ Tư ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên một tòa hải đảo thật lớn xuất hiện trước mắt.

Chỉ là nhìn ra, bên trong tòa hải đảo này có mấy trăm hòn đảo, khoảng cách từng hòn đảo, nhiều thì hơn vạn mét, ít thì khoảng cách bất quá không đến trăm mét, ở trên thuyền nhìn ra, phong cảnh hải đảo cực kỳ hợp lòng người, đại đa số hòn đảo đều bao bọc bởi một màu xanh lá.

- Nhiều đảo như vây, trường đấu Vô song hội ở trên đảo đó sao?

Lâm Dịch có chút tò mò.

- Ngươi thấy đảo lớn nhất ở giữa không?

Lạp Cổ Tư chỉ vào hòn đảo cao nhất giữa rất nhiều hòn đảo, nói:

- Kia chính là quần đảo Vô song, đảo chủ Vô song đảo rồi, chính là sân nhà tổ chức Vô song hội.

Lâm Dịch biết rõ trước kia Lạp Cơ Tư đã đến nhiều lần, lập tức nhẹ gật đầu, trên mặt lộ dáng tươi cười, nói với THủy Linh Lung bên cạnh hắn.

- Lão sư, phong cảnh nơi đây không tệ a, ha ha.

Nhưng đợi cả buổi không thấy Thủy Linh Lung đáp lời, Lâm Dịch không khỏi nhìn lại hướng Thủy Linh Lung, chỉ thấy Thủy Linh Lung đang kinh ngạc nhìn quần đảo Vô song đến mức ngây người, không biết đang suy nghĩ gì.

- Lão sư?

- À?

Thủy Linh Lung hồi phục lại tinh thần, nghi ngờ hỏi:

- Làm sao vậy?

Lâm Dịch nhìn nàng một cái kỳ quái:

- Lão sư, ngươi đã suy nghĩ gì mà nhập thần như vậy?

Trên gương mặt xinh đẹp của Thủy Linh Lung lập tức hiện lên một thoáng bối rối, quay đầu che dấu, nói:

- A, không có gì, nơi đây đẹp quá.

Lâm Dịch lập tức nhíu mày, nhưng sau đó cũng không nói gì thêm.

Thuyền chậm rãi di chuyển trong quần đảo, hù dọa từng bầy chim biển, đột nhiên Lâm Gia ồ lên một tiếng, sau đó quay đầu nói:

- Tại đây có người ở sao?

Chỉ thấy trên những hòn đảo hai bên, rõ ràng xuất hiện một vài phòng gỗ bộ dáng rất là quái dị, một ít người ăn mặc rõ ràng bất đồng với bọn người Lâm Dịch đang sinh hoạt trên đảo, cái này khiến tiểu nha đầu có chút kinh ngạc.

- Ha ha, quần đảo Vô song cũng không phải là hoang đảo, tự nhiên có dân bản địa tại đây, trong truyền thuyết, hoàng đế Bạch đế khai quốc đế quốc, chính là sinh ra ở quần đảo Vô song đấy.

Lâm Dịch cười mở miệng nói ra, thời điểm ở Tông Phạm, Lâm Dịch đều đạt điểm tuyệt đối tất cả các khoa, quần đảo Vô song nổi danh như vậy, Lâm Dịch tự nhiên cũng nghe qua đấy, chỉ là hắn cũng không biết biết, quần đảo vô song lại là đấu trường Vô song hội, lập tức nhìn những dân bản địa kia, cười nói:

- Hoàn cảnh nơi này ngược lại thật sự rất thoải mái dễ chịu, có cơ hội, nhất định ta sẽ ở lại nơi này một thời gian.

- Ha ha, đúng vậy a, khí hậu quần đảo Vô song cực kỳ thích hợp, hơn nữa mỗi mười năm cử hành Vô song hội một lần, thường xuyên có cường giả thánh giai xuất hiện, một ít ma thú tương đối mạnh trong các Hải vực chung quanh đều bị những khí tức của những cường giả thánh giai kia dọa sợ chạy mất, cho nên hải vực chung quanh quần đảo Vô song đều cực kỳ an toàn đấy, chỉ cần không gặp phải biển cả rít gào ngàn năm khó thấy thì tại đây đích xác là một điểm ở lại không tệ.

Lạp Cơ Tư đồng ý cười nói.

Lâm Dịch cũng gật đầu cười, đang lúc nói chuyện, thuyền chậm rãi tiến lên, rốt cục đã cập bờ Vô song đảo.

Xem ra bọn người Lâm Dịch cũng không phải là nhóm người đầu tiên tiến vào Vô song đảo, trên bờ đảo lúc này, có rất nhiều người đang chậm rãi tới gần đội thuyền, nhìn lại y phục bọn hắn, hiển hiên cũng không phải dân bản địa.

Sau khi cập bờ, cửa thuyền mở ra, lúc này không phải là lên thuyền, cho nên trật tự hơn rất nhiều so với lúc lên thuyền, sau khi đợi những người phía sau xuống bờ, bọn người Lâm Dịch mới từ trên thuyền đi xuống.

Vừa rời thuyền, bước chân tiểu nha đầu Lâm Gia kia lập tức có chút loạng choạng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vài phần đỏ ửng.

- Cẩn thận một chút, đã ngồi thuyền một tháng, mới lên bờ là như thế này đấy, chính ta còn vừa điều chỉnh thoáng một chút.

Lạp Cơ Tư lập tức đỡ nàng, cười nói.

Lâm Gia a một tiếng, sau đó nhắm hai mắt lại, rất nhanh điều chỉnh lại thân hình, một lát sau, vẻ đỏ ửng trên mặt biến mất mới mở mắt, lần này tới Vô song đảo, đại bộ phận đều có thực lực không tầm thường, bởi vì có chiến văn, hơn nữa Lâm Gia nghe nói có thể xem náo nhiệt, lúc này mới cứng rắn xin Khải cho nàng một danh ngạch, kỳ thật đối với Lâm Gia mà nói, lần tham dự này chủ yếu chính là du ngoạn.

- Chúng ta đi thôi.

Thấy mọi người đều đã điều chỉnh tốt, Lâm Dịch mở miệng cười nói.

Mọi người gật đầu, đoàn người liền tiến về phía trước.

Vô song đảo thật lớn, sau khi rời thuyền, một khối rừng cây cực kỳ tươi tốt hiện ra trước mặt mọi người, bất quá chính giữa rừng cây có một con đường, trải lên một lớp đá vụn, xuyên qua con đường mòn đá vụn này, một lát sau, một hồi thanh âm ầm ĩ từ bên trong truyền ra, một lát sau, LÂm Dịch lập tức cảm giác được một loại cảm giác trong sáng rộng mở.

Địa phương lọt vào trong tầm mắt chính là một khối quảng trường cực kỳ rộng lớn, hiển nhiên là vì bốn phía quảng trường có một vòng cầu thang, xem xét chu vi ít nhất hơn vạn mét, từng tầng từng tầng, xem ra, dù dung nạp mấy vạn người xem cũng không phải là vấn đề gì.

Mà xem xét chính giữa đài, thì là một khối lôi đài hình vuông có đường kính hơn ngàn mét, toàn bộ lôi đài đều tạo thành từ một khối nham thạch, chỉ nhìn đã biết rõ sân thi đấu này đã tiêu phí lượng nhân lực và tài lực lớn như thế nào.

Vị trí bọn người Lâm Dịch lúc này đúng là một cửa ra vào ở vị trí trung tâm, mà đối diện bọn người Lâm Dịch, còn có một cửa vào khác, xuyên qua cửa vào, Lâm Dịch có thể chứng kiến những phòng ốc cao lớn, cùng với những dòng người đang đi lại trên đường phố có đá vụn lót đường.

- Nơi này chính là địa phương sẽ cử hành Vô song hội rồi, mà ở đối diện, là khu nghỉ ngơi của tuyển thủ, khu nghỉ ngơi người xem là ở bên kia.

Đã tới đây một lần nên Lạp Cơ Tư rất là quen thuộc, chỉ chỉ về hướng bên trái, Lâm Dịch nhìn theo ngón tay hắn, mơ hồ có thể chứng kiến có rất nhiều nhà lầu cao lớn.

Lúc này ngược lại có không ít người xem trên đài, xem ra địa phương này đã biến thành một nơi nói chuyện yêu đương rồi, nhìn những người ngồi chi chít như sao trên trời trên đài, phần lớn là một nam một nữ ngồi cùng một chỗ, hoặc điềm mật hoặc ngọt ngào, hoặc là xấu hổ cúi đầu nói lời nhẹ nhàng với nhau, khiến Lâm Dịch ngạc nhiên một hồi.

- Bây giờ, phần lớn người xem trên đài chính là đồng lứa thuộc một ít thế lực lớn, không thể không nói, tại một thịnh hội như Vô song hội, mang theo người yêu đến xem cùng, đích thật là một cách nghĩ không tệ.

Lạp Cơ Tư vừa cười vừa nói.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự