Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 310 Thất quốc thất long bài vị chiến (p1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2299 chữ · khoảng 8 phút đọc

Xuất hiện trong phòng của Diệp Âm Trúc đúng là vị Ngân Long công chúa Ly Sát lạnh như băng tuyết.

- Ly Sát? Sao ngươi lại tới đây?

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nhìn vị mỹ nữ Ngân Long tộc ày. Có một đoạn thời gian không thấy, hắn phát hiện, Ly Sát nhìn qua so với lần trước dĩ nhiên tiều tụy đi vài phần. Nhưng khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng lại nhu hòa đi vài phần.

Nhìn kỹ Diệp Âm Trúc, Ly Sát nhàn nhạt nói:

- Là ông nội sai ta tới tìm ngươi, theo ta về Ngân Long thành.

Nàng nói chính là giản khiết như vậy, nhưng tâm của nàng lúc này, lại hoàn toàn bất đồng với trước kia. Nhìn Diệp Âm Trúc, không biết tại sao, nàng phát hiện đôi mắt tím của mình dĩ nhiên không cách nào rời đi. Cùng lần trước gặp mặt thời gian cũng không tính là quá dài, nhưng lúc này, giờ phút này, nàng lại phát hiện, khi mình gặp lại nam nhân anh tuấn này, trong lòng sinh ra một loại tâm tình thỏa mãn.

Khí chất của hắn vẫn ưu nhã như vậy, vẫn là ma pháp bào màu trắng phảng phất vĩnh viễn không thay đổi, chỉ là ánh mắt trong suốt của hắn tựa hồ trở nên thâm thúy rất nhiều, khí tức cũng trở nên càng khó có thể nắm bắt.

- Đi Ngân Long thành? Làm gì? Sẽ không phải là lại muốn khảo nghiệm gì với ta chứ.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói, mặc dù hắn rất không thích địa phương đó, nhưng hắn cũng biết, trước khi mình làm ra cử động gì, Ngân Long thành tuyệt đối sẽ không sinh ra uy hiếp gì với mình.

Ly Sát nhíu nhíu mày,

- Ngươi tựa hồ rất ghi nhớ cừu hận.

Diệp Âm Trúc nói:

- Ta không nên nhớ cừu hận sao? May là ta còn sống, nếu không, ngay cả ghi nhớ cừu hận cũng không có khả năng.

Ly Sát nhìn kỹ Diệp Âm Trúc.

- Vậy ngươi đi hay là không? Đừng quên, ngươi bây giờ đã là một ngoại tịch Ngân Long.

Diệp Âm Trúc bày ra một bộ dáng bất đắc dĩ,

- Đương nhiên phải đi. Ngân Long vương cho gọi, ta như thế nào có thể không đi đây? Ly Sát, có thể tiết lộ trước một chút hay không, ông nội ngươi tìm ta, đến tột cùng là chuyện tốt hay là chuyện xấu?

Ly Sát nhìn Diệp Âm Trúc, nàng vốn định cự tuyệt nghi vấn như vậy, nhưng không biết tại sao, tâm lại đột nhiên mềm nhũn. Cúi đầu nói:

- Nu là chuyện xấu, ta sẽ tìm đến ngươi sao? Đương nhiên, cũng không phải chuyện tốt gì. Ngươi từ trong Ngân Long tộc được rất nhiều lực lượng, cũng nên vì Ngân Long tộc làm một chút. Dù sao, ngươi cũng là một thành viên trong chúng ta.

Diệp Âm Trúc trong mắt toát ra một tia trào phúng.

- Một thành viên trong các ngươi? Có thể chỉ có ngươi mới có thể xem là như vậy. Chờ ta một chút, ta để lại cho bạn cùng phòng một phong thư, hy vọng lần này đi thời gian không quá dài.

Tô Lạp tới thích khách hệ báo cáo, Diệp Âm Trúc cũng không biết nàng bận việc gì, đơn giản viết lại mấy câu, nói cho Tô Lạp mình ra ngoài có việc, sẽ rất mau quay trở về.

- Chúng ta đi.

Quang mang từ thủy tinh cầu màu tím trong nháy mắt bao phủ cả phòng, pháp trận thần kỳ dưới chân lóe sáng, ánh sáng lóe lên, Diệp Âm Trúc đã mang theo Ly Sát tiến vào đặc thù không gian trong truyền tống trận.

Định vị pháp trận tại Ngân Long thành, ngay trong sào huyệt của Đại trưởng lão Ngân Long tộc Hoắc Hoa Đức, cho nên khi Diệp Âm Trúc và Ly Sát mới từ ma pháp trận xuất hiện, hắn đã nhìn thấy thân thể khổng lồ của Hoắc Hoa Đức. Chỉ bất quá, gặp lại Hoắc Hoa Đức lại khiến cho Diệp Âm Trúc trong lòng chấn động.

Lần trước lúc nhìn thấy Hoắc Hoa Đức, lân phiến trên người lão vẫn còn là màu tím, ước chừng có hai phần ba là màu tím, mà lần này gặp lại, Hoắc Hoa Đức đã hoàn toàn là một con rồng màu tím, kỳ dị hơn chính là, thân thể lão tựa hồ trở nên nhỏ một chút. Mà khí tức của lão cũng so với lần trước gặp Diệp Âm Trúc thu liễm rất nhiều. Không biết tại sao, Diệp Âm Trúc ngược lại hiểu được bây giờ Hoắc Hoa Đức nguy hiểm hơn. Trong mơ hồ, từ ngoại hình của Hoắc Hoa Đức hắn hiểu được chút ít.

- Ông nội, Diệp Âm Trúc tới.

Ly Sát vẫn lạnh như băng như trước. cho dù đối mặt với ông nội của mình.

“Oh?” Ngân Long vương Hoắc Hoa Đức lại dương dương mở long mục, ánh mắt lão nhìn qua có chút mê ly, tựa hồ ngủ chưa tỉnh. Chứng kiến Diệp Âm Trúc, cái đầu thật lớn chậm rãi ngẩng lên,

- Hoan nghênh ngươi, ngoại tịch Ngân Long trẻ tuổi.

Diệp Âm Trúc hướng Hoắc Hoa Đức gật đầu,

- Xin chào ngài, Hoắc Hoa Đức trưởng lão. Chẳng biết cho gọi ta có chuyện gì.

Hoắc Hoa Đức nói:

- Lần này tìm ngươi tới, là hy vọng ngươi vì Ngân Long tộc làm một việc, chuẩn xác mà nói, là đại biểu Ngân Long tộc xuất chiến.

- Xuất chiến?

Diệp Âm Trúc tò mò nhìn Hoắc Hoa Đức,

- Ngân Long tộc nhân thủ như rừng, cho dù đối phó ngoại địch, tựa hồ cũng không dùng tới ngoại tịch nhỏ yếu như ta.

Hắn có chút không rõ ý tứ của Hoắc Hoa Đức, chẳng lẽ lão giá này não có vấn đề rồi?

Hoắc Hoa Đức ha ha cười,

- Không nên nghi hoặc, tiểu tử. Ta cũng không có nói sai. Ta đã nghĩ kỹ, ngươi quả thật là người thích hợp nhất.

Diệp Âm Trúc nói:

- Xin trưởng lão nói rõ.

Hoắc Hoa Đức nói:

- Tại Long Khi Nỗ Tư đại lục, bất luận là quốc qua hay là Thất long thành chúng ta, đều có xếp hạng. Ngươi hẳn là biết, mà xếp hạng này, đối với chúng ta mà nói, không chỉ là vinh dự, đồng thời cũng là lực lượng uy hiếp, điểm này ngươi hẳn là hiểu được.

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

- Đúng vậy. Mễ Lan đế quốc thủy chúng là đại lục đệ nhất cường quốc. Mà Ngân Long thành cũng là mạnh nhất trong Thất long thành.

Hoắc Hoa Đức nói:

- Đúng vậy. Nhưng ngươi có biết xếp hạng này là như thế nào?

Diệp Âm Trúc ngạc nhiên nói:

- Chẳng lẽ xếp hạng này không phải căn cứ vào tổng hợp thực lực mà xếp hay sao?

Hoắc Hoa Đức lắc lắc cái đầu thật lớn,

- Đương nhiên không phải. Tổng hợp thực lực? Vậy muốn làm như thế nào tính toán? Thẳng thắn mà nói, từ thực lực mà xem, Ngân Long thành chúng ta kỳ thật yếu hơn Hắc Long thành. Mặc dù cùng giai Ngân Long trên Hắc Long một bậc. Nhưng Ngân Long chúng ta số lượng là ít nhất trong Thất long thành. Chúng ta sở dĩ có thể bảo trì vị trí đứng đầu Thất long thành, phải cảm tạ Mễ Lan đế quốc. Đúng là bởi vì cùng họ hợp tác, chúng ta mới có thể vẫn ngồi yên ổn ở vị trí này.

Nghe xong Hoắc Hoa Đức nói, Diệp Âm Trúc không khỏi trong lòng tràn ngập nghi hoặc, mơ hồ cảm giác được, lần này Ngân Long vương gọi mình tới, sợ rằng cùng việc xếp hạng này có liên quan.

Quả nhiên, Hoắc Hoa Đức tiếp tục nói:

- Vốn bất luận là Thất long thành chúng ta hay là tám quốc gia trên đại lục bây giờ thường xuyên phát sinh chiến tranh. Nhưng là bởi vì Pháp Lam tồn tại, chiến tranh phần lớn chỉ là trò chơi nho nhỏ mà thôi. Pháp lam bởi vì điều hòa thế lực các nơi, cũng để cho uy hiếp lẫn nhau, cứ mười năm sẽ cử hành một lần thất quốc thất long chiến đấu xếp hạng. Trong cuộc chiến xếp hạng, quyết định vị trí các nước và thất long thành chúng ta. Không nên nghi hoặc, tại xếp hạng này, là không có vương quốc nhỏ yếu nhất A Tạp Địch Á. Cho nên mới là thất quốc.

- Pháp lam?

Diệp Âm Trúc trong lòng vừa động, đối với địa phương thần bí này, cũng là nơi phong ấn một không gian vực sâu khác, là nơi có dấu vết của tổ tiên thần long của mình, hắn sớm đã tràn ngập sự hướng tới.

- Hoắc Hoa Đức trưởng lão, có thể xin ngài nói cẩn thận một chút được không.

Hoắc Hoa Đức gật đầu, nói:

- Đương nhiên. Đây là điều ngươi phải hiểu rõ. Nguyên thất quốc thất long xếp hạng chiến, chính là khảo nghiệm khắp nơi tổng hợp thực lực. Cũng là khảo nghiệm năng lực phát triển. Trong đó trọng yếu nhất, chính là loài người cùng Long tộc liên hợp lực lượng. Pháp lam cử hành xếp hạng chiến này, không chỉ vì xếp hạng các quốc gia và long thành thực lực mạnh yếu, đồng thời cũng là cho loài người các ngươi cùng Long tộc chúng ta có sự liên hợp tốt. Từ điểm này mà nói, Pháp Lam là vì tăng cường thực lực cả đại lục chúng ta. Trong xếp hạng chiến này. Nếu chỉ long tộc hoặc loài người một phương cường đại, đều không thể quyết định thắng bại cuối cùng. Quy tắc là như thế này, quốc gia tham gia xếp hạng chiến, đều tự phái ra một đạo quân năm trăm người. Mà chúng ta thất long thành đều tự phái ra hai vị Long tộc. Do Long tộc cùng đồng bọn loài người của mình phối hợp, tạo thành liên quân, cùng với quốc gia của hắn và tổ hợp Long thành tiến hành đấu vòng tròn. Quốc gia chiến thắng cuối cùng, thắng nhiều nhất chính là quán quân cuối cùng. Nếu xếp đầu tiên có hai quốc gia có số lượng thắng giống nhau, vậy, tiến hành đấu chung kết.”

Diệp Âm Trúc đến đây mới hiểu được một chút,

- Ý của ngài là nói, Ngân Long thành cùng Mễ Lan đế quốc liên hợp, tham gia trận chiến thất quốc thất long xếp hạng này sao?

Hoắc Hoa Đức gật đầu, nói:

- Không sai, là như vậy. Trong trận chiến xếp hạng lần trước, chúng ta cùng Mễ Lan đế quốc phối hợp rất tốt, thu được thắng lợi cuối cùng, lực áp Hắc Long thành cùng Lam Địch Á Tư đế quốc, trở thành quốc gia và long thành đều xếp thứ nhất. Lúc này, ta cũng hy vọng các ngươi có thể lấy được thắng lợi. Việc này quan hệ tới vinh dự Ngân Long tộc chúng ta, không cho phép thất bại.

- Chờ một chút. Hoắc Hoa Đức trưởng lão, ý ngài không phải là để cho ta đại biểu Ngân Long tộc xuất chiến chứ?

Diệp Âm Trúc trợn mắt há mồm nhìn Hoắc Hoa Đức.

Hoắc Hoa Đức mỉm cười, nói:

- Không sai, chính là để cho ngươi đại biểu Ngân Long thành. Ta vừa rồi nói qua, ngươi là người thích hợp nhất.

Diệp Âm Trúc giật mình nói:

- Nhưng Mà, Ngân Long thành tùy tiện một vị trưởng thành Ngân Long thực lực so với ta đều cường đại hơn nhiều. Cho dù là một ấu long chưa trưởng thành cũng sẽ không yếu hơn so với ta chứ. Ngài tại sao lại lựa chọn ta?

Hoắc Hoa Đức nói:

- Đây là bởi vì quy tắc thất quốc thất long xếp hạng chiến. Vì triển vọng thực lực tương lai Long thành cùng quốc gia có thể phát triển. Tuổi của những người tham gia có yêu cầu nghiêm khắc, quốc gia phái ra quân đội năm trăm người, tuổi không thể vượt qua hai mươi lăm, mà Long tộc chúng ta phái ra, tuổi không thể vượt qua hai ngàn. Ngươi năm nay chưa đến hai mươi tuổi. Chẳng những phù hợp, hơn nữa bởi vì tuổi quá nhỏ, còn có ưu thế có thể mang theo linh hồn hiến tế của một ma thú tham dự. Cho nên, ngươi tự nhiên là thích hợp nhất, đương nhiên, ta càng thêm coi trọng là cầm khúc của ngươi. Khúc “Long tường thao” của ngươi cơ hồ có thể ảnh hưởng đến tất cả long tộc, khi các ngươi đối mặt long tộc khác, bằng vào thần kỳ cầm khúc đó của ngươi, tuyệt đối có thể ngăn chặn hai con rồng đối phương công kích, như vậy khả năng chiến thắng của chúng ta càng lớn.”

Nghe xong Hoắc Hoa Đức nói, Diệp Âm Trúc không khỏi trầm ngâm một trận, như vậy cũng được, bất quá hắn cũng không muốn cự tuyệt. Pháp lam, vậy là phải tới Pháp lam! Nếu nói trên đại lục có chỗ nào hắn muốn đi nhất, Pháp lam không thể nghi ngờ là xếp hạng đầu tiên.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự