Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 311 Thất quốc thất long bài vị chiến (p2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2348 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hoắc Hoa Đức thấy Diệp Âm Trúc không nói lời nào, sợ hắn lo lắng, vội vàng nói:

- Lần này tham chiến cùng ngươi là Ly Sát, nó có thực lực cực mạnh. Trong Long tộc ở cùng độ tuổi với nó tuyệt đối không thể có người vượt trội hơn. Nó và ngươi lại có linh hồn y phụ, việc phối hợp tác chiến tự nhiên dễ dàng hơn nhiều. Ta với nó sẽ kiếm cho ngươi một con Ma Thú thật mạnh, thông qua linh hồn hiến tế, cho ngươi mang lên chiến đài. Như vậy sẽ nắm chắc phần thắng rồi.

- Linh hồn hiến tế??

Diệp Âm Trúc ngạc nhiên hỏi:

- Phép thuật này không phải là chỉ có ma thú mới tiếp nhận được sao?

Hoắc Hoa Đức hai mắt chợt lóe lên một tia khó hiểu:

- Đừng quên, bây giờ ngươi đã là ngoại tịch Ngân Long. Ta cũgn đã từng nói qua, sau khi trở thành ngoại tộc Ngân Long, ngươi có thể có được một ít năng lực của Long tộc. Linh Hồn hiến tế chính là một trong số những năng lực đó. Dĩ nhiên là với thực lực của ngươi bây giờ, Linh hồn hiến tế cũng chỉ có thể tiến hành với một con ma thú mà thôi, nếu không rất dễ bị phản phệ. Đối với Long tộc mà nói, có rất ít người chịu tiếp nhận phép thuật này, đơn giản là Ma Thú linh hồn hiến tế bị coi khinh. Nhưng lần này là bài vị chiến nên coi như phá lệ một lần. Theo quy định nếu có hai điều long dưới hai nghìn tuổi tham gia thì mới cho phép hỗ trợ thêm một đầu Ma Thú linh hồn hiến tế. Nhưng chuyện này cũng rất hiếm thấy. Dù sao chúng ta cũng là Long tộc tối cường đại. Lần này ngươi vất vả một chút, chúng ta không để ngươi chịu thiệt đâu.

Diệp Âm Trúc tim đập thình thịch, hắn cảm thấy cực kì hưng phấn. Mình cuối cùng cũng đã có thể tiếp nhận Linh Hồn hiến tế sao? Nếu là như vậy, Tử là thần thú mười cấp , có thể tiếp nhận Linh hồn hiến tế với mười con Ma thú khác. Mặt khác đều phải là ma thú của mình để tránh bị phản phệ. Nhưng mà cửu cấp Ma thú có thể tiến hành Linh Hồn hiến tế cũng chỉ có ba con mà thôi.

Đúng vậy! Hoắc Hoa Đức đã đề tỉnh mình một chuyện, Từ khi lập đồng đẳng bổn mạng khế ước với Tử, mình đã không còn là nhân loại thuần túy nữa rồi. Huống chi trong cơ thể mình còn có dòng máu của Tử đang chảy. Từ lần cùng Tử hoàn toàn dung hợp, lực lượng vô hình tăng lên rất nhiều. Bây giờ mình không chỉ có Tử Tinh huyết mạch, còn là ngoại tịch Ngân Long, vậy mình có thể cai quản được bao nhiêu Ma Thú Linh hồn hiến tế đây?

Phải biết rằng thêm một đầu ma thú là tăng thêm một phần thực lực. Thiểm – Lôi hai tên tiểu tử là huyết khế, đương nhiên không tính vào Ma thú linh hồn hiến tế. Thực ra, chân chính lập khế ước với mình cũng chỉ có Tử. Ly Sát là linh hồn y phụ, mình không thể ước thúc được. Quay về nhất định phải tìm Tử hỏi kĩ một phen, mình rốt cuộc là có thể tiếp nhận bao nhiêu đầu Ma Thú linh hồn hiến tế? Ma thú nhiều chút có lẽ sẽ an toàn hơn. Nếu tính toán theo Tử Tinh huyết mạch, ít nhất mình cũng có thể thu phục được mười đầu ma thú. Hoàng Kim Bỉ Mông cũng tốt, Băng Cực Ma Viên cũng được, đều là lựa chọn đúng đắn cả. Nghĩ đến đây, trong mắt Diệp Âm Trúc hiện lên nét hưng phấn khó có thể che dấu.

- Ngươi không phản đối đề nghị của ta chứ?

Hoắc Hoa Đức hỏi Diệp Âm Trúc.

- A? Không, tất nhiên là không rồi. Ta là ngoại tịch Ngân Long đương nhiên phải xuất lực rồi.

Tại sao ta lại phải phản đối chứ? Diệp Âm Trúc trong lòng cười thầm. Nếu mình phản đối mệnh lệnh thì chỉ sợ rằng lão Long này sẽ lập tức trở mặt ah.

Hoắc Hoa Đức mỉm cười, trong mắt tràn ngập vẻ kiêu hãnh:

- Ngươi là một đứa nhỏ rất thông minh. Lần này chỉ cần các ngươi duy trì vị trí đầu tiên, dù bây giờ Thất quốc thất long bài vị chiến cũng đã chẳng còn nhiều ý nghĩa nữa rồi.

Nhìn Long Lân thuần màu tím trên người Hoắc Hoa Đức, Diệp Âm Trúc trong lòng hoàn toàn hiểu rõ. Tử từng nói, Thần thánh cự long chỉ có thể có một con duy nhất. Cho dù chỉ tồn tại ở dạng Linh hồn thì cũng không thể xuất hiện một Thần thánh cự long khác. Nói cho đúng thì là chính mình đã thành toàn cho Hoắc Hoa Đức. Nặc Khắc Hi đã bị giết, linh hồn bị mình phong ấn vào trong Khô Mộc Long Ngâm cầm. Nhờ vậy lão Long vương Hoắc Hoa Đức này mới có thể tiến hóa nhanh hơn.

Nếu mình đoán không sai thì lão Long Hoắc Hoa Đức cũng đã tiến hóa gần đến cảnh giới rồi. Khi Long Lân của hắn hoàn toàn chuyển thành màu trắng nhũ thì tức là một tân Thần thánh cự long sẽ ra đời. Đương nhiên, tương lai hắn cũng sẽ là địch nhân cường đại nhất, cho nên Diệp Âm Trúc tuyệt đối không để lộ ra ý nghĩ ở trong lòng. Bây giờ còn phải chịu khó hòa hõan với hắn một thời gian. Như vậy đối với mình và Tử đều rất có lợi.

Hoắc Hoa Đức tự nhiên không biết những suy tính trong đầu Diệp Âm Trúc, trầm giọng nói:

- Lần này chỉ được phép thắng không thể bại, mấu chốt là ở ngươi. Đương nhiên, khi chiến đấu có thể có một chút nguy hiểm, nhưng cũng sẽ không quá đáng đâu. Trong Thất quốc thất long bài vị chiến, mỗi đội đều xuất ra một kiện thần khí, có thể tùy ý lựa chọn phương thức tranh đấu. Đến khi kết thúc cuộc chiến, mỗi đội sẽ được quyền lựa chọn hai kiện thần khí bất kì theo thứ tự ưu tiên, bài danh càng cao thì càng được ưu tiên chọn trước. Chuyện này cũng giống như trao đổi thần khí vậy. Lần này Long tộc chúng ta xuất ra chỉ là thần khí phẩm chất bình thường. Nếu ngươi có thể trợ giúp Ly Sát và Mễ Thước Lan đế quốc dùng ngôi quán quân thì ta sẽ cho ngươi mượn dùng thần khí đó trong năm năm. Có thần khí trong tay, thực lực của ngươi tăng mạnh như thế nào có lẽ không cần ta phải nói nữa.

Mượn? Diệp Âm Trúc cười thầm trong lòng, lão Long vương này thật quá khinh người, nhưng chuyện thần khí hắn nói cũng không phải là không có lý, thêm một kiện thần khí phòng thân mình cũng sẽ an toàn thêm một chút.

Năm năm sao? Nếu là năm năm nữa thì với thực lực của mình lúc đó, kiện thần khí này cũng chẳng cần dùng đến nữa. Hắn phát hiện, mỗi lần đến Ngân Long tộc, khát vọng tăng cường lực lượng lại tăng thêm một chút, có lẽ là do lão Ngân Long Vương Hoắc Hoa Đức đã không ngừng gây áp lực cho hắn.

- Cám ơn ngài đã tín nhiệm ta. Ta nhất định dốc toàn lực hoàn thành!

Diệp Âm Trúc tỏ vẻ cung kính nói.

Hoắc Hoa Đức hài lòng gật đầu:

- Kiện thần khí nọ đang ở chỗ Ly Sát. Tốt lắm, các ngươi có thể đi được rồi. Thất quốc thất long bài vị chiến còn hai tháng nữa mới diễn ra. Từ lúc này, Ly Sát sẽ đi cùng ngươi. Có nó giúp đỡ tốc độ đề thăng thực lực của ngươi cũng sẽ nhanh hơn một chút. Đồng thời các ngươi cũng có thể tìm hiểu cách phối hợp tốt nhất với năm trăm quân do Mễ Lan đế quốc phái đi. Không nên để thất bại, ta rất chán gét chuyện thất bại!

Nói xong câu cuối cùng, đôi mắt mông lung của Hoắc Hoa Đức chợt mở ra, ánh mắt như hai đạo điện quang chiếu thẳng vào mắt Diệp Âm Trúc. Một tia sát khí băng lãnh mà cường liệt tỏa ra suýt nữa đã kích khởi khí tức của Tử Tinh Bỉ Mông trong người Diệp Âm Trúc. May mà hắn phản ứng kịp thời, lập tức áp chế nó xuống.

Cúi đầu xuống, Diệp Âm Trúc cố không để lộ ra ánh mặt tràn đầy phẫn hận. Hắn biết, đối với Ngân Long vương Hoắc Hoa Đức mà nói, mình chẳng qua cũng chỉ là một công cụ của hắn mà thôi. Hoắc Hoa Đức, ngươi cứ chờ xem,. Nặc Khắc Hi cũng đã từng muốn biến ta thành công cụ giúp hắn củng cố Long vực, kết quả cuối cùng lại thành Cầm hồn của ta. Kết cục của ngươi thế nào, ta cũng rất muốn biết.

Hoắc Hoa Đức hiển nhiên là rất không thích bị quấy rầy. Hắn đã tiến hóa đến thời điểm mấu chốt, trực tiếp ra lệnh cho Ly Sát và Diệp Âm Trúc quay trở về Mễ Lan.

Một lần nữa quay về Kí túc xá, sắc mặt Diệp Âm Trúc đã trở nên âm trầm hơn rất nhiều. Điều khiến hắn bực mình không phải là vì Thất quốc thất long bài vị chiến, lí do chính là thái độ bức bách của Hoắc Hoa Đức. Lần thất quốc thất long bài vị chiến này đối với hắn cũng có thể coi là một chuyện tốt. Chẳng những có thể tìm hiểu được thực lực tuổi trẻ của các quốc gia và các Long thành, ngoài ra còn có cơ hội tiếp cận với Pháp Lam. Đối với việc sau này trợ giúp Đông Long bát tông chống lại Pháp Lam có rất nhiều lợi ích.

Nhưng cảm giác bị lão Long vương lợi dụng quả thật là rất khó chịu. Hắn dễ dàng nhận thấy ánh mắt Hoắc Hoa Đức nhìn mình tràn đầy vẻ khinh khi, miệt thị. Long tộc cao ngạo căn bản không để hắn vào trong mắt, nhưng mà hắn lại không thể phát tiết. loại cảm giác như vậy thử hỏi ai có thể cảm thấy dễ chịu cho nổi đây?

- Ông nội là như thế. Vì lợi ích của Ngân Long thành, ông có thể lợi dụng bất cứ kẻ nào. Làm người đứng đầu thống lĩnh Ngân Long thành từng ấy năm rồi, đừng nói là ngươi mà cho dù là Hoàng đế Tây Nhĩ Duy Áo của Mễ Lan đế quốc, trong mắt ông cũng chỉ là một công cụ lợi dụng không hơn không kém.

Ly Sát đứng ở bên cạnh Diệp Âm Trúc, bình tĩnh nói. Trong giọng nói thậm chí không một chút ba động tình cảm. Mặc dù là có ý an ủi nhưng nghe ra thì lại có chút không tự nhiên.

Nhắm chặt hai mắt, tinh thần lực phóng thích tâm linh thủ hộ, một cỗ khí tức băng lương lập tức tràn xuống áp chế nội tâm đang nổi loạn của hắn, dần bình tĩnh lại. Khi Diệp Âm Trúc mở mắt ra thì đã hoàn toàn khôi phục sự bình thản như trước.

- Cảm ơn người Ly Sát, ta không sao. Yên tâm đi, ta nhất định sẽ hỗ trợ ngươi giành thắng lợi cuối cùng!

Nhìn Ly Sát, Diệp Âm Trúc tươi cười bảo. Nhưng Ly Sát lại cảm giác được hắn không nói thật. Hàn ý lóe lên tận sâu trong đáy mắt Diệp Âm Trúc khiến nàng không khỏi rúng động.

Diệp Âm Trúc đưa tay cầm lấy phong thư viết cho Tô Lạp còn để trên bàn. Đến Ngân Long thành rồi lại trở về đều rất nhanh, thậm chí Tô Lạp còn chưa trở về.

- Ly Sát, ngươi tạm thời ở lại đây, ta còn có một số việc phải xử lí.

Nói rồi đi thẳng ra ngoài.

- Ngươi định làm gì? Chẳng lẽ ngươi không định đi tìm kiếm ma thú cùng ta ưh? Ông nội mặc dù nói rất dễ dàng, nhưng Hắc Long tộc và Kim Long tộc đâu dễ đối phó như vậy? Nếu không có một đầu ma thú cường đại, ai có thể bảo đảm an toàn cho ngươi?

Thanh âm Ly Sát có chút cấp bách.

Diệp Âm Trúc hơi sửng sốt:

- Tìm kiếm ma thú? Ý ngươi là Ma thú linh hồn hiến tế? Ngươi có tính toán gì không?

Ly Sát nói:

- Ta hi vọng có thể giúp ngươi tìm được một con ma thú phòng ngự cấp tám thật cường đại, nhưng muốn để ma thú chấp nhận Linh hồn hiến tế là cực kì khó khăn, nhất là ngươi lại là nhân loại. Trong thời gian hai tháng này, chỉ sợ toàn bộ tâm lực của chúng ta cũng đều tiêu tốn vì chuyện này. Cho nên không thể lãng phí thời gian được. Ngươi mau đem mọi chuyện nói rõ cho học viện rồi theo ra đi. Ta dẫn ngươi đi bắt ma thú.

Diệp Âm Trúc mỉm cười đáp:

- Thật không ngờ, ngươi lại quan tâm đến ta như vậy!

- Ai thèm quan tâm đến ngươi?

Ly Sát giả vờ cả giận nói:

- Điều ta quan tâm là thắng lợi của Ngân Long thành. Ta hi vọng ngươi đừng có nói như vậy với ta nữa.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự