Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 309 Ta là khảo quan (p3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2502 chữ · khoảng 9 phút đọc

- Diệp sư phụ, ta không phục.

Một gã tân sinh thân hình cao lớn mạnh mẽ đứng lên.

- Chỉ bởi vì chúng ta bàn luận và cười, ngài đã cho là chúng ta không thông qua thi kiểm tra Thần Âm sư sao? Ta không phục. Ngài đây là trả thù, mặc dù ta có thể hiểu được sự phẫn nộ của ngài, nhưng xin ngài không nên tước đoạt cơ hội học tập của chúng ta.

Hắn nói xong lập tức được tất cả tân sinh vừa phát ra tiếng cười và bàn luận cầm cự, trong lúc nhất thời tiếng than trách vang lên ồn ào. Có tân sinh thậm chí nói, Diệp Âm Trúc một người thân phận trợ giáo, không có tư cách làm như vậy.

Diệp Âm Trúc đứng trên giữa đài, hắn cũng chưa vội trả lời, chỉ là lẳng lặng nghe đám tân sinh nói, sắc mặt như trước rất bình tĩnh, những tiếng oán trách này thậm chí không cách nào làm ánh mắt trong suốt sinh ra một tia ba động. Sau một hồi lâu, dưới tình huống nhân vật chính thủy chung không mở miệng, trong lễ đường lại yên tĩnh xuống. Tất cả mọi người cùng đợi câu trả lời của Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc nhìn tên tân sinh đứng lên,

- Ngươi nói xong rồi?

- Nói xong hết rồi. Để cho ta đi cũng được, nhưng xin Diệp sư phụ cho chúng ta một giải thích hợp lý.

Tân sinh cao lớn có chút đắc ý, nói như thế nào cũng tính là xuất danh tiếng, nhìn trộm hướng Yên La mười một lam phát mỹ nữ, nhưng hắn lại thất vọng phát hiện, ánh mắt của Yên La các nàng cho tới bây giờ cũng không rời khỏi Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc dùng thanh âm bình tĩnh từ từ nói:

- Các ngươi có ai biết phương châm của Thần Âm sư là cái gì không?

Nghi vấn đột nhiên khiến cho những tân sinh tò mò, bọn họ quả thật không biết, đừng nói tới những nam sinh chưa bao giờ tiếp xúc Thần Âm sư, cho dù là nữ sinh từng học qua Thần Âm sư cũng trả lời không được vấn đề này.

- Cầm… Diệp sư phụ, ta biết.

Yên La đột nhiên mở miệng. Cuối cùng nàng cũng không thốt hai tiếng Cầm đế ra.

Ánh mắt Diệp Âm Trúc chuyển hướng sang Yên La.

- Ngươi nói!

Yên La nhìn Diệp Âm Trúc, vẻ lạnh như băng lúc trước nhất thời hóa thành ôn hòa, trong mắt đẹp quang mang lưu chuyển, dùng thanh câm vững vàng kiên định nói:

- Phương châm của Thần Âm sư là thiện ý, sự hiểu biết, thành ý, chính tâm, tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.

Diệp Âm Trúc trên mặt rốt cục hiện lên vẻ tươi cười, nhất thời khiến ánh mắt không ít nữ đệ tử bên dưới tràn ngập khác thường,

- Không sai. Ngươi nói rất đúng, có lẽ có người sẽ hỏi, Thần Âm sư nói được cái gì trị quốc, bình thiên hạ. Nhưng ta có thể nói cho các ngươi. Thần Âm sư tại phương diện này và những chức nghiệp khác cũng không hề bất đồng. Chức nghiệp gì đều cũng có nhân tài hữu dụng, đối với quốc gia mà nói, đều có thể sinh ra cống hiến. Mà những người vừa rồi bàn luận và cười thì sao? Ta biết, trong số các ngươi, có không ít người cùng con vị kiểm sát trưởng quan kia có mục đích giống nhau. Nhưng ta muốn nói cho các ngươi, người tâm bất chánh, chưa từng tu thân, không thích hợp chức nghiệp Thần Âm sư này.

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, nhìn những nam đệ tử vốn chỉ là muốn đến gần mỹ nữ mà tới, lúc này trong tân sinh không ít ánh mắt đã lộ ra vẻ xấu hổ, không dám trực tiếp nhìn Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc tiếp tục nói:

- Ta là một Thần Âm sư. Ta lựa chọn nhạc khí là cầm. Mỗi một loại nhạc khí, đều có nguyên lý tương thông, ta sẽ nói từ cầm. Cầm, vốn là trị thân, hàm dưỡng tính tình, đè nén dâm đãng, trừ bỏ xa xỉ. Nếu muốn luyện cầm, tất phải nhờ đến tĩnh thất cao trai, hoặc tại lầu cao vắng vẻ, hoặc là bên trong núi vắng, trên nguồn nước khe không bóng người. Phải chờ khi thiên địa thanh hòa, mây tạnh trăng sáng, dâng hương tĩnh tọa, tâm không suy nghĩ, khí huyết bình hòa, mới có thể hợp linh cùng “thần”, hợp diệu cùng “đạo”. Cho nên cổ nhân nói rằng: “Tri âm khó gặp”. Còn nếu không gặp được tri âm,, vậy nên chọn những lúc gió mát trăng thanh, tìm nơi thương tùng quái thạch, dã viên lão hạc, dốc tâm một phen, thì cũng có thể coi như đã không phụ Cầm. Còn nếu muốn dùng Cầm, trước hết y quan phải chỉnh tề, hoặc là hạc sưởng (lễ phục), hoặc là thâm y (áo dài của nhà nho), phải có nghi biểu như cổ nhân mới có thể có được phong phạm của bậc thánh nhân. Sau đó, phải vệ sinh tay, ướp lò hương rồi mới đến bên cạnh, đem cầm đặt lên bàn. Ngồi ở phương vị chính giữa ngũ hành, kiểm tra lại toàn thân một lần, hai tay thong dong nhấc lên, lúc này thân tâm như một. Còn phải biết phân biệt nặng nhẹ, trước sau, phải có thái độ tôn trọng thì mới có hi vọng tốt được.

Nói xong một đoạn này, đại bộ phận ánh mắt nam đệ tử đều trở nên ngốc trệ, ý cảnh của cầm, bọn họ thế nào có khả năng hiểu rõ?

- Muốn lấy Thần Âm sư làm chức nghiệp, đầu tiên phải có thể tâm tĩnh, phải chịu được tịch mịch? Ngay cả một cửa này đều không qua, các ngươi còn có tự giác cần phải lưu lại sao? Bây giờ, người phải rời đi có thể đi. Nếu các ngươi thật sự thích chức nghiệp Thần Âm sư này, một năm sau, ta hy vọng các ngươi có thể thay đổi chính mình, dụng tâm cảm thụ sự ảo diệu của âm nhạc. Một năm sau, vẫn là nơi này, nếu các ngươi có thể làm được “túc kỳ khí, rừng kỳ tâm, hoãn kỳ độ, viễn kỳ thần, tòng vạn lại câu tịch trung linh nhiên âm sanh” *, vậy, các ngươi có thể trở lại. Nhưng bây giờ, các ngươi không thích hợp chức nghiệp Thần Âm sư này.

{(*) = lấy trời làm khí, lấy rừng làm tâm, hòa hoãn độ lượng, thần mở rộng bao la, liền có thế cảm nhận được vạn âm của tự nhiên.

Tâm – Khí – Thần là ba khái niệm phổ biến trong y học phương đông}

Yên tĩnh, trong cả tiểu lễ đường, hoàn toàn rơi vào trong một mảnh yên tĩnh.

Không biết ai là người thứ nhất vỗ tay, ngay sau đó tiếng vỗ tay từ từ lan tràn ra, tiếng vỗ tay này phần lớn là nữ đệ tử, cũng là những người không có tham dự hò hét lúc trước. Diệp Âm Trúc vài câu đơn giản giải thích từ cầm đức, đã hoàn toàn làm cho bọn họ tin phục.

Những tân sinh đã từng bàn luận, cười ầm ĩ tiu nghỉu rời đi, Diệp Âm Trúc để cho bọn họ hiểu được, Thần Âm sư không phải là một chức nghiệp thích hợp để chơi đùa, Thần Âm hệ càng không phải là nơi để bọn họ tới tán gái. Chức nghiệp nào cũng là thần thánh, khi có người nào trong bọn họ có thể hiểu được đạo lý này trở lại Mễ Lan Ma võ học viện, không ai là không trúng tuyển.

Tiểu lễ đường trở nên trống trải rất nhiều, lúc trước hơn một ngàn người, còn thừa không đủ bốn trăm, nhưng Diệp Âm Trúc cũng không thèm để ý. Thần Âm sư, vốn là một chức nghiệp phi thường khó tu luyện, nếu không có cái tâm kiên trì, thiên phú, nghị lực và chuyên chú, thì không có khả năng thành tựu, nếu lãng phí thời gian, không bằng lựa chọn chức nghiệp khác để phát triển, như vậy sẽ rất có tiền đồ. Diệp Âm Trúc để cho đám tân sinh này rời đi, cũng không phải bởi vì bị chọc giận, mà vì chức nghiệp Thần Âm sư này của mình mà lo nghĩ, cũng vì Thần Âm hệ lo nghĩ. Cho nên hắn không thẹn với lương tâm.

Diệp Âm Trúc đi tới cái bàn đặt cây cầm được chuẩn bị từ sớm ngồi xuống, đến đó hắn mới nhìn đến sau bức màn vải dày bên phải đài, Ny Na và Hải Dương đang đứng ở đó nhìn hắn. Ny Na mỉm cười gật đầu, hiển nhiên là đồng ý cách làm của Diệp Âm Trúc, mà Hải Dương nhìn hắn ánh mắt lại chỉ có ôn nhu.

- Những đồng học còn lại đừng khẩn trương. Các ngươi có thể lưu lại, là chứng minh các ngươi ít nhất có cơ sở để chính mình trở thành Thần Âm sư. Kiểm tra tiếp theo rất đơn giản, ta đàn một khúc cầm cho mọi người nghe. Lúc cầm khúc chấm dứt, kiểm tra cũng kết thúc. Hy vọng các ngươi có thể dụng tâm để nghe, cảm thụ hàm nghĩa trong cầm khúc.

Không nói nhiều, quang mang lóe lên, Hải Nguyệt Thanh Huy cầm đã xuất hiện trên bàn. Hai tay phủ dây cầm, vẻ bình tĩnh trên mặt Diệp Âm Trúc biến mất, chỉ có thư hoãn nhu hòa tự nhiên, khí chất ưu nhã cao quý rất dễ dàng khiến thiếu nữ mê muội. Một khúc “Ưu tư” nhẹ vang lên, tiếng đàn rất nhẹ, cũng không có một tia ma pháp lực từ trong cầm khúc phóng thích ra. Với trình độ am hiểu về cầm như hắn, dưới tình huống không chiến đấu, đã không cần bằng vào ma pháp lực để sinh ra ảnh hưởng.

Tiếng đàn uyển chuyển, thản nhiên vang lên, dưới hai tay tám ngón của Diệp Âm Trúc diễn tấu như hành vân lưu thủy, tâm tình của hắn đã hoàn toàn dung nhập trong cầm khúc.

Ny Na kinh ngạc, bởi vì bà phát hiện, Diệp Âm Trúc tại lúc này tựa hồ đã cùng cầm dung làm một thể, người cùng cầm không phân biệt, hồn nhiên như một, tiếng đàn phảng phất như tâm tình của hắn, mà tâm tình của hắn cũng phảng phất như tiếng đàn thể hiện ra.

“Ưu tư” rất ngắn, là một trong những khúc ngắn nhất. Cho nên kiểm tra cũng rất nhanh kết thúc.

Hai tay đè lên dây đàn, dư âm biến mất, Diệp Âm Trúc nhìn những tân sinh dưới đài,

- Chúc mừng tất cả những đệ tử ở lại rơi nước mắt, các ngươi thông qua kiểm tra hôm nay. Bởi vì các ngươi cảm nhận được hàm nghĩ chính thức trong cầm khúc này. Đồng học không rơi nước mắt, nếu còn có hứng thú, xin mời sang năm trở lại.

Nói xong những lời này, Diệp Âm Trúc cũng không dừng lại quá nhiều, thu hồi Hải Nguyệt Thanh Huy, xoay người rời đi.

Lúc này, hắn vui mừng, bởi vì trong những người ngồi đó khóc nhiều nhất, dĩ nhiên là mười một vị lam tinh linh kia.

Ny Na có chút bất đắc dĩ, nhưng bà không thể không thừa nhận, cho dù là chính mình tới tiến hành kiểm tra, cũng quyết không có khả năng làm tốt hơn so với Diệp Âm Trúc.. Nhưng kiểm tra của Diệp Âm Trúc khó khăn thật sự có chút lớn, bởi vì tất cả những đệ tử lưu lại rơi nước mắt, cũng chỉ có hai mươi mốt người. Kể cả mười một lam phát mỹ nữ “đi cửa sau” ở trong đó. Không kể đến mười một người Diệp Âm Trúc mang đến, năm nay nhân số báo danh so với năm ngoái hơn gấp mười lần, nhưng cuối cùng thông qua kiểm tra, so với năm ngoái còn thiếu đi một người.

- Âm Trúc, kiểm tra của ngươi có phải là quá hà khắc hay không?

Diệp Âm Trúc mỉm cười trả lời:

- Không, Ny Na nãi nãi, chẳng lẽ ngài không hy vọng mỗi một Thần Âm sư đi ra từ Thần Âm hệ chúng ta đều là xuất sắc nhất hay sao? Tình huống trước kia ta không biết, nhưng ta nếu đã trở thành một trợ giáo của Thần Âm hệ, ta sẽ vì tốt chất của đệ tử mà phụ trách. Cùng với việc để cho những người không có thiên phú ở Thần Âm hệ lãng phí thời gian, không bằng để bọn họ làm ra lựa chọn khác. Như vậy đối với bọn họ mới là trợ giúp tốt nhất. Không phải sao?

Ny Na tinh quái nhìn chằm chầm vào Diệp Âm Trúc,

- Nhưng người biết, ta thu học phí ít đi bao nhiêu không?

Diệp Âm Trúc cười một cái, hỏi lại:

- Vậy là ngài lo lắng việc đó sao?

Diệp Âm Trúc không có mang Yên La đi, bởi vì hắn hy vọng Yên La các nàng có thể dung nhập tốt đại gia đình Mễ Lan Ma võ học viện này. Chuyện sắp xếp sau đó, tự nhiên để lại cho vị Ny Na hệ chủ nhiệm này lại làm. Hơn nữa, càng trọng yếu chính là, Ny Na mang theo các nàng đi chọn lựa nhạc khí thích hợp. Diệp Âm Trúc sẽ không đi, chọn lựa nhạc khí là những Lam tinh linh tự mình lựa chọn, chỉ có nhạc khí do chính mình lựa chọn, các nàng mới có thể càng thêm trân trọng.

Khi Diệp Âm Trúc trở lại phòng trọ, hắn kinh ngạc phát hiện, trong phòng có một vị khách nhân ngoài ý liệu. Tóc dài màu bạc, đôi mắt màu tím, thân hình thon dài, ánh mắt lạnh như băng. Đây hết thảy làm hắn lại muốn nổi lên khúc cầm mà hắn từng biểu diễn qua - “Khuynh thành”.

Phương bắc hữu giai nhân,

tuyệt thế mà độc lập.

Nhất tiếu khuynh nhân thành,

tái tiếu khuynh nhân quốc.

Trữ bất tri khuynh thành dữ khuynh quốc?

Giai nhân tái nan đắc.

Dịch:

Phương bắc có giai nhân,

Cô đơn sống một mình

Nở nụ cười xiêu thành

Thêm lần cười đổ nước

Dù khuynh thành ai biết

Giai nhân khó tìm.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự