Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 244 Hợp tấu,Hải Dương tiến hóa (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2256 chữ · khoảng 8 phút đọc

Thời gian tu luyện luôn trôi qua rất nhanh, Diệp Âm Trúc sau khi vận chuyển chân khí ba vòng chu thiên, rốt cục cũng lại cảm giác được khí tức trúc đấu khí ba động, tinh thần hắn phát hiện có người từ bên ngoài bước vào.

Hít một hơi thật sâu, vất vả ngưng tụ trúc đấu khí vào trong đan điền, Diệp Âm Trúc mở hai mắt ra.

Người bước vào là Hải Dương. Lúc này, bên ngoài sắc trời đã chập choạng tối. Vì chỉ có hai người bọn họ, Hải Dương không đeo tấm mạng làm bằng da hải báo, lộ ra một dung nhan kiều diễm lộng lẫy. Lúc này, nàng đang cầm trong tay một cái chén lớn, bộ dáng cực kỳ chuyên chú, cẩn thận.

-Hải Dương, ngươi tiều tụy đi nhiều

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng có chút tái nhợt, Diệp Âm Trúc cũng thấy ấm áp trong lòng. Ngày qua ngày, đều là nàng chiếu cố mình. Bất luận thân thể hay tinh thần mệt mỏi, cô cháu gái Nguyên soái chưa từng trải sự đời này thủy chung không một câu oán hận, trước sau vẫn thủ hộ bên cạnh mình. Tình nghĩa như vậy, Diệp Âm Trúc lẽ nào lại không hiểu?

-Âm Trúc, ngươi đỡ hơn chưa? Nơi này không có gì đặc biệt cả, Tử sai Cách Lạp Tây Tư ra ngoài băng hải bắt về mấy con cá, ta làm canh chua cá cho ngươi ăn, không biết ăn có ngon không nữa.

Nói xong những lời này, Hải Dương không nhịn được, khuôn mặt đỏ lựng lên. Nàng còn chưa nói, đây là lần đầu tiên nàng nấu cơm.

Lời Diệp Âm Trúc bật thốt lên:

-Nhất định ăn sẽ rất ngon.

Hải Dương mỉm cười, nhẹ nhàng ngồi xuống bên người Diệp Âm Trúc

-Ngươi còn chưa ăn, làm sao biết ngon hay dở thế nào?

Diệp Âm Trúc ngồi dậy, nói:

-Chỉ cần là ngươi nấu, nhất định là ngon.

Khuôn mặt Hải Dương càng đỏ hơn vài phần, nhưng cảm giác vui mừng này đã xóa đi tất cả những mệt mỏi trong mấy ngày qua.

-Vậy ngươi nhanh ăn đi. Ăn nhiều vào, thân thể mới có thể khôi phục nhanh hơn.

Diệp Âm Trúc gật đầu, hai tay muốn đưa ra để nhận bát canh, Hải Dương vội hỏi:

-Ngươi thân thể còn yếu, ta đút ngươi nha.

Bốn chữ cuối cùng, nàng cơ hồ chỉ nhấp môi, may là bây giờ sắc trời đã tương đối tối, nếu không Diệp Âm Trúc nhất định có thể phát hiện nàng càng lúc càng ngượng ngùng.

-Cái này, sao có thể như thế được.

Diệp Âm Trúc có chút xấu hổ, trống ngực đập liên hồi với tốc độ càng lúc càng tăng.

Hải Dương khe khẽ lắc đầu. Nàng không nói gì nữa, trên tay quang mang chợt lóe, từ không gian giới chỉ của nàng xuất hiện một cái thìa bạc tinh xảo. Nữ tử ra ngoài, đồ dùng mang theo dường như đầy đủ tất cả mọi thứ. Hơn nữa lại có phương tiện như không gian giới chỉ càng thuận lợi hơn. Cái chén và cái muỗng trong tay nàng đều là mang theo từ trước đến giờ, cuối cùng cũng đã có chỗ diệu dụng.

Cẩn thận múc một muỗng canh cá, khe khẽ hé miệng thổi, lại dùng môi của mình dò xét độ nóng, rồi Hải Dương mới đưa chén canh cá đến gần miệng Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc cũng hé miệng, đem canh cá nuốt xuống, thực chất là chẳng cảm giác được mùi vị gì cả. Không phải canh cá không ngon, mà bởi vì ánh mắt hắn lúc này hoàn toàn chú ý đến khuôn mặt Hải Dương.

-Hải Dương, ngươi thật đẹp.

Hải Dương có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn hắn, nàng không nghĩ tới Diệp Âm Trúc sẽ nói ra những lời ngọt ngào như vậy vào lúc này. Nhẹ giọng nàng nói:

-Ngươi bây giờ mới phát hiện ra sao? Cho dù đẹp, cái đẹp của ta cũng chỉ thuộc về một mình ngươi mà thôi.

Diệp Âm Trúc nói ra những lời ngọt ngào đó, kỳ thật cũng không phải bởi dung mạo Hải Dương xinh đẹp. Mà bởi vì khi nàng chính tay đút canh cá cho mình bộ dạng chuyên chú động lòng người. Lông mi cao vút khe khẽ rung động, mặc dù dung nhan ngư ngọc không tỳ vết, nhưng chân chính xúc động trái tim Diệp Âm Trúc lại là sự ôn nhu của nàng. Ngoại trừ hắn, ai biết Hải Dương bề ngoài lạnh như băng, mà bên trong ôn nhu ấm áp thế này?

Một ngụm rồi lại một ngụm, hắn uống bát canh cá của Hải Dương, mặc dù mùi vị so với những bát canh cá trước kia hắn đã uống qua thua xa, nhưng hải ngư tươi ngon cùng tình ý sâu đậm của Hải Dương làm Diệp Âm Trúc cảm giác được đây rõ ràng là bát canh cá ngon nhất mà mình được ăn từ khi sinh ra đến giờ.

Uống cạn một bát canh cá lớn, Diệp Âm Trúc cảm giác trong bụng mình có một chất lỏng ấm ấm, đem đến cảm giác thoải mái không nói nên lời, tinh thần nhất thời khôi phục vài phần

-Ăn rất ngon, Hải Dương, cám ơn ngươi.

Hải Dương mỉm cười lắc đầu

-Không cần cảm ơn, đỡ hơn chưa?

Diệp Âm Trúc nói:

-Ngươi cũng ăn chút gì đi mới được. Ngươi đã ăn gì chưa?

Hải Dương sửng sờ, nàng chợt nhớ ra mình vì chuyên chú đút Diệp Âm Trúc ăn canh cá, chính mình còn chưa ăn xong. Nàng không muốn dối Diệp Âm Trúc, khe khẽ lắc đầu.

Diệp Âm Trúc nhíu mày

-Ngươi sao lại làm như vậy? Phải ăn cái gì đi! Ngươi không phải nói chiếu cố ta sao? Nếu ngươi ngã bệnh làm sao có thể chiếu cố ta đây? Nhanh đi ăn một chút gì đi.

Hải Dương gật đầu, do dự một chút mới thấp giọng nói:

-Âm Trúc, ta đi ăn một chút, ngươi có thể đáp ứng ta một chuyện không?

Diệp Âm Trúc hỏi:

-Chuyện gì?

Hải Dương chần chờ một hồi, mới dùng hết can đảm cất tiếng:

-Chúng ta mang đến không nhiều trướng bồng lắm. Trước kia đều là đang ở trong sơn động. Tại băng quyển trướng bồng không đủ. Khi trước vì chiếu cố ngươi, ta đều nghỉ tại trướng bồng này. Ta, buổi tối ta không có chỗ ở, ngươi có thể để ta ở đây với ngươi không? Ta chỉ minh tưởng một bên thôi.

Thu hết dũng khí nói xong mấy lời này, Hải Dương ngượng ngùng không dám ngẩng đầu lên.

Nhìn bộ dạng đáng thương của nàng, Diệp Âm Trúc trong lòng nhất thời rung động

-Đương nhiên có thể. Đây là vinh hạnh của ta.

Hải Dương thật sự rất sợ Diệp Âm Trúc cự tuyệt mình. Nghe hắn đáp ứng, lúc này mới thở phào một hơi, có chút hưng phấn nói:

-Ta sẽ nhanh quay lại.

Vừa nói xong, nàng đã chạy ra ngoài.

Diệp Âm Trúc nhìn theo bóng nàng rời đi, hô với theo:

-Ăn nhiều vào nha.

Thời gian Hải Dương ăn cơm so với Diệp Âm Trúc tưởng tượng ngăn hơn nhiều lắm. Khi nàng trở lại trướng bồng, không biết bởi vì Diệp Âm Trúc hay là bởi vì ăn no, sắc mặt nhìn hồi phục rất nhiều. Ít nhất vẻ tái nhợt đã thay bằng sắc đỏ nhàn nhạt,, dung nhan xinh đẹp như tô phấn nhìn qua vừa đáng yêu vừa nhu mì.

Diệp Âm Trúc dịch người qua, nhường cho Hải Dương một khoảng trống. Trướng bồng của hai người cũng không lớn, sau khi Hải Dương ngồi xuống, hai người cơ hồ nghe rõ hơi thở của nhau.

-Sao quay lại nhanh thế, ngươi ăn no chưa?

Diệp Âm Trúc hỏi.

Hải Dương nhu thuận gật đầu

-Ăn no rồi.

Ánh mắt nhu hòa nhẹ nhàng nhìn Diệp Âm Trúc, hơi thở có phần vội vã.

-Nơi này thật sự rất an tĩnh. Nếu không phải bởi vì môi trường chung quanh quá lạnh, cũng có thể sống ở đây. Đáng tiếc sinh mệnh khí tức quá ít, thiếu đi màu xanh biếc của thực vật, kết cục làm mọi người không thoải mái.

Không biết tại sao nhìn dung nhan Hải Dương xinh đẹp, Diệp Âm Trúc nhớ tới mẫu thân, cũng tự nhiên nhớ tới Bích Không Hải. Nơi đó tràn ngập sinh cơ của cây trúc, có nhiều tiểu động vật đáng yêu, còn có trúc ốc và thân nhân của mình, không biết ba ba đã về đến nhà chưa, mụ mụ và hai vị gia gia có khỏe không?

Nhìn quang mang trong mắt Diệp Âm Trúc, Hải Dương nhẹ giọng hỏi:

-Ngươi đang suy nghĩ cái gì thế?

Diệp Âm Trúc ý tứ trả lời:

-Nhớ nhà. Ta đang nhớ Bích Không Hải, nơi ta sinh ra và lớn lên.

-Bích Không Hải? Cái tên rất đẹp, ta nghĩ, nhất định là một nơi rất đẹp.

Hải Dương trong mắt toát ra một tia mong chờ.

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

-Đúng vậy! Nơi đó rất đẹp, chỉ là không náo nhiệt. Bích Không Hải thật ra là một mảnh rừng trúc, màu xanh vô tận như hải dương.

Hải Dương cười khúc khích, nói:

-Có cơ hội ta cũng muốn xem tận mắt thế nào là biến thành bích lục vô tận đây?

Diệp Âm Trúc sửng sốt, trong nháy mắt hiểu được ý tứ của nàng. Trên mặt nhất thời tươi cười hơn vài phần. Trong đầu hồi tưởng lại lúc đầu mẫu thân nói qua. Nếu có một ngày, mình có thích nữ hài tử nào, thì mang về cho mẹ xem. Có gì đó bất thường tràn ngập trong lòng, ánh mắt hắn cũng trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

-Âm Trúc, thật hâm mộ ngươi. Ta nghĩ ngươi nhất định có một gia đình hòa thuận.

Hải Dương trong mắt đột nhiên vài phần bi thương, nhìn đáng yêu kinh người.

Diệp Âm Trúc vuốt cằm nói:

-Ba ba, mụ mụ và hai vị gia gia, từ trước khi ta ra đời đến nay bọn họ đều sống ở Bích Không Hải. Bởi vì từ nhỏ ta theo Tần gia gia luyện cầm, ta và ba ba mụ mụ bọn họ rất ít ở cùng một chỗ. Chỉ là tới rồi đi, Bích Không Hải một năm chúng ta mới gặp nhau một lần. Nhưng ta biết, bọn họ rất thương ta. Lúc trước ít ở cùng ta, chỉ là vì sợ chậm trễ ta luyện cầm mà thôi."

Hải Dương có chút cúi đầu

-Ta không có cha mẹ, từ khi ta biết nghĩ đã không có cha mẹ. Nghe ông nội nói, bọn họ sinh hạ ta không lâu, bởi vì hắc long cùng ngân long đánh nhau mà chết, ta cũng là khi đó bị hắc long tộc hủ thực ma chú xâm nhập, mà mất đi dung nhan vốn có. Nếu không có ngươi trợ giúp, chỉ sợ ta bây giờ vẫn còn là cô gái xấu xí nhất thần âm hệ.

-Không, ngươi không phải. Cho dù không có ta trợ giúp, ngươi cũng tuyệt sẽ không là cô gái xấu xí nhất.

Diệp Âm Trúc khẩn thiết nói:

-Hải Dương, phán định một người đẹp xấu không chỉ là bề ngoài. Bề ngoài chỉ là đại biểu bởi dung nhan, còn chữ mỹ này hàm nghĩa chân chính rất rộng. Ít nhất ta cho rằng, dung nhan so sánh với nội tâm, nội tâm càng quan trọng hơn. Ví như Tô Lạp, Tô Lạp tướng mạo không anh tuấn, tài năng cũng không xuất chúng. Nhưng ta trước sau vẫn cho rằng, hắn có một trái tim rất đẹp. Ở cùng một chỗ với hắn, luôn có cảm giác rất thoải mái.

Hải Dương trong mắt hiện lên một tia cảm động

-Tô Lạp sao? Âm Trúc. Sợ rằng đại đa số người có cảm giác về hắn không giống với ngươi.

Diệp Âm Trúc có chút kinh ngạc nói:

-Tại sao?

Hải Dương nói:

-Ít nhất chính ta cũng thấy Tô Lạp với mọi người là một người lạnh lùng. Chỉ có khi ở bên cạnh ngươi, khí tức của hắn mới có biến hóa, còn bất luận hắn đối mặt kẻ nào, cho dù là đối mặt Hương Loan học tả xinh đẹp, thần sắc của hắn cũng không xuất hiện một chút biến hóa. Phải biết rằng, Hương Loan học tả là đệ nhất mỹ nữ của Mễ Lan ma võ học viện chúng ta a! Cơ hồ chỉ cần là nam nhân sẽ vì vẻ xinh đẹp của nàng mà động tâm. Cho dù là ngươi cũng không ngoại lệ a. Ta còn nhớ kỹ, lần đầu tiên ngươi thấy nàng, ánh mắt rõ ràng có biến hóa, bất quá ánh mắt ngươi chỉ có thưởng thức và cảm thán, cũng không có ý gì khác. Nhưng Tô Lạp lại không thế, khi hắn nhìn Hương Loan, trong sâu thẳm ánh mắt vẫn băng lãnh như xưa, thậm chí, thậm chí có vài phần chết chóc.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự