Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 245 Hợp tấu,Hải Dương tiến hóa (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2164 chữ · khoảng 7 phút đọc

Nghe Hải Dương nói, Diệp Âm Trúc trầm mặc, trong đầu nhớ lại những khi mình và Tô Lạp ở một chỗ. Quả thật, trong kí ức, Tô Lạp ngoại trừ những khi ở bên cạnh mình khí tức rất nhu hòa, còn đối với những người khác, thần sắc hắn rất lạnh nhạt, tựa hồ không gì có thể khiến hắn quan tâm. Nhớ lại khi trước đại chiến chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư biểu hiện vào thời khắc tối hậu của Tô Lạp khiến cảm giác của Diệp Âm Trúc với người bạn chí thân quen thuộc này nhất thời trở nên thần bí thêm vài phần.

Mỉm cười, Hải Dương nói:

-Có vẻ thần bí đây? Nhưng thật ra cũng bình thường, Tô Lạp dù sao cũng là thích khách.

Diệp Âm Trúc khe khẽ gật đầu

-Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, Tô Lạp cũng có. Ta cũng không muốn biết chuyện thần bí của hắn. Ta chỉ cần biết hắn là người như thế nào là đủ rồi.

-Âm Trúc, ngươi có mệt không? Vừa tỉnh lại không lâu, đừng nói nhiều qua. Ngươi ngủ đi.

Hải Dương ân cần.

Nghe được những lời êm ái này, Diệp Âm Trúc vô ý nhìn vào đùi Hải Dương lấp ló dưới quần, nhớ tới khi mình tỉnh lại đã cảm nhận được sự đàn hồi của nó, trong đầu nhất thời nhớ lại thân thể hoàn mĩ mềm mại khi Hải Dương trị bệnh.

Hải Dương bị hắn nhìn mặt đỏ lên, thầm nghĩ, ánh mắt Âm Trúc sao lại sỗ sàng như thế. Hít một hơi sâu, nàng biết, đây là cơ hội tốt nhất cho mình tiếp cận Âm Trúc, nếu đã sớm có quyết định, thì phải nhanh chóng ra tay mới được. Hương Loan từng nói qua, nam tử xuất sắc như Diệp Âm Trúc, sau này phụ nữ thích hắn nhất định không ít. Mà hắn tâm địa đơn thuần, một khi bị người khác đắc thủ trước, sợ rằng mình một chút cơ hội cũng không có.

Nghĩ tới đây, Hải Dương cắn răng, nhẹ giọng:

-Nơi này không có gối đầu, hay là ngươi gối đầu lên đùi ta ngủ đi, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút

Nói ra những lời này, khuôn mặt xinh đẹp của nàng đã cúi thấp đến độ muốn ẩn vào trong bộ ngực sữa, tiếng nói lí nhí không thể nghe nổi.

-Ách ……

Diệp Âm Trúc trong lòng nhất thời nóng như lửa đốt, chuyện nam nữ mặc dù hắn đã không như trước cái gì cũng mờ mịt không hiểu, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là chút vỏ bên ngoài, với hảo cảm của Hải Dương thì rõ ràng đã biết không cần nghi ngờ, nhưng mình sao có thể xâm phạm một nữ tử chứ.

-Không, không cần đâu. Hải Dương, ta không mệt lắm, hay ta dạy ngươi một khúc đàn nhé. Mấy ngày nay ngươi chiếu cố ta, thân thể mệt mỏi không ít, học khúc đàn này, đối với sự khôi phục của ngươi và mọi người đều có tác dụng không nhỏ. Ta cũng sẽ phục hồi như cũ nhanh hơn.

Thấy ánh mắt Diệp Âm Trúc không dám nhìn mình, trong lòng Hải Dương có chút thất vọng. Nhưng nàng dù sao cũng là nữ nhi, nói ra câu nói vừa rồi đã là dùng hết dũng khí, lúc này Diệp Âm Trúc tránh đi, mặc dù có chút thất vọng, nhưng phần đa là cảm thấy như trút được gánh nặng. Nàng dù sao cũng là một cô gái tâm hồn thuần khiết, vẻ ngượng ngùng vẫn còn chiếm vị trí chủ đạo.

-Khúc gì đây? Ta gặp bao giờ chưa?

Hải Dương có chút tò mò hỏi. Nàng từ nhỏ học cổ tranh, ông nội nàng Tây Đa Phu cũng chưa bao giờ bắt buộc nàng làm cái gì, mọi thứ đều do nàng. Mặt tạo nghệ trong âm nhạc của nàng còn xa mới bằng Diệp Âm Trúc đã khắc sâu bao nhạc lý, nhạc khúc, tuy nhiên đại đa số cổ khúc nàng đều đã nghe qua, chỉ là cần Diệp Âm Trúc dạy nàng ý cảnh và tâm tình của khúc nhạc.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, lắc đầu, nói:

-Thủ khúc này ngươi có thể sẽ không biết đâu, tên là “Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc”. Uy lực của nhạc khúc nếu được phát huy, có thể khiến tâm hồn người khác trở nên bình thản, tiềm lực thân thể được kích thích nhẹ nhàng có thể dễ dàng phát huy, thay đổi hết thảy tình trạng thân thể. Cho dù không có bị thương mà nghe xong, với thân thể cũng có lợi lớn. Tác dụng bồi nguyên dùng để phụ trợ người khác tu luyện là tốt nhất.

Hải Dương có chút kinh ngạc nói:

-Có nhạc khúc như vậy sao, ta muốn học.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, trong tay quang mang chợt lóe, Đại Thánh Di Âm cầm đã xuất hiện trên tay, hắn điều chỉnh tư thế ngồi một chút, lại khe khẽ dạo đàn, nói:

-Tinh thần lực của ta khôi phục cũng chưa nhiều lắm. Ta trước hết đạn tấu một lần toàn bộ nhạc khúc cho ngươi nghe. Sau đó sẽ phân đoạn dạy ngươi khúc đàn, cuối cùng ta sẽ cùng ngươi tìm cảm giác địch thực của nhạc khúc.

Hải Dương gật đầu, ánh mắt đầy nghiêm túc chờ đợi. Với cầm khúc của Diệp Âm Trúc, trong lòng nàng bội phục. Ít nhất trong những thần âm sư nàng từng thấy qua, kể cả Ny Na, không có ai âm nhạc tạo nghệ có thể vượt qua Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, hai tay nhẹ nhàng khảy đàn

-Ta không biết cổ tranh các ngươi có giống như cầm hay không. Ít nhất với cổ cầm chúng ta mà nói, mỗi cây cổ cầm đều không giống nhau, đều có lịch sử sâu xa bất đồng. Cho nên, khi diễn tấu các nhạc khúc khác nhau, dùng cổ cầm khác nhau sẽ sinh ra hiệu quả không giống nhau. Mỗi một cầm khúc, đều có một cây cổ cầm thích hợp nhất với nó. Nếu sau này có cơ hội, ngươi có thể tại phương diện này nghiên cứu cổ tranh, có lẽ sẽ diễn tấu hiệu quả hơn.

Khe khẽ dạo đàn, Diệp Âm Trúc mặc dù thân thể hư nhược, nhưng khi ánh mắt hắn nhìn vào cây đàn, Hải Dương có thể cảm giác rõ ràng khí tức của hắn cùng cổ cầm hoàn toàn dung hợp làm một thể, vừa ưu nhã, vừa trầm tĩnh.

Diệp Âm Trúc khẽ thở dài:

-Phong dương chi đồng, không tang chi tài, phượng minh thu nguyệt, hạc vũ dao thai. Với các cổ cầm, nói về có đủ cửu đức, chỉ có Đại Thánh Di Âm cầm, cho nên nó cũng là dùng để diễn tấu trị liệu cầm khúc hiệu quả tốt nhất.

Hải Dương có chút suy nghĩ nói:

-Ta trước kia cũng xem qua một ít điển tịch về cổ cầm. Cầm có cửu đức, là chín loại âm sắc, phân biệt là kỳ, cổ, thấu, nhuận, tĩnh, viên, quân, thanh, phương. Gồm đủ cửu đức, nói như vậy, Đại Thánh Di Âm cầm này hẳn là tốt nhất ở phương diện cân bằng giữa cửu đức.

Trong mắt Diệp Âm Trúc toát ra một tia tán dương, khẽ vuốt cằm đồng thời bắt đầu diễn tấu. Ngón cái, ngón trỏ tay trái án đào, là dáng minh cưu hoán vũ (chim hót gọi mưa). Ngón giữa, ngón áp út tay phải chụm lại, là thế u cốc lưu tuyền (suối chảy trong khe), bắt đầu đàn. Tiếng đàn hàm súc phiêu đãng cất lên, chỉ pháp bất động thanh sắc khống chế khi nhanh khi chậm, giai điệu mềm mại trầm thấp, đem cửu đức của cầm diễn đạt đến lâm li bất tận.

Đại Thánh Di Âm cầm, trong tay Diệp Âm Trúc đạn tấu, khí tức thanh khiết hoàn mỹ bộc lộ, cây đàn chết như sống lại trong âm vận trầm bổng, làm Hải Dương nhất thời chìm trong ý cảnh hoàn mỹ. Giai điệu nhu hòa mượt mà hoán tỉnh sinh cơ nguyên thủy nhất trong cơ thể nàng, tánh mạng lực từ gót chân theo các nguyên tố trong không khí đang ba động theo điệu nhạc mà thấm vào.

Một tia khí tức ấm áp xuất hiện trong cơ thể, thong thả vận chuyển, sự mệt mỏi cả ngày tựa hồ lặng lẽ biến mất, Hải Dương hồn nhiên không hề biết thân thể mình đang trở nên thư thái. Cũng là thần âm sư nên sau khi lắng nghe cầm khúc tuyệt vời này, tinh thần lực nàng đã tăng lên rất nhiều, đối với những lý giải về cầm khúc của Diệp Âm Trúc trước kia càng thêm khắc sâu vào trái tim nàng.

Khi dư âm cuối cùng vang lên, hai mắt đang khép hờ của Diệp Âm Trúc lại một lần nữa mở ra, hai tay từ từ giơ lên, nhẹ buông một phím đàn, một chút dư âm dừng lại hẳn. Trán hắn lấm tấm mồ hôi. Dù sao hắn cũng vừa mới tỉnh lại, tinh thần và thể lực đều còn lâu mới khôi phục. Nhưng hắn phát hiện ra, mặc dù ra mồ hôi, nhưng tự mình một chút cảm giác uể oải cũng không có. Trong cơ thể, trúc đấu khí tựa hồ do tác dụng của bồi nguyên tĩnh tâm khúc khôi phục lại một ít, ngay cả tinh thần lực cũng trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

-Cầm khúc nhu hòa hay quá, là nhạc khúc thoải mái nhất mà ta từng nghe qua.

Hải Dương dù sao cũng là thanh cấp ma đạo sĩ, khi cầm khúc chấm dứt, nàng rất nhanh khôi phục lại, lúc này trong đầu mới xuất hiện cảm giác toàn thân thư sướng. Nàng suýt nữa kêu lên. Nàng phát hiện mỗi một bộ phận trên thân thể mình đều thoải mái, trong lòng thậm chí sinh cơ bừng bừng trỗi dậy, sảng khoái đến độ nói không nên lời.

-Âm Trúc, nhanh dạy ta đi.

Hải Dương có chút vội vã không đợi được đã dùng cổ tranh đàn.

Cổ cầm và cổ tranh, căn bản có rất nhiều khúc nhạc khác nhau nhưng có cùng công hiệu. Mặc dù Diệp Âm Trúc học cầm, nhưng hắn chỉ cần đem cách dùng âm luật của bồi nguyên tĩnh tâm khúc nói cho Hải Dương, là hoàn toàn có thể dạy nàng đạn tấu.

Hải Dương cũng không làm cho Diệp Âm Trúc thất vọng. Là Mễ Lan ma võ học viện thần âm sư có thiên phú tốt nhất trước khi Diệp Âm Trúc xuất hiện, một khúc đàn không ngắn như “Bồi nguyên tĩnh tâm khúc”, nàng cũng chỉ cần thời gian không tới hai giờ là học xong. Đương nhiên, chỉ là học xong âm vận mà thôi.

Một mình đạn tấu lại một lần, Hải Dương hai tay để lên đàn, khẽ thở dài:

-Xem ra, cổ tranh vẫn không bằng cổ cầm, mặc dù khúc nhạc nghe cũng không sai, nhưng ta lại thủy chung tìm không được cảm giác lúc nãy, tựa hồ đây chỉ là một nhạc khúc bình thường mà thôi.

Diệp Âm Trúc mỉm cười. Nói:

-Đừng gấp, từ từ thôi. Thật ra, mỗi một loại nhạc khí đều ngang hàng cả, cũng không có phân ra cao thấp, đều có lai lịch sâu xa của chúng. Cổ tranh không thể so với cổ cầm bất quá là ở tính trầm ổn, còn ở khả năng chiếm lấy lòng người cổ tranh mạnh hơn. Nếu ngươi đối với âm nhạc lý giải giống như ta, vậy, khi chúng ta cùng diễn tấu một nhạc khúc có tính công kích thì cổ tranh của ngươi uy lực hơn hẳn cổ cầm của ta.

Hải Dương cười khổ nói:

-Ta đối với nhạc khúc lý giải mà muốn đuổi kịp ngươi, sợ rằng đời này không có khả năng.

Diệp Âm Trúc nghiêm mặt nói:

-Không nên coi thường bản thân, nỗ lực càng nhiều, thu lại càng lớn, không cố gắng, ngươi làm sao biết mình không được. Muốn thực sự lý giải được thâm ý của nhạc khúc, đầu tiên chính mình phải tự tin. Không ngừng cố gắng trải nghiệm, dùng toàn bộ trái tim mình mà cảm nhận, bất luận là ai cũng có cơ hội. Ngươi hiểu không?

Nhìn thần sắc Diệp Âm Trúc đột nhiên trở nên trịnh trọng, Hải Dương thu lại vẻ mặt tươi cười, ngồi thẳng người dậy, nói:

-Ta biết rồi, cám ơn ngươi, Âm Trúc.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự