Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 243 Chiến tranh cự thú Kê Lặc (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1781 chữ · khoảng 6 phút đọc

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

-Khó trách ta cảm giác được đấu khí và tinh thần lực của mình đều có tăng tiến nhất định, nhất là đấu khí. Đáng tiếc bây giờ năng lực không có, nếu không có thể biết mình đã đạt đến cấp bậc nào rồi. Lần này chúng ta đến cực bắc hoang nguyên, mặc dù bỏ ra không ít công sức, nhưng thu hoạch cũng không tệ. Có Cách Lạp Tây Tư thập cấp ma thú cường đại như vậy, chuyện ngươi trở thành vua của thú nhân chỉ còn là chuyện ngày một ngày hai.

Nghe Diệp Âm Trúc nói xong, Tử chẳng những không hưng phấn ngược lại toát ra một tia cười khổ

-Không dễ dàng thế đâu. Sau khi mọi chuyện xảy ra, ta mới phát hiện, Cách Lạp Tây Tư đối với chúng ta mà nói, chẳng giúp đỡ được gì đâu.

-A?

Diệp Âm Trúc nghi ngờ nhìn Tử. Thực lực Cách Lạp Tây Tư chính hắn đã tận mắt thấy qua. Bọn họ nhiều người như vậy vây công, cuối cùng phải dùng mưu lừa mới thần phục được chiến tranh cự thú, là thập cấp ma thú a! Hắn không hiểu tại sao Tử nói Cách Lạp Tây Tư vô dụng.

Tử cười khổ nói:

-Ngươi nghe ta giải thích sẽ hiểu thôi. Mấy ngày nay, ngươi hôn mê, ta có hỏi qua tình trạng của Cách Lạp Tây Tư. Người nầy đem linh hồn chi hỏa hiến tế cho ta, tự nhiên sẽ không nói láo. Bây giờ ta mới biết được, trước kia tổ tiên đối với chiến tranh cự thú phán đoán không chính xác. Chiến tranh cự thú chính thức khuyết điểm không phải là tốc độ. Ngày đó ngươi cũng nhìn thấy, sức mạnh và phòng ngự của hắn rất cường đại, ai có thể ngăn cản nó gia tốc? Cho dù bắt đầu thong thả, nhưng một khi tăng tốc, chiến tranh cự thú có thể nói là không thể ngăn cản.

Diệp Âm Trúc mơ hồ cảm giác được một chút bất ổn

-Vậy khuyết điểm thật sự của nó là chỗ nào?

Tử nói:

-Là năng lực khôi phục. Chiến tranh cự thú có phòng ngự vô cùng cường hãn, nhưng hắn khả năng khôi phục lại kém hơn nhiều một ma thú cấp thấp bình thường. Mặc dù khó bị thương, nhưng một khi bị thương muốn khôi phục càng thêm khó khăn, phải trải qua thời gian cực dài mới có thể từ từ lành lại. Ngày đó ngươi gây ra cho hắn vế thương tinh thần quá lớn, không đủ tám năm, mười năm sợ hắn cũng khôi phục không lại được. Mà khi tinh thần bị thương, lực phòng ngự giảm xuống rất nhiều. Nếu hắn gặp địch nhân là một người tinh thần hệ đại ma đạo sư, hắn có thể gặp nhiều chuyện không may.

Diệp Âm Trúc nhìn Tử

-Sao lại thế nhỉ? Bất quá, mười năm cũng không phải là dài, chỉ cần hắn có thể khôi phục lại như trước đây, cho dù mười năm cũng đáng giá, xem ra chúng ta cũng chỉ có thể đợi.

Hắn bây giờ đã hiểu được tại sao Tử cười khổ. Mọi người phí bao nhiêu tâm huyết, vất vả lắm mới thu phục được cường đại ma thú mà giờ thì cũng như phế vật. Bất quá với sức mạnh còn lại của Cách Lạp Tây Tư, chỉ cần không gặp phải cường đại tinh thần hệ ma pháp sư, đủ để hủy diệt bất cứ đội quân nào.

Tử nói:

-Còn nữa, chúng ta không thể mang hắn theo.

Diệp Âm Trúc giật mình nói:

-Tại sao? Chẳng lẽ linh hồn chi hỏa không đủ để chế ngự hắn sao?

Tử lắc đầu, nói:

-Không phải. Linh hồn chi hỏa hiến tế đối với ma thú nào cũng là ước thúc cao nhất. Sở dĩ chúng ta không thể mang hắn theo, bởi vì chúng ta căn bản là không nuôi nổi hắn.

-A? Ngươi nói…

Diệp Âm Trúc đã lờ mờ hiểu ra.

Tử gật đầu:

-Còn nhớ bản thể của hắn lớn nhỏ ra sao không? Ngươi tưởng tượng một chút xem, thân thể hắn to lớn như vậy, một ngày hắn ăn bao nhiêu mới đầy bụng? Hơn nữa thân thể hắn nhiệt lượng tiêu hao phi thường nhanh, ngày nào cũng phải có một lượng lớn thực vật bổ sung. Sức ăn của hắn, ít nhất tương đương với một quân đoàn nhân loại. Với tình cảnh chúng ta bây giờ, làm sao có thể nuôi nổi hắn? Hơn nữa, chiến tranh cự thú chỉ ăn thịt, tuyệt đối không ăn rau cỏ cơm gạo. To như cự long mà hắn một ngày cũng phải ăn ba con. Chẳng lẽ chúng ta mỗi ngày đều tìm cho hắn ba điều long sao?

-Ách ……

Diệp Âm Trúc không còn gì để nói, không ngờ đằng sau bề ngoài cường đại, chiến tranh cự thú lại có nhiều khuyết điểm như thế. Bây giờ hắn mới phát hiện mình thu phục hai tên sâu bọ nhỏ bé kia là rất chính xác.

-Vậy hắn làm sao mà sống? Nói như ngươi, thời gian một ngàn năm qua, hắn chẳng phải đã ăn sạch băng sâm không còn một mảnh mới đúng.

Tử nở nụ cười, có chút bất đắc dĩ

-Ngươi đã quên đây là chỗ nào. Nơi này không chỉ là băng sâm hạch tâm, cũng là cực bắc của lục địa, sau một ngàn năm ma thú có lẽ sẽ ăn sạch chỗ này, nhưng có một chỗ sẽ không bao giờ cạn nguồn lương thực.

Diệp Âm Trúc linh quang chợt động

-Ngươi nói băng hải?

Tử gật đầu:

-Đúng vậy, chính là băng hải. Cách Lạp Tây Tư chọn chỗ này để sống cũng là vì hắn không có biện pháp nào khác. Sức ăn của hắn như vậy sinh tồn trên mặt đất nhất định phải gây ra chém giết đẫm máu, sớm muộn gì cũng sẽ bị quần công. Tổ tiên hắn chính là vì vậy mà số lượng thưa thớt. Chiến tranh cự thú có một tên khác là “sinh mệnh thôn phệ giả”. Vì sinh tồn, nơi này cơ hồ là lựa chọn duy nhất của hắn. Hồng Lĩnh mấy ngày hôm trước phát hiện, phía dưới băng quyển này, có một khối ôn ngọc rất lớn, cho nên nơi này mặc dù là cực bắc, nhưng trong lòng băng độ ấm ngược lại rất cao. Cuộc sống của Cách Lạp Tây Tư chính là nhờ vào khối ôn ngọc ở đây bảo trì độ ấm cơ thể. Thân thể hắn nằm dưới băng quyển, đầu lại ngoảnh ra băng hải bên kia. Với năng lực của hắn, tự nhiên có thể ở trong nước mà hấp thu không khí để sanh tồn. Chỉ cần gặp một lượng lớn sinh vật trong nước biển thì lập tức nuốt vào bụng, rồi bài tiết cùng nước biển xuất ra. Thông qua một ít vận động mà có thể duy trì năng lượng sinh tồn. Mỗi ngày nằm trên ôn ngọc ngủ say, cũng làm năng lực hắn tăng lên rất nhanh, thực lực thậm chí vượt qua tổ tiên của hắn, cho nên chúng ta ứng phó mới gian khổ như vậy.

Diệp Âm Trúc cũng cười

-Vậy người nầy cuộc sống cũng quá đơn giản, mỗi ngày không phải giống như ăn rồi chờ chết sao?

Tử bất đắc dĩ nói:

-Có ăn dẫu sao cũng còn tốt hơn nằm không. Đại đa số ma thú đều có loại ý nghĩ này. Cho nên, chúng ta không thể mang Cách Lạp Tây Tư đi.

Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút nói:

-Không thể mang đi cũng vị tất không có biện pháp. Ngươi có linh hồn chi hỏa của hắn hiến tế, không phải có thể thông qua cái này triệu hoán hắn sao?

Tử gật đầu, nói:

-Triệu hoán thì không thành vấn đề. Nhưng ma thú chúng ta trong lúc thông qua linh hồn chi hỏa triệu hoán và nhân loại các ngươi khế ước triệu hoán không giống nhau, phải tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực. Còn tiêu hao nhiều ít bao nhiêu thì căn cứ vào độ mạnh yếu của đối tượng được triệu hoán mà quyết định. Với thực lực của Cách Lạp Tây Tư , sợ rằng tinh thần lực hai chúng ta liên hợp lại cũng vị tất đã có thể triệu hoán. Xem ra, chúng ta muốn dùng hắn, thật sự phải đợi tám đến mười năm sau, khi ta đã trưởng thành lên.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói:

-Chúng ta đều còn rất trẻ, có rất nhiều thời gian. Chờ tinh thần ta khôi phục lại, chúng ta sẽ trở về. Ngươi có muốn về Cầm thành với ta không?

Tử gật đầu, nói

-Đương nhiên muốn đi rồi. Để xem có thể giúp gì được không. Cầm thành vị trí thuận lợi, là cơ sở của chúng ta. Bất luận là cho ngươi hay cho ta, đều xây dựng Cầm thành thật tốt.

Diệp Âm Trúc nói:

-Không biết trong khoảng thời gian qua An Nhã tỷ tỷ đã đem Cầm thành cải tạo thành hình dáng như thế nào. Sau khi ta quay lại học viện, xem ra ta phải thật sự nghĩ biện pháp kiếm tiền mới được. Kiến thiết một tòa thành thị, tiền không thể thiếu được. Huống chi Cầm thành hẻo lánh,vắng vẻ, thành thị gần nhất cũng cách xa mấy trăm công, các loại tư nguyên điều động rất khó khăn.

Tử mỉm cười nói:

-Tiền quả thật là vấn đề, bất quá, cũng không quá khó giải quyết. Da và tinh hạch của cao cấp ma thú tại thế giới loài người các ngươi đều có giá trị rất cao. Ngươi đem máy cái xác cửu cấp ma thú trên người ra bán có thể kiếm được rất nhiều tiền. Mọi chuyện chờ khi chúng ta về đến Cầm thành rồi hãy nói. Tới lúc đó, chúng ta cẩn thận nghiên cứu lại làm như thế nào để kiến thiết cơ địa tương lai của chúng ta.

Diệp Âm Trúc nói nhỏ:

-Ngay cả thập cấp ma thú chúng ta cũng vượt qua được, còn có cái gì có thể ngăn cản huynh đệ chúng ta đây?

-Đúng vậy, không gì có thể làm khó chúng ta. Âm Trúc, ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi, ta đi trước.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự