Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 78 Ngọc Như Yên – Niềm kiêu hãnh một thời của Phượng Tộc thượng

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5781 chữ · khoảng 21 phút đọc

Lam Vũ đứng dậy cười ha ha: “Được, được! Niệm Băng, sau này nơi này chính là nhà của con”.

Ngọc Như Yên đưa mắt nhìn Niệm Băng, Niệm Băng vốn chỉ muốn nhận Ngọc Như Yên làm mẹ nuôi, nhưng không muốn làm mất mặt nàng, liền đành phải dày mặt, có chút xấu hổ hô: “Nghĩa phụ”

Ngọc Như Yên liếc mắt nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư, lại hỏi Niệm Băng: “Các người phải đi luôn hôm nay sao? Là có chuyện gì quan trọng? Hay là ở lại trong phủ vài ngày đi hả?”

Niệm Băng nhìn về phía Gia Lạp Mạn Địch Tư, ánh mắt có ý hỏi, Gia Lạp Mạn Địch Tư lười biếng thoải mái duỗi lưng nói: “Không phải nhìn ta, ta chẳng có vấn đề gì, chỉ cần có nhiều đồ ăn ngon là được.”

Ngọc Như Yên mỉm cười nói: “Thành Áo Lan là thủ đô của đế quốc Áo Lan, đồ ăn cũng có chút danh tiếng hay là thưởng thức một chút, đánh giá một chút, các ngươi trước tiên cứ ở lại đây. Tầm Nhi, ngươi lo sắp xếp vài căn phòng cho Niệm Băng.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư ngáp một cái nói: “Ăn no rồi sao lại thấy có chút mệt nhọc, Niệm Băng ta đi ngủ, khi nào ăn cơm lại gọi ta là được rồi.”

Niệm Băng thầm nghĩ, ăn no rồi đi ngủ, đó không phải là lợn sao? Bất quá hắn bây giờ đang hy vọng Gia Lạp Mạn Địch Tư đi khỏi, trong lòng hắn còn vô số chuyện chưa rõ muốn hỏi Ngọc Như Yên. Gia Lạp Mạn Địch Tư vừa đi khỏi tầm mắt, tỷ muội Như Ý, Như Mộng cũng mừng rỡ cáo lui, lúc này sớm đã không còn lạnh lùng, trên mặt thậm chí còn phảng phất nét ngượng ngùng.

Ngọc Như Yên đón Niệm Băng, cùng Lam Vũ đưa hắn trở lại thư phòng. Sau khi đóng cửa liền kéo Niệm Băng ngồi xuống: “Con à, chúng ta chỉ là lần thứ hai gặp mặt, có thể nói hết chuyện của con cho mẹ nghe không?”

Có lẽ bởi sự hiền lành, âm thanh ôn nhu của Ngọc Như Yên mà tâm tính Niệm Băng yếu ớt hơn bình thường, mắt đỏ lên, hắn chậm rãi gật đầu nói: “Mẹ nuôi, ta vốn là người của Hoa Dung đế quốc”

Ngọc Như Yên cũng không tỏ ra kinh ngạc, vuốt mái tóc dài màu vàng của Niệm Băng an ủi: “Tóc vàng đúng là biểu tượng của nước Hoa Dung, nhưng người Hoa Dung mắt chủ yếu màu nâu đồng, điểm này con lại không giống”

Niệm Băng gật đầu nói: “Con là lạm hỗn huyết nhi (= con lai, mang hai dòng máu_ kenlida), mẫu thân là người của Băng Nguyệt đế quốc, cha là người Hoa Dung. Vì một nguyên nhân nào đó mà bọn họ chia lìa hai nơi. Cha con vì muốn cứu mẹ mà khổ luyện ma pháp. Nhưng khi con theo cha cùng đi cứu mẹ mới phát hiện sự chênh lệch với cừu nhân quá lớn. Chẳng những không cứu được mẹ mà cha còn bị cừu nhân tóm được, chỉ có con lợi dụng sự chuẩn bị tốt của quyển trục ma pháp của cha mới có thể đào thoát ra ngoài, khi đó con mới mười tuổi, bị địch nhân truy đuổi phải nhảy xuống dòng sông chảy xiết. May mà con vận khí tốt mới ôm được một khúc gỗ, mắc vào lưới đánh cá của một vị sư phụ mới có thể sống sót. Ma pháp của con chính là lúc bé được cha truyền thụ. Sau này không hiểu vì sao ngoài Hoả hệ ma pháp còn xuất hiện thêm Băng hệ ma phấp. Con cũng chỉ mò mẫm tu luyện. Cho đến sau này khi gặp Gia Lạp Mạn Địch Tư rốt cuộc mới tìm được một ít manh mối, chính thức tiến vào cảnh giới Băng Hoả đồng nguyên.”

Ngọc Như Yên than nhẹ một tiếng nói: “Con à, con còn lời khó nói nào? Sao không nói ra cừu nhân của con, ta đã nhận con là con thì cừu hận của con tự nhiên cũng sẽ là của ta.”

Niệm Băng chậm rãi lắc đầu, giọng nói đầy kiên định: “Không được mẹ nuôi à, con không thể liên luỵ người. Kẻ thù quá mạnh nhưng kẻ thù vẫn chưa động đến con, đó là động lực con thúc đẩy Chuẩn Phát Đồ. Nếu nhờ ngoại lực mà thành mục đích, con sẽ hổ thẹn khi làm con của người. Con muốn tự thân mình làm được hết thảy. Mẹ nuôi người yên tâm, trước khi chưa có đủ thực lực con tuyệt đối sẽ không đi đối mặt với cừu nhân đâu.”

Ngọc Như Yên nhận ra trong lòng Niệm Băng còn có tâm sự rất lớn, cũng không muốn miễn cướng hắn, thân tình cười nói: “Ta chỉ muốn con biết, bất luận là khi nào, chỉ cần con cần ta trợ giúp ta sẽ luôn ở bên con. Ta tin rằng sẽ có một ngày con nói ra sự thật, không đúng sao?”

Niệm Băng gật đầu nói: “Mẹ nuôi, người cùng Phượng tộc Trưởng lão nói chuyện con đã nghe cả, mâu thuẫn của các người cũng đã trăm năm. Phượng tộc thật sự không cho phép có quan hệ luyến ái với người ngoài sao?”

Ngọc Như Yên trong mắt buồn bã, “Nếu có thể có một tia hy vọng thông hoà sẽ không xuất hiện bi kịch sau này. Ngươi đã là con ta, nói cho ngươi biết cũng không sao. Ta năm nay năm mươi mốt tuổi, nghĩa phụ ngươi năm mươi ba. Ta vốn tên là Phượng Yên, hơn ba mươi năm trước khi ta mười bảy tuổi từng là người xuất sắc nhất trong đám người thanh niên, có được thiên phú, lại thêm tự thân khắc sâu Cửu ly đấu khí. Ngày ta cử hành lễ thừa nhận năm mười tám tuổi, lại mang thêm hy vọng của Phượng tộc trên người. Phượng tộc và Long Nhân tộc giống nhau, đều do các vị trưởng lão quản hạt. Phượng tộc vốn có năm vị trưởng lão. Bọn họ chẳng những đều là cao thủ, còn có huyết mạch vương tộc. Năm đó cha ta từng là Đại trưởng lão đứng đầu năm vị Trưởng lão Phượng tộc. Người với Phượng hoàng biến cũng đã đạt đến đệ tứ biến. Đúng vào ngày hoàn thành đệ tứ biến, vì ông tu luyện vô cùng cấp bách, tẩu hoả nhập ma mà chết. Cha ta trước khi chết đem ta phó thác cho bốn vị trưởng lão. Cũng vì cha ta đã chết nên Phượng tộc cần một vị Trưởng lão mới thay thế vị trí Đại trưởng lão. Vị tân trưởng lão này lựa chọn trong toàn bộ huyết mạch Phượng tộc. Phải chọn ai có thiên phú, có thể trở thành hy vọng của Phượng Tộc, chính là người sẽ kế thừa vị trí Tộc trưởng Phượng tộc. Hy vọng người đó sau khi 40 tuổi sẽ trở thành Tộc trưởng. Còn ta đang là hy vọng một đời của Phượng Tộc, đáng tiếc cuối cùng không thể trở thành Trưởng lão của Phượng tộc.”

“Đó đều là bởi vì ta? Như Yên kỳ thật ta cũng có hối hận, lúc trước chúng ta gặp gỡ chính là một sai lầm, nếu ta không xuất hiện nàng cũng không phải khó xử như vậy, cũng sẽ chẳng xuất hiện biết bao khó khăn sau này. Nói không chừng nếu nàng lãnh đạo Phượng Tộc, Phượng tộc đã sớm phát dương quang đại rồi” Lam Vũ công tước nói có chút ảm đạm nhưng ánh mắt nhìn Ngọc Như Yên lại tràn ngập thân tình.

Ngọc Như Yên mỉm cười nói: “Vũ ca, chúng ta gặp nhau đúng là do trời cao an bài, không thể có ai thay đổi được. Dẫu chúng ta đã trải qua rất nhiều khó khăn nhưng mà cho đến hôm nay tình cảm của chúng ta không hề suy suyển. Thiếp cho đến bây giờ vẫn chưa từng hối hận, nếu cho thiếp lựa chọn lại một lần nữa, thiếp vẫn nguyện cùng chàng rời khỏi Phượng tộc.”

“Như Yên!” âm thanh của Lam Vũ có chút run rẩy, đứng lên đi thẳng đến bên cạnh Ngọc Như Yên, mở rộng cánh tay ôm cả Như Yên và Niệm Băng vào trong lòng mình. Lúc này Niệm Băng rõ ràng cảm nhận được sự ấm áp đánh mất đã lâu. Trước mắt như nhoà đi, “Cha! Mẹ! Nếu các người còn sống thì thật tốt, các người có thấy không Niệm Băng bây giờ rất vui.”

Lúc lâu sau Lam Vũ mới buông tay, nhìn thấy vành mắt đỏ bừng của Niệm Băng nói: “Khi ta còn nhỏ cũng chỉ là một bình dân, ta cũng không phải là người kế thừa tước vị. Ở đây bình dân muốn thành quý tộc chỉ có cách tham gia quân đội lập công. Ta và con có chút giống nhau, ta từ bé đã không còn cha mẹ, là sư phụ nuôi ta lớn. Nhưng năm ta mười ba tuổi, sư phụ vì bệnh nặng mà qua đời. Người trước khi chết nói với ta bảo ta tham gia quân đội võ kỹ mạnh mẽ nhất phải đi lên từ từ chiến trường tràn ngập thiết huyết mới cảm nhận được. Vì vậy ta tòng quân, ta từ bé đã cao lớn, mười ba tuổi mà trông như lũ trẻ mười bốn, lại thêm luyện võ từ nhỏ nên thân thể khang kiện, rất thuận lợi vào quân đội của đế quốc Áo Lan. Bằng sự cố gắng của chính mình trong mười năm, suốt mười năm đó ta từ một tiểu binh bình thường đánh lên tới tham tướng có thể thống xuất năm ngàn người. Khi đó võ kỹ của ta đã đạt đến cảnh giới Võ Đấu Gia, là Võ Đấu Gia trẻ tuổi nhất của đế quốc Áo Lan. Lại qua mười năm nữa đã lên đến chức Thiên Tướng, vì dốc lòng tu luyện nên võ học của ta trong đế quốc Áo Lan đã có chút danh tiếng. Khi đó ta bắt đầu tổ chức tiền thân của tổ chức Ngân Vũ Kỵ Sỹ. Trong một lần hành động, ta dẫn quân đoàn trở kích thành công kho lương của địch nhân, trảm địch hàng vạn người. Khi trở về đội ngũ năm ngàn người không còn đến năm trăm. Sự hy sinh của chúng ta khiến cho cục diện chiến trường thay đổi, khiến cho địch nhân chịu bại mà bỏ chạy. Ta được thăng lên tướng quân, cũng được ban thưởng danh hiệu Tử Tước, chính thức tiến vào sĩ đồ.” Nói tới đây ông dừng lại, trong mắt toát ra một vẻ mênh mang, phảng phất như nhớ tới kiếp sống trên lưng ngựa ngày đó, ấn tượng trên chiến trường máu lửa vĩnh viễn không thể bị ma diệt. ( = phai mờ)

“Ta nên cảm tạ chiến dịch lần đó, sau khi chiến dịch chấm dứt, quân bộ cho ta nghỉ phép, để ta từ từ nghỉ ngơi hồi phục. Ta nghĩ mình chỉ một mình lại không có người thân, cho ta nghỉ ngơi ta bèn đi du lịch, địa điểm chính là đế quốc Lang Mộc gần với Áo Lan. Chính lần du lịch này khiến ta gặp được Như Yên trong rừng. Ôi nói ra thật xấu hổ, ta tự nhận võ kỹ siêu quần (=võ nghệ siêu quần_kenlida), nhưng kể từ khi biết Như Yên đến giờ ta trước sau vẫn không bằng nàng. Lần đầu tiên gặp Như Yên xem ta là kẻ xâm lấn, bằng vào thực lực tiếp cận Vũ Thánh cảnh giới nàng bắt ta về Phượng tộc. Phượng tộc thật ra là một dân tộc yêu mến hoà bình, bọn họ không giết ta, sau khi hỏi rõ biết ta đến du lịch bèn thả ta đi. Nhưng khi đó ta phát hiện thứ tình cảm suốt ba mươi ba năm chưa hề có, không kiềm chế được đã yêu cô gái bắt ta về. Như Yên lúc đó đã là thành viên trung tâm của Phượng tộc. Đã qua ba mươi tuổi mà vô cùng thuần khiết xinh đẹp, nhìn chỉ như cô gái đôi mươi. Vẻ đẹp ấy hình như hai mươi năm qua không hề thay đổi. Đối với ta hấp dẫn nhất chính là mái tóc dài xanh biếc và đôi mắt chưa hề bị vấy bẩn kia. Ta đã không rời đi. Ta từng học quân sự tại học viện, cũng có chút lý luận quân sự nên ta ở lại Phượng tộc đem tri thức quân sự đã tự mình học hỏi truyền cho bọn họ. Chỉ vì có thể ở lại, có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc cùng Như Yên. Theo thời gian ta và Như Yên nảy sinh tình cảm thuần khiết, ta thỉnh cầu trưởng lão Phượng tộc, hy vọng bọn họ cho phép Như Yên gả cho ta. Nhưng khi đó ta nào biết quy củ trong Phượng tộc, vừa nhắc tới yêu cầu này lập tức bị cự tuyệt, hơn nữa còn đánh ta trọng thương, đuổi ra khỏi Phượng tộc. Ta không có rời đi, bởi trong lòng đã thật sự yêu, dù là vì Như Yên buông trôi cả tước vị vừa có được ta cũng không hối hận. Ta đợi, ta tin rằng Như Yên cũng yêu ta, sự chờ đợi của ta không uổng phí, ba ngày sau Như Yên rốt cục cũng tìm được cơ hội chạy khỏi Phượng tộc. Tuổi trẻ nên dễ dàng xúc động, lại thêm tác động của tình yêu nên chúng ta bỏ trốn chạy về Áo Lan đế quốc.”

Ngọc Như Yên tiếp lời: “Về đến Áo Lan, ta cùng Vũ ca cử hành hôn lễ, một năm sau chúng ta có đứa con gái đầu lòng. Lúc đó chúng ta thật sự hạnh phúc, cùng nhau mơ ước một tương lai tốt đẹp. Ta còn khờ dại nghĩ rằng dù sao ta và Vũ ca cũng đã có một đứa con, cho dù là trở về các trưởng lão cũng sẽ không trách tội chúng ta nữa. Nhưng khi đứa nhỏ được nửa năm tuổi, chúng ta căn bản không nghĩ đến nguy nan. Các trưởng lão trong tộc tìm được nơi chúng ta ở, Ta và Vũ ca mặc dù thực lực không kém nhưng không thể là đối thủ của mấy vị trưởng lão. Binh lính bình thường đối với thành viên trong Phượng tộc mà nói không hề có uy hiếp gì, chúng ta chỉ còn cách chạy, dắt đứa nhỏ chạy như điên cuồng. Các trưởng lão đuổi sát không tha. Lúc đó Phượng Hoàng biến của ta ở đệ tam biến. Cuối cùng không còn biện pháp, chạy đến một sơn địa cách Băng Nguyệt đế quốc không xa chúng ta bị các trưởng lão vây kín. Tứ vị trưởng lão toàn lực phát động công kích, chỉ giao thủ chốc lát, con của ta đã bị các trưởng lão đoạt mất. Phượng Hư trưởng lão, là Phượng Hư trưởng lão người đã trông thấy ta lớn lên dùng Cửu Thiên Ly Hoả thiêu chết đứa con của ta thành tro tàn. Lúc ấy ta và Vũ ca đều choáng váng ,điên rồi,đó là kết tinh tình yêu của chúng ta. Lúc đó chúng ta đã không còn đố kỵ gì nữa, trong đầu trống rỗng, phảng phất muốn thiêu đốt tất cả theo sinh mạng nhỏ bé kia. Vũ ca vì quá thương tâm, bộc phát toàn bộ tiền năng xuất ra Lôi Long trong cơ thể, hoàn toàn dung hợp cùng Thiên Lôi, đạt tới cảnh giới mới. Sau đó bọn ta ngất đi, ta chỉ nhớ bốn vị trưởng lão cũng bị thương khác nhau. Có lẽ bọn họ tưởng chúng ta trọng thương đã chết nên không mang ‘thi thể’ của ta và Vũ ca đi. Khi chúng ta tỉnh lại đã là ba ngày sau. Dưỡng thương một tháng chúng ta mới hoàn toàn khang phục, nhưng vết thương trong lòng không thể đền bù nổi. Đứa con gái đầu tiên của ta đã chết, con có biết nó đáng yêu cỡ nào không? Bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ cặp mắt to màu lam của nó, ta tin rằng nếu còn sống đến bây giờ nó nhất định còn xinh đẹp hơn ta nhiều. Nhưng mà nó đã chết như thế, chết một cách thê thảm trong lửa” Nói tới đây, Ngọc Như Yên hai tay nắm chặt sớm đã khóc không thành tiếng.

“Mẹ nuôi, người đừng thương tâm nữa, chuyện đã qua hãy để nó qua đi. Bây giờ người còn có Thần Thần, còn có con…” Niệm Băng ở phía sau cũng không biết an ủi Ngọc Như Yên như thế nào?

Lam Vũ thở dài một tiếng nói: “Niệm Băng, có lẽ con không tin dù cho con của chúng ta đã mất nhưng ta và Ngọc Như Yên không hề có cừu hận quá sâu với Phượng tộc. Dù sao Như Yên cũng là do các trưởng lão Phượng tộc nuôi lớn, là Phượng tộc hết lòng bồi dưỡng nàng. Hận sâu nhưng ân nghĩa nặng, cho nên sau này dù chúng ta có đủ thực lực báo thù cũng không hành động là vì không muốn Như Yên thương tâm. Một năm sau chúng ta có Thần Thần, sợ bi kịch tái diễn, khi Thần Thần một tuổi bèn cho nó theo làm đệ tử một đại nhân vật, ít nhất thì ở đó nó cũng được an toàn. Hàng năm chúng ta vẫn bí mật đón nó về. Cho tới bây giờ, chúng ta mới chắc chắn bảo vệ con gái không bị thương tổn. Không ngờ hôm nay bọn họ lại đến. Bất quá bây giờ đây ta giáo huấn bọn họ một trận,cho dù là Tộc trưởng trưởng lão của Phượng tộc đến đây cũng chưa chắc thắng được chúng ta. Vì để bảo vệ Thần Thần, Như Yên mấy năm nay không một ngày ngơi nghỉ, hơn nữa may nhờ thiên phú đã đạt đến đệ lục Phượng hoàng biến chưa từng có trong lịch sử. Cái này đều phát sinh từ việc của chúg ta và Phượng tộc cả, bây giờ ta chỉ hy vọng bọn họ không đến quấy rầy cuộc sống chúng ta, chúng ta không muốn có bất cứ dính líu đến Phượng tộc cả.”

Niệm Băng dùng chiếc khăn tay lau nước mắt trên mặt Ngọc Như Yên, nhẹ giọng nói: “Mẹ nuôi, kỳ thực con biết người không thể quên Phượng tộc, những chuyện đã xảy ra đều đã là quá khứ, hãy bỏ qua để vui vẻ đi. Phượng tộc bây giờ cũng đã có hy vọng mới, Phượng nữ này con có biết, nàng tuy tuổi còn trẻ nhưng cũng đã tiến vào cảnh giới Võ Thánh, tương lại thành tựu tất không nhỏ.”

Ngọc Như Yên than nhẹ một tiếng nói: “Đây chính là điều ta lo lắng, khi thấy Phượng Nữ cô nương kích động nắm chặt tay con, ta như thấy lại màn kịch hơn hai mươi năm trước. Một người con gái khi đã thực sự yêu thương sẽ rất khó từ bỏ, đã khắc cốt ghi tâm rồi không phải nhờ thời gian là có thể phai nhạt. Niệm Băng con có thể nói qua quá trình hai con quen nhau không?”

Niệm Băng gật đầu nói: “Con và Phượng Nữ quen nhau ở Băng Tuyết thành, lúc đó con đến đó tìm một vị đại sư làm nghề rèn, là muốn đem ngọn lửa trong Thánh Chi Thạch nhập vào trong Vương Đao. Không ngờ vị sư phụ đó đã qua đời, chỉ còn đệ tử của ông ta chính là Phượng Nữ” lập tức hắn mang hết thảy mọi chuyện của mình và Phượng Nữ lúc đó kể lại một lượt. Cả chuyện xảy ra trong Hoả Long động cũng không ngại ngần nói ra hết. Lam Vũ và Ngọc Như Yên đều chăm chú lắng nghe hắn nói, khi Niệm Băng kể đến lúc hắn hy sinh tự do của chính mình để Gia Lạp Mạn Địch Tư buông tha cho mọi người, sắc mặt của hai người cùng thay đổi.

Ngọc Như Yên nhíu mày nói: “Niệm Băng mặc dù ta và Thúc thúc ngươi cùng nhau hợp lực cũng không bằng vị Hoả Long Vương kia, nhưng ngươi nay đã là con của chúng ta, chúng ta có thể xin sư phụ của Thần Thần giúp đỡ, có lẽ có cơ hội. Chỉ cần con muốn thoát khỏi Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng không phải là không có cơ hội. Bây giờ ta hiểu vì sao Phượng Nữ lại kích động như thế khi nhìn thấy con. Vì người khác mà quên mình, trong hoàn cảnh sẽ phải mang tính mạng mình ra con lại lựa chọn cứu vớt người khác. Phẩm chất cao thượng này đã đánh động lóng nàng ta. Phượng Nữ không thể kiềm chế nổi đã yêu thương con. Ta thật sự sợ các ngươi sẽ giống như ta và Vũ ca năm đó, chịu bao nhiêu khổ nạn. Thẳng thắn mà nói, ta không hy vọng con và Phượng Nữ kết hợp, chẳng những là vì con, cũng là vì Phượng Nữ, lại cũng vì cả Phượng tộc nữa. Nếu Phượng Nữ vì con mà ly khai Phượng tộc, đối với Phượng tộc là một đả kích không thể tưởng tượng nổi. Suy cho cùng tại Phượng tộc bồi dưỡng được một Võ Thánh cũng không dễ dàng gì.”

Niệm Băng gật đầu nói: “Mẹ nuôi, con hiểu ý tứ của người, nhưng người cũng biết lúc mà tình cảm đến căn bản con người không có khả năng ngăn cản. Bất quá, con cam đoan với người, lúc mà con chưa báo thù, trước khi có đủ khả năng bảo vệ Phượng Nữ con tuyệt sẽ không ở cùng nàng. Hơn nữa sẽ tôn trọng sự lựa chọn của Phượng Nữ, nếu nàng không muốn ở cùng con mà chọn kế thừa vị trí Tộc trưởng Phượng tộc con nhất định sẽ không miễn cưỡng nàng. Người xem như thế có được không?Thật ra con không hiểu nổi, vì cái gì mà Phượng tộc không cho phép thành viên Vương tộc kết hợp với loài ngươi? Phượng tộc cũng là do nhân loại diễn hoá thành, chuyện huyết thống thật sự quan trọng vậy sao?”

Ngọc Như Yên cười khổ: “D(ây là quy củ của xã hội Phượng tộc, nếu không phải là thành viên trong vương tộc, chỉ là một tộc nhân bình thường, có lẽ các trưởng lão còn có thể châm chước. Nhưng thành viên Vương tộc bây giờ chỉ còn vài chục người, mỗi lúc lại giảm bớt một người, cái này đối với Phượng Tộc là cả một đả kích rất lớn. Con căn bản không thể nhận được sự châm chước. Cũng may là cự long kia luôn ở bên cạnh con, ta cũng có phần yên tâm. Nhưng mà con đi theo hắn thật sự là tốt sao? Dù sao hắn cũng hạn chế tự do của con. Nếu con muốn rời khỏi hắn chúng ta nhất định đem toàn lực giúp con.”

Niệm Băng mỉm cười lắc đầu nói: “Không, mẹ nuôi, con tuyệt sẽ không rời khỏi Gia Lạp Mạn Địch Tư”

Giọng nói kiên quyết của Niệm Băng khiến Ngọc Như Yên và Lam Vũ cùng kinh hãi lắp bắp. Gia Lạp Mạn Địch Tư hạn chế tự do của hắn sao hắn lại kiên quyết đồng ý ở bên cạnh ông ta.

Thấy cha mẹ nuôi đối với việc này rất kinh ngạc, Niệm Băng nói: “Không sai, khi con vừa nhìn thấy Gia Lạp Mạn Địch Tư, trong lòng đa phần là sợ hãi, dù sao con người đối diện một con cự long cơ hồ không thể chống lại. Con cũng không phải hy sinh vì người khác gì cả, cũng là có lợi ích cả. Dưới tình huống ấy nếu con không đứng ra, có lẽ tất cả mọi người đều không thể rời khỏi Hoả Long động, ngay cả con cũng vậy. Nếu đã như thế sao con không thử cách khác, dùng trù nghệ của mình hấp dẫn Gia Lạp Mạn Địch Tư để cho người khác chạy đi. Ít nhất lúc chỉ còn có một mình con việc tẩu thoát cũng dễ dàng hơn. Lúc đó trong mắt con Gia Lạp Mạn Địch Tư đúng là một con cự long tàn bạo, bất cứ lúc nào cũng có thể chấm dứt mạng sống của con, chỉ có ăn mới là nhược điểm của hắn. Nhưng mà theo thời gian không ngừng tiếp xúc, con phát hiện Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng. Ít nhất theo con biết, đến bây giờ ông ta chưa hề giết một người nào. Ông ta thực sự giảo hoạt nhưng là giảo hoạt từ thông minh mà ra. Tri thức trí tuệ uyên bác mấy ngàn năm của ông ta nhân loại còn xa mới theo kịp. Ở cùng ông ta hai tháng, ông ta không những không làm thương tổn con, cũng không hạn chế bó buộc tự do của con, hơn nữa ở cùng một con cự long cường đại như thế khiến cho con có một áp lực vô hình, dưới áp lực đó con tự nhiên cố gắng ra tăng tu luyện. Theo Gia Lạp Mạn Địch Tư con học được rất nhiều thứ. Trong đó có cả ma pháp Mô phỏng mà cha mẹ đã từng thấy. Nếu không phải là ở cùng ông ta, không phải là được ông ta toàn lực tương trợ, con căn bản không thể có được thực lực như bây giờ. Ma đạo sĩ đối với đối với đại đa số các ma pháp sư mà nói là có thể vọng mà không thể tới. Nhưng con nhờ sự trợ giúp của Gia Lạp Mạn Địch Tư trong một tháng ngắn ngủi không những nâng cao tố chất thân thể trên diện rộng mà trình độ còn tăng vọt. Không cóông ta Băng Hoả Đồng Nguyên của con căn bản không thể đạt được thành tựu như bây giờ, Nếu nói lúc đầu con chỉ là nô lệ bị động của một người thì bây giờ đã trở thành bằng hữu của Gia Lạp Mạn Địch Tư, cũng có thể nói là ông ta đã thành sư phụ.”

Trong một gian phòng nào đó ở phủ công tước, có tiếng thì thào lẩm bẩm: “Coi như ngươi cũng có chút tấm lòng.”

Sau khi hàn huyên với phu thê Ngọc Như Yên một hồi, Niệm Băng cáo từ đi ra.Lam Tần đã chuẩn bị phòng ở cho hắn, hắn cũng không vội về phòng nghỉ ngơi, mà lặng lẽ ra khỏi Phủ công tước. Phượng Nữ xuất hiện là tâm hắn rối bời, trong lúc lo lắng liền đi dạo trong thành Áo Lan. Mặc dù trong không gian chi giới có thể dùng kèn gọi Phượng Nữ, nhưng hắn bây giờ không dàm thổi. Dù sao bây giờ Phượng Nữ đang ở cùng hai vị trưởng lão. Sau khi nghe Ngọc Như Yên nói hắn rất cảnh giác với mấy vị trưởng lão Phượng tộc này.

Ánh mặt trời buổi chiều ở thành Áo Lan vẫn thế, Niệm Băng đi đến nửa canh giờ, mờ mịt không tìm được mục tiêu của chính mình. Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, trong lòng lại nghĩ, Phượng Nữ, lẽ nào chúng ta thật sự có duyên không phận sao?

Đúng lúc này, một thanh âm bén nhọn đột nhiên vang lên bên tai Niệm Băng, kinh ngạc hắn ngẩng đầu lên, chung quanh người đi đường rộn ràng nhốn nháo, tựa như không hề có gì biến hoá, mà âm thanh đó hình như chỉ nhắm vào một mình hắn. Đang nghĩ là thần kinh mình quá mẫn cảm. Thì tại ngã tư đường một ánh hồng y thu hút hắn khiến hắn chăm chú nhìn lại. Chỉ thấy một mái tóc dài màu hống phấn quen thuộc đang tung bay trong gió, còn chưa kịp nhận kỹ, thân ảnh hồng phấn đã đi qua phố không nhìn thấy nữa.

Là Phượng Nữ, Niệm Băng trong lòng mừng rỡ, dù sao trời sinh có quá ít người có tóc màu hồng phấn, hơn nữa Niệm Băng ánh mắt sắc bén, nhận ra bộ đồ màu đỏ kia chính là bộ đồ hôm nay thấy Phượng Nữ mặc khi ở phủ công tước. Hắn vội đuổi theo, qua đến bên kia đường thì không còn nhìn thấy nhân ảnh Phượng Nữ. Niệm Băng trong lòng nhất động, Phượng Nữ nhất định là sợ trong cảnh hỗn loạn bị người trong tộc phát hiện, mới im lặng rời đi. Lập tức hắn vội đuổi theo ngã tư phía trước, chạy qua vài vòng mà không thấy dấu chân Phượng Nữ.

Lúc Niệm Băng đang hoài nghi phán đoán chính mình, thì thanh âm bén nhọn kia lại vang lên. Thanh âm bén nhọn lần này phát ra rất rõ ràng. Hắn biết là Phượng Nữ đang gọi mình, mình nghe không nhầm mừng rỡ vội vàng đuổi theo hướng thanh âm phát ra.

Âm thanh bén nhọn không ngừng vang lên, tâm tình vội vàng, Bất giác Niệm Băng đã rời xa cửa thành Áo Lan, cuối cùng hắn cũng thấy xa xa thân ảnh rất quen thuộc,mái tóc hồng phấn tung bay trong gió, thật động lòng người., thân ảnh chợt loé, đã đi vào con đường lớn trong rừng cây.

Niệm Băng nhìn chung quanh,thầm đọc chú ngữ, lấy Băng Hoả Đồng Nguyên di chuyển Phong nguyên tố, nhờ Ngạo Thiên đao phù trợ cho mình thêm hai phần phong thuật, bay nhanh vào hướng trong rừng cây. Có Tật phong thuật giúp đỡ thân thể nhẹ lâng lâng như lá cây, cũng tiến vào rừng theo chỗ Phượng Nữ đi vào. Âm thanh bén nhọn lại vang lên, Niệm Băng phân biệt phương hướng vội vã đuổi theo.

Cuối cùng một đường đuổi theo không uổng phí, khi hắn chạy vào sâu trong rừng cây thân ảnh màu đỏ lại xuất hiện, không còn chạy nữa, đứng đó đưa lưng về phía Niệm Băng, lẳng lặng đợi hắn đi đến.

“Phượng Nữ!” Niệm Băng kích động kêu, thân hình bay nhanh đến sau lưng Phượng Nữ, đưa tay muốn nắm lấy bả vai nàng.

Đúng lúc đó, hung khẩu của Thiên Hoa bài mọc lên một luồng nhiệt tin, trong lòng Niệm Băng tràn lên một cảm giác bất an rất mãnh liệt. Tay phải đang đưa ra vội thu về, thân hình rất nhanh bay lùi về phía sau.

Cùng lúc đó một đạo hồng quang như từ địa ngục xẹt qua ngay vị trí hồi nãy hắn lao đến. điên cuồng một trận khí nóng khiến hắn như ngạt thở, Nếu hắn còn đứng ở chỗ cũ, có lẽ đã bị đạo hồng quang đó chém làm hai.

Nữ tử mặc hồng y xoay lại, nào phải Phượng Nữ, rõ ràng là cô gái xinh đẹp đi cùng nàng hôm nay. Vì cô ta và Phượng Nữ đều là Vương tộc Phượng tộc, khí chất mười phần tương tự, hơn nữa đã dùng phấn hồng nguỵ trang tóc giả, không nhìn kỹ, từ phía sau căn bản không thể nhận ra.

Hào quang màu đỏ trên thân kiếm Phượng Hương cầm trên tay lại nhảy lên. Khuôn mặt lạnh như băng làm Niệm Băng nổi lên một tia hàn khí, sát khí bao trùm khắp ngõ ngách phương viên mười trượng xung quanh. Dù tu vi của Phượng Hương kém Phượng Nữ nhưng Niệm Băng không hề nghi ngờ, có được lửa Phượng Hoàng trong tay cô ta tuyệt đối có được thực lực giết chết mình.

Ổn định lại được tâm tình, Niệm Băng bình tĩnh nói: “Thì ra là Phượng Hương cô nương, không biết cô nương dụ ta tới nơi này là có chuyện gì?”

Phượng Hương hừ lạnh một tiếng nói:” Ngươi còn không biết tại sao? Ta dẫn ngươi đi xa đến đây, mục đích chỉ có một, là giết ngươi. Không cần nghĩ cách chạy trốn, ở đây, ngươi căn bản là không có cơ hội.”

Niệm Băng lãnh đạm nói: “Cô nương, những lời này hơi quá rồi, chẳng lẽ các người quên những lời nói của Gia Lạp Mạn Địch Tư rồi sao?”

Phượng Hương trong mắt toát ra một tia khinh thường: “Ngươi đường đường là một nam nhân, nhưng lại phải có người khác bảo vệ đó là bản lĩnh gì? Huống hồ Phượng tộc ta cho tới bây giờ chưa hề sợ bất cứ kẻ nào, cho dù là cự long cũng không ngoại lệ. Hôm nay chúng ta giết ngươi xong lập tức rời đi, Cự long muốn tìm chúng ta gây phiền phức cũng không phải dễ dàng. Có tổ tiên Phượng Hoàng phù trợ cho chúng ta, bất cứ khó khăn nào cũng không thể ngăn cản. Vì tương lai Phượng tộc ta phải giết ngươi.”

Niệm Băng mỉm cười, vẻ vui mừng toát ra từ nội tâm, nụ cười như ánh mặt trời khiến Phượng Nữ không khỏi ngẩn người, giận dữ nói: “Chết đến nơi, ngươi còn cười?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Phượng Hương cô nương, người muốn biết vì sao ta cười ư? Có hai nguyên nhân. Thứ nhất, tự nhiên là vì Phượng Nữ. Trưởng lão tộc ngươi phái ngươi đi giết ta, đơn giản là sợ Hy vọng của Phượng tộc giống như trước kia, lại biến thành một Ngọc Như Yên. Kỳ thật các người làm vậy chính là nói cho ta biết trong lòng Phượng Nữ có ta, nếu không các người cũng không để ý ta đến vậy, ta nói đúng không? Có thể có được tình yêu của Phượng Nữ, người nói đi ta có nên cao hứng không?”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 84

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự