Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 79 Thực lực ma đạo sĩ của Niệm Băng (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6661 chữ · khoảng 24 phút đọc

Phương Hương vốn dĩ rất ít khi rời khỏi Phượng Tộc, mặc dù có một thân vũ kỹ cao cường, nhưng về mặt tâm kế, lại làm sao có thể so được với Niệm Băng đây? Nhớ tới lời dặn dò của các vị trưởng lão bằng mọi giá phải giết chết Niệm Băng, sát khí trong mắt nhất thời đại thịnh. Không cần đợi Niệm Băng nói ra nguyên nhân, lập tức động thân rướn người lên, trường kiếm trong tay mang theo vòng quang ảnh màu đỏ hướng đến bên hông Niệm Băng.

Khí lưu nóng rực làm cho cây cỏ ở xung quanh bắt đầu cháy xém lại, Niệm Băng thân hình đột nhiên phiêu hốt hướng về bên trái một chút, trong nháy mắt lại xuất hiện phía bên phải, vậy mà tránh thoát một cách kì diệu công kích của Phượng Hương. Kim sắc quang mang cùng lam sắc quang mang đồng thời lóe ra, Ngạo Thiên Đao, Thánh Diệu Đao phân biệt xuất hiện trên hai tay hắn, kì quái chính là hắn không hề sử dụng hai thanh bảo đao, ngược lại đem song đao cắm trước mặt đất, quang mang lại lóe lên, Thần Lộ Đao cùng Chính Dương Đao phân biệt xuất hiện trong hai tay hắn. Từng động tác nối tiếp nhau, chỉ bất quá sau thời gian hai lần hô hấp thì đã hoàn thành rồi.

Hiển nhiên thấy không ngờ mình lại có thể tránh thoát được công kích lắt léo của Phượng Hương, Niệm Băng lạnh nhạt: “Phượng Hương cô nương thực là người hấp tấp, không nghe ta nói vài lời xong đã động thủ rồi sao? Cái nguyên nhân kia hết sức đơn giản. Bởi vì tới giết ta chỉ có mình ngươi, nếu hai vị trưởng lão Phượng tộc ở đây, không nghi ngờ gì, ta tất nhiên phải chết. Nhưng nếu chỉ có mình ngươi, chẳng nhẽ lại có thể giết được ta sao?”

Nguyên lai, lúc phát hiện thấy đối phương không phải là Phượng Nữ, Niêm Băng một mặt cùng Phượng Hương nói chuyện với nhau, một mặt phóng thích tinh thần lực ra ngoài, trải qua khoảng thời gian tu luyện này, tinh thân lực của hắn thật sự được tăng cường rất nhiều, nhất là lực quan sát nhạy bén, cho dù là Gia Lạp Mạn Tư Địch một khi đã tiến vào trong vòng phạm vi, mười bước quanh thân thể hắn, cũng có thể dễ dàng phát hiện. Dưới sự tìm kiếm cẩn thận, Niệm Băng phát hiện, người lần này đến giết mình chỉ có một mình Phượng Hương, cũng không có hai vị trưởng lão kia. Phát hiện này, nhất thời làm hắn thở phào nhẹ nhỏm. Hắn mặc dù không có tuyệt đối nắm chắc, nhưng nhìn chung có vài phần cơ hội.

Tới ám sát Niệm Băng, quả thật chỉ có một mình Phượng Hương, Phượng tộc sống có chút tương tự với Long tộc, đồng dạng cũng là một loại chủng tộc cao ngạo, người Phượng tộc với tư cách cao ngạo. Phượng Hư từ trên người Niệm Băng cũng không nhìn ra bất cứ chỗ nào cường đại, cho rằng phái một mình Phượng Hương đến đây tuyệt đối có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ. Niệm Băng đoán không sai, Phượng Tộc sẽ không cho phép hắn cứ như thế uy hiếp đến hi vọng tồn tại của Phượng Tộc.Phượng tộc đã tổn thất không gượng nổi, lại một lần nữa khổ cực bồi dưỡng ra hi vọng của Phượng tộc nếu lại bị loài người câu dẫn, điều đó chẵng khác gì giáng cho Phượng tộc đả kích mang tính hủy diệt.

Phượng Hương ngạo nghễ: “Tiểu tử, ngươi không nên nghĩ tự mình luyện qua vài ngày vũ kỹ là có thể sống sót. Không sai, hôm nay cũng chỉ có ta một mình tới giết ngươi, nhưng vậy cũng quá đủ rồi. Xem kiếm”. Trường kiếm trong tay hồng quang đại phóng, thân thể đứng im một chỗ bất động, chợt một kiếm hướng Niệm Băng chém tới. Quang mang màu đỏ ở giữa không trung hiện ra một quang trảm như trăng lưỡi liềm quét tới. Lọai công kích này rất hao phí đấu khí, nhưng ở trong tay Phương Hương xuất ra lại chẳng hề khó khăn chút nào.

Niệm Băng lúc này, trong lòng tỉnh táo dị thường, Ma pháp sư cùng võ sĩ chiến đấu, mặc dù về phương diện thân thể thì tuyệt đối rơi vào hoàn cảnh xấu, nhưng điều này cũng không đại biểu việc hắn không có bất cứ cơ hội nào. “Lời Than Thở của Băng Tuyết Nữ Thần” chỉ về phía trước, một đạo quang mang lạnh như băng xuyên qua thanh đao phát ra, ma pháp lực ngưng tụ ở trước người Niệm Băng tạo thành một bức tường băng. Sau một khắc thân thể hắn đã lướt ngang sang bên. Tay phải Chính Dương Đao cùng lúc phát ra một đao cực kỳ quái dị, chẳng phải là công kích. Lúc này một đạo Hỏa thần chi diễm từ Chính Dương Đao rít gào gầm thét trong nháy mắt ở trên không trung đan dệt lên một hình tam giác màu đỏ.

Tường băng vốn không phải là băng tường thuật cấp bốn, băng hệ ma pháp cấp hai này với Cửu ly đấu khí mạnh mẽ trước mặt cùng giấy cũng không có khác biệt quá lớn, lúc hồng quang lóe lên, cơ hội nghiền nát tường băng đều không có, lập tức đã bị tan thành nước. Nhưng đúng vào lúc này, Niệm Băng dùng Chính Dương Đao vẽ ra cái tam giác màu đỏ xoay chuyển lên rất nhanh.

Đao mang vốn chém về phía Niệm Băng đột nhiên chấn động, lại hướng đến tam giác màu đỏ kia bổ tới, hồng quang chợt lóe, phát ra tiếng nổ lớn, trên mặt đất nhất thời xuất hiện một khe rãnh dài gần trượng, đao mang biến mất, mà Niệm Băng dùng Chính Dương đao dẫn xuất, tam giác màu đỏ lúc trước bị đấu khí chém qua lại xuất hiện một bàn tay hừng hực lửa thiêu đốt. Chính là hỏa hệ ma pháp cấp năm- Hỏa thần tả thủ.

Ma pháp biến hóa thần kì như thế, khiến cho Phượng Hương nhất thời quên đi việc tiếp tục công kích.Vốn đấu khí chém ra hoàn toàn ở dưới sự khống chế của nàng, nhưng chỉ trong nháy mắt, nàng đột nhiên phát hiện một cỗ hấp lực cường đại tương tự với đấu khí của mình chém xả ngay bên cạnh, đại bộ phận đấu khí oanh kích trên mặt đất, nhưng lại có khoảng một phần ba đấu khí bị tan biến. Cái cảm giác khó chịu khi dùng lực nửa vời này không khỏi làm cho nàng bước về phía trước một bước.

Phượng Hương khó chịu, đồng thời Niệm Băng cũng khó chịu không kém, dưới tinh thần cộng hưởng, trong não nổi lên một trận choáng váng, khuôn mặt anh tuấn có vẻ tái nhợt đi vài phần. Khoảng cách giữa hắn và Phượng Hương lúc này không tới mười trượng, với tu vi vũ kỹ của Phượng Hương căn bản không thể để cho hắn có cơ hội ngâm xướng chú ngữ cao cấp. Cho nên hắn không tự chủ được buộc phải xuất ra ma pháp tự mình nghiên cứu chưa lâu đem thử một chút. Không tưởng được lại thật sự thành công. Hai cái ma pháp lúc trước đã hao phí của hắn rất nhiều tâm huyết, trù tính một ma pháp nguyên tố đã cực kỳ khó khăn. Tác dụng của Băng tị húy cũng không phải là ngăn cản địch nhân, mà là làm thuốc dẫn cho băng, hỏa ma pháp dung hợp, lúc băng phá, băng hệ ma pháp phân bố ra xung quanh cũng không mãnh liệt, mà lúc Chính Dương đao vẽ ra tam giác màu đỏ dưới sự thôi động xoay chuyển của Niệm Băng, băng cùng hỏa là hai loại. Niệm Băng cố ý dùng băng nguyên tố lại kích thích hỏa nguyên tố, khiến cho hỏa nguyên tố cuồng bạo hoàn toàn phát huy, bỗng nhiên trong sự xoay chuyển, ngọn lửa tam giác cuồng bạo sinh ra hấp lực cực lớn đưa đấu khí của Phượng Hương chém lệch sang một bên, cũng đồng thời hấp thụ bên trong đó một chút hỏa nguyên tố bổ sung cho mình.

Cái ma pháp này khó khăn nhất chính là ở chỗ khống chế, sau khi tường băng bị nghiền nát, băng hệ nguyên tố phân tán tuyệt không có khả năng kích thích đấu khí của Phượng Hương, mà là phải hoàn toàn tác dụng bổ trợ cho ngọn lửa tam giác phía trên của chính mình mới được, nếu không ma pháp chẳng những sẽ không thành công, ngược lại sẽ phản tác dụng. Hơn nữa, khi ngọn lửa tam giác bị công kích thì hấp xả lực mặc dù hóa giải một chút, nhưng công kích của Phượng Hương dù sao cũng quá mạnh, dưới sự chi phối của tinh thần, tinh thần lực của Niệm Băng chịu sự đánh phá rất mạnh, may mà tinh thần lực quái thai này của hắn so với ma pháp sư bình thường mạnh mẽ hơn rất nhiều, nếu không, chỉ sợ lúc này đã vì sự đánh phá của tinh thần lực mà hôn mê rồi.

Cái gọi là tận dụng thời cơ, Niệm Băng biết rõ đạo lý này, Chính Dương đao rời tay bay ra, dưới sự khống chế của tinh thần lực, Hỏa thần tả thủ cầm Hỏa thần chi nộ, Hỏa thần tả thủ dưới tác dụng của Hỏa thần chi thạch tinh khiết, ma pháp nhất thời đề thăng lên cấp sáu, hỏa quang bắn ra bốn phía. Chính Dương đao kích phát ra một hỏa diễm quang nhận cao ngất trời. Khí thế bức nhân hướng về phía Phượng Hương chém tới.

Phượng Hương lúc này mới ý thức được mình đang đối mặt với một gã ma pháp sư cường đại, sự khinh địch trong lòng nhất thời giảm đi, âm thanh phượng minh trừ yêu xông thẳng tận trời, trường kiếm trong tay phóng ra đấu khí khổng lồ, hướng Hỏa thần tả thủ nghênh đón.

Thừa cơ, Niệm Băng một mặt khống chế Hỏa thần tả thủ, một mặt mau nhanh ngâm xướng chú ngữ: “Vĩ đại băng nguyên tố! Hãy ngưng tụ đi, hóa thành vạn cổ hàn xuyên chi băng. Hóa thành ngưng thực nguyệt hoa chi băng, băng cùng băng dung hợp. Xuất hiện đi – Song sắc băng phong cầu”. Có “Sự than thở của băng tuyết nữ thần”, băng nguyên tố ngưng kết với tốc độ cực nhanh, hoàng sắc quang mị không ngừng ngưng đọng lại trước người Niệm Băng, Song sắc băng phong cầu cấp sáu này lại hoàn thành trong thời gian cực ngắn, mà lúc này, Hỏa thần tả thủ do Chính Dương đao khống chế cũng đã cùng Phượng Hương đụng độ.

Niệm Băng đối với ma pháp khống chế rất có kỹ xảo. Hắn biết Phượng Hương đấu khí bá đạo, lúc Chính Dương đao cùng đấu khí Phương Hương đụng chạm, Hỏa thần tả thủ đột nhiên lấp lóe ở phía bên cạnh, hỏa diễm trên Chính Dương đao trong nháy mắt thu liễm lại, đấu khí từ trên trường kiếm của Phượng Hương lại trượt sang bên cạnh, ngọn lửa lại hiện ra, từ dưới lên trên hướng đến hạ thể của Phượng Hương. Trong lúc nguy kịch, Niệm Băng đã bất chấp nam nữ hữu biệt, nhưng, hắn công kích như vậy lại hoàn toàn chọc giận Phượng Hương.

Phượng Hương tay phượng hàm uy, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt xinh đẹp phảng phất như muốn phun ra lửa, thân thể mềm mại trong không trung uốn éo kỳ dị, trường kiếm trong tay huyễn hóa ra vô số kiếm ảnh cuộn hướng về phía Hỏa thần tả thủ.

Oanh…. Một âm thanh vang lên, Hỏa thần tả thủ vốn đã tăng lên tới cấp sáu bị Phượng Hương ngạnh tiếp xoắn thành mãn thiên quang vũ, sáu cấp ma pháp bạo phát lại không cách nào đẩy lui nàng một bước, bất quá, nàng cũng không phải hoàn toàn chiếm thượng phong, nàng không có ngờ đến sự sắc bén của Chính Dương đao, đấu khí chợt tóe ra trong nháy mắt, Chính Dương Đao đã đem trường kiếm trong tày nàng cắt xuống một đoạn, trong không trung vẽ ra một đường vòng cung bay trở lại về phía Niệm Băng.

Lúc này trong lòng Phượng Hương tràn ngập sát khí mãnh liệt, đuổi theo Chính Dương đao hướng Niệm Băng vọt tới, trường kiếm bị chặt đứt một đoạn uy lực không chút giảm sút, trên không trung vung ra quang ảnh tựa như Phượng Hoàng.

Làm một ma pháp sư, quan trọng nhất chính là tỉnh táo, ở điểm này Niệm Băng làm cực tốt. Lúc Phượng Hương theo Chính Dương đao hướng phía hắn xông tới, Song sắc băng cầu của hắn đã hoàn thành, tiện tay đem “Sự than thở của Băng Tuyết thần nữ” dung hợp thành một thể, thân đao không dài tựa như một “Song sắc băng phong cầu” đột nhiên đâm tới, Niệm Băng hai tay khua dẫn, băng cầu nhất thời kịch liệt xoay tròn bay ra ngoài.

Có “Sự than thở của Băng Tuyết nữ thần” làm ma pháp trung tâm, Song sắc băng cầu cùng Hỏa thần tả thủ cứ như vậy tăng lên một cấp bậc nữa, bảy cấp ma pháp ẩn chứa bên trong tuyệt thế bảo đao, Niệm Băng đặt cho cái ma pháp này một cái tên rất hay … Giảo sát Băng phong cầu.

Cơ hồ trong chớp mắt lúc băng phong cầu xông tới, Phượng Hương đã mang theo một thân Cửu ly đấu khí khổng lồ công kích tới, Giảo sát băng phong cầu cùng Hỏa Thần tả thủ theo sau, hóa thành băng vũ đầy trời, Thần Lộ đao đang xoay chuyển trong không trung bay cao lên, nhằm hướng Niệm Băng rơi xuống.Niệm Băng toàn thân chấn động, lùi về phía sau một bước, trong đầu nổi lên một trân mê hồ, nhưng hắn biết, tự mình ở lúc này không thể có chút lơ là, nếu không tất sẽ mất mạng, dùng sức vỗ lên đầu mình một cái, đem Chính Dương Đao cắm ở phía trước rút ra.

Lúc ma pháp cùng đấu khí trong không trung bộc phát, Phượng Hương lần này cũng không dễ chịu như lúc vừa rồi, bảy cấp ma pháp vốn so với sáu cấp mạnh hơn không ít, hơn nữa Song sắc băng phong cầu vốn là thực thể băng ngưng kết, lực trùng kích cùng độ cứng rắn căn bản không phải Hỏa Thần tả thủ có thể so sánh được. Nàng mặc dù dụng đấu khí phá tan ma pháp này, nhưng thân thể cũng phải chịu một chấn động rất lớn. Băng phong cầu cùng với đấu khí của nàng va chạm rồi cấp tốc xoay tròn, dưới sự khống chế tinh thần lực của Niệm Băng, Thần Lộ đao dung nhập vào trong băng phong cầu tự nhiên là “chiếu cố” cho Phượng Hương rất lớn. May mắn Phượng Hương lúc vọt tới đã phát hiện ra động tác của Niệm Băng, lại có vết xe đổ Chính Dương đao lúc trước, lúc này mới không có bị băng cầu mê hoặc mà bị thương dưới Thần Lộ đao, cho dù như thế trường kiếm trên tay nàng cũng đã bị cắt thành mảnh nhỏ. Thân thể Phương Hương vốn vọt tới trước lại bay ngược trở về, “Sự than thở của Băng Tuyết nữ thần” truyền đến một cỗ khí lưu bén nhọn, lạnh như băng, xâm nhập vào trong thân thể cùng với Cửu ly đấu khí của nàng xung đột, làm sắc mặt Phượng Hương đại biến, rơi trên mặt đất rồi quì xuống, thở hổn hển. Nàng liều mạng khống chế sự đánh trả của Cửu ly đấu khí, mới đưa cỗ khí lạnh vô cùng từ từ bức ra ngoài cơ thể, nhưng vết nội thương gặp phải lúc chiều lại có chút rục rịch, dù sao, trong bốn người Phượng tộc, thương thế của nàng lại nặng nhất, dưới sự trợ giúp của hai vị trưởng lão mới khỏi được bảy phần. Lúc này đấu khí tiêu hao cộng thêm bị ma pháp xâm nhập, thương thế bị đè nén một lần nữa có dấu hiệu bộc phát.

Bình thường mà nói, ý niệm của ma pháp sư đều rất mạnh, ở phương diện này Niệm Băng đặc biệt coi trọng, mắt thấy Phượng Hương bị đẩy lùi, lập tức tiếp lấy Thần Lộ đao đang từ không trung hạ xuống, mạnh mẽ ngăn chặn lại cảm giác choáng váng tiếp tục ngâm xướng chú ngữ.

“Băng, người là đại biểu cho cái lạnh, Hỏa, người là nguồn suối của cái nóng, hơi thở băng cùng hỏa! Xin các người cho phép ta đem đặc tính của người dung hợp, dùng ngọn nguồn cộng đồng của các ngươi làm vật dẫn, cộng minh đi”.

Ông … một tiếng khẽ vang lên đồng thời “Sự gào thét của Hỏa diễm chi thần” cùng “Sự than thở của Băng tuyết chi thần” cùng vang lên, quang mang lóe ra, khí tức hai thanh tuyệt thế thần nhận bị đè nén hoàn toàn phóng thích, đem hai bên thân thể Niệm Băng phân biệt nhuộm thành hồng và lam. Đều tự vẽ ra một hình tam giác, hồng cùng lam đan xen vào nhau thành chốt mở ma pháp lục mang tinh, khí tức ma pháp mênh mông vây quanh Niệm Băng nhanh chóng xoay tròn.

Với Băng hỏa đồng nguyên làm vật dẫn, các hệ ma pháp nguyên tố bay nhanh về hướng xung quanh thân thể Niệm Băng mà ngưng tụ, lờ mờ có thể chứng kiến quang mang bảy màu xuất hiện. Đáng tiếc, bây giờ Niệm Băng không có khả năng không chế, chỉ có bốn loại. Dù sao, không có cực phẩm ma pháp đao, muốn dùng đặc kỹ Mô phỏng của Long tộc, cho dù có Băng hỏa đồng nguyên, Niêm Băng cũng không làm được

“Hỡi làn gió tự do, ngươi dưới tiếng ngâm ôn hòa, lúc đối mặt bằng hữu, ngươi giống như gió xuân ấm áp. Đối mặt địch nhân, ngươi lại như gió đông hàn lạnh lẫm liệt, xin ngươi đem sự cực hạn lẫm liệt cho ta mượn.”

Gió, nhưng thanh quang Ngạo Thiên đao trong nháy mắt nổi lên, đao quang lam sắc phá tan sự trói buộc trực tiếp nhập vào phía chân trời, “Tự do chi phong” trong sự nghẹn ngào dẫn động khí tức của gió, từ nhu hòa đến cấp bách, thổi qua cây cỏ trong rừng đung đưa kịch liệt.

“Cao ngạo chi băng, rét lạnh là tính cách của ngươi, cứng rắn là hơi thở của ngươi, xin đem cái rét lạnh cùng sự cứng rắn của ngươi dung hợp lại, hóa thành một lưỡi dao sắc bén vô cùng.” Quang điểm màu lam ở trong gió mau chóng ngưng tụ lại, hóa thành một thanh lợi nhận rắn chắc. Đây không phải băng đao cấp hai, mà là hàn băng chân chính, băng nhận ngưng kết mang theo quang mang lóng lánh mà xơ xác tiêu điều, bảy cấp băng phá vũ đang không ngừng hình thành.

Gió, càng lúc càng mạnh, số lượng băng nhận đang không ngừng gia tăng theo, rải đầy khắp không trung. Dưới ánh mặt trời, kiên băng không hề tan chảy mà theo gió chập chờn.

Phượng Hương lúc này mới miễn cưỡng đưa hàn khí bức ra ngoài cơ thể, cảm thụ được đại tự nhiên biến hóa. Trong lòng nàng dâng lên một sự khủng hoảng không thể hiểu, mơ hồ cảm giác được, ma pháp Niệm Băng đang hoàn thành mình không thể ngăn cản được. Phun ra một ngụm máu tươi, đè nén nội thương bị hàn khí dẫn động, tiếng phượng hót thánh thót từ trong miệng nàng không ngừng vang lên, dập tắt ngọn lửa đang bừng cháy. Màu sắc ngọn lửa chuyển dần từ màu đỏ hóa thành màu vàng, chính là đệ nhất biến “Phượng Hoàng Hỏa Diễm” trong Phượng hoàng cửu biến.

Niệm Băng trong mắt lãnh ý vẫn như cũ, ngưng tụ đầy đủ ma pháp nguyên tố, bắt đầu ngâm xướng chú ngữ cuối cùng: “Phong cùng băng, các người đều có trong mình hơi thở của tự nhiên, các người là một phần tử đại tự nhiên, lấy Băng Hỏa đồng nguyên làm vật dẫn, bộc phát đi, cụ phong băng vũ thuật.”

Tranh.. Tranh… hai tiếng thanh thúy vang lên trong không trung, quang mang “Sự than thở của Băng Tuyết nữ thần” cùng Tự do chi phong lưỡng sắc hồng, lam ma pháp lục mang tinh trong nháy mắt phóng thẳng lên không trung rồi bập bềnh trước người Niệm Băng.

Gió thay đổi, trở nên cuồng bạo, khí tức của băng cùng gió dung hợp, chính như giữa mùa đông giá rét nổi lên trận gió lạnh lẫm liệt, dài chừng ba tấc, nhưng lại là băng toa dị thường cứng chắc ở trong gió không ngừng giao thoa đung đưa vào nhau, giống như mưa đá, cuốn sạch vào trong gió, hòa quyện vào không trung.

Niệm Băng trong mắt lóe hàn quang, băng nhận trong gió như một phần thân thể hắn ở trong cơn lốc hướng Phương Hương đang ở ngoài hơn mười trượng cuốn đi. Tại giờ phút này, thân thể Niệm Băng phảng phất như hoàn toàn dung nhập vào trong đại tự nhiên, dưới sự nổi bật bốn màu hàn quang của bốn chuôi ma pháp đao, hiện lên vẻ ung dung hài hòa.

Ngạo Thiên đao cùng Thần Lộ đao bồng bềnh giữa không trung hoàn toàn hiện ra. Ma pháp băng cùng phong dung hợp mặc dù chỉ là bảy cấp nhưng dưới sự dung hợp gần như hoàn mỹ của Niệm Băng, lại bộc phát ra uy lực ma pháp đạt tới chín cấp. Sai lầm lớn nhất của Phượng Hương, chính là tạo cơ hội cho Niệm Băng ngâm xướng đại ma pháp, sau khi tiến vào cảnh giới Ma đạo sĩ hắn vừa đạt tới, nhưng cũng đã có thể sử dụng bảy cấp ma pháp, Băng hỏa hai hệ càng có thể miễn cưỡng sử dụng tám cấp đơn thể công kích ma pháp. Đối mặt với một ma pháp sư cường đại như vậy, nếu có thời gian ngâm xướng chú ngữ, võ sĩ cấp bậc vũ đấu gia rất khó thu được thắng lợi.

Nếu Phượng Hương bây giờ ở trạng thái hoàn toàn thì có lẽ nàng còn cơ hội chống đỡ, nhưng hiện tai vết thương trong cơ thể khiến nàng căn bản không cách nào phát huy hết toàn lực. Huống chi, bởi vì Niệm Băng lại có lực khống chế ma pháp siêu cường, rõ ràng đối mặt với quần thể ma pháp công kích Cụ phong băng vũ mà hắn đang dùng lại vừa có thể coi như đơn thể ma pháp công kích, tựa như Bạo Phong tuyết lúc đầu. Chỉ là uy lực so với Bạo Phong tuyết lại mạnh hơn rất nhiều.

Gió cuốn theo băng, từ bốn phương tám hướng đánh sâu xuống, mục tiêu của chúng chỉ có một. Đó chính là ngọn lửa Phượng Hoàng màu vàng đang thiêu đốt – Phượng Hương, đó là từng mảnh băng toa, trực tiếp bắn ra hàng loạt, dưới tác dụng xoay tròn của tốc độ gió, uy lực to lớn, ngay cả Niệm Băng tự mình cũng chưa từng nghĩ đến.

Phương Hương trong miệng phát ra tiếng Phượng minh, hai tay đỡ lên, Ngọn lửa Phượng Hoàng được nàng chống lên thành một hỏa diễm kết giới màu vàng, băng trùy lúc ban đầu công kích xông vào ngọn lửa lập tức bị hòa tan. Nhưng rất rõ ràng, rất nhiều những băng trùy được ngưng tụ này cũng không phải dễ đối phó, mặc dù bị ngọn lửa hòa tan, nhưng mỗi lần hòa tan một quả băng trùy, Phượng Hoàng hỏa diễm của Phượng Hương lại bị suy yếu đi vài phần. Nàng bây giờ đã ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, mắt thấy cơn mưa băng trùy ùn ùn kéo đến, trong đôi mắt xinh đẹp của Phượng Hương toát ra một ánh mắt tuyệt vọng.

Lãnh mang trong mắt Niệm Băng đột nhiên giảm đi vài phân, tay phải vừa vươn ra, lực trùng kích của ma pháp cường đại dưới sự khống chế của hắn đột nhiên thay đổi phương hướng, mà lúc này, Phượng Hoàng hỏa diễm ở chung quanh thân thể Phượng Hương cũng chỉ thiêu đốt lớp da tay bên ngoài, xuyên qua ngọn lửa màu vàng lờ mờ có thể thấy được sắc mặt đã tái nhợt mà tuyệt vọng của nàng.

Cụ phong băng vũ dưới sự khống chế của Niệm Băng cuộn tròn một vòng, càng ngưng tụ thêm, ngay lúc Niệm Băng đang suy tư phải như thế nào xử lý ma pháp uy lực cực lớn này thì hắn đột nhiên cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt. Không có chút do dự nào, cụ phong băng vũ chợt công kích về phía sau, Cụ phong khổng lồ cuốn qua, mà hắn tự mình lao nhanh về phía trước vài bước, lúc này mới xoay người lại.

Giống như ngọn lửa màu vàng thiêu đốt, chỉ có điều, xem xét qua ngọn lửa màu vàng này đã kèm theo một đôi cánh chim đỏ rực lửa. Phượng Không trưởng lão bình tĩnh nhìn Niệm Băng, Cụ phong băng vũ mặc dù ngăn cản lộ tuyến di chuyển tới phía trước của lão, nhưng không cách nào khiến cho Phượng hoàng hỏa diễm đang thiêu đốt có chút dấu hiệu dập tắt nào, Niệm Băng lại hít một ngụm lãnh khí, hắn rất rõ ràng sự chênh lệch giữa mình và Vũ thánh, nhưng tới lúc này, hắn không có bất cứ gánh nặng nào, chạy dường như là không có khả năng, trước Vũ Thánh mà định chạy không phải là tìm chết hay sao?Bây giờ chỉ có nhân lúc mình còn cơ hội có thể ngâm xướng chú ngữ liều chết một phen, họa may còn có thể có một đường sinh cơ.

Phương pháp công kích cụ phong băng vũ đột nhiên thay đổi, dưới sự khống chế của Niệm Băng vốn vọt tới trước đột nhiên dừng lại, cơn lốc lấy Phượng Không trưởng lão làm trung tâm đột nhiên thổi ra xung quanh, chỉ bất quá, bọn chúng tựa như tìm được một quỹ tích mà quét tới, trong phút chốc hình thành một cái long quyển phong thật lớn. Phong, so với lúc trước thổi càng thêm mãnh liệt, long quyển phong trong không trung mang theo cuồn cuộn luồng khí lạnh, hơn nữa nó có thể xuyên thủng cả kim thạch băng toa, không ngừng hướng vào trong dồn ép công kích. Đem Phượng Không trưởng lão vây khốn ở bên trong.

Niệm Băng không chút do dự, rất nhanh đọc chú ngữ, trong mắt lộ ra quang mang kiên định, hắn nhớ tới một câu Gia Lạp Mạn Địch Tư đã từng nói qua, muốn trở thành một cường giả, bắt buộc phải vực dậy bên bờ tử vong. Trốn tránh, có lẽ có thể may mắn được trong nhất thời, nhưng không thể cả đời đều may mắn.

Cho đến hôm nay, Niệm Băng dựa vào trí tuệ của mình, tránh né không ít nguy cơ nhưng sau khi nghe qua câu này của Gia Lạp Mạn Địch Tư hắn dần dần hiểu rõ. Nếu chuyện gì cũng đều lấy việc tránh né làm chủ, vĩnh viễn cũng không thể trở thành một cường giả chân chính. Một kẻ thường xuyên tránh né, thì làm thế nào mới có thể có khí thế của cường giả đây? Mà cao thủ chân chính trong quyết chiến, khí thế thường thường quyết định khuynh hướng thắng lợi. Ở thời khắc này không có cơ hội để chạy trốn, Niệm Băng rốt cục đã hiểu rõ hàm nghĩa trong câu nói của Gia Lap Mạn Địch Tư. Hắn âm thầm phát thệ, sau này bất luận gặp phải khó khăn gì, mình nhất định sẽ không tránh né nữa, dưới tình huống chỉ cần mình không chết, tốc độ đề thăng thực lực tất nhiên sẽ tăng lên rất nhanh, chưa hẳn đã không còn cơ hội chống lại Băng Tuyết Nữ thần tế tự kia.

Trong lòng xác định quyết tâm cũng không có ảnh hưởng đến tốc độ ngâm xướng chú ngữ của hắn, ngâm xướng ngược lại so với bình thường nhanh hơn vài phần, trong âm thanh trầm bổng, trường đao Thánh Diệu vốn cắm ở trên mặt đất đã tới tay Niệm Băng, dưới tác dụng của chú ngữ kim quang lan tỏa không ngừng bốc lên.Quang mang chói mắt liên tục từ trên Thánh Diệu đao phát ra.

Có lẽ là cảm nhận được quyết tâm chưa từng có từ trước tới nay của Niệm Băng, lần này, tốc độ Thánh Diệu đao ngưng tụ quang nguyên tố so với bình thường phải nhanh hơn rất nhiều, kim quang lan tỏa khiến cho xung quanh thân thể Niệm băng tràn ngập sự ấm áp, dưới tác dụng của quang nguyên tố lòng hắn trở nên bình tĩnh dị thường, Niệm Băng không có làm ra động tác mấu chốt kế tiếp, mà nhìn chằm chằm một cách gắt gao vào Phượng Không trưởng lão đang bị vây ở trong Cụ phong băng vũ.

Phượng Không trưởng lão xuất hiện làm cho Niệm Băng chấn động, cũng hạ quyết tâm liều chết đọ sức một phen,mà sự kinh ngạc trong lòng của Phượng Không trưởng lão so với Niệm Băng phải lớn hơn rất nhiều. Tỉnh lại, Phượng Hư phái Phượng Hương truy sát Niệm Băng, lão cũng không có gì phải lo lắng, Phượng Hư đang dò hỏi Phượng Nữ tất cả những gì liên quan đến Niệm Băng. Mà lão không nguyện ý nhìn thấy cái cảnh đó, lại càng không thích cái không khí dồn nén đó, liền nghênh đón hướng Phượng Hương phải trở về. Khi Niệm Băng sử dụng cụ phong băng vũ, Phượng Không cảm nhận ma pháp nguyên tố xao động, cộng thêm tiếng phượng minh tuyệt vọng mà thê lương của Phượng Hương, khiến lão dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới, vừa vặn chứng kiến màn khống chế ma pháp của Niệm Băng liền xẹt đến bên người Phượng Hương.

Cụ phong băng vũ dung hợp ma pháp giữa băng và gió này đánh tới khiến Phượng Không ứng phó không kịp. Trong lúc nhất thời lão mặc dù đã chuẩn bị tốt Vương tộc chi vũ trong Phượng Hoàng nhị biến, nhưng đối mặt với ma pháp dung hợp cường đại đạt tới chín cấp cũng rất khó khăn để mà lao ra. Dù sao phong cùng băng kết hợp hoàn mỹ đến như thế, kiêm cả đặc tính của phong lẫn băng, sự cuồng bạo của gió cùng sự âm lãnh của băng đối với thân thể hỏa thuộc tính của Phượng Không có sự uy hiếp rất lớn, hơn nữa trên người lão vốn có thương tích, muốn từ trong ma pháp dung hợp này xông ra mà không mất cọng lông nào cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Dung hợp ma pháp trên đại lục cực kỳ hiếm thấy, cái đó chỉ thuộc về một vài ma pháp sư thiên tài số lượng cực kỳ thưa thớt mới có được, hơn nữa, những ma pháp sư này tất nhiên phải có cả song hệ thể chất mới được, hắn vạn vạn lần không nghĩ tới, tên loài người khiến tâm hồn thiếu nữ Phượng Nữ thầm yêu này lại có thực lực cường đại đến như vậy. So với Lam Vũ công tước không kém hơn chút nào.

Ánh sáng màu vàng từ trong tay Niệm Băng từ từ thiêu đốt thành màu trắng, Chính Dương đao ‘bồng’ lên một tiếng thiêu đốt tạo ra một ngọn lửa hoa mỹ. Niệm Băng tự cắn đầu lưỡi mình, khiến tinh thần lực tập trung cao độ, mau chóng ngâm xướng chú ngữ.

Thanh âm của hắn rất trầm thấp, nhưng ngọn lửa trên Chính Dương đao lại trở nên ngày càng mãnh liệt, ngọn lửa nóng rực không ngừng cùng kim quang trên Thánh Diệu đao dung hợp lại. Chú ngữ của Niệm Băng đã hoàn thành, nhưng quá trình ngưng tụ ma pháp lại không ngừng lại. Cặp mắt màu lam sáng ngời của hắn lúc này vì tiêu hao tinh thần lực cùng ma pháp lực quá độ mà biến thành màu trắng. Khí tức ma pháp xung quanh thân thể không yên định mà dẫn động, bạch sắc quang mang trên Thánh Diệu đao không ngừng hiện ra ngọn lửa ba động. Quang mang ngày càng ngày càng thịnh, độ sáng của nó tựa hồ đã vượt qua ánh mặt trời buổi chiều, chiếu sáng cả rừng cây xung quanh. Dưới sự chiếu xạ của loại ánh sáng mãnh liệt này, đám cây cối trong rừng lại rõ ràng có thể phân biệt được tốc độ sinh trưởng chậm rãi, hơi thở kì dị không ngừng lan tràn xung quanh thân thể Niệm Băng.

Ngọn lửa màu vàng từ sau lưng Niệm Băng sáng lên, đó là hơi thở nóng rực, Niệm Băng không cảm giác được sao? Đương nhiên sẽ không, nhưng hắn chẳng hề để ý đến, thân ảnh yểu điệu kia mang theo ngọn lửa màu vàng chợt đánh tới bạch quang vây quanh Niệm Băng, tiếng kêu thảm thiết vang lên, thân thể của nàng so với lúc vừa lao tới thì tốc độ bắn ngược về lại nhanh hơn gấp đôi. Người đột nhiên đánh lén này, chính là Phượng Hương lúc trước được Niệm Băng buông tha.

Phượng Hương tu luyện Cửu ly đấu khí, lúc này quần áo trên người bị ngọn lửa cắn trả trở nên cháy đen, thân thể đã chịu sự trùng kích cực lớn, hôn mê bất tỉnh nhân sự trong sự ấm áp, hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu.

Niệm Băng đứng ở nơi đó không hề động đậy, lúc này, trong mắt hắn chỉ có Phượng Không trưởng lão bên trong Cụ phong băng vũ, hắn rất rõ ràng, sự uy hiếp thực sự sắp đến.

Phượng Không tự nhiên cảm giác được đang bị Niệm Băng nhìn chằm chằm, nhất là ma pháp hắn không ngừng tích tụ kia, thế nhưng mang đến cho Phượng Không trưởng lão với cấp bậc Vũ Thánh một áp lực cực lớn, mắt thấy Phượng Hương sinh tử còn chưa biết, Phượng Không không hề bảo lưu thực lực, ngọn lửa màu vàng xung quanh thân thể trong nháy mắt bốc lên, cả thân thể đều trở nên hư ảo, chính là đệ tam biến trong Phượng Hoàng biến - Phượng Huyễn ma thân.

Ngọn lửa màu vàng chuyển hóa thành hình thái Phượng Hoàng, lại theo cơn lốc long quyển phong xoay như chong chóng, thân thể Phượng hoàng xâm chiếm cơn lốc, lúc ngọn lửa thay đổi phương hướng nhắm Niệm Băng lao tới. Cụ phong băng vũ đã hoàn toàn biến mất, gió vốn quét qua cũng đã yên tĩnh lắng xuống. Giờ khắc này, cả cây trong rừng đều phảng phất như trở nên tĩnh lặng. Hỏa Phượng hoàng bị Cụ phong băng vũ làm suy yếu đi một chút không ngừng lóe ra thân ảnh Phượng Không trưởng lão, trong nháy mắt vọt tới trước người Niệm Băng, ngọn lửa màu vàng tựa như Cụ phong băng vũ lúc trước bao vây Phượng Không trưởng lão, hướng đến thân thể mà chụp xuống.

Niệm Băng thoáng động, trong phút chốc, hắn bỏ qua Chính Dương đao, lấy bàn tay thô ráp đã cầm Thánh Diệu đao kia, lấy dây lưng, lấy dây buộc ở tay, thân thể cả người tựa hồ đang theo Thánh Diệu đao mà tiến về phía trước, bạch sắc quang diễm từ trong đao quang phóng ra. Vô số đao ảnh không thể phân rõ không ngừng lóe lên trong không trung.

Phương Không thân hóa Hỏa Phượng Hoàng đột nhiên hoảng sợ phát hiện, Niệm Băng đứng trước mặt mình bổng dưng biến mất, thay thế vào đó chính là chín con cự long bị thiêu đốt trong ngọn lửa màu trắng khổng lồ, chín con bạch sắc cự long chen chúc nhau trong hỏa diệm theo các phương hướng khác nhau đánh tới mình, khí tức quang minh tinh khiết, khí tức hỏa diễm nóng rực, tất cả trong nháy mắt đạt tới cực hạn.

Sự kết hợp của quang cùng hỏa hình thành lên Thánh diễm, lại phát huy ra uy lực của Long vu tập vũ, chính là công kích trước mắt của Niệm Băng. Dung hợp ma pháp tuyệt không phải đơn giản như một cộng một bằng hai. Cho dù là ma pháp đồng dạng , nếu lấy bất đồng hình thái cùng bất đồng phương thức sử ra, uy lực cũng tựa hồ hoàn toàn bất đồng, mà Long vu tập vũ trước mặt hiển nhiên là biện pháp phát huy thánh diễm ma pháp này tốt nhất..

Chín con bạch sắc cự long không hề đơn giản là cứ như vậy mà điêu khắc, dưới tác dụng của Thánh diễm, uy lực của nó tuyệt không kém hơn so với bất cứ vũ kỹ nào, dùng đao pháp điêu khắc sử dụng trong ma pháp, sợ rằng cũng chỉ có Niệm Băng nghĩ đến.

Ngọn lửa màu vàng cùng ngọn lửa màu trắng quấn lấy nhau bốc lên không trung, làm các loại thực vật trong phương viên trăm trượng đều biến thành tro bụi, lúc quang mang đạt tới cực hạn, rồi từ từ ảm đạm, thân thể Niệm Băng lúc này giống như một bao tải rách nát xoắn lại tạo ra trên mặt đất một khe rãnh rất dài, quần áo trên người cũng đã hoàn toàn biến mất, ngay cả lông tóc cũng không còn, cả người dưới tác dụng của ngọn lửa Phượng Hoàng biến thành hắc sắc, nằm ở dưới đất tựa như một khối than đen.

Lúc xế chiều Phượng Không quả thật đã bị thương, nhưng dù sao lão cũng đường đường là một Vũ thánh, mặc dù Niệm Băng ở một chiêu cuối cùng này đã dùng toàn bộ tiềm năng, nhưng sự chênh lệch giữa ma đạo sĩ và Vũ thánh vốn không cách nào bù đắp được. Quả thật “yếu trâu còn hơn khỏe bò”. (lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa béo-nguyên gốc)

Nhưng nếu Niêm Băng bây giờ vẫn còn tỉnh táo, hắn nhất định sẽ rất tự hào bởi thành tích của mình. Bởi mặc dù còn có thể đứng thẳng nhưng thân thể Phượng Không đồng dạng cũng bị cháy khét lẹt, bất quá, thân thể lão vẫn còn có thể di động mà thôi.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 76

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự