Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 77 Tương Quỷ Vương và Dấm Hồng Hổn

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6471 chữ · khoảng 23 phút đọc

Nhìn thấy thần sắc thỏa mãn mà kinh ngạc của mọi người, Niệm Băng mỉm cười nói: “Món ăn này mặc dù nhìn rất đơn giản, nhưng nấu lại chẳng dễ dàng. Thêm vào đó cơ sở của món ăn này chính là ma pháp. Ta bỏ hành vào trong nồi gang, lại không dùng vợt lược, thời điểm nồi bị ngọn lửa ma pháp đốt nóng đến cực điểm, hành sẽ vừa vặn tỏa ra mùi thơm, lúc này rán thịt dê bên trên, lại cho thêm một ít bột tiêu, bột thìa là, muối và chín loại hương liệu chế thành bột, giữ lại toàn bộ mùi thơm hoàn mỹ của thịt dê. Mấu chốt quan trọng nhất của món ăn này kỳ thật là quá trình thái thịt, mỗi lần Chính Dương đao cắt ra một lát thịt, hỏa nguyên tố dưới sự khống chế của ta cũng sinh ra chín loại biến hóa, khiến cho trên thịt dê mỗi tấc có một số lượng hỏa nguyên tố không đồng đều, từ ngoài ngấm sâu vào, như vậy dưới hơi nướng của hành bốc lên sẽ phát sinh càng nhiều biến hóa. Mỡ của thịt dê tràn ra dưới sức nóng nướng cực điểm, khiến cho mùi càng thêm nồng đậm, nói chuẩn xác ra thì, khoảng biến hóa không ngừng tám mươi mốt mùi vị của hương hành dưới ngọn cực hỏa (lửa cực kỳ to, kiểu mà khi đầu bếp nấu nướng hất chảo lên, dầu mỡ bị ngọn lửa đốt bùng lên_kenlida). Bản thân thịt dê có công hiệu bồi bổ, dùng thích hợp nhất với loại thiên khí hiện tại, có chỗ tốt đối với người đang tức giận. Đừng khách khí mọi người ăn hết đi.

Nghe được câu cuối cùng của Niệm Băng, Gia Lạp Mạn Địch Tư mới ý thức được mình bị lừa, nhưng khi cướp lại cái đĩa thì trong đó cũng chỉ còn một miếng, nhưng mà hắn không thể không thừa nhận, lời trước đó của Niệm Băng có vài phần đạo lý, chỉ có thưởng thức tinh tế, mới có thể đạt đến việc nướng đùi dê biến hóa như thế này, thỏa mãn được vị giác khiến hắn không tức giận, đợi món ăn tiếp theo của Niệm Băng.

Đi trở về bàn bếp, Niệm Băng hít một hơi dài,lúc này, hắn đang đắm chìm trong quá trình tạo ra những món ngon mỹ thực. Dẫu không ăn nhưng nhìn thần sắc thỏa mãn của Ngọc Như Yên ở phía sau khi đã thưởng thức những món ăn do chính hắn chế biến, trong trái tim hắn đã thỏa mãn rồi. Làm một đầu bếp thì khi những món ăn do chính mình làm ra được mọi người công nhận, đó mới đích thực là cảm giác thành tựu lớn nhất.

Ngạo Thiên đao xuất hiện trong tay, Niệm Băng nói: “Hôm nay ta chuẩn bị chin món ăn, bốn món đầu đều có một loại đặc điểm, món thứ nhất hơi thở của băng, món thứ hai là cực cấp của hỏa. Sau khi nếm qua hương cay nóng, vị giác của các người đều bị kích thích không ít, lúc này để ta dùng “phong” tẩy vị giác cho mọi người. Món thứ nhất Cửu Thanh Thần Long Băng Vân Ẩn mặc dù dùng lực của Ngạo Thiên đao và Quỷ Điêu thần đao, nhưng nó cũng phát huy tính chất đặc biệt của băng, còn lúc này, dùng lại Ngạo Thiên đao, mới chính thực là phong khí tức.

“Cực đống chi băng, chước nhiệt chi hỏa, (lạnh đến cực điểm, nóng hết độ), lấy khí tức khác biệt hấp dẫn mọi người. Tự do chi phong, xin nghe lời ta gọi, ngưng kết trong không trung, phát ra tự do khí tức của người đi”. Sau mấy câu chú ngữ, đầu tiên xuất hiện một đạo hòa quang lưỡng sắc đỏ lam xuất hiện, hào quang đỏ lam trong đám chằng chịt phát ra cộng minh rất nhỏ, đột nhiên hào quang chuyển hóa thành một ma pháp trận đỏ lam lưỡng sắc, nhập vào thân thể Niệm Băng. Tự do chi phong khinh ngâm trong tay hắn giơ cao lên, chợt thanh quang tản mát mãnh liệt. Ngọc thạch trên chuôi đao giống như ánh sáng của tinh tú, tất cả những ma pháp nguyên tố khác đều bị phong nguyên tố thay thế, từng đạo thanh quang tơ hào (ý là hết sức nhỏ) không ngừng hướng về phía Niệm Băng ngưng tụ lại, hơi thở của gió (phong) được Niệm Băng lấy Ngạo Thiên đao chỉ huy xoay tròn rất nhanh vòng quanh thân thể hắn, kia đúng thật là hơi thở của gió.

Lam Vũ và Ngọc Như Yên có chút mơ hồ đã hiểu, hai người liếc nhìn nhau, bọn họ trong lòng đều đang nghi hoặc Niệm Băng rốt cục là một pháp sư như thế nào, lúc đầu là băng sau lại là hỏa, lại chuyển hóa thành phong. Trước sau đều lộ ra sắc thái kỳ dị. Trong lòng bọn họ Niệm Băng vừa là Ma pháp sư vừa là Trù sư quả là tràn ngập sắc thái thần bí.

Ngạo Thiên đao trong tay Niệm Băng làm ra một động tác từ dưới hướng lên trên, dưới sự dẫn dắt của thân đao, luống xoay tròn quanh than hắn hóa thành một tiểu cổ long cuốn lên trên bếp cơn gió xanh bay nhanh xoay tròn, hất mái tóc màu vàng kim của Niệm Băng tiêu tán ra phía sau, dưới sắc bạc của long y càng thêm vẻ anh tuấn. Mô phỏng thuật, hắn dùng chính là Mô phỏng thuật (Mô phỏng - Nghĩ Thái : chính là việc ngụy trang để tự vệ giống như việc thay đổi sắc màu của tắc kè, hay việc ngụy trang màu của một số loài sâu cho giống với lá cây hoặc thân cây_ Kenlida), chỉ có điều Mô phỏng thuật của hắn lại rất bất đồng với của Gia Lạp Mạn Địch Tư, Gia Lạp Mạn Địch Tư dựa theo những trường hợp hắn sợ mà cẩn thận chỉ điểm cho hắn, muốn sử dụng những hệ ma pháp khác, trước hết cần phải hiểu rõ kết cấu và tính chất đặc biệt của nguyên tố ma pháp, kỳ thật chính là muốn di chuyển mấy cái căn nguyên của Ma Pháp này, mà muốn di chuyển rời xa các hệ khác cũng rất khó khăn. Gia Lạp Mạn Địch Tư tự dựa vào long thể bản thân, lại dựa vào thân thể hỏa long mới có thể làm được. Nhưng đối với việc thúc đẩy mà nói, phải là hai quá trình, lấy năng lượng bài xích tương trợ lẫn nhau của Băng Hỏa Đồng Nguyên làm gốc, hơn nữa lại gợi ra tuyệt thế bảo nhận, mới có thể hoàn thành Mô phỏng thuật. Loại ma pháp này của hắn mặc dù muốn thi triển phải khó khăn hơn nhiều, hơn nữa phải tiêu hao một lượng lớn ma lực nhưng có điểm tốt ma pháp mô phỏng ra chỉ kém hai loại Băng Hỏa ma pháp một bậc. Lần đầu tiên hoàn thành ma pháp Mô phỏng, Niệm Băng mừng rỡ như điên, mấy ngày sau đó hắn không một thời khắc nào không cân nhắc lợi ích của ma pháp Mô phỏng, không riêng gì hữu ích trong thực chiến, đồng thời mà muốn có hữu ích trong trù nghệ, mà hôm nay, lần đầu tiên hắn dùng ma pháp Mô phỏng trong nấu nướng. Lúc xuất hiện, đúng là năng lực của gió. Tự do chi phong, chỉ có đem tính chất đặc biệt của gió phát huy ra hết mới có thể thực sự hiển lộ hoàn toàn hiệu quả của gió, Học được nhuần nhuyễn mới có thể ra tay tùy ý.

Nhìn thấy trước mặt mình đã hoàn toàn khống chế long quyển năm tầng của phong hệ ma pháp, Niệm Băng vẫn không dừng lại, vì duy trì ma pháp này, hắn sợ lực ma pháp mỗi thời khắc đều tiêu hao. Thời gian không cho phép hắn do dự gì cả, tay phải gỡ không gian chi giới vào tay trái. Tay trái mở ra, đầu tiên xuất hiện là một cây dưa chuột, Ngạo Thiên Đao biến thành một quang đoàn màu xanh đường kính ba thước. Dưa chuột bị trực tiếp bị hắn cho vào trong quang đoàn màu xanh đó. Ngay sau đó xuất hiện một màn tơ dưa chuột mịn màng (ý nói cắt sợi cực mỏng, nhỏ, đềuKenlida) theo thanh quang mà ra, không cần Niệm Băng tận lực khống chế, đoàn thanh phong đang xoay tròn trên bàn bếp đã hút lấy đám tơ dưa chuột vào trong, Ngay sau đó xuất hiện một củ cà rốt, động tác của Niệm Băng vẫn như trước, cà rốt biến thành những sợi tơ. Sau đó, hành tươi, tiêu xanh và hơn sáu loại rau xanh nữa, nhập vào trong đoàn gió lốc kia một cách cực nhanh. Màu xanh vốn có của gió lốc vì bị những sợi tơ đồ ăn dung hợp mà có vẻ ngũ thải ban lan (ý nói ngũ sắ phát tán đi Kenlida), nhìn qua cực kỳ bắt mắt.

Những chiếc bình sứ nhỏ xuất hiện trong tay Niệm Băng, mấy cái này đều là những loại tương ngon do hắn điều phối, đầu tiên sử dụng một lọ có chất lỏng màu đỏ, chất lỏng vừa đổ ra bị cuốn vào trong vòng tròn long quyển, một chút cũng không bị tán xuất, ngược lại bị gió lốc kia hoàn toàn ngăn trở trong đó. Ngay sau đó là chất lỏng màu hoàng kim, lại cho thêm một chút hồ ngũ cốc, động tác của Niệm Băng ngừng lại.

Ngạo Thiên Đao một lần nữa theo quang đoàn khôi phục bình tĩnh, thanh quang biến mất dưới sự chỉ huy của Niệm Băng gió lốc thoát ly bàn bếp mà lên, lại một cái đĩa lớn xuất hiện, khi làn gió mát ngừng xoay tròn, trên bầu trời dường như nổi lên vài cơn gió bình thường, một khối tơ đồ ăn bay chậm rãi, chiếc đĩa trong tay Niệm Băng rung nhẹ, như không muốn cho khối tơ đó đi lạc, làm khối tơ đồ ăn hoàn toàn hạ xuống, sau khi khối tơ đó hoàn toàn hạ xuống, đúng là một mâm đồ ăn. Từ sau bếp đi lên, đem đặt đĩa lên trên chỗ mà lúc trước đặt đĩa thịt dê nướng, mỉm cười nói: “Xin mời thưởng thức Băng Hỏa Cửu Trọng Thiên Chi Phong Ma Loạn Vũ.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư có chút nghi hoặc nói:”Niệm Băng, mâm đồ ăn này kém so với hai món trước đi, chỉ là mấy sợi tơ sống ăn được. Có gì kỳ lạ?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Món này chủ yếu là sảng khẩu (khoái cho cái mồmKenlida ^^!), nếu nói có điểm nào kỳ lạ, chính là ở hai loại tương ta cho vào. Đó là sư phụ ta mười năm tận tâm nghiên cứu, khi truyền thụ cho ta người có nói đây mới chính là bảo bối đích thực. Ta dùng Tự do chi phong đem những sợi thức ăn này hoàn mỹ dung hợp với hai loại tương. Hơn nữa lượng ít hồ ngũ cốc kia khiến cho khối sợi tơ đồ ăn kia có thể đều đều tìm được gia vị làm dịu đi, hơn nữa có một ít hơi thở của Phong Nguyên Tố xâm nhập vào món ăn, hòa hợp nhưng vẫn lộ bản sắc riêng, mặc dù thoạt nhìn chế tạo đơn giản, nhưng tuyệt không dễ dàng. Hai loại tương ta dùng không thể điều chế trong ngày hôm qua, mà là mang theo lúc chia tay sư phụ. Thực sự muốn chế tạo hai loại tương này, ít nhất cũng phải dùng thời gian mấy tháng mới có thể thành công.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư kinh ngạc nhìn Niệm Băng nói:” ngươi nói sâu xa như thế, rốt cục hai loại tương của ngươi là cái gì vậy?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Dấm đỏ dùng làm nộm rau và tương đậu chưng”

“Cái gì?” Vẻ mặt Gia Lạp Mạn Địch Tư như bị đem ra làm trò hề: “Niệm Băng ngươi khoác lác dọa ta hả?, mặc dù ta không phải con người, nhưng ta cũng biết tương đậu chưng và dấm đỏ là hai loại gia vị cơ bản của con người các ngươi. Một chút tương đậu chưng và dấm đỏ ngươi còn nói sâu xa đến vậy, thành tâm gạt ta phải không?”

Niệm Băng ngạo nghễ nói: “Ta cần gạt ngươi sao? Ngươi không phải con người nên ngươi không biết văn hóa ẩm thực vĩ đại của con người, Công tước đại nhân, ngài là tầng lớp cao của đế quốc Áo Lan, không biết đã từng nghe qua Quỷ Vương Tương* và Hồng Hồn dấm*?”

*Quỷ Vương tương: Tương đậu chưng dầu (mỡ) (loại tương ngâm nguyên hạt đậu nành hoặc đậu ván với nước muối sau đó chắt nước, xay nhuyễn, chưng lên. Quá trình làm tương tùy theo món ăn có thể kèm theo quế, cam thảo hay một vài loại thảo dược khác tùy theo nhu cầu

*Hồng hồn dấm: dấm có màu đỏ, vị chua dịu. Loại thông thường thì làm từ các loại hạt, mật, khoai tây. Cao cấp hơn thì là trực tiếp từ trái cây như táo, nho, mơ. Đặc biệt cầu kỳ có loại dấm làm từ rượu vang thường có màu vàng hoặc đỏ tùy theo loại rượu, cho mùi vị đặc biệt nhờ các este trong rượu vang (Cả hai loại trên nếu làm cẩn thận sẽ mất vài tháng đúng như trong truyện. Đoạn chú thích này mệt quá - monsoon)

Lam Vũ trong lòng kích động, trong mắt toát ra vẻ kinh ngạc: “Ngươi nói có phải là Quỷ VươngtTương và Hồng Hồn Dấm, thứ còn quý giá hơn vàng?”

Niệm Băng gật đầu, Lam Vũ nghĩ một chút rồi nói: “Ta lúc trẻ từng nghe nói qua, trên Đại lục có hai loại gia vị phải qua công nghệ chế tạo cực kỳ đặc thù mới thành. Cho dù là thực vật bình thường, chỉ cần cho vào tùy ý một trong hai loại gia vị này đều biến thành thiên hạ mỹ vị. Quỷ Vương tương, Hồng Hồn dấm lại còn có Tử Kim tương và Kim Cương dấm đã có danh xưng, nghe nói một bình nhỏ tương đậu chưng hoặc dấm đỏ trị giá đến trên trăm Tử Kim tệ. Hơn nữa còn là có giá mà chẳng có mà bán, là mỹ vị gia vị mà tất cả quý tộc trên Đại Lục đều hy vọng tìm được. Là cực phẩm trù nghệ mà tất cả đầu bếp đều hướng tới. Hai loại gia vị này hình như chỉ có một vị sư phụ mới có thể làm ra, vị đầu bếp đó từng liên tục đạt được danh hiệu Trù Thần năm lần, trù nghệ cổ kim có một không hai, không người so sánh.”

Niệm Băng cười tự hào: “Nếu quả thật là cổ kim có một không hai thì ông ta đã không thua. Mặc dù là thua trên đại ý, nhưng cũng vẫn là thua. Từ đó ông ta rút lui khỏi giới trù nghệ, dưỡng lão nơi núi rừng, cho đến tận khi qua đời ông vẫn còn nghĩ xem làm thế nào để đạt đến đỉnh cao của trù nghệ. Công tước đại nhân, người mà ngài nói tới, chính là sư phụ của ta, Quỷ Trù – từng liên tiếp năm lần đứng đầu Trù Thần.”

Im lặng, tất cả như không một tiếng động, ánh mắt của mọi người đều dừng trên người Niệm Băng. Rất lâu sau Ngọc Như Yên mới nói: “Vị Quỷ Trù đó có phải là vị ta gặp lần trước không?”

Niệm Băng chậm rãi gật đầu, quay sang Gia Lạp Mạn Địch Tư: “Bây giờ ngươi có còn cho rằng dấm đỏ và tương đậu chưng này là bình thường không? Đây là kết tinh của sư phụ sau nhiều năm nghiên cứu, cũng là bảo bối tâm đắc nhất của ông. Sư phụ đã chết rồi, trên đại lục này chỉ có ta mới biết cách làm Quỷ Vương tương và Hồng Hồn dấm, có lẽ cũng có thể nói món đồ ăn này không trân quý, nhưng nó lại là món độc nhất vô nhị.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư ngây ngốc hỏi:” đếu là dấm đỏ và tương dậu chưng cả mà, hai loại này của ngươi có gì khác so với bình thường?”

Niệm Băng lạnh nhạt cười nói: “Tương đậu chưng và dấm đỏ bình thường đều tạo ra qua quá trình lên men, loại men mà sư phụ ta nghiên cứu chế ra cụ thể như thế nào thì bí mật bất truyền, ta không thể nói”

Gia Lạp Mạn Địch Tư cầm đũa lên thì thầm tự nhủ: “Vậy ta phải nếm thử, tương và dấm này ăn có gì ngon.” Lúc hắn động đũa mọi người cũng theo ngay, ăn thử món Phong Ma Loạn Vũ mà Niệm Băng làm, các loại sợi tơ hợp lại một chỗ, nhập phẩm thanh thuý, mùi thơm khác nhau của các loại rau mang đến những hơi thở mùi vị khác nhau, đồ ăn vừa vào đến miệng, phảng phất như có một cơn gió xuôi theo xuống. Vị mặn, vị chua, vị ngọt , hương vị nào cũng rất nồng đậm, nhưng hoà đều ở một chỗ lại hài hoà một cách thần kỳ. Khi mà món ăn xuống đến dạ dày, hương vị cuối cùng lưu lại là rất tươi. Đúng vậy, là vị tươi mỹ, giống như vừa ăn vị tươi ngon của một loại hải sản cực phẩm. Gia Lạp Mạn Địch Tư phát hiện, cho dù là lúc trước uống xong một ngụm canh Tuyết Ngư cũng không thể so với vị tươi này, nhưng tuyệt không có chút mùi vị của biển. đó là một cảm giác động lòng người như thế. Vị tươi này khiến cho vị nồng đậm của món đùi dê nướng hoàn toàn được khử trừ, tràn ngập trong vị giác là rất thần diệu. Đây có phải là những sợi tơ ăn bình thường không? Không, không phải, Niệm Băng nói không sai, mặc dù món ăn thoạt nhìn có vẻ đơn giản, nhưng hương vị của nó đã vượt qua lưỡng đạo trước mặt, chỉ có một cách giải thích, đó là do diệu dụng của Quỷ Vương Tương và Hồng Hồn Dấm.

Niệm Băng cười nhạt nói:” Gia Lạp Mạn Địch Tư, cảm giác thế nào hả?”

Gia Lạp Mạn Địch Tư đỏ mặt “Cái này, cái đồ này sao khi ăn lại có thể có vị tươi đến thế, tương và dấm của ngươi thật tuyệt, có thể tặng cho ta một chút không?”

Niệm Băng tức giận: “Không thể! Tặng cho ngươi bảo điển thiên vật, không được sử dụng cho hữu ích, cho dù gia vị tốt như thế cũng thành uổng phí. Quỷ Vương tương và Hồng Hồn dấm là hai loại lương vật thích hợp nhất để nấu nướng cùng nhau, một loại là làm lạnh rau, còn một loại là nước gia vị làm vị hải sản, ta chỉ dám dùng để chấm thức ăn chứ không phải để mà nấu. Sau này có cơ hội ngươi lại được ăn tiếp mà.”

Lam Vũ công tước nở nụ cười: “Thật không ngờ ta còn có thể ăn được hương vị đã thất truyền này, Niệm Băng. Ta bây giờ nửa muốn ngươi tiếp tục nấu, nửa lại muốn ngăn không cho ngươi nấu nữa. Bởi vì, nếu ăn thêm nhiều đồ ăn do ngươi nấu, có lẽ từ nay về sau ta ăn cái gì cũng sẽ không cảm nhận được ngon lành đâu.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Thực vật vốn đã mang trên mình hương vị, vì no bụng mà ăn và vì muốn thưởng thức mỹ vị mà ăn là hai khái niệm rất khác nhau. Công tước đại nhân yên tâm, nếm qua cơm ta nấu chỉ càng khiến ngài có hứng thú thêm với mỹ thực. Sau này có cơ hội ta nhất định sẽ lại nấu cơm cho mọi người ăn. Mọi người ăn món Phong Ma Loạn Vũ trước đi, ta làm món cuối cùng.”

Sau khi trở lại bàn bếp, Niệm Băng lấy ra một cái nồi từ trong ấm chi giới (nồi ủ, lò ủ giữ nhiệt - monsoon), nắp nồi đậy chặt. Hắn đặt nồi trên bàn, cầm cái nồi lúc trước nướng đùi dê nhấc lên, trên tay trái ngưng đọng một khối băng, gạt bỏ những vụn hành cháy trong nồi. Khối băng tan thành nước bèn lấy nước đó rửa nồi sạch sẽ. Đặt nồi trên bếp lò, Niệm Băng lại lấy ra từ chỉ giới một hồ lô đựng tương, cho chút tương vào nồi. Cầm nồi trong tay, tay trái lại gia tăng nhiệt lửa trong lò, đồng thời tay phải cầm nồi lắc nhẹ, khiến cho tương vừa bỏ vào láng đều dưới nồi. Liên tiếp bỏ thêm hai ba loại gia vị vào trong nồi lúc tương đang nóng, một mùi hương nồng đậm liền toả ra, chất lỏng bên trong nồi hiện thành một màu vàng kim. Cuối cùng Niệm Băng cho vào trong đó ba giọt dấm đỏ, lúc này mới ngừng gia tăng nhiệt, đặt nồi xuống. Một cái đĩa sạch đường kính một thước xuất hiện trong chỉ giới, đặt ngay ngắn trên bàn, thoáng nhìn qua chất nước tương nóng hổi, Niệm Băng lấy ra Chính Dương đao.

Chuôi của Chính Dương đao đầu tiên đem phong kín cái nồi lại, cái nồi này, Niệm Băng dùng Hoả ma pháp phong kín thành nồi có thể nói là mật bất thấu phong (kín đến nỗi không một hơi gió nào lọt qua nổiKenlida), thì thào đọc vài câu chú ngữ, ngọn lửa của Thần Chi Thạch nóng rực lên hồng quang phóng ra màu đỏ dị thường bao vây lấy chiếc nồi, chiếc nồi bắt đầu run lên, chất lỏng đã sôi trào. Niệm Băng hét lớn một tiếng, ngọn lửa chợt bốc lên, như đem cả cái nồi bay lên, lúc này cái nồi đã thành nung đỏ, hơi ở chỗ chất lỏng không ngừng bốc lên, chiếc nồi lại như có chút nở ra. Mắt Niệm Băng chợt loé hào quang, tay trái vung lên vào trong đám hào quang màu vàng đang bao vây, cự đao Thánh Diệu Quang xuất hiện, tay phải cầm Chính Dương đao hướng lên đỉnh đầu, ngọn lửa bao vây cái nồi, bay vào trong khoảng không. Thể tích của cái nồi lúc này đã nở to ra gấp mười lần lúc trước, Chính Dương đao ẩn đi, Niệm Băng cả hai tay cầm Thánh Diệu Đao, nhìn lên chiếc nồi đang được ngọn lửa nâng lên không trung ngâm xướng nói: “Cực đống chi băng, chước nhiệt chi hoả (ý nói băng ở độ lạnh nhất, lửa ở độ nóng nhấtkenlida), lấy sự tương phản của người mà thu hút, Thụ quang quán xuyên thiên địa a! Chiếu ánh quang minh thánh khiết của người, tẩy sạch tội ác thời gian, phóng thích đi, Thánh quang.”

Hai tay giơ Thánh Diệu Đao lên, kim quang của Thánh Diệu Thạch tản mát chói mắt. một cột sáng màu vàng theo thân đao lao thẳng về phía chân trời. Đúng lúc này, ngọn lửa trên không trung đã hết, cái nồi rơi xuống. Niệm Băng lấy cánh tay giữ đao, thân ảnh chuyển động một nửa, đạo đao quang màu vàng dài ba trượng trong nháy mắt khoá chặt giữa không trung. Bổ thẳng xuống nồi.

Dưới tác dụng của hơi khí cái nồi đã sớm bị vỡ một bên thành, đao quang màu vàng kim xẹt qua, bên trong nổ ầm ầm, vô số chất lỏng bắn ra. Thánh Diệu đao trong tay Niệm Băng hoá ra màn kim quang, không một giọt chất lỏng nào bắn được vào người hắn. Thân đao vừa chuyển, tại chóp (đầu) đao có thêm một vật, cái nồi nổ mạnh sau khi vật này xuất hiện. Gia Lạp Mạn Địch Tư, Ngọc Như Yên và Lam Vũ nhãn lực rất tốt đã nhìn thấy một con bào ngư rất lớn, đúng là cực phẩm bào ngư. Lúc này hào quang màu vàng của Thánh Diệu Đao đang bao phủ con bào ngư, Niệm Băng trở cổ tay đem cầm bào ngư để vào cái đĩa đã chuẩn bị sẵn, tay trái cầm Thánh Diệu đao, tay phải cầm cái nồi, nghiêng tay đổ chất lỏng trong nồi lên con bào ngư, nhất thời bào ngư bị chất lỏng phủ kín nhanh chóng thành màu vàng kim. Niệm Băng phát ra một tiếng hắc nhẹ trong không trung, hào quang Thánh Diệu đao lưu chuyển, bào ngư trên bàn nhất thời bị phân làm sáu phần, chất lỏng theo rãnh mà vào, hắn chuyển mình lấy Thánh Diệu Thạch gắn trên chuôi đao nhắm ngay bào ngư, hào quang màu vàng kim bao phủ hoàn toàn cái đĩa. Dưới sự khống chế của Niệm Băng quang nguyên tố nhu hoà trước sau chỉ quanh quẩn chung quanh trong cái đĩa. Đao quang ẩn đi, Niệm Băng nâng đĩa đi đến đặt ở khoảng không phong ma loạn vũ trong bàn, nhìn thấy vẻ kinh ngạc của mọi người, hắn mỉm cười nói: “Xin mời mọi người nếm thử Băng Hoả Cửu Trọng Thiên Chi Quang Minh Trấp Bảo!” (Bảo=Bào Ngư)

Sáu người đang ngồi xung quanh bàn không ai nói gì, đều tự cầm đũa gắp lấy một phần bào ngư cho ngay vào miệng. Bào Ngư vừa vào đến miệng bọn họ nhất thời cảm nhận được luồng quang minh khí tức nồng đậm, Vị tươi ngon của bào ngư phối hợp cùng vị nồng đậm của chất lỏng, hơn nữa còn tràn ngập hương vị quang minh khí tức. Khiến cho trái tim bọn họ đểu trở nên bình thản một cách dị thường và cảm nhận được mỹ vị quang minh trấp bảo.

Niệm Băng mỉm cười nói: “Món Quang Minh Trấp Bảo này, phương pháp nấu nướng lấy quang minh ma pháp làm chủ, thêm hoả hệ ma pháp phụ trợ. Ngày hôm qua ta vất vả lắm mới mua được một con bào ngư, lập tức để trong nồi dùng tịnh thuỷ phong tồn (lưu giữ và bảo vệ_kenlida), Bào ngư bình thường tẩm thấm phải mất ba ngày, bất quá trước lúc ta lấy ra, dùng phương pháp cao áp khiến cho nó trong nháy mắt toàn bộ thấm thục hết, mới có thể đem nguyên vị của Bào ngư giữ lại, hơn nữa hơi thở quang minh tẩy lễ (= rửa sạch) và ta thì điều chỉnh cực phẩm bào ngư, nhân tiện làm thành món mỹ thực này. Món trấp bảo ai cũng có thể làm được, nhưng mà, lấy Quang Minh Ma Pháp dung nhập vào trong bào ngư tuyệt có thể càng khiến mỹ vị của bào ngư tiết ra hết, lúc tâm bình khí hoà, món này lấy dinh dưỡng của bào ngư và vị tươi ngon trở thành món hải sản ngon nhất.”

Ăn xong bào ngư, Ngọc Như Yên nghi hoặc nhìn Niệm Băng: “Làm bốn món ăn ngươi sử dụng bốn loại ma pháp, hơn nữa đều là làm ra nhưng món ngon cực phẩm, Niệm Băng, ngươi có thể nói cho a di biết, ngươi tầm học chính hệ ma pháp nào? Năm nay ta năm mươi hai tuổi, nghe nói có một vị ma pháp sư có thể sự dụng hai lọai ma pháp trở lên cho dù là hai lọai cùng chất cũng là hiếm thấy phi thường rồi.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “A di nói không sai, song thể chất, nhân loại đã hiếm thấy lắm rồi, cho dù có người có ba loại thể chất chỉ sợ cũng vì quan hệ tương khắc trong ma pháp mà rất khó tu luyện. Ta bản thân là song thể chất, đồng thời sử dụng hai loại hơi thở băng và hảo, luyện tập Ma Pháp Băng Hoả Đồng Nguyên, phong và quang minh mà người thấy là ta dựa vào Băng Hoả Đồng Nguyên phối hợp Ma Pháp Đao mà mô phỏng ra, chỉ có thể ứng dụng đơn giản mà thôi. Mấy cái này phải đa tạ vị Gia Lạp Mạn Địch Tư vĩ đại kia, không có lão già gân ấy chỉ điểm ta tuyệt không thể tiến bộ nhanh đến vậy.”

Trong mắt Ngọc Như Yên toát ra tia kinh ngạc, Lam Vũ một bên nói: “Hai loại ma pháp ngươi vừa thi triển đều đã đạt trên năm bậc rồi, xem cường độ hai loại Ma Pháp này, ngươi đã có thực lực thể tiếp cận Ma đạo sĩ rồi mới phải. Niệm Băng, ngươi là một Ma Pháp Sư được thiên phú nhất mà ta đã gặp. Ngày sau có thể xông xáo trên đại lục có được lãnh địa riêng của chính mình.”

Niệm Băng lạnh nhạt cười, đối mặt với vị cao tằng của Áo Lan đế quốc này, hắn không nghĩ là bị đối phương hiểu rõ lắm, hắn tự nhiên nghĩ là Lam Vũ Công Tước muốn chào mời mình, nhưng mà bản thân chí bất tại thử (tâm trí không thuộc ở đây_Kenlida) Cho dù là có thể diện của Ngọc Như Yên, cũng không thể đáp ứng. Niệm Băng lại là một người vô cùng có chủ kiến. Hắn hiểu rõ bản thân lúc nào thì nên làm gì, hơn nữa càng vĩnh viễn không quên mục tiêu đeo đuổi cuối cùng của mình. “Công tước đại nhân, ta là một người tuỳ theo tao ngộ, không có chí hướng quá lớn, chỉ là hy vọng có thể trở thành một đầu bếp giỏi nhất là đủ lắm rồi.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư thở dài một hơi “Ăn ngon, ăn ngon thật, Niệm Băng ta bây giờ đã hiểu được một chút sự ảo diệu của khẩu vị mỹ thực, ài. Xem ra lang thôn hổ yết(= ăn uống hùng hục như hổ_kenlida) thật sự là phí phạm của trời a! Vị cái gì Công Tước kia, hãy giữ tâm tư của ngươi lại đi, Niệm Băng là đầu bếp chuyên chức của ta, ngoại trừ việc nấu cơm ra, hắn không thể làm việc khác được.”

Ngọc Như Yên nhíu mày, nói: “Hoả Long tiền bối, nếu ta nhớ không nhầm, từ thời xa xưa khi các ngài ở trên Đại lục thì Long thần đại nhân đã từng lệnh cho các người không thể tuỳ tiện quấy rấy con người mà.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư hưg một tiếng nói: “Ta không có quấy rầy, làm phiền con người, Là Niệm Băng công kích ta trước, ta đã có quyền giết hắn, hắn dùng trù nghệ của chính mình để giữ mạng, cái này thật đáng giá.”

Ngọc Như Yên hình như còn muốn nói gì nữa, lại bị Niệm Băng ngăn trở: “A di, là ta cam tâm tình nguyện nấu cơm cho Gia Lạp Mạn Địch Tư”. Nghe được những lời này, chẳng những Ngọc Như Yên và Lam Vũ Công tước có vẻ ngạc nhiên, mà ngay cả Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng lặng đi. Thân là Hoả Long Vương hắn tự nhiên có thể cảm giác được lời nói của Niệm Băng thật chân thành tuyệt không phải là những lời nói cố ý lấy lòng hắn.

“Các người sau đó, ta lại dung hợp mấy loại ma pháp mà tạo thành mấy món ăn sau này, tính chất hốn hợp của hương vị càng mạnh, biến hóa cũng càng nhiều, nhưng có thời điểm ta thấy tính chất loại hương vị hỗn hợp này lại không bằng trực tiếp một vị.” Vừa nói Niệm Băng vừa đi lại bàn bếp, hắn bây giờ đã có cách nghĩ của riêng mình, lúc mới bị Gia Lạp Mạn Địch khống chế, hắn mỗi ngày lúc nào cũng cân nhắc xem làm sao mới có thể thoát khỏi con rồng lửa này, nhưng bây giờ hắn đã không nghĩ như vậy nữa. Đầu tiên, cùng với thời gian tiếp xúc tăng lên, Niệm Băng phát hiện Gia Lạp Mạn Địch Tư không đáng sợ như trong tưởng tượng. Hắn thậm chí còn trợ giúp mình tăng năng lực lên, dưới sự giúp đỡ của hắn, thực lực của mình tăng vọt chỉ trong một thời gian ngắn. Tiếp đó Gia Lạp Mạn Địch Tư cao ngạo nhưng trí tuệ cực cao, nói đến nhược điểm của hắn thì chính là ăn, chỉ cần thỏa mãn khẩu vị của hắn hết thảy đều trở nên dễ dàng rất nhiều, chỉ cần là trong lúc ăn, cho dù thái độ của mình đối với hắn ác nghiệt một chút hắn đều có thể chịu đựng. Có lương thực khống chế hắn, ở cùng hắn không phải là chuyện khó khăn khổ sở gì, hắn chẳng những không khống chế hành động của mình, còn có thể trở thành sư phụ tốt nhất của mình. Phải biết rằng, trên Đại Lục này, người có thực lực như Gia Lạp Mạn Địch Tư nhân loại có lẽ chỉ có Băng Tuyết Nữ Thần, bản thân vốn muốn tìm Nữ Thần Băng Tuyết báo thù cho cha mẹ, không nhất định phải theo bên Gia Lạp Mạn Địch Tư. Học hoàn toàn Mô phỏng Thuật, trình độ Ma Pháp cũng có tiến bộ lớn, đây chính là lựa chọn tốt nhất của mình. Thấy qua thực lực của Ngọc Như Yên và Phượng Nữ, Niệm Băng biết thực lực của bản thân vô cùng nhỏ bé, trên lĩnh vực trù nghệ bản thân đã tiến vào cảnh giới đứng đầu, nhưng trên lĩnh vực Ma Pháp còn một chặng đường rất dài để đi. Chỉ có Hỏa Long Vương Gia Lạp Mạn Địch Tư mới có thể giúp đỡ mình tốt nhất.

Năm món ăn tiếp theo Niệm Băng không làm từng món một, mà đồng thời khai công. Nguyên liệu chuẩn bị làm mọi người hoa cả mắt, lúc Niệm Băng hoàn toàn chăm chú vào trù nghệ, bàn tay hắn như hóa thành tám, tốc độ cựcnhanh khiến người xem than phục, nhưng mà ở đó không ngừng phát ra hào quang của các hệ Ma Pháp. Hết thảy lại trông có vẻ không đủ, lấy những am hiểu của bản thân sử dụng Bảo Diện Huyền Ngọc Thủ phá thuỷ, bản thân am hiểu phân cân thác cốt thủ. Đao pháp Long Vũ Tập Vũ, Bán Điều Tử Thúy Mạc Đoan Ngưng Đao pháp, cùng với tất cả những am hiểu về trù nghệ của bản thân phơi bày ra hết tâm tình tràn đầy của mình.

Đỏ, Lam, Lục, Kim bốn màu hào quang Ma Pháp dưới tác dụng lúc tập trung tinh thần bày ra vô cùng nhuần nhuyễn. các loại mùi thơm trộn lẫn giữa Ma Pháp kết hợp với Trù nghệ mà Ngọc Như Yên chưa bao giờ nghe thấy truyền vào trong mũi. Lúc cuối cùng năm món mỹ thực Băng Hỏa Cửu Trọng Thiên lấy Cửu Long Chí Tôn làm trung tâm hoàn toàn bày ra trước mắt mọi người. Mỗi người ở đây đều hiểu rõ, trù nghệ của Niệm Băng tuyệt cũng chính là Ma Pháp, kỹ nghệ(= kỹ thuật và nghệ thuật_ Kenlida) của bản thân đã đạt đến cảnh giới cực cao, dù sao thân là truyền nhân của Quỷ Trù, trù nghệ của hắn lẽ nào lại kém”

Kể cả Gia Lạp Mạn Địch Tư, một người có khẩu vị tinh tế nhìn thấy trước mắt những món đó như mỹ thực đồng công mỹ nghệ, Niệm Băng ở một bên giới thiệu. sau nửa canh giờ, lúc tất cả những thực vật bị thanh quang dọn sạch mọi người mới phát hiện Niệm Băng vất vả nửa ngày trời vẫn chưa ăn một miếng nào. Ngọc Như Yên thở dài và khen: “Niệm Băng đây là bữa cơm ngon nhất trong đời ta. Cảm ơn ngươi.”

Niệm Băng cúi đầu, sau nửa ngày nói: “A di, từ lần tương kiến hơn bảy năm trước, nụ cười nhu hòa của người luôn làm ấm áp trái tim con, Thiên Hoa Bài của người lại cứu mệnh con. Mẫu than con đã không còn, con luôn coi người là mẫu thân của con, khi học trù nghệ cùng sư phụ con luôn có một nguyện vọng, hy vọng sau khi học thành trù nghệ có thể nấu một mâm mỹ vị cho người, bây giờ, nguyện vọng đó đã hoàn thành rồi, A di, con phải đi cùng Gia Lạp Mạn Địch Tư rồi, người sau này phải bảo trọng thân thể.”

Ngọc Như Yên đứng lên, đi đến trước Niệm Băng, nhìn thấy một thanh niên anh tuấn còn cao hơn mình cả một cái đầu, trống ngực không khỏi đập dồn lên một nhịp điệu ấm áp, bà ta vốn là một người cao ngạo, nhưng cực kỳ cảm động trước chân tình của Niệm Băng, kéo tay Niệm Băng nói: “Hài tử, mẫu thân con đã mất, sau này con có thể xem ta là mẹ con không? Con có đồng ý làm con của ta không?”

Cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ trong tay Ngọc Như Yên, trong lòng Niệm Băng mừng rỡ, quỳ phục xuống đất, tiếng nói có chút run rẩy: “Con nguyện ý! Mẹ, con cuối cùng cũng có mẹ rồi”. Những tưởng niệm về mẫu thân bao nhiêu năm nay trong nháy mắt bộc phát, nước mắt tràn trên má chảy xuống, Ngọc Như Yên lấy ra một cái khăn tay trắng nõn, nắm tay Niệm Băng kéo lên, ôn nhu lau nhẹ nước mắt trên mặt hắn: “Con ngoan, đừng khóc, mẹ sẽ đối xử với con như đối xử với Thần Thần, ta và Công tước thường tiếc nuối vì không có con trai, không ngờ hôm nay lại nhận hai đứa con trai liền.”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 80

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự