Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 35 Hỏa khảo hương chương

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5634 chữ · khoảng 20 phút đọc

Niệm Băng từ trước tới giờ không phải là người sắt đá. Hắn có thể rời khỏi Long Linh vì Long Linh có phụ thân cùng ma pháp sư công hội đứng sau. Hắn có thể rời khỏi Tuyết Tĩnh vì với tính tình Tuyết Tĩnh không khi phụ người khác là may lắm rồi, ai dám khi phụ nàng ta chứ? Hắn có thể rời khỏi Lạc Nhu bởi vì với trí tuệ của Lạc Nhu thì cũng đủ để ngăn thiên quân vạn mã. Còn với Phượng Nữ không hề có hậu thuẫn thì tự thực lực của nàng chính là bảo chứng tốt nhất. Ly khai bọn họ trong thâm tâm Niệm Băng chỉ có cảm giác không nỡ chứ không hề lo lắng. Nhưng nha đầu Hi Vân trước mặt thì khác. Nàng rời khỏi nhà không có chỗ dựa, mặc dù có triệu hoán ma pháp nhưng không đủ để bảo vệ lấy mình. Cộng thêm tính tình thật thà thì nếu ngộ nhỡ gặp chuyện, chỉ e là......

Nghĩ tới đây, Niệm Băng bất giác mất tự chủ dừng lại. Hắn thầm hỏi mình có thể bỏ rời Miêu Miêu hay không? Câu trả lời tất nhiên là không. Miêu Miêu thấy Niệm Băng dừng lại, tiếng khóc tức thì ngưng lại, chạy vội tới bên cạnh Niệm Băng, nắm lấy tay hắn:

“Niệm Băng ca ca, ngươi không thể bỏ rơi Miêu Miêu, đúng không?

Nếu câu này do chúng nữ tại Băng tuyết thành nói ra, thì Niệm Băng còn cảm thấy mập mờ. Nhưng từ trong miệng Miêu Miêu với nước mắt lưng tròng nói thì trong lòng Niệm Băng chỉ có cảm giác thương hại.

Quay mặt nhìn ánh mắt đầy hy vọng của Miêu Miêu, Niệm Băng khẽ than, vuốt lấy mái tóc đen mượt của nàng:

“Nói cho ta biết nhà của ngươi ở đâu. Ca ca đưa ngươi về”

Miêu Miêu hai mắt láo liên:

“Ta, ta quên mất rồi. Khi trước lúc đi vì sợ ba ba phát hiện nên ta chọn lúc tối khuya, theo con đường vắng chạy ra nên không có nhớ đường về nữa rồi”

Niệm Băng tất nhiên không tin vào lời nói của Miêu Miêu:

“Vậy ngươi có thể nói cho ta biết ngươi tính chơi bao lâu rồi mới chịu về nhà? Không lẽ ngươi không nhớ ba ba, mụ mụ của ngươi sao”

Miêu Miêu le lưỡi:

“Đương nhiên nhớ chứ! Nhưng nếu trở về thì không được ra ngoài chơi nữa đâu. Vậy sao ta không đi chơi vài ngày rồi về chứ! Ca ca, ngươi dẫn ta theo đi. Ta sẽ rất ngoan mà. Ta có thể đấm lưng cho ngươi, còn có thể gọi Ngưu ngưu chở ngươi nữa.”

Niệm Băng đối với Miêu Miêu chẳng biết nói gì hơn:

“Vậy thì đi. Ta nghĩ phụ thân ngươi nhất định sẽ đi tìm ngươi. Hãy nhớ kỹ lời của ngươi đó. Trên đường không được gây phiền phức cho ta, còn phải nghe lời ta. Đương nhiên ta có thể cho ngươi ăn. Đây là ước định của chúng ta”

Dứt lời, Niệm Băng đưa tay về hướng Miêu Miêu.

Miêu Miêu cười tươi đưa tay đập vào tay Niệm Băng. Thật ra Niệm Băng đúng là hơi xem thường nàng. Con gái của long triệu hoán sư duy nhất trên đại lục mà thật không có năng lực bảo hộ mình sao?

Miêu Miêu gọi ra nãi ngưu Đạm Đạm rồi leo lên ngồi. Nơi đây không phải là thành thị, người trên đường không nhiều. Cưỡi trâu không làm người khác chú ý. Vừa đi Niệm Băng vừa nói:

“Ngươi sao lại từ chỗ Phượng Nữ chạy được tới đây? Ta nhớ khi ta rời đi thì vẫn còn thấy ngươi đứng trước cổng mà”

Miêu Miêu cười hì hì nói:

“Đương nhiên là có cách rồi. Ngươi đợi một chút là biết ngay thôi. Ca ca, ngươi là một ma pháp sư sao lại không mặc ma pháp bào chứ? Y phục hiện tại của ngươi thật không xứng chút nào”

Niệm Băng nói:

“Làm người nên biết điều một chút. Mặc bộ bố y như thế này là thoải mái nhất. Miêu Miêu, y phục trên người ngươi hình như lâu rồi không thay thì phải. Đợi lát nữa tìm một nơi nào đó mua cho ngươi một bộ y phục. Đúng rồi, đưa túi tiền lại cho ta”

Miêu Miêu xòe hai tay ra vẻ không biết:

“Túi tiền gì?Túi tiền ở đâu? Bộ ta có cầm túi tiền của ngươi sao?”

Ở đâu thì Niệm Băng còn giận được chứ trước mặt nữ hài này, Niệm Băng cũng hết cách. Hừm một tiếng, Niệm Băng nói:

“Coi như ta chưa nói gì đi”

Dứt lời, Niệm Băng không nói tiếng nào bước nhanh về phía trước

Con nãi ngưu Miêu Miêu cỡi nhìn béo ú nhưng bước đi không hề chậm hơn Niệm Băng. Mặc dù Niệm Băng không thèm quan tâm tới Miêu Miêu nhưng nhưng nàng vẫn vui vẻ như trước. Chỉ cần trên đường không có người thì nàng lại gọi mấy con sủng vật ra chơi. Bất quá khi con hồ ly Na Na hiện ra thì nãi ngưu tức thì đứng lại, con mắt như bốc lửa nhìn khiến cho Miêu Miêu chỉ còn biết gọi lão thử cùng tiểu trư ra chơi. Để tránh mình không nổi giận, Niệm Băng cố gắng ít nói chuyện với Miêu Miêu. Miêu Miêu cũng biết điều, trên đường chỉ cần có người tức thì nàng đem mấy con vật trở về để tránh phiền phức.

Chuyến đi của Niệm Băng không có ưu tiên trước sau, trừ việc mười tháng sau phải tới thủ đô của Hoa Dung đế quốc đại diện ma pháp sư công hội tham gia thi ra, bản thân không có việc nào phải làm gấp. Hiện tại mục tiêu của niệm Băng chính là Áo Lan đế quốc tại hướng Đông Nam của Băng Nguyệt đế quốc. Chỉ cần tới đó là coi như hoàn thành ủy thác của Lạc Nhu. Niệm Băng còn nghĩ, khi xưa, khi mình cùng sư phụ lần đầu tới Băng tuyết thành, gặp thiếu phụ mỹ lệ tặng Thiên Hoa bài. Đứng góc độ nào đó thì vị thiếu phụ đó có thể coi là ân nhân cứu mang. Nếu như có cơ hội Niệm Băng cũng muốn tìm vị thiếu phụ kia, dụng trù nghệ của mình để thay lời cảm ơn.

Niệm Băng chợt nghĩ tới một vấn đề quan trọng. đó là khi mình rời đi quá vội vàng, ngay cả bản đồ của đại lục cũng chưa mua. Hiện tại chỉ còn biết đi theo hướng Đông Nam, dựa theo vận khí mà đi, chứ Niệm Băng cũng không biết còn cách thủ đô Áo Lan đế quốc bao xa nữa.

“Ca ca, ta đói bụng”

Miêu Miêu cuối cùng chịu không nổi lên tiếng

Niệm Băng quay đầu nhìn bộ mặt đáng thương của Miêu Miêu, rồi đưa mắt nhìn xung quanh nói:

“Ở đây không có nhà dân, cũng không có khách điếm, ngươi kêu ta lấy gì cho ngươi ăn đây. Từ lúc ăn buổi trưa tới giờ giỏi lắm hơn một canh giờ, ta nhớ lúc đó ngươi ăn nhiều lắm mà”

Miêu Miêu lè lưỡi nói:

“Người ta đang tuổi lớn mà, tự nhiên phải ăn nhiều một chút. Ca ca, ta đói bụng”

Đối mặt với bộ dạng khả ái như vậy, Niệm Băng đành bất lực:

“Được rồi, chúng ta tìm chỗ nào nghỉ ngơi một chút. Ta cũng không mang theo cái gì ăn được. Nếu như ngươi muốn ăn thì ta có thể giúp ngươi biến con trâu này thành một món ăn ngon. Đương nhiên con chuột kia cùng con heo cũng được. Ha ha...”

Nhìn nụ cười nham nhở của Niệm Băng, ánh mắt của Miêu Miêu trở nên cảnh giác:

“Ca ca xấu lắm, bọn nó là sủng vật của người ta, không thể ăn được đâu”

Lúc này như chợt cảm giác ra cái gì, ánh mắt của Miêu Miêu chợt sáng rực. Niệm Băng cảm thấy rất rõ một đạo tinh thần lực từ Miêu Miêu phát ra tỏa ra khắp bốn hướng.

Dưới đất chợt thoáng chấn động, một thân hình nho nhỏ chui lên rồi mau chóng chạy tới trước mặt Miêu Miêu kêu lên mấy tiếng. Niệm Băng lần đầu tiên gặp một con gián như vậy tức thì kinh ngạc nhìn. Miêu Miêu từ lưng nãi ngưu nhảy xuống nhặt lấy con gián cười hì hì:

“Cảm ơn ngươi nhé. Trở vào đi”

Hồng quang lóe lên, con gián trong tay nàng tức thì biến mất.

Niệm Băng kinh ngạc hỏi:

“Nó cũng là sủng vật của ngươi sao?”

Miêu Miêu gật đầu nói:

“Đương nhiên rồi. Nhờ nó giữ chân Phượng Nữ tỷ tỷ mà ta có thể chạy ra đây đó. Nó tên Cương Cương, ngoan lắm. Nó có thể phân biệt khí tức của ta, dù cho cự ly xa tới đâu cũng có thể tìm ra được. Hơn nữa nó có thể huyễn hóa thành đủ các loại huyễn ảnh. Hình dáng mà ngươi trước khi rời khỏi Phượng Nữ tỷ tỷ nhìn thấy là do nó biến thành ta đó. Lợi hại không”

Đối với triệu hoán thuật, Niệm Băng thật rất có hứng thú bất giác nói:

“Các kỹ năng của sủng vật của ngươi ở đâu ra thế? Bọn chúng nhìn bề ngoài rất bình thường nhưng thật ra lại không hề bình thường chút nào. Không lẽ trời sanh bọn chúng đã như vậy sao?”

Miêu miêu nói:

“Đương nhiên không phải rồi. Bọn chúng ra ba ba dùng phương pháp đặc biệt bồi dưỡng ra đó. Bất quá kỹ năng của bọn chúng còn tùy. Ta cùng bọn chúng sau khi ký khế ước thì mới phát hiện ra. Vì vậy, ca ca đừng có xem thường Miêu Miêu nha”

Ánh mắt của Niệm Băng lộ vẻ tôn kính:

“Phụ thân của ngươi nhất định là một triệu hoán ma pháp sư vĩ đại. Có cơ hội ta cũng muốn thỉnh giáo một phen.”

Miêu Miêu vội lắc đầu:

“Không được, không được đâu. Ngươi tốt nhất đừng gặp là hơn. Trừ mụ mụ ra, không ai có thể quản lý nổi ba ba đâu. Nếu để ông ấy tìm được thì cái mông của Miêu Miêu thảm rồi”

Niệm Băng bật cười:

“Ngươi cũng thật to gan mà. Ta nếu là ba ba ngươi thì nhất định khi bắt được ngươi cũng sẽ đánh vào mông ngươi. Ai kêu ngươi không nghe lời, dám bỏ nhà đi chứ”

Dứt lời, Niệm Băng dẫn Miêu Miêu tới một nơi mát mẻ ngồi nghỉ. Đi cả nửa ngày, thân là ma pháp sư như Niệm Băng cũng cảm thấy mệt mỏi.

Miêu Miêu không chút tị hiềm ngồi xuống. Con nãi ngưu cũng đi qua một bên tìm cỏ ăn.

“Ca ca, ngươi chuẩn bị gì cho ta ăn thế?”

Miêu Miêu tò mò nhìn xung quanh rồi lại nhìn Niệm Băng

Niệm Băng cười khổ:

“Lúc đi quá gấp, ta cái gì cũng không mang theo. Ta thấy nơi này chỉ có rau cỏ nhưng trên người ta một chút thứ khác cũng không có, sao mà làm? Ngươi hoặc có thể nhẫn nại một chút, hoặc có thể uống chút sữa của con nãi ngưu cũng hay. nếu như chúng ta có thể tim được một con dã thú, hoặc tới một thôn xóm nào đó, thì việc ăn uống sẽ dễ dàng hơn”

Mặc dù Niệm Băng là một trù sư nhưng không phải nguyên liệu cái gì cũng mang theo bên người.

Hai mắt Miêu Miêu vụt sáng nói:

“Có dã thú là được đúng không? Vậy thì quá dễ mà. Ca ca, ngươi đợi một chút, hãy xem Miêu Miêu đây. Bất qua, ta chỉ dẫn dã thú tới thôi, còn ngươi phải giết nó đấy nhé.”

Dứt lời quang mang chợt lóe lên, tinh thần lực chấn động kịch liệt.

“Ta nhân danh Hi Vân triệu hoán ngươi, ra đi sủng vật của ta, Na Na”

Hồng sắc lục mang tinh lóe lên, con hồ ly tức thì hiện ra trước mặt.

Hồ ly hai mắt đảo tròn, nhìn thấy nãi ngưu tức thì lên tinh thần. Nó vừa muốn chạy tới hưởng hương vị sữa thì bị Miêu Miêu đưa tay tóm lại nhấc bổng lên

“Na na, không được bỏ chạy. Ngươi phải giúp Miêu Miêu mới được”

Na Na có chút nôn nóng kêu lên mấy tiếng, con mắt lấm lét liên tục nhìn về phía nãi ngưu. Nãi ngưu đương nhiên nhận ra khí tức của nó, ánh mắt không chút thân thiện nhìn, khẽ gầm lên mấy tiếng. Cả người nãi ngưu như lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng dựng lên, dùng ngưu nãi công kích hồ ly.

Miêu Miêu đưa tay chỉ vào một gốc cây tùng nói:

“Na Na, ra đái vào đó đi. Mau lên, tè xong ta sẽ để cho ngươi ra chơi với Đạm Đạm”

Na Na hai mắt xoay tròn như suy nghĩ. Mãi hồi lâu mới có chút không tình nguyện gật gậ đầu. Miêu Miêu thả nó xuống đất. Na Na lăn một vòng rồi chạy tới gốc cây, một chân đưa lên tè vào gốc cây.

Một mùi khai theo gió truyền đi. Niệm Băng cùng Miêu Miêu bất giác đều đưa tay bịt mũi. Na Na sảng khoái kêu lên một tiếng rồi tăng tốc chạy về hướng nãi ngưu. Đạm Đạm không hề dùng ngưu nãi công kích mà chỉ giơ chân đạp tới. Thân hình Na Na cực linh hoạt, nguyên bổn đang chạy thẳng tức thì đổi hướng vòng một cái tới sát bên người Đạm Đạm rồi há miệng ngậm lấy một đầu vú uống lấy uống để.

Niệm Băng nghi hoặc nhìn Miêu Miêu:

“Không lẽ nước tiểu con hồ ly có thể hấp dẫn dã thú hay sao?”

Miêu Miêu cười hì hì:

“Đúng a! Nước tiểu của na Na đặc biệt lắm, mùi hương cũng không tệ a.”

Niệm Băng tức giận nói:

“Không tệ cái con khỉ. Cái con hồ ly này trừ bộ lông ra còn lại chẳng có chỗ nào nhìn vừa mắt cả. Thịt của nó thì lại hôi. Xem ra nước tiểu của nó chắc còn kinh hơn nhiều”

Miêu Miêu bất mãn nói:

“Không cho ngươi nói Na Na như vậy. Thật ra Na Na thông minh lắm. Nó là quân sư trong đám sủng vật của ta đó”

Niệm Băng bật cười .

“Trước giờ chỉ nghe có cẩu đầu quân sư , không ngờ bây giờ lại có hồ đầu quân sư. Có cơ hội ta phải xem coi nó thông minh cỡ nào. Hay chỉ biết uống sữa thôi?”

Đang nói chợt Niệm Băng nghe thấy phía sau truyền tới một thanh âm xào xạc khiến hắn kinh dị đứng bật dậy. Chỉ thấy một con vật đang từ từ bước lại về phía mình. Hình dáng bên ngoài giống con hươu nhỏ, lông màu vàng đen không có sừng, tứ chi dài nhỏ, chân sau dài hơn chân trước, đúng là một con hoẵng. Con hoẵng này hẳn là còn nhỏ, răng đã mọc hết, ẩn ẩn có thể thấy răng già.

Miêu Miêu cũng lần đầu tiên thấy con này:

“Niệm Băng ca ca, đây là con gì thế”

Niệm Băng đưa tay ra hiệu im lặng, nắm tay Miêu Miêu lui về phía sau thân cây. Hữu thủ thoáng động, dưới sự quán nhập của ma pháp lực, thanh quang hiện ra, tức thì xuất hiện Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm – Ngạo Thiên Đao

Hoẵng có tốc độ rất nhanh. Vì vậy, Niệm Băng tập trung tinh lực rồi đột nhiên từ thân cây phóng ra chém một đao vào không trung. Niệm Băng mặc dù không biết võ kỹ nhưng trong tay cầm chính là một cực phẩm bảo đao. Thanh quang từ Ngạo Thiên đao lóe lên mang theo một đạo phong nhận. Loại phong nhận này đối với một vũ giả thì không là gì nhưng đối phó với con hoẵng thì có dư. Huyết quang tức thì hiện ra, con hoẵng cả người đổ xuống.

Tặng bé Đậu nhân ngày valentine :04(1):

Miêu Miêu ôm mặt, xẵng giọng: “Ca ca, ngươi tàn nhẫn quá. Lại tùy tiện sát sanh.”

Niệm Băng tức giận nói: “Không giết nó, ngươi ăn cái gì? Nều ngươi không thích thì đừng ăn là được. Mau theo ta đi nào, chúng ta vào rừng xử lý nó.” Vừa nói xong, hắn đi đến bên cạnh con hoẵng, nhấc thân thể nó lên, khiến cho máy tươi từ vết thương chảy ra, đi về phía cánh rừng.

Miêu Miêu không dám nhìn vào con hoẵng đã chết, tránh ở bên cạnh nãi ngưu đi theo Niệm Băng vào rừng. Hồ ly kia tựa hồ có hứng thú với con hoẵng trong tay Niệm Băng. Nhảy tới bên cạnh, tựa hồ muốn đang muốn ăn.

Đi vào trong rừng, Niệm Băng thuấn phát ra nhất giai Băng Đống Thuật, che kín toàn thân con hoẵng. Vừa muốn tiếp tục thực hiện bước tiếp theo, Miêu Miêu lại gần hỏi: “Ca ca, đây là loài vật gì vậy! Có thể ăn được sao?”

Niệm Băng nhìn nàng một cái rồi nói: “Chức nghiệp chính thức của ta là đầu bếp, nếu tới cái gì có thể ăn, cái gì không thể ăn thì ta đã không cần lăn lộn như vậy. Học một chút đi, ngươi nhìn đi, răng của nó lộ ra khỏi môi một chút, hiển nhiên là hương chương*, hơn nữa trên người tỏa ra mùi nhàn nhật, nếu ta đoán không sai, đây là một hương chương. Xem ra vận khí của chúng ta cũng không tệ.”

Miêu Miêu bị lời nói của Niệm Băng hấp dẫn, nghi ngoặc hỏi: “Ca ca, hương chương là gì vậy?”

Hào quang chợt lóe trong tay Niệm Băng, Ngạo Thiên Đao lại xuất hiện, hắn không di chuyển con hoẵng mà trực tiếp hạ một đao xuống đầu nó. Vừa làm, vừa nói: “Hương chương là một loại động vật tương tự như hươu nhưng nhỏ hơn một chút. Con đực có răng khá lớn, hơn nữa trên người tỏa ra hương thơm, là nguyên liệu mĩ thực rất hiếm có, dùng thay thuốc bổ được. Hôm nay cho ngươi ăn ngon.” Vừa nói xong, hắn đã lấy hai hàm răng xuống, sau đó đem đầu hoẵng ném cho con hồ ly đang đứng một bên thèm thuồng. “Đứng sang một bên ăn đi, đừng để ta nghe tiếng ngươi quấy nhiễu nữa.”

Niệm Băng thả thân thể của chương tử xuống, ánh đao trong tay chợt lóe lập tức vạch một khe trên bụng chương tử, mùi thơm trong phút chốc tỏa ra nồng đậm gấp mười lần. Niệm băng cẩn thận gập quần áo lại, để trên mặt đất, thò tay vào bụng chương tử mở miệng khe ra, từ chỗ đó một ít tinh thể màu vàng dính dính, cẩm thật đặt trên một tấm vải. “Quả nhiên là hương chương, khó có thể gặp lại đây. Mấy cái màu vàng này gọi là xạ hương, đó mới là thứ quý nhất trên thân thể hương chương. Trước kia lúc sư phó dạy ta trù nghệ, từng cho ta xem qua một quyển sách miêu tả các loại thịt. Trong đó có nhắc tới hương chương này, hùng tính* chương mang theo hương thơm. Hùng tính chương gọi là xạ, thư tính* chương gọi là chương, trong đó, hùng tính chương có mùi thơm là hương chương, hương chương này toàn thân đều là bảo vật, nhất là xạ hương, đem làm hương liệu sẽ có tính giữ mùi thơm cực mạnh, còn có thể khu trừ các loại côn trùng. Nếu dùng làm thuốc, có thể thông kinh lạc khiếu. Mấy thứ tỏa hương thơm thế này ta sẽ làm ra một dạng lễ vật tặng cho ngươi.”

*: Hùng tính, thư tính: Con đực, con cái.

Miêu Miêu vừa nghe có lễ vật, lập tức quên ngay màn huyết tinh vừa rồi. “Hay quá! Hay quá! Có cái gì tặng cho ta?”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Đừng nóng vội, trước tiên ăn cái gì đã rồi nói sau.” Hắn cẩn thận đem tất cả cho tất cả xạ hương vào bao vải, cất kĩ ở một bên. Sau đó dùng đao nghệ pha thịt nhanh chóng tách sạch sẽ lớp da, hoàn mỹ lưu lại tất cả thịt chương. Nhân lúc đóng băng, Niệm Băng đem tất cả nội tạng của chương tử kéo sang một bên sau đó tới bên cạnh đại thụ bẻ một nhánh cây xuyên qua người chương tử. Lúc hắn làm việc này, Ngạo Thiên Đao cũng không nhàn rỗi, chặt một cây nhỏ thành củi. Nếu Tuyết Cực biết hắn dùng Ngạo Thiên đao như vậy, không biết có lên cơn đau tim không.

Nhất giai hỏa cầu thuật được Niệm băng tiện tay sử dụng, đống củi lập tức bốc cháy. Nơi này không có nước nhưng Niệm Băng đã có băng hệ ma pháp. Dưới Băng Hoa Tẩy lễ và xoa nắn, những vết bẩn trên người chương tử đã sớm bị tẩy sạch. Niệm Băng nhìn chương tử suy nghĩ một chút rồi nói: “Thật đáng tiếc, nơi này không có gia vị gì thích hợp, nếu không sẽ càng hoàn mỹ. Bắt đầu thôi.” Vừa nói xong, hắn bắt đầu dùng ngon lửa nướng chương tử trong tay, không giống nướng bình thường dùng giá gỗ chống đỡ mà là hoàn toàn dùng lực lượng cánh tay xoay tròn nhánh cây. Niệm Băng để chương tử cách ngọn lửa rất xa, chuyển động cẩn thận, tay hắn vô cùng ổn định, mọi chú ý đều đặt trên thân chương tử.

Miêu Miêu nghi hoặc hỏi: “Ca ca, trước kia ba ba đã cho ta nếm thử thịt nướng, sao ngươi lại để xa vậy! Ngươi để xa lửa như vậy có thể nướng chín sao?”

Niệm Băng thản nhiên cười nói: “Trên phương diện ma pháp ta có lẽ kém xa cha ngươi, nhưng nói đến trù nghệ, chỉ sợ hắn không thể nào so với ta. Chẳng lẽ ngươi không thấy chúng ta bây giờ chẳng có gia vị gì sao? Bình thường nướng là phải tẩy sạch mỡ trên thịt, như vậy mới có thể bảo đảm thịt sẽ không cháy, mà chúng ta bây giờ thứ gì cũng không có, lại muốn thịt chương tử ăn ngon mà không bị cháy, vậy chỉ có thể lợi dụng mỡ trong thân nó thôi. Chương tử này cũng đủ béo rồi, trước tiên đem toàn bộ mỡ trong cơ thể nó đốt ra, lại dần dần nướng chín, như vậy mới có thể chín đều, hương vị cũng sẽ đạt tới trạng thái tốt nhất, ngươi sang bên cạnh nghỉ một lát, chờ ăn ngon.”

Tuy không có nhiều gia vị, nhưng thứ đứng đầu bách vị - muối, Niệm Băng luôn mang theo người, song hắn không vội vàng tẩm muối, chỉ cẩn thận xoay chương tử, động tác không vội vã, thủy chung vẫn ổn định tần suất.

Đúng theo lời Niệm Băng, trong quá trình nướng, mỡ dần dần nhỏ ra, Niệm Băng dần dần hạ thấp chương tử trong tay, đồng thời đem hỏa ma pháp lực của bản thân chậm rãi đưa vào thịt chương tử. Theo ma pháp lực gia tăng, chương tử dần dần chuyển hóa thành màu đỏ, mà lúc này Niệm Băng lại lấy ra một tí xạ hương lúc trước, dùng Ngạo Thiên Đao cẩn thận phết lên thân chương tử. Ngạo Thiên đao không hổ danh đỉnh cấp bảo đao, mỡ không thể bám trên thân của nó, làm xong những việc này, nó vẫn sáng rực như trước, quang mang thanh sắc giống như dòng nước mùa thu làm động lòng người.

Niệm Băng đang chuyên chú nướng thịt và Miêu Miêu đang ở một bên ngửi mùi chảy nước miếng, đều không phát hiện, nguy hiểm đang tiếp cận bọn họ.Mùi hương từ nhàn nhạt dần trở nên nồng đậm lên, mùi thơm đặc biệt của xạ hương cùng mùi thơm do mỡ cháy lên dung hợp cùng một chỗ, làm cho người khác ngửi mùi mà chảy nước miếng. Miêu Miêu nước miếng chảy ra cũng không nhiều, còn hồ ly giảo hoạt kia sớm đã bỏ qua đầu chương tử, thành thật ngồi xổm bên người Miêu Miêu, nước miếng tí tách rơi xuống, trong mắt tràn đầy ánh tham lam. Chỉ có nãi ngưu ăn cỏ mới có thể không bị mùi kia mê hoặc, thản nhiên dạo chơi, ăn cỏ xanh của nó.

Nửa canh giờ sau, chương tử trên tay Niệm Băng đã biến thành màu vàng kim, mà Miêu Miêu cùng hồ ly đang chờ một bên ánh mắt đều sáng lên, Niệm Băng đổi tay, tiếp tục nướng, nếu không phải hồi nhỏ luyện tập, tuyệt đối không thể chống đỡ lâu như vậy, ít nhiều gì chương tử này cũng nặng tới hai mươi cân. Mỉm cười, Niệm Băng liếc nhìn một người một thú bên cạnh. “Xem các ngươi kìa, cứ như là lâu rồi chưa ăn gì.” Nói xong, hắn lấy muối từ trong không gian chỉ giới ra, từ từ tẩm lên chương tử. Hắn dùng không nhiều muối lắm vì không muốn hương khí của chương tử bị vị muối che mất.

Đang lúc Miêu Miêu cùng hồ ly kia chuẩn bị lao tới, nãi ngưu đột nhiên ngẩng cái đầu lớn của mình lên, lông mao sau lưng dựng thẳng lên, phát ra một tiếng gầm nhẹ, tựa hồ như tiếng gầm uy hiếp. Nó vừa kêu vừa lui tới bên cạnh Niệm Băng và Miêu Miêu, dường như gặp nguy cơ gì đó.

Ngạo Thiên Đao trong tay Niệm Băng chấn động, phong nguyên tố xung quanh rõ ràng cường thịnh hơn. Tiếng ngâm nhỏ theo thân đao phát ra, Niệm Băng lập tức hiểu được ý tứ Ngạo Thiên Đao, mặc dù bản thân có ba thanh đao, Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức và Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao đều do máu tươi của mình hoàn thành bước chú tạo cuối cùng, nhưng chuôi Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm này cũng không yếu hơn, khi Niệm Băng dùng nó xuất ra đao công nhanh nhất của bản thân, đã trở nên ăn ý với nó. Ngạo Thiên Đao Đích Khinh Ngâm chỉ có một ý tứ, đó là cảnh báo.

Niệm Băng tiện tay đem nhánh cây xiên hương chương cho Miêu Miêu, đồng thời kéo hắn về đằng sau mình, thấp giọng nói: “Đứng gần ta, có lẽ có nguy hiểm.” Vừa nói xong, Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm nhanh chóng thu lại, đổi lại là Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao và Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức. Thần Lộ Đao có thể nguy hiểm nhưng cần phải chuẩn bị bởi không biết địch nhân cường đại cỡ nào. Để bảo vệ tính mạng, không nên cố kỵ điều gì.

Thanh âm tê tê vang lên, Niệm Băng trong mắt toát ra một tia khó hiểu, rốt cuộc là cái gì?

Thanh âm từ sau một khóm cây cao lớn phát ra, Niệm Băng bình tĩnh nhìn bụi rậm, miệng đã bắt đầu đọc chú ngữ.

Hồ ly kia nhô đầu ra dưới chân Niệm Băng, đột nhiên toàn thân run rẩy về trong lòng Miêu Miêu. Miêu Miêu lo lắng hỏi Niệm Băng: “Ca ca, nó hình như rất sợ hãi, thứ kia tựa hồ rất nguy hiểm, ngươi nhất định phải cẩn thận!”

Niệm Băng gật đầu, Chánh Dương Đao trong tay chỉ về phía trước, một nhất giai hỏa cầu lớn bằng nắm tay nhanh chóng bắn ra, dưới tinh thần lực khống chế vẽ một vòng cung bay ra phía sau bụi rậm, đồng thời hắn cũng chuẩn bị sẵn ma pháp mạnh mẽ hơn. Hỏa cầu bay ra phía sau bụi rậm lóe lên một đám hỏa tinh, một tiếng gầm phẫn nộ vang lên khiến cho mặt đất rung chuyển. Một bóng đen thật lớn từ sau bụi rậm đứng thẳng lên, bụi rậm cao hơn nửa trượng nhưng chỉ đến ngực con thú. Rống lên xong, thân thể khổng lồ của nó tiến về phía trước, bụi rậm lập tức đổ xuống lộ ra thân hình kiện tráng.

Niệm Băng trợn tròn mắt nhìn sinh vật trước mặt. Trời ạ, đây là con gì? Đây là một sinh vật mà hắn chưa từng nghe nói tới, cao khoảng một trượng, nửa thân trên đứng thẳng, toàn thân bao trùm lân phiến màu xám, nhìn qua cực kỳ kiên cố. Thân hình hơi giống một con thằn lằn nhưng lớn hơn rất nhiều. Sau lưng dựng lên hai dãy trông giống như vẩy màu đen, hai chân thô to mạnh mẽ chống đỡ thân thể khổng lồ, cái đuôi dài kéo phía sau, khi rống lớn lộ ra răng nanh dài, từ đầu tới đuôi chiều dài gần hai trượng. Hai chi trước của nó tuy bé hơn rất nhiều, nhưng móng vuốt lại rất lớn, Niệm Băng hoàn toàn tin tưởng nó có thể dễ dàng xé nát mình ra.

Mặt đất chấn động, quái thú bước ra khỏi bụi rậm, đôi mắt to màu xanh biếc gắt gao nhìn vào phía sau Miêu Miêu phía sau Niệm Băng, chuẩn xác mà nói là nhìn vào hương chương trong tay Miêu Miêu.

Thanh âm hưng phấn của Miêu Miêu từ sau lưng truyền tới: “Oa, là một Thiết Bối Kiếm Xỉ Tích đáng yêu, lớn như vậy, có lẽ đã hơn trăm tuổi.”

Đáng yêu? Niệm Băng một chút cũng không thấy đại gia hỏa trước mặt đáng yêu, nó phát ra khí thế vô hình đã ép bản thân không thở nổi. Nó muốn ăn chương tử kia sao? Nếu có thể dùng hương chương đổi lại bản thân có thể rời khỏi, cũng có thể coi là may mắn rồi.” Miêu Miêu, ngươi nhận ra sinh vật này hả, nó có đặc điểm gì không?”

“Có, có! Ba ba từng kể cho ta, Thiết Bối Kiếm Xỉ Tích trời sinh hung tàn, một khi gặp sinh vật khác lập tức biến nó thành thức ăn cho bản thân, tuyệt không có một tia may mắn. Còn chú ý dặn dò ta, nếu gặp được loại này, tót nhất quay đầu bỏ chạy, nếu chạy không được thì để lại nãi ngưu cho nó ăn, phỏng chừng đủ cho nó ăn trong chốc lát. Niệm Băng ca ca, ngươi giúp ta có được không, nếu có thể thu nó làm tiểu sủng, từ nay về sau không sợ ai khi dễ nữa.”

Niệm Băng dẫn Miêu Miêu lùi dần về phía sau. “Ngươi nói dễ nghe nhỉ, chúng ta trước hết phải giữ được mạng đã. Ngươi không thể không lệnh cho nãi ngưu đi chịu chết, ta dùng ma pháp thử xem, có lẽ có thể đánh lui hắn, bất quá lân phiến trên người hắn dường như rất cứng rắn.”

Thiết Bối Kiếm Xỉ Tích chăm chú thèm thuồng nhìn bọn họ, không biết vì sao nó cũng không vội vã phát động công kích.

Miêu Miêu dường như chẳng hề lo lắng cho an nguy của mình. “Đạm Đạm đã chạy ra sau lưng chúng ta, để cho nó chịu chết xem ra không dễ. Niệm Băng ca ca, ta nói cho ngươi một tin xấu, Thiết Bối Kiếm Xỉ Tích còn gọi là Thiết Bối Địa Long, mặc dù không phải rồng chính thức song bởi vì nó có một chút huyết thống của rồng cho nên có thể miễn dịch với ma pháp. Ta nhớ ba ba nói Thiết Bối Kiếm Xỉ Tích có thể miễn dịch từ tứ gia trở xuống ở tất cả các hệ ma pháp.”

Nghe Miêu Miêu nói vậy, Niệm Băng thở phào. “May là ta có thể sử dụng cao nhất là lục giai ma pháp.” Miêu Miêu hi hi cười, nói: “Ca ca, nhưng Thiết Bối Kiếm Xỉ Tích này đã ngoài trăm tuổi, không phải loại bình thường! Ba ba còn nói, Thiết Bối Kiếm Xỉ Tích qua trăm tuổi có thể miễn dịch từ lục giai ma pháp trở xuống ở tất các cả hệ, mặc dù không giống như chân long có thể miễn dịch ma pháp từ bát giai trở xuống nhưng ma pháp của ngươi đối với nó chỉ như gãi ngứa thôi.”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 110

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự