Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 34 Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5885 chữ · khoảng 21 phút đọc

Miêu Miêu hì hì cười, nói :

”Nó là giảo hoạt nhất, hay khi dễ các bảo bối nhi khác. Đặc biệt là thích khi dễ Điềm Điềm. Nhân danh Hi Vân ta triệu hoán ngươi ra đi sủng vật của ta Quan Quan .“

Hồng quang léo lên trên tay Miêu Miêu, quang mang lập lòe, một con tiểu trư xuất hiện trong lòng Miêu Miêu, tiểu trư toàn thân màu hồng nhạt, mới vừa xuất hiện đã nằm trong lòng Miêu Miêu lắc lắc cái mông tròn lẳn, thân thể nó còn chưa lớn bằng lão thử Điềm Điềm, chỉ dài khoảng ba mươi phân.

Niệm Băng nhìn thấy tiểu trư màu hồng đáng yêu không nhịn được thốt :

“Làm là lợn sữa nướng thì quá ngon !“

Lời vừa ra khỏi miệng, hắn nhất thời đón nhận ánh mắt phẫn nộ. Miêu Miêu căm tức nhìn Niệm Băng, “Ca ca, ngươi đang nói cái gì? Không cho ngươi chạm tới Quan Quan. Nó đáng yêu như vậy, ngươi, ngươi lại muốn nướng nó để ăn. “

Niệm Băng ngượng ngùng :

“Xin lỗi Miêu Miêu, đó là thói quen nghề nghiệp của ta mà thôi. “

Miêu Miêu hừ một tiếng nói :

“Quan Quan là đáng yêu nhất khi nó sinh ra đã phi thường sạch sẽ đáng yêu cái tai thỉnh thoảng lại dựng thẳng đứng lên giống như một tiểu trư quan ( ND : không hiểu, đoán là giống mũ của quan ), ta liền gọi nó là Quan Quan, Quan Quan đừng sợ có tỷ tỷ bảo vệ ngươi không có ai dám xúc phạm tới ngươi “Tiểu trư rúc đầu trong lòng Miêu Miêu chỉ lộ ra chiếc mông tròn xoe đang lúc lắc. Nghe Miêu Miêu nói xong, lá gan của nó tựa hồ lớn thêm một chút ló đầu ra khỏi lòng Miêu Miêu, khi cặp mắt híp tịt nhìn thấy Phượng Nữ ngạc nhiên là lại không hề sợ hãi tựa hồ còn có chút hưng phấn trong cặp mắt híp xuất hiện một vầng đỏ sậm.

Phượng Nữ trong mắt toát ra vẻ kinh ngạc, nói :

“Miêu Miêu, sủng vật này của ngươi có nguồn gốc thế nào? “.

Miêu Miêu hì hì cười đáp :

“Đương nhiên là do ba ba nuôi dưỡng, bất quá chúng hình như còn chưa hoàn toàn thành hình, ta sợ một mình đi tịch mịch, nên đã đem chúng theo cùng. Dù sao chúng với ta cũng có khế ước. Nhân danh Hi Vân ta triệu hoán ngươi. Ra đi, sủng vật của ta, Đạm Đạm.“

Miêu Miêu triệu hoán sủng vật còn lại, thân thể to lớn của nãi ngưu ( ND : trâu sữa/bò sữa ) vừa xuất hiện nhất thời che mờ ba sủng vật còn lại rống ò ò hai tiếng rồi đi tới gần bên Miêu Miêu.

Nghe được tiếng nãi ngưu kêu, hồ ly Na Na vẫn đang dựa trên lưng lão thử Điềm Điềm đột nhiên ngẩng đầu, cặp mắt nhỏ lộ vẻ tục tĩu. Nhoằng một cái, thân ảnh đỏ rực nhất thời đã nằm ở dưới bụng nãi ngưu, khi nhìn kỹ thì thấy nó nằm dưới một đầu vú của nãi ngưu, đang mút chùn chụt.

Miêu Miêu bất mãn nói :“Na Na, ngươi là không thông minh nhất .“

Một đầu trư, một đầu ngưu, thêm một hồ ly cùng một lão thử, cấu thành tứ đại triệu hoán thú của Miêu Miêu mặc dù nhìn từ bề ngoài những sủng vật này cũng không có cái gì đặc biệt. Nhưng Niệm Băng lại mơ hồ cảm giác được, triệu hoán thú này không phải là đơn giản.

Phượng Nữ đi lấy một bao gạo từ trù phòng. Rồi vung ra nền đất, hôi sắc lão thử cùng phấn sắc tiểu trư Quan Quan cơ hồ đồng thời chạy đến, ở lì trong đám gạo không ra.

Nãi ngưu phẫn nộ đích rống lên, muốn quẳng hồ ly xuống, nhưng lúc này hồ ly đã nắm chặt lấy bụng nó, mặc cho nó nỗ lực thế nào, cũng vô pháp ngăn cản sữa không ngừng chui vào bụng hồ ly.

Miêu Miêu an ủi :

“Đạm Đạm. Ngươi thông minh một chút đi, nơi này không có gì mà Na Na có thể ăn được để nó uống sữa của ngươi, ngươi có muốn ăn gạo không?.“

Cặp mắt bò thao láo tràn ngập vẻ vô tội, Niệm Băng lại nghi ngờ, nếu hiện tại hồ ly nằm trên mặt đất nó sẽ lập tức một cước giậm chết hồ ly rồi.

"Niệm Băng, chúng ta bắt đầu đi “Thanh âm bình tĩnh của Phượng Nữ đột nhiên vang lên bên tai Niệm Băng. Niệm Băng nhìn về phía nàng, Phượng Nữ cũng đang nhìn hắn. Nỗi buồn ly biệt tràn ngập trong lòng Niệm Băng, hắn gật đầu, đáp :“ Vậy thì làm phiền ngươi rồi .“

Phượng Nữ nhẹ nhàng bật lên lóe một cái đã tới cạnh chú tạo lô ( ND : lò rèn ) ở cạnh tường, Cửu Ly đấu khí màu đỏ sậm che lấp mái tóc dài màu đỏ. Khẽ quát một tiếng, chú lô nhìn cực kỳ nặng nề đã bị nàng nhấc lên, loáng một cái, đã đi tới giữa sân, đặt lô xuống, nhìn Niệm Băng, nói :“Chờ ta một chút .“

Một lát sau, các loại tài liệu đã được đặt dưới chú tạo lô hiển nhiên là dùng để đốt, cũng giống như Phượng Nữ không hiểu trù nghệ, Niệm Băng đối với chú tạo cũng nhất khiếu bất thông, chỉ có thể đứng ở một bên yên lặng chờ đợi. Miêu Miêu ở một bên cùng của sủng vật của nàng chơi đùa, lão thử Điềm Điềm cực kỳ tham ăn một túi gạo thì đã có tám phần chui vào trong bụng nó, tiểu phấn trư Quan Quan mặc dù ăn ít hơn một chút, nhưng nó thủy chung vẫn còn đang ăn ngay cả ngẩng đầu cũng không thèm ngẩng.

Hồng quang chợt lóe, khí tức quen thuộc khiến Niệm Băng chú ý, Chính Dương đao chẳng biết lúc nào đã nằm trên chú lô, ở chuôi Chính Dương đao, điêu khắc hình một cái lỗ, hình dạng giống hệt Hỏa Diễm thần chi thạch của mình, nét điêu khắc có vẻ hơi thô ráp, hiển nhiên là do hỏa long giác này quá cứng rắn. Phượng Nữ đem Ly Thiên kiếm ra, hướng về phía Niệm Băng gật đầu, nói :“ Ngươi kéo ống bễ cho ta, nhớ kỹ, động tác phải ổn định một chút .”

Chúng ta bây giờ bắt đầu. Phượng Nữ toàn thân tản ra khí tức nóng rực may là Niệm Băng ở phía bên đối diện, mới không bị ảnh hưởng bởi nhiệt khí trên người nàng. Hồng sắc quang mang mãnh liệt xuất hiện quanh thân thể nàng, tay chỉ về phía trước, một đạo hồng quang lập tức bắn vào trong lô. Hỏa diễm bốc lên rừng rực, nhưng cũng không phải hồng sắc hỏa diễm bình thường, mà là bạch sắc, chiếu sáng khắp cả sân. Mọi thứ cũng giống như trước đây luyện chế Thần Lộ đao, chỉ bất quá, lúc này Phượng Nữ có vẻ thong dong hơn nhiều so với Hoa Thiên trước kia, rất rõ ràng Cửu Ly đấu khí của nàng phải trên cả Hoa Thiên.

Khẽ quát một tiếng, Ly Thiên kiếm rời khỏi vỏ, một làn sóng lửa nóng rực từ Ly Thiên kiếm bắn lên chuôi Chính Dương đao, bạch sắc hỏa diễm từ phía dưới bốc lên mạnh mẽ, lúc nó gặp quang mang từ Ly Thiên kiếm, lập tức biến thành màu xanh.

Không cần Phượng Nữ nhắc nhở, Niệm Băng vội vàng bắt đầu kéo ống bễ, ống bễ trong tay hắn được kéo theo quy luật, khiến cho bạch sắc hỏa diễm thủy chung vẫn duy trì trạng thái bình ổn. Ánh mắt Phượng Nữ vững vàng nhìn Chính Dương đao trong lô hỏa

Đột nhiên, nàng khẽ quát một tiếng “Cửu Ly thiên hỏa“ Bỏ qua bước ‘ Dĩ huyết vi dẫn ‘ trước đây Hoa Thiên đã dùng, Cửu Ly đấu khí trong nháy mắt đã chuyển từ màu đỏ sang màu xanh như mực, trong quang mang lập lòe, từ mũi Ly Thiên kiếm trực tiếp phóng vào lỗ rỗng trên chuôi Chính Dương đao.

Niệm Băng một tay kéo ống bễ tay kia từ không gian chi giới lấy ra Hỏa Diễm thần chi thạch hướng về phía Phượng Nữ quát :“Tiếp lấy .“

Hồng quang lóe lên, Hỏa Diễm thần chi thạch bay về hướng Phượng Nữ. Đôi mắt trong xanh như bầu trời kia của Phượng Nữ sáng ngời mặc lục sắc đấu khí trong nháy mắt biến thành diễm hồng sắc quang mang. Khi Hỏa Diễm thần chi thạch tiếp xúc với đấu khí trên thân thể nàng, phảng phất đã biến thành một bộ phận trên thân thể nàng, lóe ra u lam sắc hỏa diễm, hỏa nguyên tố vô cùng khổng lồ phát ra rót vào trong lô hỏa.

Cho dù Niệm Băng có năng lực của hỏa hệ ma pháp sư, lại nhiều năm giữ hỏa diễm chi thạch trên người cũng chịu không nổi cái nóng bất thình lình này, phát ra một lam sắc băng thuẫn cấp thấp ngăn cản trước thân, hắn lập tức buông ống bễ, liên tiếp lùi về phía sau vài bước.

Miêu Miêu lúc này cũng đã có động tác. Hai tay khua nhanh trong miệng không ngừng thấp giọng nói gì đó, bốn con triệu hoán thú bảo bối lần lượt biến mất trong màn hồng sắc quang mang, hiển nhiên nàng là sợ cái nóng của hỏa diễm làm tổn hại đến triệu hoán thú của mình.

" Dung hợp “ .Phượng Nữ quát một tiếng, Hỏa Diễm thần chi thạch hình hỏa diễm trượt trên Ly Thiên kiếm dài ba thước bảy tấc, chính xác khảm vào lỗ hổng trên chuôi Chính Dương đao, lúc Hỏa Diễm thần chi thạch cùng đao hợp làm một, trên các đường nét thô ráp nhất thời phát ra quang hoa. Hỏa long giác cứng rắn phảng phất đã thần phục u lam sắc hỏa diễm phát ra từ hỏa diễm chi thạch đã hoàn toàn vây chặt lấy nó. Dung vào một thể, tựa hồ chúng vốn nên ở cùng một chỗ.

Ánh mắt lăng lệ của Phượng Nữ nhìn thoáng qua thân hình Niệm Băng, Ly Thiên kiếm trong tay chuyển động hướng Niệm Băng bổ tới. Niệm Băng trong lúc vội vàng lập tức niệm động chú ngữ đưa cánh tay phải lên. Hắn niệm chú ngữ, mục đích cũng không phải để phòng ngự mà là để kìm hãm xúc phát ma pháp quyển trục trong ngực khiến chúng không thể hoạt động.

Kiếm quang hiện lên. Tiên huyết bắn ra, nhưng không có một giọt lãng phí đều được Cửu Ly đấu khí dẫn rơi lên trên chuôi Chính Dương đao. Cả Chính Dương đao hoàn toàn biến thành màu đỏ lửa khí tức nóng rực bốc lên hồng sắc đao quang bốc lên như vầng thái dương lúc rạng đông phát ra tiếng rít mãnh liệt tựa hồ như đao đang ngâm xướng, Niệm Băng đứng tại chỗ không hề động, ánh mắt nhìn chằm chằm lên Chính Dương đao, từ trên thân đao, hắn như đang thấy lại được thân ảnh của Tra Cực.

Trong tiếng rít trầm trầm, Phượng Nữ lui ra phía sau vài bước, thì thào :“Hỏa nguyên tố lực thật khổng lồ ! Đáng tiếc nó đã nhận chủ rồi. Nếu không phải là khối Hỏa Diễm thần chi thạch này, thay bằng bảo thạch bình thường tuyệt đối vô pháp tương khảm lên hỏa long giác. Thật không nghĩ tới. Một thanh bảo nhận cấp bậc thần khí đã sản sinh trong tay ta nhanh như vậy .“

Niệm Băng lúc này đã quên hết thảy, trong mắt hắn, chỉ có Chính Dương đao đang lóe lên hồng sắc quang mang mãnh liệt, từng bước hướng về phía lô, tiếng rít của Chính Dương đao tựa hồ kêu gọi hắn, dường như Niệm Băng không hề cảm nhận được khí lưu nóng rực chung quanh lô hỏa, đưa tay ra trực tiếp chộp tới Chính Dương đao đang nằm giữa màn lửa.

Thanh âm rít gào đột nhiên tăng mạnh, Niệm Băng cũng đã nắm được chuôi Chính Dương đao, trong phút chốc quang mang màu đỏ sậm phóng lên cao, hỏa ma pháp lực trong cơ thể Niệm Băng trong nháy mắt đã phát ra dày đặc thân cùng đao hoàn toàn hợp làm một, đinh một tiếng vang nhỏ vốn Thần Lộ đao nằm trong không gian chi giới trung lại xuất hiện không hề dự báo trước, phong ấn ma pháp trận phía trên đã bị thanh lam sắc quang mang phá vỡ khí tức băng lãnh mạnh mẽ bức khí tức nóng rực của Chính Dương đao sang bên phải.

Niệm Băng đưa tay trái ra nắm Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức trong tay, vỏ đao bắn sang một bên, băng hỏa hai luồng năng lượng khổng lồ không ngừng giao thoa trong cơ thể hắn vốn băng hỏa đồng nguyên toàn qua đang xoay tròn khuyết trương ra ngoài với tốc độ vô cùng lạ thường, da tay Niệm Băng lúc lam lúc hồng không ngừng biến hóa băng nguyên tố và hỏa nguyên tố trong không khí giống như thiêu thân lao đầu vào lửa hướng về phía hắn, lam sắc Thần Lộ cùng hồng sắc Chính Dương hình thành một đối lập rõ ràng.

Xoạt một tiếng, y phục trên người Niệm Băng đã không chịu được bị hai loại ma pháp lực khổng lồ mà đối nghịch xé toạc, trong tiếng kinh hô của Phượng Nữ cùng Miêu Miêu thân thể rắn chắc của Niệm Băng hiện ra lồ lộ. Từng tấc da thịt trên thân thể đều không ngừng lóe ra hồng, lam lưỡng sắc quang mang nhìn qua thật là quỷ dị.

Lúc này Phượng Nữ cùng Miêu Miêu đều đã xoay người sang chỗ khác, Phượng Nữ sợ khí tức phát ra trên người Niệm Băng thương tổn tới Miêu Miêu, khẽ điểm chân trên mặt đất, trong màn Cửu Ly đấu khí đậm đặc bay tới bảo vệ trước người Miêu Miêu kéo nàng núp trong lồng ngực mình.

"Tỷ tỷ, Niệm Băng ca ca làm sao vậy? Hắn sao lại phải cởi quần áo?.“ Miêu Miêu thấp giọng khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng bừng.

Khuôn mặt Phượng Nữ cũng đỏ chẳng kém chỉ bất quá vì do có màu sắc của Cửu Ly đấu khí màu đỏ trên mặt nàng cũng không hiển lộ rõ ràng, ho khan một tiếng, đáp :“ Yên tâm đi, Niệm Băng ca ca của ngươi không có việc gì, hắn là ma pháp sư, bảo thạch trên hai thanh đao lại đều là ma pháp bảo thạch cao cấp nhất, Chính Dương đao mới thành lập khi hỏa diễm thạch giao phó linh hồn cho thân đao liền tự nhiên phát ra năng lượng khổng lồ đánh động tới thanh băng đao, lúc này mới khiến cho ma pháp nguyên tố trở nên mãnh liệt xé rách y phục trên người hắn, đợi một hồi năng lượng thân đao ổn định trở lại là xong. Lúc này, hắn chắc là đang có thu hoạch không nhỏ .“

Đúng như lời Phượng Nữ, cơ duyên như thế khiến Niệm Băng hấp thu được ma pháp nguyên tố từ trong không khí rồi chuyển thanh ma pháp lực của chính mình với tốc độ gấp mấy chục lần tốc đích bình thường, ma pháp lực từ từ đích tăng trưởng, khiến cho năng lực của hắn không ngừng trở nên mạnh mẽ, đồng thời cũng khiến tiếp cận gần với nguy cơ băng hỏa đồng nguyên khuynh trát lẫn nhau.

Băng Thần tháp.

Băng Tuyết nữ thần tế tự đang minh tưởng mở choàng hai mắt,

“Lại xuất hiện rồi, lần này còn có một năng lượng đáng ghét tồn tại cùng, chẳng lẽ, chẳng lẽ là bị người của Hoa Dung đế quốc chiếm được? Băng Tuyết nữ thần chi thạch, ta cuối cùng sẽ tìm được ngươi .“

Lam quang lóe lên, Băng Tuyết nữ thần tế tự đột nhiên biến mất khỏi lam sắc lục mang tinh.

Hồng, lam lưỡng sắc quang mang rốt cục cũng từ từ yếu đi, Niệm Băng cũng từ cảm giác kỳ dị nọ thanh tỉnh lại, tốc độ của băng hỏa đồng nguyên toàn qua trong cơ thể rõ ràng đã nhanh hơn vài phần so với trước kia, có thể cảm giác được sự tăng cường ma pháp lực, có thể xoay tròn chính là chuyện tốt, hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, nhìn Chính Dương đao không ngừng phát ra hỏa lực mênh mông trong tay, không khỏi khen : “Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao quá tốt, năng lực của ngươi tuyệt kém Thần Lộ !.“

Tiếng ho khan vang lên,

“ Niệm Băng, ngươi trước tiên nên tìm thứ gì che đậy thân thể đi .“

Niệm Băng ngây ra một lúc, rồi mới phát hiện y phục trên người đã biến mất, da tay bóng loáng toàn phơi bày ra ngoài đầu óc nóng rực sắc mặt nhất thời đỏ bừng, lập tức triệu hoán ra một bộ bố y tay chân luống cuống mặc lên người.

Cảm giác khó có thể giấu nổi. Trước mặt hai nữ tử mà lõa thể cái cảm giác thật muốn làm cho Niệm Băng đâm đầu chết đi cho xong. Niệm Băng ho khan một tiếng :

“Đúng a, thật xin lỗi, vừa rồi, cái này....”

Phượng Nữ quay nửa người lại thấy Niệm Băng đã mặc lại y phục , lúc đó mới dẫn Miêu Miêu quay lại.

“Được rồi, không cần phải giải thích. việc ngươi nhờ ta, ta đã hoàn thành. Ta không cần thù lao ngươi chỉ cần nhớ là nợ ta một lần là được. Góp ý với ngươi một lần, trên người ngươi dường như có mang ma pháp vật phẩm không gian trữ tồn. Nếu đã như vậy thì hai thanh bảo đao này không cần phải có vỏ làm gì. Bảo đao sắc bén như vậy cớ sao lại giấu đi sự sắc bén của nó chứ?”

Niệm Băng cúi đầu suy nghĩ tức thì hiểu rõ ý tứ của Phượng Nữ. Ma pháp sư khi đối diện với vũ giả có thể nhanh chóng phát ra ma pháp chính là mấu chốt thắng bại. Mà thanh đao nếu không có vỏ thì có thể dùng thay ma pháp trượng đồng thời mang pháp lực quán chú vào bảo đao càng dễ trong việc hấp thu ma pháp nguyên tố. Đưa mắt nhìn vỏ đao được chuẩn bị trước bên cạnh

Niệm Băng gật đầu nói:

“Ngươi nói không sai, Phượng Nữ. TA hiện phải lập tức rời đi khỏi đây. Khí tức của Thần Lộ đao, ta chỉ sợ sẽ khiến cho không lâu sau có người sẽ tìm tới đây. chúng ta mặc dù không cùng đường, nhưng cùng ly khai một nơi. Ngươi mau dọn dẹp các thứ đi”

Phượng Nữ đưa Ly Thiên kiếm vào vỏ cười nhẹ:

“Có gì mà thu dọn chứ, có nó là đủ rồi. Sư phụ lưu lại những thứ ở đây thì cứ để ở đây. Nói không chừng sẽ có lúc ta quay lại. Miêu Miêu, ngươi vui lòng ra ngoài trước đợi ta được không? TA có vài câu muốn nói riêng với Niệm Băng ca ca”

Khuôn mặt khả ái của Miêu Miêu chợt rạng rỡ :

“Được chứ! tỷ tỷ, các người nhanh một chút nha ta ra ngoài trước đây”

Dứt lời liền chạy ra ngoài.

Phượng Nữ đưa mắt nhìn Niệm Băng, đúng lúc này Niệm Băng cũng đang đưa mắt nhìn lại. Cả hai như cảm thấy tim mạnh đập mạnh hơn. Cuối cùng, Niệm Băng lên tiếng trước :

“Nàng còn có chuyện gì nữa sao?”

Phượng Nữ khẽ cắn môi, thanh âm đươc đấu khí bao bọc truyền vào tai Niệm Băng :

“Nếu như, ta nói là nếu như, chúng ta có thể ở cùng một chỗ, ngươi có đồng ý theo ta tới một nơi không. Ở nơi đó, có lẽ sẽ có nhiều thứ ngươi cảm thấy hứng thú. Nhưng khi tới nơi đó thì ngươi không thể nào quay lại với chốn xã hội nơi đây nữa”

Trong lòng Niệm Băng như cảm giác được cái gì khẽ than :

“Phượng Nữ, nàng biết không? Nàng là nữ tử đẹp nhất mà ta đã từng gặp. Nói thẳng ra ta thật sự rất thích nàng. Nhưng nếu như ta thật không phải có việc thì có lẽ ta sẽ đáp ứng yêu cầu của nàng. Chì là sanh mạng hiện tại của ta đã không còn thuộc về cá nhân ta nữa. Ta còn vì sư phụ cùng phụ mẫu đã mất. Chúng ta vĩnh viễn là bằng hữu, đúng không? Nếu như quả là có duyên phận như đã nói thì chúng ta nhất định sẽ gặp lại. TA đi trước đây, hẹn gặp lại”

Thần Lộ cùng chánh Dương cùng lúc được thu vào giới chỉ, Niệm Băng cúi đầu bước ra ngoài cổng. Khi Niệm Băng đi ngang qua người Phượng Nữ thì hồng quang chợt lóe lên, Ly Thiên kiếm không chút ngập ngừng đặt lên cổ Niệm Băng nặng như một quả núi khiến cho Niệm BĂng khó mà cất bước.

Thanh âm giận dữ của Phượng Nữ vang lên :“Biết ngay là ngươi trả lời vậy mà. Ngươi thật đáng ghét”

Niệm Băng miễn cưỡng quay đầu lại nhìn Phượng Nữ, thấy nàng cũng đang nhìn mình, trong ánh mắt tràn ngập niềm hân hoan :

“Phượng Nữ, nếu sau này ta muốn tìm nàng thì phải tới đâu?”

Phượng Nữ nói :

“Ngươi muốn tìm ta sao?”

Niệm Băng khẽ cười :

“Chúng ta là bằng hữu, sao lại không thể tìm nàng chứ?”

Phượng Nữ giận dữ nói :

“Ngươi chỉ cần hướng lên trời kêu một ngàn lần Phượng Nữ, ta sẽ xuất hiện trước mặt ngươi.”

Niệm Băng cười lớn nói :

“Hy vọng là như vậy. Lúc đó, ta nhất định sẽ kêu to lên.”

Thanh kiếm được nhấc lên, Niệm Băng cảm thấy toàn thân nhẹ nhỏm hơn nhiều. Phượng Nữ tiến lại bên cạnh khẽ nói :

“Ta nói Miêu miêu ra ngoài trước chỉ là muốn nhắc nhở ngươi một việc. Thực lực của băng hỏa đồng nguyên ma pháp mặc dù đã được chứng minh nhưng nó cũng chính là một đại phiền phức. Trên đại lục này, không chỉ các cao thủ nổi danh mà ngay cả những người ẩn sĩ có lẽ sẽ rất hứng thú với ngươi. Vì vậy tốt nhất đừng ở tại một nơi nào lâu dài.”

Niệm Băng gật đầu nói :

“Sư phụ cũng đã từng nhắc nhở ta như vậy. Lần này lưu tại Băng tuyết thành cũng là bất đắc dĩ, ta sẽ không phạm sai lầm tương tự như vậy đâu. Cảm ơn nàng, Phượng Nữ. À, đúng rồi, nàng có phải là quen biết với Miêu Miêu, đúng không?”

Phượng nữ ngẩn người :

“Sao ngươi biết?”

Niệm Băng khẽ cười :

“Bằng không thì thân phận truyền nhân triệu hoán thuật của nó sao có thể nhanh chóng thi triển trước mặt nàng được. Thật ra ta lúc nào cũng có cảm giác nàng không đơn giản. Nhưng nàng cứ yên tâm, ta sẽ không hỏi nhiều đâu. Mỗi một người đều có bí mật của riêng mình. Nàng quen biết Miêu miêu cũng tốt. Vậy ta giao nó cho nàng”

Phượng Nữ tức giận trừng mắt nhìn Niệm Băng :

“Ngươi không lẽ không biết thông minh quá không tốt sao?”

Niệm Băng nhún vai nói :

“Ta đương nhiên là biết chứ. Nếu đổi là người khác thì dù ta có đoán ra cũng chưa chắc đã nói. Được rồi, ta phải đi đây. Phượng Nữ có dịp chúng ta sẽ gặp lại”

Dứt lời, Niệm Băng vòng tay ôm lấy Phượng Nữ vào lòng. Hồi sau, Niệm Băng lấy ra một bạo phong tuyết quyển trục, cả người dưới sự dẫn động của bạo phong tuyết bay thẳng lên không trung, trong nháy mắt tiêu thất. Dưới sân lúc này chỉ còn lưu lại những bông tuyết trắng xóa.

Phượng Nữ sắc mặt ửng hồng nhìn lên không trung. Một cảm xúc kỳ dị nhanh chóng trùm lấy tâm trí. Từ lúc sinh ra, lần đầu tiên nàng tiếp xúc thân cận như vậy. Không hiểu vì sao trong lòng nàng không có chút phản cảm mà chỉ có một cảm giác mất mát xâm chiếm tâm hôn nàng.

“Miêu miêu, vào đây đi, chúng ta cũng nên đi thôi”

Cửa mở ra, miêu miêu nghe Phượng Nữ gọi từ từ tiến vào. Chỉ là một miêu miêu hoạt bát lúc này nhìn như một khúc gỗ. Phượng Nữ vừa tính thu dọn chút ít đồ đạc rồi đi thì cảm thấy có gì đó không đúng. Bước lại bên cạnh miêu miêu, nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của miêu miêu,

Phượng Nữ nhíu mày hỏi :

“Miêu miêu, ngươi không sao chứ”

Miêu miêu ngây ngốc nhìn Phượng Nữ, một câu cũng không lên tiếng. Phượng Nữ thầm kêu không ổn, một chưởng đặt lên người miêu miêu. Mặc dù nàng không dùng sức nhưng bàn tay vẫn dễ dàng xuyên qua người miêu miêu. Hồng quan lóe lên rồi nhanh chóng biến mất cả người miêu miêu chợt biến mất. Trên mặt đất lúc này chợt hiện ra một con chương lang to bằng con gà đang đưa mắt hoảng sợ nhìn Phượng Nữ. Rồi nó cúi đầu xuống cả người chợt chui vào lòng đất trong nháy mắt biến mất.

Phượng Nữ ngây người một hồi rồi lộ nụ cười như có chút bực mình vừa lại buồn cười. Hay cho con nha đầu miêu miêu, ngay cả ta mà cũng dám gạt. Thảo nào hồi nãy vừa nói đã đồng ý, thì ra lại sử dụng huyễn ảnh thuật. Nàng có thể khẳng định con chương lang vừa rồi chính là một trong những đám sủng vật của miêu miêu, có đặc điểm huyễn hóa thành hình người. Còn miêu miêu thật sự chỉ sợ đã chạy mất rồi.

Bất lực lắc đầu, Phượng Nữ cũng không truy đuổi. Một thân ma pháp kỳ dị như miêu miêu nếu như muốn chạy trốn một người không phải là chuyện khó. Khẽ than một tiếng, Phượng Nữ tự nhủ :

“Quả không hổ danh là con của Hi Lạp đức, sủng vật do long triệu hoán sư bồi dưỡng ra quả nhiên là có đặc tính. Đành vậy, với năng lực của Hi Lạp Đức thì tìm ra nữ nhi của ông ấy không phải là khó, mình việc gì phải cưỡng cầu chứ. Chẳng thà tới Lãng Nguyệt đế quốc để làm chuyện của mình. Niệm Băng, ngươi nói không sai, nếu chúng ta có duyên phận thì nhất định sẽ gặp lại.”

Niệm Băng lặng lẽ ra đi. Mãi về sau người của hoàng thất Băng nguyệt đế quốc mới tới Băng tuyết thành, tuyên bố lệnh của quốc vương. Nhưng bọn họ dùng cách nào cũng không thể tìm ra Niệm Băng. Mặc dù ma pháp sư công hội của Băng Nguyệt đế quốc chưa bao giờ được đế quốc coi trọng nhưng danh xưng của công hội không phải sứ giả của quốc vương có thể định tội. Bọn họ chỉ còn biết ngậm đắng quay về. Lão bản Kim Hạo của Đại Thành hiên mặc dù không hài lòng với kết quả này nhưng chí ít thì mối uy hiếp Niệm Băng cũng đã ly khai. Dù cho sau này Niệm Băng có xuất hiện lại tại Thanh Phong trai thì lúc đó hắn cũng có thể lấy danh nghĩa kháng chỉ để yêu cầu Nặc Á hầu tước bắt Niệm Băng.

theo sự ra đi của Niệm Băng, sanh ý của Đại Thành hiên dần khôi phục lại. Nhưng do trù nghệ của Minh Nguyên được đề thăng khiến cho bọn họ thủy chung vẫn không vượt qua được Thanh Phong trai.

Vào buổi trưa, sau khi Niệm Băng đã rời khỏi được ba ngày, lão bản Thanh Phong Trai Tuyết Cực tìm nữ nhi thì thấy trên bàn có đặt một phong thư. Nội dung trong thư rất đơn giản, chỉ có vài dòng chữ: Ba ba, con đi tìm Niệm Băng đây. Một trù sư tốt như thế chúng ta sao có thể bỏ qua được. Cha cứ yên tâm. Tĩnh Tĩnh.

Theo sự ra đi của Niệm Băng, tin đồn về Băng hỏa ma trù dần dịu xuống, băng tuyết thành dần trở về như xưa. Nhưng sự tranh đấu giữa Tuyết Cực và Kim Hạo vĩnh viễn không kết thúc. Khi Băng tuyết nữ thần tế tự lần hai tới Băng tuyết thành tìm Băng tuyết nữ thần chi thạch thì kết quả vẫn như cũ. Chỉ là sự tức giận của nữ thần lần này lớn hơn rất nhiều khiến cho Nặc Á hầu tước không ngừng kêu khổ. Chỉ là bằng vào ảnh hường của nữ thần tế tự với băng nguyệt đế quốc khiến cho hắn chỉ biết cúi đầu than trời mà thôi.

Niệm Băng không hề trực tiếp phi hành ra khỏi thành bởi vì sẽ gây nhiều sự chu ý. Hắn cẩn thận hạ xuống một nơi không có ngươi tại gần cổng phía nam thành rồi từ từ thả bộ bước đi về hướng thành lớn thứ hai của Băng nguyệt đế quốc.

Bước đi thoải mái trên con đường lớn, Niệm Băng thấy trong lòng thật dễ chịu. Đối với Niệm Băng mà nói, Băng tuyết thành giống như một nhà lao thật lớn. Mặc dù ở đó có rất nhiều mỹ nữ hấp dẫn nhưng cảm giác bị trói buộc thật khiến người ta khó chịu. May mắn những chuyện cần làm đã làm xong, Chánh Dương đao đã sớm được tích hợp với hỏa diễm chi thạch. Còn mình trong quá trinh trao đổi với Minh Nguyên, đối với những chi tiết trong trù nghệ lĩnh ngộ không ít. Đáng giá nhất chính là bái Long Trí làm thầy. Chỉ trong ba tháng thời gian đã giúp mình với lý luận ma pháp tăng không ít. Mặc dù còn có nhiều điều chưa hiểu nhưng ít ra mình cũng đã ghi nhớ. Lý giải thì cần có thời gian, cái này thì để tử từ cũng được. Đối với ngộ tính của mình, Niệm Băng cực kỳ tin tưởng.

Hai bên đường mọc lên từng hàng cây đại thụ cao vút. Nhìn bề ngoài thì ít nhất chúng cũng phải hàng chục năm. Tán cây ngăn lấy ánh nắng nóng từ mặt trời khiến cho phái dưới có một cảm giác mát mẻ dễ chịu. Không khí trong lành khiến người ta thật thoải mái. Niệm Băng cũng không nôn nóng, cứ từ từ thả bước. vừa đi trong đầu vừa hiện lên nhưng tri thức ma pháp mà Niệm Băng vẫn còn chưa hiểu rõ.

Khi Niệm Băng đang đắm chìm trong biển tri thức ma pháp thì một thanh âm chợt vang lên khiến Niệm Băng giật mình :

“Niệm Băng ca ca, ngươi đi chậm quá đi. Ta đợi ngươi cả nửa ngày rồi đó!”

Thanh âm nghe rất quen thuộc. Trong thanh âm mang theo sự hưng phấn cùng hy vọng.

Niệm Băng vốn tưởng đã rũ bỏ hết mọi thứ ở Băng Tuyết thành lúc này bất giác đưa mắt nhìn về phái một cây đại thụ, có chút bất đắc dĩ :

“Miêu Miêu, ngươi chẳng phải theo Phượng Nữ sao, sao lại chạy tới đây làm gì?”

Trong thâm tâm Niệm Băng không khỏi kinh ngạc. Bởi vì từ Băng Tuyết thành tới đây, Niệm Băng phi hành mà đi, tốc độ phi hành đương nhiên không thể so sánh với đi bộ được. Nhưng Miêu Miêu lại có thể tới đây trước mình.

Miêu Miêu cười cười từ sau thân cây đi ra :

“Niệm Băng ca ca, không lẽ ngươi không muốn gặp ta sao? Ba ba thường nói Miêu Miêu rất dễ thương mà”

Dứt lời, khuôn mặt bầu bĩnh tỏ ra như đang rất ủy khuất.

Niệm Băng nhíu mày hỏi :

“Miêu Miêu, ngươi trả lời ca ca trước cái đã”

Miêu Miêu cúi đầu nói :

“Tỷ tỷ muốn đưa người ta trở về nhưng ta không nghĩ sẽ về đâu! Nếu trở về chỉ sợ ba ba không cho ta ra ngoài nữa. Ca ca, ta ai cũng không quen biết, trên người lại không có tiền. Ngươi để cho ta theo với. Miêu Miêu nhất định sẽ rất ngoan, rất nghe lời mà.”

Niệm Băng cười khổ :

“Ta với ngươi bất quá mới quen biết nhau chưa đầy hai canh giờ. Vì sao ngươi lại nhận định ta như thế?”

Miêu miêu cười hì hì nói :

“Bởi vì phượng nữ tỷ tỷ nói ca ca là người tốt! Đương nhiên, quan trọng hơn là ca ca nấu ăn ngon. Vừa nãy là món ăn mà miêu miêu ăn ngon nhất trong đời. Chỉ cần theo ca ca thì không những được đi chơi mà còn được ăn ngon nữa. Miêu miêu đương nhiên là phải theo ca ca rồi. Ca ca, ngươi không nỡ bỏ miêu miêu chứ.”

Niệm Băng ráng kìm tâm trạng, tạo ra bộ mặt lạnh lùng nói :

“Tại sao không, ta với ngươi đâu có quen biết . Coi như chúng ta lần đầu gặp mặt, ta tặng ngươi tiến để ăn uống trên đường. Mau trở về nhà đi, ta còn nhiều chuyện phải làm, sao có thể dẫn theo ngươi được”

Dứt lời liền lấy túi tiền trong người ra, lấy ta một tử kim tệ cất vào người, còn bao nhiêu đưa hết cho Miêu Miêu. Quay người bỏ đi, Niệm Băng có cảm giác Miêu Miêu đối với mình mà nói tuyệt đối là một đại phiền phức, tránh xa bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Miêu miêu cầm tiền trong tay, mắt nhìn Niệm Băng bỏ đi không hề quay đầu đột nhiên khóc lớn :

“ca ca không phải người tốt. Ca ca khinh phụ miêu miêu. Miêu miêu là một nữ hài, một thân một mình ở ngoài thật đáng thương. Không có gì ăn, không có cái mặc ngộ nhỡ gặp người xấu thì miêu miêu chắc chết mất. Ca ca xấu, ca ca xấu, ca ca hại chết miêu miêu. Ô ô ô ….”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 75

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự