Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 36 Kim Bối Địa Long Vương

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5796 chữ · khoảng 21 phút đọc

Niệm Băng từ từ mất hết hưng phấn. Trời ạ, sao mà có thể hưng phấn được khi con quái vật này có khả năng miễn dịch lục giai ma pháp chứ! Đánh thế nào bây giờ. Nên biết mình chỉ là một ma pháp sư.

Nếu như chỉ có một mình thì bản thân còn có thể dựa vào băng hỏa đồng nguyên ma pháp làm nhiễu loạn thị tuyến của con thiết bối địa long, rồi sau đó dùng bạo phong tuyết bỏ chạy. Nhưng hiện tại thì đúng là phiền phức rồi. Vì năng lực của bạo phong tuyết căn bản không thể mang được hai người phi hành. Bản thân mình có thể bỏ mặc Miêu Miêu được sao? Trong lòng Niệm Băng vừa chớm nghĩ đã lắc đầu gạt phắt đi. Tuyệt đối không thể làm được.

Chuẩn bị kỹ càng hỏa tường thuật cùng Hỏa diễm chi thần tả thủ, Niệm Băng quay người lại nói với Miêu Miêu:

“Ngươi mau dẫn đám sủng vật của ngươi chạy càng xa càng tốt. Nơi này cứ giao lại cho ta”

Tứ giai ma pháp Hỏa tường thuật cao hai trượng tức thì hiện ra ngăn lấy thân hình to lớn của con Thiết bối địa long đang từ từ bước tới

Miêu Miêu kinh ngạc nhìn Niệm Băng:

“Niệm Băng ca ca, ngươi là ma pháp sư mà cũng không đánh nổi nó sao”

Niệm Băng nôn nóng nói:

“Nói ngươi chạy thì cứ chạy đi. Mau lên một chút, nơi này có ta rồi. Đánh không lại thì ta không biết quấy rối nó sao? Mau chạy đi”

Miêu Miêu nhìn ánh mắt đầy lo lắng quan tâm của Niệm Băng, trong đôi mắt to đen tròn cùa nàng ẩn hiện tình cảm rất phức tạp. Đáp ứng hắn một tiếng, Miêu Miêu chạy tới nãi ngưu. Con nãi ngưu Đạm đạm cùng hồ ly ,con nào cũng ra sức chạy thật nhanh trước đó, trong nháy mắt đã chạy mấy chục mét, thấy Miêu Miêu chạy lại tức thì kêu lên một tiếng mừng rỡ.

Niệm Băng lúc này không có thời gian nhìn Miêu Miêu chạy thế nào, quay người lại, ánh mắt lộ vẻ nghiêm trọng, trầm giọng ngâm lên chú ngữ mình quen dùng nhất:

“Vĩ đại hỏa diễm chi thần! Thỉnh theo lời thỉnh cầu của ta, mượn tả thủ của ngài, khiến hỏa diễm giáng xuống nhân gian, để hỏa diễm phổ chiếu khắp đại địa, hủy diệt hết mọi chướng ngại ở trước mắt – hỏa thần đích tả thủ”

Một hắc ảnh thật lớn xuyên thẳng qua Hỏa tường thuật lao tới. Đúng như Miêu Miêu nói, Hỏa tường thuật tứ giai không hề có chút hiệu quả với nó. Con Thiết bối địa long nguyên còn chìm đắm trong hương vị ngọt ngào thì tựa hồ như bị Hỏa tường thuật kích nộ, giận dữ gầm lên lao thẳng về phía Niệm Băng.

Bạo phong tuyết quyển trục mang thân thể Niệm Băng bay lên. Cũng bởi vì Niệm Băng đang phân tâm khống chế hỏa thần đích tả thủ nên không thể bay cao. Thiết bối địa long chẳng chút hứng thú với Niệm Băng, đột nhiên tăng tốc chạy thẳng về hướng của Miêu Miêu. Cây cối trước mặt dưới sức mạnh của nó tựa như không hề có chút tác dụng ngăn cản nào.

Niệm Băng có chút hốt hoảng. Miêu Miêu chạy vốn chưa xa, với tốc độ của con Thiết bối địa long thì chẳng cần mất bao nhiêu thời gian cũng có thể đuổi kịp. Hỏa thần đích tả thủ dưới sự toàn lực khống chế của Niệm Băng như một ánh lưu tinh bay vượt qua người con quái thú rồi đột ngột chuyển hướng quay lại đánh thẳng vào lưng con thiết bối địa long,

hỏa tinh bay tán loạn. Dưới sự hỗ trợ của Hỏa diễm thần chi thạch, uy lực của Hỏa thần đích tả thủ cũng đạt tới mức lục giai. Dù cho phòng ngự của thiết bối địa long mạnh đến thế nào thì dưới sự oanh kích cũng phải dừng lại một chút.

Thiết bối địa long quay đầu lại, con mắt xanh lè tràn ngập sự hung tàn cho thấy một sự phi thường bất mãn với một đối tượng nhãi nhép như Niệm Băng.

Niệm Băng biết lúc này chỉ có thể nhờ vào Băng Hỏa đồng nguyên mới có thể đối phó với con quái vật trước mặt. Hít sâu một hơi, giống như khi xưa đối mặt với Long Trí, hữu thủ cất Băng tuyết nữ thần đích thán tức rồi lấy ra Băng Lăng trượng.

Vĩ đại hỏa diễm chi thần! Thỉnh theo lời thỉnh cầu của ta, mượn tả thủ của ngài, khiến hỏa diễm giáng xuống nhân gian tiêu diệt hết lực lượng tà ác, để hỏa diễm phổ chiếu khắp đại địa, hủy diệt hết mọi chướng ngại ở trước mắt – Hỏa thần đích tả thủ.”

Hỏa quang bùng phát, một bàn tay hỏa diễm cực lớn hiện ra bên trái của Niệm Băng.

“Vĩ đại băng nguyên tố! Hãy ngưng tụ đi, hóa thành vạn cổ hàn xuyên chi băng, hóa thành nguyệt hoa chi băng, băng cùng băng dung hợp. Xuất hiện đi, song sắc băng phong cầu.”

Băng Lăng trượng đưa ra, lam sắc quang điểm không ngừng ngưng tụ tạo thành một mũi hàn băng rồi từ từ hóa thành một khối băng cầu nửa xanh đậm, nửa xanh nhạt thật lớn.

Trí tuệ của thiết bối địa long không hề thấp. Nguyên nó muốn tiếp tục truy đuổi Miêu Miêu thì đột nhiên phát hiện ra một áp lực trầm trọng từ không trung truyền lại khiến nó bất giác dừng lại một chút. Rồi như nhận ra cái gì đó, trầm giọng gầm lên rồi lại nhanh chân đuổi theo Miêu Miêu.

Niệm Băng thật sự lo lắng. Hắn biết mình không có thời gian để áp súc ma pháp. Tức thì hét lớn một tiếng, song sắc băng phong cầu cùng hỏa thần đích tả thủ cùng lúc phóng ra. Hồng lam hai đạo quang mang chia làm hai bên.

Ma pháp chưa áp súc nhiều khiến cho Niệm Băng càng dễ điều khiển, cộng thêm trước khi rời khỏi Băng Tuyết thành Niệm Băng thông qua hỏa diễm thần chi thạch cùng băng tuyết nữ thần chi thạch gia tăng không ít ma pháp lực khiến cho hắn càng lúc tùy ý khống chế ma pháp . Băng Lăng trượng cùng Chánh Dương đao nhập lại trước ngực, hét lớn:

“Băng hỏa đồng nguyên.”

Hỏa thần đích tả thủ cùng song sắc băng phong cầu giữa không trung chạm thẳng vào nhau, dưới sự không chế của Niệm Băng, sức ép nổ cực mạnh tụ lại đánh thẳng vào thiết bối địa long đang chạy tới.

Thiết bối địa long giận dữ gầm lên, thân thể to lớn đột nhiên cuộn lại, phía sau lưng đột nhiên chuyển thành màu kim sắc.

Lực nổ do băng hỏa đồng nguyên gây ra quả thật rất mạnh. Tuy nhiên, dưới tình huống không áp súc ma pháp, uy lực tạo ra chỉ ngang mức thất giai ma pháp đỉnh phong. Cây cối trong chu vi xung quanh bị sức nổ bay tứ tung, đất cát văng lên cao gần chục mét.

Niệm Băng sắc mặt trắng bệch rơi xuống đất. Sử dụng liên tục mấy đại ma pháp khiến hắn tiêu hao hơn một nửa ma pháp lực. Mặc dù băng hỏa đồng nguyên có tính chất rất mạnh nhưng nó còn phải phụ thuộc ma pháp lực của ma pháp áp súc nhiều hay ít.

Đất cát dần dần tan đi. Niệm Băng trợn tròn mắt nhìn thấy con thiết bối địa long đang từ từ đứng dậy. Long lân trên người nó lúc này đã hóa thành màu kim sắc, đồng thời ánh mắt cũng trở nên đỏ lừ.

Nó phẫn nộ gầm lên một tiếng khiến cho cây cối xung quanh rừng không ngừng rung động. Mặc dù dưới ảnh hưởng của thất giai ma pháp đính phong nhưng trên người thiết bối địa long lại không có một chút thương hại. Ngưng một chút, cả thân hình to lớn mang theo cuồng phong giận dữ lao về Niệm Băng, vừa lao tới, miệng con thiết bối địa long không ngừng gầm thét khiến cho Niệm Băng không cách nào tập trung tinh thần để niệm ma pháp chú ngữ.

Niệm Băng bất lực đành phải lấy ra hai quyển trục chuẩn bị dùng nó để tiến hành băng hỏa đồng nguyên lần nữa. Uy lực mặc dù sẽ không mạnh như hồi nãy nhưng lúc này đây cũng chỉ là biện pháp duy nhất của Niệm Băng.

Đúng lúc này, thanh âm thánh thót của Miêu Miêu chợt vang lên:

“Đạm Đạm, bắn. Điềm Điềm, tiến lên.”

Tám đạo sữa bạch sắc như thiểm điện đánh vào người con thiết bối địa long. Nguyên ban đầu con vật đang tiến lên bất giác lảo đảo dừng lại một chút. Con nãi ngưu Đạm Đạm lúc này cũng chạy ra ngoài không xa.

Miêu Miêu không biết từ lúc nào đã chạy trở lại, trong lòng ôm lấy tiểu phấn trư Quan Quan, phẫn nộ nhìn thiết bối địa long.

Lực công kích mạnh mẽ của Băng hỏa đồng nguyên lần nữa đánh vào người con thiết bối địa long đang chuyển hướng. Lúc này, Niệm Băng trong lòng không có chút cảm xúc gì, hai mắt chăm chú nhìn thẳng con vật to lớn, cả người không có chút ý gì sẽ thối lui.

Trước sau hai lần bị băng hỏa đồng nguyên đánh trúng, mặc dù không gây thương hại gì đến thiết bối địa long nhưng lực oanh kích của băng hỏa đồng nguyên cũng mang lại cho nó sự đau đớn kịch liệt. Thiết bối địa long giận dữ cúi thấp đầu xuống, phía sau lưng nó kim quang đại phát. Hơn mười đạo kim sắc quang mang phá không đánh thẳng về hướng Niệm Băng. Đây là lần đầu tiên, thiết bối địa long dụng tới tuyệt chiêu của mình.

Miêu Miêu kinh hãi hét lên:

“Quan Quan, mau xuất tuyệt chiêu, Thú – Huyết – Phi – Đằng”

Nguyên bổn con tiểu phấn trư Quan Quan lúc này bỗng nhiên phát ra một khí thế mãnh liệt, cả người từ trong lòng Miêu Miêu bay ra, tốc độ hoàn toàn không tương xứng với thân hình nó chút nào. Cả người nó không ngừng phình lên lớn hơn trước gấp mười lần, toàn thân huyết quang bao phủ bay thẳng về thiết bối địa long. Nhưng dù cho nó có nhanh thế nào thì cũng không nhanh hơn ánh sáng. Lúc này, kim sắc quang mang sớm đã đánh về hướng Niệm Băng.

“Băng – Hỏa – Đồng - Nguyên” !

Ngưng tụ hết ma pháp lực còn sót lại, Niệm Băng lần nữa phát động băng hỏa đồng nguyên. Lần này, tinh thần lực tập trung cực độ khiến cho thể tích ma pháp tạo ra giảm đi hẳn một phần ba. Một lượng ma pháp lực cực lớn trong nháy mắt nổ ra tạo thành một vòng xoáy năng lượng thôn phệ hết đạo kim quang.

Thân thể của kim bối địa long mặc dù rất mạnh mẽ nhưng kim quang công kích xa như vậy cũng không đến nỗi lợi hại. Lực nổ của ma pháp cùng năng lượng của nó đánh thẳng vào nhau tức thì cùng nhau tiêu thất. Dưới áp lực cực mạnh như vậy, cả người thiết bối địa long bất giác lảo đảo. Đúng lúc này, Quan Quan dùng hết toàn lực thi triển tuyệt kỹ Thú huyết phi đằng bay thẳng vào người nó.

Ầm một tiếng, thiết bối địa long ngay cả băng hỏa đồng nguyên ma pháp đánh không suy suyển vậy mà lại bị Quan Quan đánh văng ra ngoài, lăn liên tiếp mấy vòng trên mặt đất. Trên người thiết bối địa long, nơi bị đánh bây giờ chỉ một màu huyết hồng. Toàn thân thiết bối địa long phát ra kim sắc quang mang không ngừng tụ về phiến huyết hồng trên nguời như hóa giải thương tích.

Quan Quan cũng chẳng hề tốt hơn. Cả người như một quả cầu thịt bắn về phía sau. Khi nó nằm vào tay Miêu Miêu thì thân hình lúc này củng thu nhỏ lại, mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại.

Niệm Băng toàn thần lảo đảo cố gắng khống chế để không ngã. Một tia máu bất giác chảy dài bên mép. Phòng ngự của thiết bối địa long quả thật quá cường hãn khiến cho Niệm Băng dù hao tổn hết ma pháp lực cũng chẳng hế gây thương tổn cho nó một tí nào.

Một âm thanh chói tai từ miệng Miêu Miêu đột nhiên phát ra. Con thiết bối địa long vừa mới đứng dậy đột nhiên ngã lăn ra đất, trong bộ dạng như rất là đau đớn.

Mặc dù âm thanh đó không phải hướng tới Niệm Băng nhưng Niệm Băng vẫn cảm thấy đầu như bị ong chích, cả người lảo đảo tức thì ngã xuống đất. Chỉ là lúc này trong đầu Niệm Băng lại rất thanh tĩnh, một suy nghĩ tức thời vụt qua hiện ra bốn ký tự : tinh thần ma pháp.

Tiếng thét vừa rồi của Miêu Miêu mang theo tinh thần lực nặng tựa như chùy đánh ra. Một thân tinh thần lực cường đại như Niệm Băng cũng không dám so sánh.

Miêu Miêu sắc mặt trắng bạch chạy tới bên cạnh Niệm Băng, nàng lúc này như rất hư nhược.

“Niệm Băng ca ca, chúng ta mau đi thôi. Đều là do Miêu Miêu không tốt, là ta đã hại huynh”

Vừa nói, Miêu Miêu vừa đỡ Niệm Băng đứng dậy.

Nhìn thấy Miêu Miêu chực khóc, Niệm Băng vội an ủi:

“Cũng không thể trách ngươi được. Con thiết bối địa long kia thật quá mạnh”

Miêu Miêu gọi con nãi ngưu rồi đưa đại lão thử đang hôn mê cùng tiểu trư Quan Quan hư nhược trở về, đỡ lấy Niệm Băng nói:

“Ca ca, huynh cưỡi Đạm Đạm đi. Ta không ngờ lại gặp phải một con kim bối địa long đang tiến hóa. Chúng ta mau chạy thôi. Tinh thần chấn nhiếp vừa rồi tối đa chỉ làm nó hôn mê một lát. Chỉ một lúc sau là nó sẽ tỉnh lại.”

Đối mặt với nguy hiểm, đầu óc của Niệm Băng trở nên thanh tĩnh.

“Nó hôn mê rồi sao? Vậy chúng ta còn cơ hội.”

Ánh mắt nhìn Chánh Dương đao, Niệm Băng hừ lạnh:

“Chánh Dương không chỉ có hỏa diễm thần chi thạch mà nó còn rất sắc bén. Ta không tin sức phòng ngự của con địa long kia có thể đỡ nổi Chánh Dương đao”

Hữu thủ phất lên, một quyển ma pháp quyển trục rơi vào tay. Tức thì quyển trục hóa thành một đạo hỏa diễm rồi ngưng tụ thành một bàn tay. Đây chính là ngũ giai hỏa hệ ma pháp – hỏa thần đích tả thủ.

Ma pháp lực mặc dù đã tiêu hao cạn kiệt nhung tinh thần lực thì vẫn còn. Hỏa thần đích tả thủ dưới sự khống chế của Niệm Băng hạ xuống đón lấy Chánh Dương đao trong tay rồi bay thẳng về hướng kim bối địa long.

Mục đích của Niệm Băng chính là dựa vào sự sắc bén của Chánh Dương đao kết thúc tính mạng của kim bối địa long đầy uy hiếp kia. đây chính là cơ hội duy nhất, bằng không có chạy cũng không biết chạy thế nào?

Hỏa thần đích tả thủ kết hợp với Chánh Dương đao tạo thành một khối hoàn mỹ, nhanh như tia chớp bay thẳng về kim bối địa long. Mắt thấy hồng mang của Chánh Dương đao sắp sửa kết thúc tính mạng của kim bối địa long thì một thanh âm chợt vang lên :

“Đủ rồi.”

Chỉ đơn giản hai chữ nhưng thanh âm lại giống như cái chùy đánh thẳng vào não của Niệm Băng. Trước mắt Niệm Băng bỗng trở nên tối đen, người bất giác phun ra một ngụm tiên huyết. Hỏa thần đích tả thủ đang bao trùm lấy Chánh Dương đao đột nhiên biến mất, một đạo bạch quang bay vụt tới chụp lấy Chánh Dương đao mang đi.

Niệm Băng nhờ được Miêu Miêu đỡ lấy nên không ngã xuống, đưa mắt kinh hãi nhìn bạch quang đang dần biến mất. Chỉ thấy một bạch y nhân đang chậm rãi bước ra. Người này thân hình không cao hơn Niệm Băng bao nhiêu, gầy hơn hắn một chút, độ khoảng ba mươi tuổi, trong bộ dạng thì rất bình thường.

Nhưng đôi mắt này lại rất không bình thường. Lần đầu nhìn qua thì thấy đôi mắt đen kia tựa như rất bình đạm. Nhưng khi chú ý tới đôi mắt đó thì Niệm Băng phát hiện ánh mắt đó rất sắc bén như có thể xuyên thấu tâm trạng của con người một cách dễ dàng.

Niệm Băng giật mình phát hiện linh hồn tựa như bị một vật gì đó rất khó diễn tả nhìn xuyên qua, cảm giác rất khó chịu khiến cho Niệm Băng không kìm được phun tiếp ra một ngụm tiên huyết, đầu óc trở nên choáng váng.

Chánh Dương Đao nằm trong tay bạch y nhân, mà trên vai của hắn có một con chim ưng đang đứng. Đó là một con chim ưng lông trắng mắt đỏ, thân thể không lớn lắm, hai móng bám chặt vào vai bạch y nhân. Hiển nhiên lúc trước Chánh Dương Đao bị nó lấy đi. Làm cho Niệm Băng kỳ quái nhất chính là, chẳng lẽ con bạch ưng này không sợ nhiệt độ của Chánh Dương Đao hay sao?

“Ba ba.” Miêu Miêu la lên khiến cho Niệm Băng trong lòng căng thẳng. Mặc dù hắn đã đoán được một chút, nhưng sau khi Miêu Miêu xác nhận vẫn không khỏi có chút kinh ngạc.

Song hắn lúc này lại không hề khẩn trương, Ma pháp sư không còn ma pháp lực đứng trước mặt một gã Triệu hoán sư cường đại, cho dù khẩn trương thì làm gì được? Thản nhiên đối mặt mới là lựa chọn tốt nhất.

Gặp lại phụ thân của mình, Miêu Miêu chẳng những không nhiệt tình tiến đến mà còn lùi lại gần Niệm Băng. Lúc này, Niệm Băng bèn ngăn nàng lại.

“Còn không mau đến đây.” Nhìn vẻ mặt kinh hoàng của nữ nhi, Hi Lạp Đức vừa bực mình vừa buồn cười, mấy ngày nay, hắn một mực tìm kiếm nơi hạ lạc của nữ nhi. Chỉ có điều Miêu Miêu cực kỳ giảo hoạt, dùng mọi thủ đoạn mê hoặc Hi Lạp Đức, nếu không phải triệu hoán thú của nàng trên người đều có tinh thần khí tức đặc thù, Hi Lạp Đức quả thật vô pháp bắt được nàng.

“Ba ba, sao ba ba lại tới đây? Niệm băng ca ca bây giờ thực sự rất yếu, con không thể đi, phải giúp hắn!” Miêu Miêu tỏ vẻ vô tội nói.

Hi Lạp Đức chuyển sang nhìn Niệm Băng, lạnh nhạt nói: “Nữ nhân của ta đã thi triển Triệu hoán thuật trước mặt ngươi, mà ngươi lại là một gã Ma pháp sư nên chắc hẳn đã biết bí mật của chúng ta.”

Niệm Băng bình tĩnh nhìn Hi Lạp Đức, đối mặt với ánh mắt tràn ngập sắc kim của Hi Lạp Đức mà không lùi một bước. “Cũng được, ta biết rồi. Có thể trả đao lại cho ta không.”

Hắn biết ý tứ trong giọng nói của Hi Lạp Đức, lần đầu tiên nhìn thấy Miêu Miêu, Niệm Băng đã biết, để bảo vệ bí mật triệu hoán thuật nhất mạch, bạch nhân tuyệt không ngại giết người diệt khẩu.

Hi Lạp Đức nhìn Chánh Dương Đao trong tay, trong mắt ánh lên một tia sáng kỳ dị. “Cũng được, đây quả thật là một thanh hảo đao, đồng thời cũng là một ma pháp vật phẩm cao cấp. Đáng tiếc, với năng lực của ngươi bây giờ căn bản không thể phát huy hết uy lực của nó.”

Hắn tiện tay ném Chánh Dương Dao về phía Niệm Băng. Bằng cảm giác quen thuộc với đao, không cần dùng mắt nhìn, Niệm Băng dễ dàng tiếp lấy thanh đao.

“Hống …” Kim Bối Địa Long lại rống vang giận giữ, nó loạng choạng đứng lên, tựa hồ vẫn có chút chóng mặt, nhìn khắp nơi tìm kiếm địch nhân.

Hi Lạp Đức nhìn sang Kim Bối Địa Long, đôi mắt hắn đột nhiên sáng lên, Niệm Băng giật mình chứng kiến đôi mắt Hi Lạp Đức vốn màu đen đột nhiên biến thành trắng, hai chữ đơn giản theo miệng hắn xuất ra: “Im lặng.”

Đó là chấn nhiếp phát ra từ linh hồn, tinh thần lực ngưng tụ lại, trực tiếp bao phủ toàn bộ thân thể khổng lồ của Kim Bối Địa Long. Vừa rồi Niệm Băng toàn lực công kích mà không thể làm thương tổn mảy may tới Kim Bối Địa Long nhưng Hi Lạp Đức chỉ nói hai chữ đơn giản thôi mà đã khiến thân thể to lớn của nó run rẩy kịch liệt rồi phủ phục trên mặt đất, không dám cử động.

Hi Lạp Đức ánh mắt khôi phục lại bình thường, cũng không để ý tới nữ nhi của mình mà nhìn Niệm Băng, nói: “Ngươi có biết vì sao ngươi dùng nhiều ma pháp như vậy cũng không bằng hai chữ của ta không?”

Niệm Băng suy nghĩ một lát rồi nói: “Kim Bối Địa Long bản thân có năng lực phòng ngự rất mạnh, lân phiến trên người nó bao phủ toàn thân, cứng cáp như áo giáp và tấm chắn, có lực phòng ngự vật lý và ma pháp rất mạnh. Song bất luận là sinh vật gì bản thân cũng đều có nhược điểm, ta nghĩ Kim Bối Địa Long lực phòng ngự đã rất mạnh, vậy có lẽ tinh thần lực không cường hãn như bề ngoài. Dùng Tinh Thần ma pháp của ngài trực tiếp công kích đại não của hắn, tự nhiên có thể đạt tới hiệu quả mà ta không thể làm được. Có lẽ đạo lý này chính là nhất vật khắc nhất vật, tựa như thủy khắc hỏa, quang khắc ám vậy. Đương nhiên, ta cũng không có ý đánh giá thấp Tinh Thần ma pháp. Đấu khí của Vũ giả có thể khắc chế ma pháp bình thường nhưng Tinh Thần ma pháp lại là khắc tinh của vũ giả, cho dù là Ma pháp sư, mặc dù tinh thần lực không kém, nhưng có thể chống đỡ công kích tinh thần cường đại như vậy có lẽ cũng chẳng có mấy ai, huống hồ ngài có Triệu hoán thuật thần kỳ.”

Hi Lạp Đức khuôn mặt anh tuấn lộ ra vẻ tươi cười khó gặp. “Dưới tình huống ma pháp lực cơ hồ cạn kiệt còn có thể tỉnh táo như vậy, tinh thần lực của ngươi quả thật không tồi. Ta cho ngươi một cơ hội. Nếu ngươi có thể nhận một kích của Tuyết Ưng trên vai ta mà không chết, ta sẽ tạm tha cho tính mạng của ngươi. Miêu Miêu, ngươi tới cạnh ta, nếu không ta thu lại tất cả sủng vật của ngươi đấy.”

Miêu Miêu trừng mắt nhìn, tựa hồ đột nhiên quyết định cái gì đó, thân thể nhanh chóng che trước mặt Niệm Băng. “Ba ba, người không thể giết Niệm Băng ca ca! Phượng Nữ tỷ tỷ nói hắn là người tốt.”

Hi Lạp Đức nhíu mày. “Phượng nữ?”

Miêu Miêu nói: “Phượng nữ tỷ tỷ bảo con nói với người bốn chữ “Phượng Hoàng chi nữ”, ba ba, người bỏ qua cho Niệm Băng đi, cùng lắm thì con theo người trở về là được.”

Hi Lạp Đức hừ lạnh một tiếng, nói: “Nha đầu kia, ngươi còn dám ra điều kiện với ta sao. Tới đây.” Hai chữ cuối cùng tràn ngập khí tức trấn nhiếp, dưới tinh thần lực áp bức , Miêu Miêu sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn ráng che trước người Niệm Băng, dùng sức lắc đầu.

Niệm Băng vỗ vỗ bả vai Miêu Miêu. “Hãy đi đi, trở lại bên người ba ba ngươi, ta không cần nữ nhân bảo vệ. Yên tâm, ta không có việc gì.”

Miêu Miêu quay đầu lại nhìn về phía Niệm Băng, trong mắt có thêm một giọt lệ. “Niệm Băng ca ca, nhưng bây giờ ngươi đã không còn pháp lực nữa! Tuyết Ưng rất lợi hại, ca ca, ngươi …”

“Dùng tin thần dẫn đường, hài tử thất lạc a! Ta đưa ngươi vào mê thất vĩnh hằng.” Hi Lạp Đức thanh âm kỳ dị như có lực hút, Miêu Miêu không khỏi chấn động toàn thân, trong mắt toát ra vẻ mê mang, chuyển thân đi từng bước tới bên Hi Lạp Đức.

Tinh Thần ma pháp quả thật kỳ dị, Miêu Miêu từ từ đi tới bên Hi Lạp Đức, đứng ở đó, tựa hồ đã mất thần chí. Hi Lạp Đức lạnh nhạt nói với Niệm Băng: “Bất luận ngươi và Phượng Nữ có quan hệ gì, cũng bất kể ngươi và nữ nhi của ta đã xảy ra chuyện gì đều không thể ngăn trở công kích của Tuyết Ưng, thế nên, ngươi chỉ có chết.”

Niệm Băng hít một hơi thật sâu, ánh mắt dừng lại ở Tuyết Ưng trên vai Hi Lạp Đức. “Đến đây đi.”

Hai chữ đơn giản nhưng lại tràn ngập tin tưởng. Tay phải vung lên, bốn quyển trục từ không gian chi giới rải ra trên mặt đất trước mặt hắn. Đã không còn ma pháp lực, hắn bây giờ chỉ có thể dựa vào quyển trục. Mặc dù chế tạo mấy quyển trục này vô cùng hao phí nhưng vì tính mạng bản thân, lúc này không thể chấp nhất những thứ khác.

Hi Lạp Đức cười nhạt nói: “Ta đây muốn xem Băng Hỏa Đồng Nguyên ma pháp có uy lực thần kỳ gì. Tiểu Tuyết, công kích.”

Không khí đột nhiên trở nên lạnh hơn, Tuyết Ưng giang hai cánh, từ trên bả vai Hi Lạp Đức bay lên, cảm giác lạnh như băng từ trên người nó phát tán ra. Con Tuyết Ưng này bản thân dĩ nhiên có thuộc tính.

Quang mang chợt lóe lên, bốn quyển trục bay vào trong tay Niệm Băng, mặc dù Tuyết Ưng nhìn qua không to tới mức kinh người như Kim Bối Địa Long, nhưng hắn cũng không dám chậm tay .

Tuyết Ưng di chuyển, đôi cánh dài tới hai thước giang rộng, cất tiếng kêu to, hai đạo băng nhận thật lớn từ cánh chim phát ra, lam quang chợt lóe lên, giao xoa đã đi tới trước mặt Niệm Băng. Niệm Băng ngón tay vặn khẽ một cái, hỏa diễm lóe lên, nhanh chóng hình thành trước người hắn một bức hỏa tường. Ngay sau đó, ba quyển trục đồng thời rời tay bay ra, mà bản thân hắn rất nhanh lui lại phía sau vài bước. Băng nhận gặp hỏa tường, uy lưc công kích lập tức yếu đi rất nhiều . Đang lúc này, một Song Sắc Băng Phong Cầu xuất hiện, uy lực còn thừa của Băng Nhận cũng chỉ có thể để lại trên mặt đất hai vết cắt sâu, Song Sắc Băng Phong Cầu xoay tròn rất nhanh trong không trung, hình thành một hồ độ tuyệt vời, công kích thẳng tới Tuyết Ưng. Tấn công mới là phương pháp phòng thủ tốt nhất.

Đôi mắt màu đỏ của Tuyết Ưng toát lên vẻ khinh thường, hai cánh thu lại, thân hình rơi xuống phía dưới, cơ hồ sát qua băng cầu, rồi lại gia tốc, hướng Niệm Băng vọt tới. Nhưng Niệm Băng đồng thời phát ra hai quyển trục còn lại, là một công kích Băng Hỏa Đồng Nguyên. Tiếng rạn nứt cuồng bạo vang lên, hỗn hợp hồng lam lưỡng sắc quang mang công kích hình thành một cái lồng thật lớn hướng thân thể Tuyết Ưng bay tới. Đây cũng là công kích mạnh nhất hiện giờ hắn có thể phát ra.

Thanh âm bén nhọn lại từ trong miệng Niệm Băng phát ra, nó không có lực phòng ngự cường đại như Kim Bối Địa Long, Băng Hỏa Đồng Nguyên khiến cho hai loại ma pháp cực đoan đồng thời bộc phát, lãnh nhiệt giao nhau sinh ra uy lực tuyệt không đơn giản. Tuyết Ưng vốn đang bay giữa không trung cố gắng thay đổi phương hướng công kích, khi sắp chạm vào Băng Hỏa Đồng nguyên bèn phóng lên cao, vẽ một vòng cung trong không trung, vượt qua Băng Hỏa Đồng Nguyên lại hướng Niệm Băng vọt tới.

Niệm Băng hai mắt mở to, lại phun ra một ngụm máu tơi, cắn lưỡi một cái, đem tinh thần lực tăng tới mức cực hạn. “Trở về.” Vốn Băng Hỏa Đồng Nguyên đã vọt tới trước lại quay lại hướng Tuyết Ưng trong không trung lao tới. Cùng lúc đó, Niệm Băng giơ cao Băng Lăng Trượng. “Bốc lên, Băng Chi Tẩy Lễ.” Bốn Ma pháp quyển trục lấy ra sớm nhất đồng thời vỡ vụn, hàn khí đại thịnh, trong nháy mắt hóa thành một băng tráo thật lớn bao trùm lấy thân thể Tuyết Ưng, hạn chế tự do của nó. Băng Chi Tẩy Lễ là một lục giai băng hệ ma pháp, bốn quyển trục của Niệm Băng trong đó có hai cái đều có thể tự phát ra uy lực mà hai cái còn lại là tứ giai phụ trợ tăng cường Hàn Băng Thuật. Dưới tác dụng đồng thời của bốn quyển trục, chỉ trong phút trốc, băng tráo trong không trung đã dày tới một thước, chỉ để lại phía sau, hướng Băng Hỏa Đồng Nguyên đang lao tới là không phong bế.

Tuyết Ưng cũng cảm giác được nguy cơ, kêu lên một tiếng, hai cánh dùng sức phách xuống, toàn thân bao phủ một tầng quang mang màu lam, thân thể như mũi tên phóng lên trời.

“Muốn chạy, không có cơ hội đâu. Chuyển diễm.” Vốn không gian bên trong băng tráo trống rỗng, đột nhiên bốc lên từng đoàn tử sắc hỏa diễm, ngọn lửa vọt tới phía trên tường băng, bao phủ toàn bộ không gian bên trong băng tráo, đồng thời cũng bao phủ toàn bộ thân thể Tuyết Ưng. Đang lúc này, Niệm Băng liên tục dùng tinh thần lực mạnh mẽ khống chế ma pháp, cuối cùng không trì được, ngã ngồi xuống đất, mà Băng Hỏa Đồng Nguyên công kích bởi không có ma khống lực tác dụng, vừa tiếp cận với băng tráo đã biến mất.

Âm thanh bể nát vang lên, thân thể Tuyết Ưng phóng lên cao, chỉ có điều bộ lông tuyết bạch đã khôn còn, lúc này nó đã biến thành một con hắc ưng.

Tuyết Ưng thân thể giữa không trung đột nhiên lớn lên vài phần, âm thanh chói tai không ngừng truyền tới. Giữa không trung từng bông tuyết tung bay, càng ngày càng dày đặc.

Niệm Băng trong lòng phát lạnh, hắn biết nếu vừa rồi mình có thể khống chế thêm một lúc nữa, cho dù Băng Hỏa Đồng Nguyên không thể giết chết ma thú cường hãn này, ít nhất cũng có thể khiến nó bị thương nặng. Nhưng lúc này xem ra, bản thân không còn cơ hội nữa. Năng lực Tuyết Ưng sử dụng lúc này rõ ràng cường hãn hơn tứ giai Bạo Phong Tuyết nhiều. Hắn bây giờ không còn ma pháp quyển trục hơn tứ giai để sử dụng nữa, ngoại trừ ngồi đợi chết ra không còn biện pháp gì khác. Nhưng Niệm Băng cũng không nhắm mắt lại, nhìn lên Tuyết Ưng trong không trung, hắn trong lòng tràn ngập không cam lòng.

“Đủ rồi, Tiểu Ưng.” Hồng sắc quang mang chợt lóe lên, bao lấy thân thể Tuyết Ưng rồi biến mất, mà Bạo Phong Tuyết vừa ngưng tụ cũng theo đó tiêu thất.

Hi Lạp Đức chậm rãi đi đến trước người Niệm Băng, cảm nhận được sự hoạt động của ma pháp nguyên tố chung quanh, lạnh nhạt cười nói: “Ngươi so với tưởng tượng của ta mạnh hơn, quyển trục này do ngươi chế tạo sao?”

Niệm Băng gật gật đầu, nói: “Không sai, là ta làm. Ta cũng không hoàn toàn ngăn cản được công kích của Tuyết Ưng, ngươi vì sao lại buông tha cho ta?”

Hi Lạp Đức vươn tay về phía Niệm Băng, Niệm Băng cũng không khách khí, nắm lấy tay hắn đứng dậy. Thân thể lay động, cảm giác chóng mặt trong đầu tựa hồ càng mạnh, nếu không phải Thiên Hoa Bài trước ngực truyền tới một cỗ khí tức ấm áp, chỉ sợ hắn đã sớm không duy trì được mà ngất đi.

Hi Lạp Đức hào quang chợt lóe lên trên tay, một viên dược hoàn lớn cỡ quả anh đào xuất hiện. “Ăn nó đi, mất đi ma pháp lực chỉ còn có thể dựa bản thân, nhưng Định Thần Hoàn này lại có thể tiêu trừ cảm giác không khỏe của ngươi.”

Niệm Băng nhận lấy dược hoàn, trực tiếp nưốt vào bụng, dược hoàn vừa vào miệng, một chất lỏng chảy xuống bụng, nhiệt khí bốc lên, Niệm Băng trên trán bốc lên một tầng môt hôi nhưng tinh thần lại trở nên tốt hơn nhiều, hắn không cám ơn Hi Lạp Đức, chỉ lặng lặng đợi hắn mở miệng.

Hi Lạp Đức cũng nhìn Niệm Băng: “Ngươi không sợ ta cho ngươi uống thuốc độc?”

Niệm Băng nở nụ cười. “Tiền bối, ngài không thấy câu hỏi này dư thừa hay sao? Nếu ngài muốn giết ta, có thể có tới một trăm phương pháp. Cần gì dùng thủ đoạn ti tiện đó? Huống chi, vừa rồi ngài đã ngăn Tuyết Ưng công kích ta, ta biết ngài với ta không có sát tâm. Nếu muốn hỏi gì, bây giờ ngài có thể hỏi.”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 73

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự