Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 33 Triệu hoán pháp sư Miêu Miêu

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5721 chữ · khoảng 20 phút đọc

Niệm Băng từ trong tư liệu của ma pháp sư công hội đã đọc qua. Triệu hoán ma pháp được mệnh danh là ma pháp tối thần bí trên đại lục, sự thần bí của nó so với hắc ám có phần còn lớn hơn. Tu luyện triệu hoán ma pháp yêu cầu cực quái dị, rất ít người có thể đáp ứng được. Yêu cầu cơ bản chính là bản thân phải là một triệu hoàn ma pháp giả, hay nói cách khác là một tiên thiên bạch nhân. Gọi là bạch nhân là bởi vì người đó khi sinh ra bản thân không hề có bất kì thuộc tính ma pháp nào. Người có hai thuộc tính đương nhiên ít gặp, nhưng cứ khoảng ngàn người thì có khoảng một hay hai người. Chứ ngươi mà không có thuộc tính nào thì vạn người chưa chắc đã có một.

Theo như tư liệu ghi chép thì mấy ngàn năm trước, trình độ ma pháp lúc đó phát triển hơn nhiều so với bây giờ, người làm chức nghiệp ma pháp sư chiếm chủ yếu. Nhân loại lúc đó dựa vào thuộc tính bản thân để lựa chọn hệ ma pháp tu luyện. Nếu như người sinh ra là bạch nhân thì sẽ bị gọi là phế vật. Khi đó, trong số rất ít những người bạch nhân trên, có một người không chịu nổi áp lực nên đã tự sát. Nhưng trong quá trình tự sát đã phát sinh ra một hiện tượng kỳ dị. Không một ai biết hiện tượng đó là gì mà chỉ biết mấy năm sau, trên đại lục xuất hiện triệu hoán ma pháp sư đầu tiên.

Bạch nhân mặc dù trong người không có thuộc tính khiến cho họ không thể tu luyện ma pháp nhưng bọn họ trời sinh đã có một tinh thần lực rất mãnh liệt. Triệu hoán ma pháp chính là thông qua tinh thần lực để gọi về các sinh vật đã lập khế ước với mình. Các sinh vật này nhỏ thì có các loại phi, cầm, tẩu thú, lớn thì có thể là cự long. Là triệu hoán ma pháp sư , tinh thần càng cường đại thì càng có thể triệu hoán sinh vật cường đại cùng mình tác chiến. Là một triệu hoán ma pháp sư thì việc nâng cao tinh thần bản thân là không cần bàn cãi, nhưng vận khí cũng rất quan trọng. Bởi vì triệu hoán ma pháp sư bản thân năng lực không có gì hết, do nguyên nhân thiên phú mà bọn họ ngay cả vũ kỹ cũng không thể tu luyện. Thành ra muốn cưỡn ép sinh vật ký khế ước thì sao dễ dàng? Vì vậy, vận khí đối với triệu hoán ma pháp sư mà nói cũng rất quan trọng. Những triệu hoán ma pháp sư sau này đã nghiên cứu tìm ra một đặc thù ma pháp cho riêng mình, dựa vào tinh thần lực cường đại mà luyện thành gọi là tinh thần ma pháp. Đối với người bình thường mà nói thì gần như không thể nhưng với bọn họ thì tuyệt không có gì khó.

Không biết vì sao mà triệu hoán ma pháp sư cuối cùng lại biến mất trên đại lục. Nhưng trong truyền thuyết thì tối cường giả của triệu hoán ma pháp sư chính là long triệu hoán sư. Nhưng dù như vậy thì Niệm Băng cũng không thể ngờ trước khi mình ly khai khỏi Băng Tuyết thành lại gặp một triệu hoán ma pháp sư. Mặc dù thiếu nữ chỉ gọi một con nãi ngưu nhưng việc triệu hoán vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt. Nghĩ tới đó, thâm tâm Niệm Băng không khỏi kinh dị, tinh thần lực bất giác nổi lên một trận ba động. “Ừm.”

Nãi ngưu cảnh giác ngẩng đầu lên nhìn về phía Niệm Băng. Thiếu nữ theo ánh mắt của nãi ngưu cũng quay đầu lại. Lúc này, Niệm Băng mới nhìn thấy rõ dung mạo của thiếu nữ. Da trắng như bạch ngọc, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú mang theo đôi mắt đen to tròn, từ trong ánh mắt khiến người ta nhìn vào như cảm thấy rất thân thuộc, đôi môi nhỏ nhắn hồng nhuận. Thiếu nữ lúc này đang kinh dị lên tiếng hỏi: "Là ai?”

Niệm Băng từ trong bóng tối bướcra, xấu hổ nói: “Xin chào, tiểu muội muội.”

Thiếu nữ le lưỡi ra nói: “Đáng ghét, không được kêu ta là tiểu muội muội. Qua mười một tháng nữa là ta đã mười sáu rồi. Ngươi ở đây làm gì? Không lẽ ngươi cố tình theo dấu của ta? Chẳng trách ba ba nói người bên ngoài không có một ai tốt cả? Ngươi theo ta làm cái gì?”

Niệm Băng vội lắc đầu nói: “Không có, ngươi đừng có hiểu lầm, ta không có theo dõi ngươi. Chỉ lả xảo hợp đi qua đây, cảm nhận thấy ba động ma pháp nên cố tình qua coi thử. Tiểu muội...., nga, không, cô nương, ngươi là một triệu hoán ma pháp sư sao?”

Thiếu nữ ngẩn ngời một chút nói: “Ngươi nhìn ra sao? Ba ba nói, ai nhìn ra được thân phận của bọn ta, người đó phải chết.”

Niệm Băng giật mình kêu lên: “Cái gì? Tại sao lại như vậy?”

Thiếu nữ lắc lắc đầu cười hi hi nói: “Nhưng mà, ngươi đừng có sợ. Dù ta có muốn ngươi chết cũng không có dễ dàng đầu. Bởi vì ta không có một con sủng vật công kích nào cả. Ca ca, huynh có gì ăn không. Ta đói bụng lắm rồi.”

Niệm Băng bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Ta bỏ đi vội nên trên người không mang theo cái gì ăn được cả. Bất quá ta có thể đưa cho ngươi chút tiền. Ở ngoài đường chẳng phải có bán rất nhiều đồ ăn sao? Ngươi sao lại không ra đó mua chứ?”

Thiếu nữ bĩu môi nói: “Ta , ta lén ra bên ngoài nên trên người không có mang tiền. Mấy ngày nay chỉ toàn là uống sữa của nãi ngưu nên mới không đói chết thôi. ca ca, huynh có thể mua cho ta chút gì ăn được không? Ta có thể dùng sữa Đạm Đạm để đổi với huynh.”

Niệm Băng nhìn con nãi ngưu mập mạp hỏi: “Nó tên là Đạm Đạm a?”

Ánh mắt của thiếu nữ chợt lóe lên tia dị quang: “Đạm Đạm, sao không hành lễ với ca ca chứ?”

Đạm Đạm kêu lên một tiếng, hai chân trước gõ nhẹ, cả người mập mạp của nó từ từ bay lên không trung. Niệm Băng lúc này nhìn thấy rõ dưới bùng nó là tám đầu vú hồng hồng. đúng lúc này, dị biến chợt xảy ra. Tám đầu vú của đạm Đạm chợt phun ra tám đạo nhũ sắc quang mang như thiểm điện đánh tới Niệm Băng.

Niệm Băng không phải là võ sĩ, hơn nữa dù cho hắn phản ứng nhanh thì trong con hẻm nhỏ này muốn tránh cũng tránh không được. Lúc này ma pháp quyển trục mới phát huy tầm quan trọng của nó. Lam sắc quang mang chợt bùng lên dựng lên một bức tường băng trước mặt Niệm Băng đỡ lấy đón công kích. Tám đạo bạch sắc quang mang sau khi đánh vào tường băng thì tạo thành tám cái lỗ to đùng. Niệm Băng không nghi ngờ gì nữa, tám đạo nhũ sắc này chính là phát ra từ tám núm vú của nãi ngưu, dưới tình huống không phòng bị thì tám đạo nhũ sắc này hoàn toán dễ dàng có thể xuyên qua cơ thể cưa mình.

Hữu thủ khẽ phất lên, hỏa diễm thần chi thạch từ trong không gian giới chỉ xuất hiện. Niệm Băng cẩn thận niệm một câu ma pháp, cảnh giác nhìn thiếu nữ.

Thiếu nữ thấy Niệm Băng đỡ được công kích của nãi ngưu, không kìm được kinh hãi nhìn: “Ngươi cũng là ma pháp sư?”

Niệm Băng gật đầu nói: “Đương nhiên, bằng không thì trước đó sao ta có thể cảm giác được ma lực ba động của ngươi chứ?”

Thiếu nữ bĩu môi nói: “Cũng không còn cách nào khác, ta nhất định phải giết ngươi mới được. Bằng không, để ba ba biết ta tiết lộ bí mật ma pháp bản thân thì sau này sẽ không cho ta ra ngoài đâu. Xin lỗi ngươi, ca ca.”

Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt thiếu nữ làm cho Niệm Băng khó mà tìm ra mối liên hệ giữa thiếu nữ và sát nhân ở chỗ nào. Nhưng hắn không dám khinh thường chút nào. Nữ hài tử có thể sử dụng triệu hoán thuật trước mặt tuyệt không hề đơn giản.

Niệm Băng ý thức lui lại về sau một bước. Nãi ngưu tên Đạm Đạm từ từ bước lại trước thiếu nữ, hai mắt nhìn chằm chằm Niệm Băng tựa hồ như có chút gì đó khinh thường. “Ừm.”

Gầm lên một tiếng, hai chân trước giơ lên, lại tám đạo sữa bắn thẳng về Niệm Băng, chỉ là tốc độ thì nhanh hơn trước nhiều.

Hữu thủ của Niệm Băng nắm chặt hỏa diễm thần chi thạch đưa ra phía trước. Một đạo tử sắc hỏa diễm phát ra ngưng tụ thành một tấm hỏa thuẫn chắn trước mặt. Đây chính là một tứ giai ma pháp gọi là tử viêm thuẫn, là ma pháp mà Niệm Băng đã chuẩn bị trước đó, có tác dụng sinh ra nhiệt độ, chuyên dùng để phòng như băng hệ ma pháp. Lúc này dùng tử viêm thuẫn để đối phó ngưu nãi ( sữa trâu hay sữa bò...ko rõ lắm) thì không thỏa đáng lắm . Tuy nhiên, mặc dù lực công kích của ngưu nãi cũng khá mạnh nhưng khi tiếp xúc với tử viêm tức thì bị bốc hơi. Chỉ trong nháy mắt khắp không gian tràn ngập mùi sữa, tử viêm thuẫn chỉ tản ra hơi nóng chứ không hề bị hư hao gì.

Bằng vào ma khống lực vượt xa với ma pháp sư đồng cấp, hửu thủ của Niệm Băng khống chế tử viêm thuẫn tiến lên trước một bước rồi nhìn con nãi ngưu mập ù nói: “Ngươi ngoại trừ nãi ngưu này ra không còn kỹ năng nào khác nữa sao? Dạng ma thú như thế này ta không hiểu sao ngươi lại có thể sinh tồn được. Nếu như con nãi ngưu hết cách thì ngươi sẽ làm gì?”

Mặc dù con nãi ngưu trước mặt so với nãi ngưu phổ thông không có gì khác biệt nhưng từ công kích của nó cho thấy nó là một ma thú. Chỉ là năng lực quá yếu, tựa hồ như chỉ có thể dùng sữa để công kích thôi.

Nãi ngưu nhìn tử viêm thuẫn trước mặt Niệm Băng dường như có vẻ e ngại, nó quay đầu nhìn chủ nhân, kêu lên mấy tiếng.

Thiếu nữ từ sau nãi ngưu ló đầu ra kinh dị nhìn Niệm Băng nói: “Ca ca, ngươi vẫn còn chưa chết sao! Vừa rồi là băng, bây giờ lại là hỏa. Sao ta chưa từng nghe nói có loại ma pháp sư như vậy nhỉ?”

Thâm tâm Niệm Băng thoáng kinh hãi, ý thức được mình vô ý đã để lộ bí mật ra nhưng Niệm Băng vẫn bình tĩnh nói: “Vừa rồi là ma pháp quyển trục, còn bây giờ chính là ma pháp của ta. Cô nương, nếu như ngươi không muốn con nãi ngưu của ngươi thành nãi ngưu quay thì mau tránh ra đi.”

Thiếu nữ tựa hồ như khó khăn: “Nhưng, ngưu ngưu của ta có thể giết người mà! Ta nếu đem nó trở về không gian của ta thì làm sao mà giết ngươi đây?”

Bộ dạng của thiếu nữ rất khả ái khiến cho Niệm Băng nhìn hoài cũng không tìm ra chút dấu vết gì.

Niệm Băng buồn cười nói: “Trước giờ ngươi chưa từng giết người sao?”

Thiếu nữ lắc đầu: “Không có. Bất quá khi ba ba giết người xong thì mụ mụ ở bên cạnh cứ cùng ba ba cãi nhau loạn cả lên, chán chết đi được. Vì vậy ta mới bỏ trốn ra ngoài đây.”

Niệm Băng nhìn thiếu nữ chưa hiểu chuyện đời trước mặt, trong lòng chợt nảy sinh một tình cảm khó tả. Đây không phải là tình cảm nam nữ mà chỉ là tình cảm quan tâm của huynh muội.

“Thế này đi, ngươi đem con nãi ngưu này trở về không gian của ngươi, ta mời ngươi đi ăn, có được không?”

Thiếu nữ ngoảnh đầu suy nghĩ rồi nói: “Đúng a! Ăn xong rồi giết ngươi cũng không muộn, Ba ba dữ lắm, ta cũng không còn cách nào khác. Ca ca, ngươi đừng trách ta nha!”

Niệm Băng vung tay hóa giải tử viêm thuẫn nói: “Đi theo ta.”

Dứt lời, lấy tay kéo cái mũ xuống đi ra khỏi con hẻm. Trên người Niệm Băng lúc này có rất nhiều ma pháp quyển trục, không sợ bị thiếu nữ đánh lén.

Thiếu nữ cao hứng hô lên một tiếng, hai tay chập lại trước ngực, lẩm nhẩm niệm câu gì đó: “Đạm Đạm, thu.”

Hồng quang lóe lên, con nãi ngưu mập ù tức thì biến mất. Trước khi đi nó còn khẽ gầm lên mấy tiếng.

Thiếu nữ đi đằng sau Niệm Băng, hai người một trước một sau cùng tiến ra ngoài đường lớn. Niệm Băng khẽ cúi đầu, lắng nghe tiếng bước chân của thiếu nữ và từ từ tiến ra hướng thành bắc. Nếu không ly khai khỏi Băng tuyết thành thì chắc Niệm Băng đã dẫn thiếu nữ đến Thanh Phong trai ăn uống một bữa. Chỉ là bây giờ thì không được. Hiện tại, Niệm Băng còn đang muốn trồn sợ còn không kịp.

Đi khoảng nửa canh giờ, thiếu nữ cuối cùng cũng không chịu nổi cảnh im lặng, tăng tốc đi bên cạnh Niệm Băng: “Ca ca, bụng ta bây giờ đói lắm, chân muốn nhuyễn ra rồi, đi không nổi nữa. Bao giờ thì mới có thể ăn được vậy ca ca?”

Niệm Băng quay nhìn thiếu nữ đang thấp hơn mình cả cái đầu nói: “Đừng nóng, chúng ta đi tới một nơi này. Lúc đó ca ca sẽ tự thân làm đồ ăn cho ngươi ăn.”

Không hiểu vì sao khi nhìn thấy ánh mắt đen láy của thiếu nữ, trong lòng Niệm Băng bỗng nảy sinh cảm giác đáng thương.

Thiếu nữ tròng mắt xoay tròn nói: “Ca ca, ngươi cõng ta có được không? Chân ta thật đi hết nổi rồi.”

Niệm Băng ngẩn người sửng sốt. Hắn cao lắm cũng chỉ hơn thiếu nữ ba tuổi, nay lại nghe thiếu nữ chủ động nói mình cõng bất giác mặt ửng đỏ nói:

“Vậy sao được. Nam nữ hữu biệt mà.”

Thiếu nữ bĩu môi: “Ngươi gạt ta. Ba ba chẳng phải cõng ta hoài hay sao.”

Niệm Băng cười khổ: “Vậy sao giống nhau chứ. Ông ấy là ba ba của ngươi mà.”

Thiếu nữ nói: “Ngươi nếu không muốn cõng ta tì ta sẽ tìm nơi nào không có ai gọi Đạm Đạm ra chở ta vậy.”

Niệm Băng vội lắc đầu nói: “Vậy càng không được. Cưỡi một con đại ngưu đi trên đường dễ bị người khác chú ý lắm.”

Mục đích của Niệm Băng chính là lặng lẽ ly khai Băng Tuyết thành. thẳng thắn mà nói thì chính bản thân Niệm Băng cũng không hiểu vì sao lại rước lấy mối phiền toái lớn như vậy.

Thiếu nữ đưa hai tay nhỏ nhắn ra nói: “Vậy thì ngươi phải cõng ta.”

Thở dài một hơi, Niệm Băng bất đắc dĩ cúi người xuống. Dù gì thì cô ta cũng chỉ là một tiểu cô nương thôi. Thiếu nữ hoan hô một tiếng nhảy lên lưng Niêm Băng. Mặc dù Niệm Băng không phải xuất thân võ sư nhưng đứng từ góc độ người bình thường thì thân thể hắn kiện tráng hơn nhiều. Thân hinh thiếu nữ rất nhẹ, cõng cũng không tốn sức bao nhiêu. Cứ như vậy, Niệm Băng cõn thiếu nữ đi qua đường lớn rẽ vào các con hẻm, tiến về hướng mục tiêu của mình.

Chừng sau một bữa cơm, Niệm Băng có chút mệt nhọc đặt thiếu nữ xuống. Lúc này trên đầu Niệm Băng đã lấm tấm mồ hôi. “Xuống đi, tiểu tổ tông. Chúng ta tới nơi rồi.”

“Thủy Hỏa Thiết khí phô, ca ca, nơi này đồ ăn ngon lắm à?” Thiếu nữ kỳ quái hỏi.

Niệm Băng không trả lời, đi tới trước cửa gõ vài cái. “Ai đó?”

Một thanh âm dịu dàng quen thuộc vang lên. Niệm Băng chợt cảm thấy trong lòng như có chút nóng bừng. Không biết từ lúc nào trong thâm tâm của Niệm Băng đã khắc ghi hình bóng của Phượng Nữ. “Phượng Nữ, là ta, Niệm Băng.”

Cửa mở ra, Phượng Nữ mặc một màu bạch y hiện ra. Nhìn thấy Niệm Băng, thần sắc của Phượng Nữ chợt trở nên lạnh nhạt: “Thì ra là Băng Hỏa ma trù đại giá quang lâm. Nhà của ta nho nhỏ như vậy, không biết có gì ủy khuất không đây?”

Niệm Băng nhìn Phượng Nữ cảm thấy nàng dường như xinh đẹp hơn, toàn thân Phượng Nữ như tỏa ra một khí chất cao quý:“Phượng Nữ, ngươi, ta....”

Nhất thời, Niệm Băng cũng không biết nói gì cho phải.

“Chào tỷ tỳ, bụng ta đói lắm rồi nè.” Thiếu nữ từ sau lưng Niệm Băng ló đầu ra, hai con mắt to tròn lộ vẻ tò mò.

Phượng Nữ nhìn thiếu nữ khả ái bất giác kinh ngạc lườm Niệm Băng hỏi: “Cô ta là ai?”

Niệm Băng cười khổ:“Nàng ta là do ta ngẫu nhiên gặp trên đường. Theo như lời nàng ta nói thì khi rời nhà, nàng ta không mang theo tiền.”

Phượng Nữ nghi hoặc nhìn Niệm Băng hồi lâu rồi có vẻ không thoải mái mở cửa:“Các ngươi vào đi.”

“Thế là sắp được ăn rồi.”

Thiếu nữ reo to một tiếng rồi chạy vụt vào. Khi Niệm Băng đi ngang qua Phượng Nữ thì nghe thấy nàng nói khẽ:“Nếu ta biết ngươi lừa gạt trẻ vị thành niên thì đừng trách ta sao không khách khí.”

Niệm Băng ra vẻ vô tội:“Nàng nhìn ta giống loại người đó sao?”

Phượng Nữ hừ lạnh:“Tri nhân tri diện bất tri tâm. Ai mà biết ngươi là loại người nào.”

Dứt lời, Phượng Nữ không khỏi bật cười rồi theo Niệm Băng tiến vào trong, ánh mắt của lúc này Phượng Nữ long lanh thật khiến động lòng người.

“Tỷ tỷ, ở đây tỷ có gì ăn ngon không. Ta đói lắm rồi.”

Thiếu nữ chạy tới cạnh Phượng Nữ, không hề e dè nắm lấy tay Phượng nữ lắc lắc.

Phượng Nữ nhu mỳ nói:“Tiểu muội muội, ngươi tên gọi là gì! Ra khỏi nhà mà không nói cho ai biết sao? Có lẽ người nhà của ngươi sẽ lo lắng lắm.”

Niệm Băng gật gật đầu:“Đúng a, ta cũng thật vô tâm không biết tên ngươi là gì nữa. Mà nè, sao ta lại không thể gọi ngươi là tiểu muội muội được mà nàng ấy thì được vậy?”

Thiếu nữ trừng mắt nhìn Niệm Băng:“Bởi vì tỷ tỳ xinh đẹp! Ta tên là Hy Vân. Thật ra ta rất dễ thương, khả ái như con mèo nhỏ vậy, vì vậy ba ba mụ mụ hay gọi ta là miêu miêu. Các người gọi ta như vậy cũng được.”

Phượng Nữ liếc nhìn Niệm Băng: “Miêu miêu, muội đừng để ý tới hắn làm gì. Niệm Băng, ngươi mau làm đồ ăn đi. Trong nhà bếp đã có sẵn đò rồi. Hừ, mấy ngày nay ta đều ăn được rất ít. Tất cả đều do ngươi hại ta. ta cũng muốn xem xem tới khi nào thì ngươi mới trở lại đây.”

Niệm Băng ngẩn ngươi nói:“Ta, ta chẳng phải đã nói qua là trong thời gian này ta không thể đến sao?”

Phượng Nữ tức giận nói:“Mau đi làm đồ ăn đi, lát nữa mới tính toán với ngươi. tiểu muội muội, ngươi ngồi nghỉ một chút nhé.”

Dứt lời đưa tay kéo cái ghế để Miêu Miêu ngồi xuống.

Niệm Băng bất lực lắc đầu, chỉ còn biết đi xuống bếp. Hiện tại, có thể dùng liểu mệnh lệnh để Niệm Băng cam tâm tình nguyện xuống bếp nấu ăn thì ngoài Tra Cực đã “”sớm chết”” ra thì trước mắt chỉ còn có Phượng Nữ mà thôi.

Đồ ăn trong bếp không có nhiều, hầu như chỉ là mấy loại rau cỏ. Nhưng qua tay Niệm Băng xử lý thì chỉ độ nửa canh giờ sau, bốn món ăn bốc hương nghi ngút đã được mang lên.

“Oa, thật là thơm quá! Ca ca, vì sao cơm này lại có màu xanh vậy?”Miêu miêu trong tay mân mê mấy hạt cơm hỏi.

Niệm Băng khẽ cười:“Đó là do ca ca dùng rau hấp lên trên khiến cho chất dinh dưỡng trong rau được hấp thụ hết vào hạt cơm. Như vậy không những giữ được mùi thơm mà cũng đủ chất dinh dưỡng nữa. tiếc là chỉ có rau thôi. Nếu không, ngươi đem con trâu kia ra đây, ca ca sẽ làm món thịt trâu cho ngươi ăn.”

Miêu miêu rõ ràng bị Niệm Băng dọa cho giật mình:“Không được, ngưu ngưu không thể ăn được! Ngưu ngưu còn cấp sữa cho miêu miêu uống nữa”

Phượng Nữ nghi hoặc nhìn Niệm Băng:“Ngưu? Ngưu ở chỗ nào?”

Miêu miêu trừng mắt nhìn Niệm Băng: “Không được nói. Tỷ tỷ, cái này Miêu Miêu không nói cho tỷ biết được. Băng không tỷ phải chết đó.”

Nghe thiếu nữ nói như vậy, Phượng Nữ càng thấy tò mò:“Vậy sao chỉ có Niệm Băng biết được?”

Miêu miêu vừa ăn một miếng lớn vừa trả lời:“Đợi lát nữa ta ăn xong sẽ giết chết ca ca! Ai kêu hắn biết bí mật của ta làm chi.”

Phượng Nữ thất kinh nhìn Niệm băng:“Nó muốn giết ngươi sao?”

Niệm Băng nhún vai trả lời:“Nó vừa mới biết chuyện, ai kêu ta biết bí mật của nó làm gì? Để cho nó giết cũng tốt, cũng có lẽ sau này không còn cơ hội thấy mặt nó nữa.”

Phượng Nữ thoáng biến sắc:“Ngươi phải đi sao?”

Niệm Băng gật đầu:“Ta phải đi rồi. Việc băng hỏa ma trù chắc ngươi cũng biết. Quốc vương của Băng Nguyệt đế quốc đã ra lệnh kêu ta tiến cung. Nếu như không đi chỉ sợ sau này không còn tự do nữa. Phượng Nữ, Chánh Dương đao thế nào rồi?”

Ánh mắt của Phượng Nữ lấp lánh quang mang kỳ dị, hồi lâu mới gật đầu:“Đã hoàn thành từ mấy ngày trước. Ngươi đi cũng tốt. Có lẽ khi ngươi đi, ta cũng sẽ ly khai nơi này.”

Niệm Băng kinh ngạc hỏi:“Ngươi cũng muốn đi sao?”

Mục quang của Phượng Nữ kỳ lạ nhìn Niệm Băng:“Thật ra khi ngươi tới thì lúc đó ta đã đang muốn bỏ đi rồi. Nơi này thật ra không có gì để cho ta lưu luyến. Chỉ là vì ngươi mà ta phải lưu lại đây mấy tháng. Sau khi Chánh Dương đao hoàn thành thì cũng là lúc ta nên đi.”

Thâm tâm của Niệm Băng bất giác sinh ra cảm giác không nỡ:“Vậy chúng ta sau này có thể gặp lại không? Rời khỏi đây, ngươi tính đi đâu?”

Phượng Nữ núi mặt xuống khiến cho Niệm Băng không nhìn thấy hồng quang đang lóe lên trong mắt nàng. Miêu Miêu thì ngẩng đầu lên nhìn Phượng Nữ, đôi mắt to đen bất giác lộ nét kinh dị. Phượng Nữ nói:“Có lẽ ta sẽ đi Lãng Nguyệt đế quốc vì ta cần phải tìm một thứ tại đó. Nêu như có duyên, có lẽ chúng ta sẽ gặp lại”

Niệm Băng nghĩ Phượng Nữ chính là muốn tìm quáng thạch nên cũng không nghi ngờ, tiếc nuối nói:“Đáng tiếc ta đáp ứng một bằng hữu tới Áo Lan đế quốc, bằng không chúng ta có thể đi chung với nhau rồi”

Bữa ăn nhất thời rơi vào tĩnh lặng. Người ăn nhanh nhất có lẽ là Miêu Miêu. Mặc dù tài liệu trong tay của Niệm Băng chỉ là những thứ đơn giản nhưng điều đó càng tôn thêm sự tinh xảo trong trù nghệ của hắn. Miêu Miêu thể hiện cho mọi người thấy cơ thể không hề tỉ lệ thuận với sức ăn của mình. Đại đa số món ăn đều rơi vào bụng nàng. Một người có sức ăn không kém như Phượng Nữ lúc này cũng ăn rất ít. Thỉnh thoảng, nàng lại đưa mắt nhìn Niệm Băng, trong ánh mắt lộ ra vẻ do dự tựa hồ như có gì đó khiến cho nàng vô pháp hạ quyết tâm.

Bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc. Phượng Nữ vừa muốn thu dọn thì bị Niệm Băng cản lại:“Đã lâu rồi ta không tới. Lần này để ta thu dọn cho.”

Dứt lời, Niệm Băng nhanh chóng thu dọn, bước nhanh xuống nhà bếp.

Niệm Băng vừa mới đi, Miêu Miêu tức thì nắm lấy tay Phượng Nữ, khẽ hỏi:“Tỷ tỷ, tỷ tỷ không phải là người của Phượng tộc a?”

Vừa nghe thấy vậy, cả người Phượng Nữ chấn động, toàn thân khí nóng bắt đầu tỏa ra, nắm lấy tay Miêu Miêu trầm giọng hỏi:“Ngươi làm sao biết được? Rốt cuộc ngươi là ai?”

Miêu Miêu ra vẻ đau đớn: “Tỷ tỷ, người làm đau Miêu Miêu. Trên người tỷ có khí tức của phượng hoàng mà! Vì vậy Miêu Miêu mới biết được. Lúc trước, ba ba đã có lần dẫn ta qua phượng tộc của tỷ.”

Trong đầu của Phượng thoáng hiện lên một cái tên:“Ngươi là con gái của long triệu hoán su Hi Lạp Đức?”

Miêu Miêu nói:“Đúng a! Đúng a!Tỷ tỷ, người cũng biết cha ta phải không?”

Quang mang trong mắt Phượng Nữ lóe lên, khuôn mặt đang nghiêm túc dần trở nên hòa hoãn:“Biết, đương nhiên là biết. Thiên tài trong bạch nhân triệu hoán sư Hi Lạp Đức, ta sao lại không biết chứ?Lần trước, các ngươi tới phượng tôc tính ra cũng đã mười năm trước rồi. Phụ thân của ngươi cũng đã từng giúp chúng ta không ít. Ông ta đúng thật là một thiên tài, có thể tu luyện triệu hoán thuật tới trình độ đó, thật khiến cho người ta khó mà tin được. Đáng tiếc, triệu hoán thuật của ông ấy lại nghiêng về hắc ám quá nhiều. Bất quá xem bộ dạng của ngươi thì hình như lại không chịu ảnh hưởng gì mấy. Miêu Miêu, vừa rồi ngươi nói là phải giết Niệm Băng, có phải là vì hắn biết ngươi biết triệu hoán thuật không?”

Miêu Miêu gật đầu nói:“Đúng là vì lý do đó! Ba ba đã từng nói qua, nếu để cho người ngoài biết ta biết triệu hoán thuật thì phải lập tức giết chết người đó. Bằng không, tộc nhân của ta sẽ chịu sự tấn công của đám người xấu. Tỷ tỷ, hắn là một ma pháp sư đó, không phải dễ giết đâu. Ngươi giúp ta giết hắn được không? Ba ba thường nói phượng tộc trời sanh là chiến sĩ, ngươi nhất định sẽ giết được hắn.”

Phượng Nữ khẽ cười nói:“Miêu Miêu ngoan, nghe lời tỷ tỷ đừng giết hắn nữa. hắn là một người tốt, sẽ không tiết lô bí mật của ngươi đâu. Nếu sau này ba ba của ngươi của hỏi thì ngươi cứ nói với ông ta là phượng hoàng chi nữ ( ko lẽ dịch cái này là con của phượng hoàng trời????) đứng ra đảm bảo. Như vậy ba ba của ngươi sẽ không trách ngươi nữa, vậy được không?”

Miêu Miêu gật đầu cười hì hì:“Được a! Miêu miêu cũng không muốn giết người đâu. Tỷ tỷ, cảm ơn ngươi nha. Không giết người thật là tốt, Niệm Băng ca ca làm đồ ăn ngon lắm. Ta thật không muốn giết hắn chút nào.”

Phượng Nữ ra vẻ tức giận:“Cái con nha đầu ngươi, học được một chút triệu hoán thuật đã bỏ nhà đi. Ngươi mà muốn giết hắn thì ít nhất cũng phải chuyên tâm theo học ba ba ngươi năm năm nữa. Hắn không có đơn giản đâu. Băng hỏa đồng nguyên ma pháp cùng triệu hoán thuật nhà ngươi đều là thần bí như nhau. Miêu Miêu, ngươi phải nhớ kỹ, trước mặt hắn không được tiết lộ thân phận của tỷ tỷ ra.”

Miêu Miêu trợn mắt nói:“Tỷ tỷ, người yên tâm. Miêu miêu ngoan lắm, sẽ không nói ra đâu.”

“Ngoan?Ngoan mà bỏ nhà ra đây sao? Miêu Miêu, đợi ta giúp Niệm Băng ca ca xong sẽ đưa ngươi về nhé. Ngươi tự mình chạy ra đây, chắc ba ba mụ mụ của ngươi lo lắng lắm.”

Miêu Miêu chu miệng nói:“Không cần đâu. Ở nhà chán lắm. ba ba ngày nào cũng kêu ta nhìn cái thủy tinh cầu đến phát chán, nói là cái gì có thể luyện tinh thần lực gì đó, chán muốn chết, một chút cũng không vui tí nào. Không dễ gì mà trốn ra ngoài được, Miêu Miêu phải chơi mấy ngày rồi tính tiếp.”

Phượng Nữ nhíu mày nói:“Nhưng mà ba ba của ngươi sẽ lo lắng lắm. Không lẽ ngươi muốn bọn họ lo lắng hay sao? Miêu Miêu nghe lời đi, bằng không tỷ tỷ sẽ ép ngươi phải về đó.”

Với giao tình giữa phượng tộc và phụ thân Miêu Miêu, việc này Phượng Nữ nhất định phải làm.

Miêu Miêu cúi đầu lí nhí nói:“Vậy được rồi, ta theo tỷ tỷ về là được mà.”

Đúng lúc này, Niệm Băng cũng đã thu dọn xong từ nhà bếp đi lên cười nói:“Hôm nay ta nấu ăn không ít không ngờ vậy mà cũng ăn hết. Miêu Miêu, ta thấy ngươi đừng gọi là Miêu Miêu mà kêu là Trư Trư mới đúng.”

Miêu miêu đột nhiên nói: “Đúng a, tỷ tỷ, ở đây người còn có gì ăn không, sủng vật của Miêu Miêu vẫn còn chưa được ăn gì hết, bọn nó nhất định là đói lắm. Chỉ có Đạm Đạm nãi ngưu là ngoàn nhất, còn những con kia không ngoan. Có gì ăn cũng được mà.”

Niệm Băng kinh dị nói: “Miêu miêu, ngươi sao lại nói ra.....”

Miêu miêu cười nói: “Tại tỷ tỷ là người tốt! Ta đã sơm kể cho tỷ tỷ nghe rồi.”

Niệm Băng kỳ lạ nhìn Phượng Nữ. Hắn thật không thể hiểu sao trong thời gian ngăn ngủi mà Phượng Nữ lại có thể mua chuộc được Miêu miêu. Xem ra mị lực cua mình so với Phượng Nữ còn kém xa.

“Miêu Miêu, sủng vật của ngươi cũng cần phải ăn sao?”

Miêu Miêu nói:“Đương nhiên là phải ăn chứ. Bình thường chúng nó ở torng không gian của ta, nhưng qua một khoảng thời gian thì phải ăn gì đó. Chỉ là gần đây không có gì ăn, đành phải để cho bọn nó uống sữa của Đạm Đạm thôi. Từ khi rời nhà tới giờ, bọn nó chưa ăn được gì cả.”

Phượng Nữ cười nhẹ:“Vậy ngươi gọi bọn nó ra đây. Ở đây tỷ tỷ mặc dù không có thịt nhưng lượng thực thì có đủ.”

Miêu Miêu hưng phấn reo lên:“Tốt quá, cuối cùng cũng có thể thả bọn chúng ra rồi, không thì chắc bọn chúng chết đói mất. Ca ca, tỷ tỷ, để cho các người chiêm ngưỡng tứ đại triệu hoán thú của ta. Ta Hi Vân triệu hoán ngươi, ra đi, sủng vật của ta, Điềm Điềm.”

Hồng sắc lục mang tinh lại xuất hiện trên mặt đất. Niệm Băng có thể cảm nhận rất rõ tinh thần lực tràn ngập trong không gian so với mình còn mạnh hơn rất nhiều. Hồng quang lóe lên, trên mặt đất tức thì hiện ra một con vật, nhìn kỹ thì ra là một con chuột to đùng.

Đại lão thử này có thân dài khoang 3,73 mét. Nếu như án theo tỉ lệ mà nói thì nó so với con nãi ngưu còn mập hơn. Ngoại trừ hàm răng cùng cái đuôi ra thì cả người con chuột như một quả cầu màu xám. Vừa mới xuất hiện, cái mũi đen bóng của đại lão thử đã hếch lên không ngừng ngửi ngửi. Khi cái mũi hướng tới phía Phượng Nữ thì cả người chợt run bắn lên, nằm yên trên mặt đất.

Nhìn thấy con chuột mập ù như vậy, thân một một trù sư, Niệm Băng trong lòng thầm nhủ:“Nếu như cạo hết lông rồi đem mỡ bôi khắp da nó, thệm một chút lửa nữa thì mùi vị chắc chắn sẽ rất ngon đây.”

Miêu Miêu nói:“Đại lão thử này là một con lười biếng nhất trong đám sủng vật của ta, cả ngày nó chỉ biết ăn với ngủ, ngủ rồi ăn. Để nó làm việc là khó nhất. Ta Hi Vân triệu hoán ngươi, ra đây, sủng vật của ta, Na Na.”

Hồng quang lại lóe lên, lần này là một con hỏa hồng hồ ly. Hồ ly xuất hiện bên cạnh lão thử rõ ràng là bé nhỏ hơn rất nhiều. Hai con mắt của nó liếc qua liếc lại, cái miệng khẽ nở nụ cười quái dị rồi nhảy lên lưng của đại lão thử nằm lên đó. Điềm Điềm khẽ kêu lên mấy tiếng bất mãn. Hồ ly đưa mắt chuẩn bị như đang muốn tác quái thì chợt cảm thụ được khí tức từ Phượng Nữ truyền tới, tức thì dụng cái đuôi che cái đầu lại, nằm yên không nhúc nhích.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 104

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự