Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 32 Lạc Nhu đích khẩn cầu

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6128 chữ · khoảng 22 phút đọc

Đem giới chỉ tặng cho Niệm Băng, Long Trí nói: “Bên trong giới chỉ đã không còn gì của ta, ngươi hãy đeo vào đi. Mặc dù nó là một ma pháp vật phẩm không gian hệ nhưng bên trong nó lại chứa đựng ma pháp trận rất xảo diệu. Chỉ cần đem pháp lực cùng với tinh thần lực của mình quán nhập thì có thể lấy ra những vật mà mình đã để vào trước đó .”

Nhận lấy giới chỉ đeo vào, Niệm Băng mang tinh thần lực tiến vào trong giới chỉ thăm dò thì cảm nhận được một không gian rộng lớn, hơn nữa còn thấy được những đồ vật của mình đều ở trong đây. Ý niệm thoáng động, Niệm Băng ma pháp lực quán nhập vào trong giới chỉ, đồng thời dùng tinh thần lực khống chế tức thì thần lộ đao cùng hỏa diễm thần chi thạch trong tay liền biến mất và xuất hiện bên trong không gian của giới chỉ.

Trong lòng niệm Băng chợt cảm thấy cực kỳ hưng phấn. Hiện tại, Niệm Băng đang cần nhất chính là cái giới chỉ này vội quay về hướng Long Trí nói: “Sư phụ, xin đa tạ người.”

Long trí cất tiếng cười lớn nói: “Đây là câu này sư phụ mà ta thấy chân thành nhất đấy. Được rồi, chúng ta cùng bắt đầu nghiên cứu. Ngươi có vấn đề gì không hiểu thì có thể hỏi ta.”

Bắt đầu từ tối hôm đó, Niệm Băng gần như sinh hoạt theo quay luật. Ngoại trừ việc tắm rửa là phải ra ngoài thi hắn cùng Long Trí gần như không hề rời khỏi Đồ thư quán. Việc ăn uống hoàn toàn do Long Linh đảm nhận tự thân mang tới Đồ Thư Quán. Dưới sự chỉ điểm của Long Trí, Niệm Băng đọc sách càng ngày càng thấy dễ hơn. Có gì không hiểu Niệm Băng cũng không cần suy nghĩ nhiều mà có Long Trí bên cạnh đưa ra kiến giải của ông ta, cộng thêm lý giải về chính ma pháp bản thân của Long Trí nói cho Niệm Băng nghe. Mặc dù hai người ma pháp không giống nhau nhưng có sự giúp đỡ của Long Trí, kiến giải về ma pháp của Niệm Băng ngày càng sâu. Tốc độ đọc sách tại tầng ba của đồ thư quán càng lúc càng nhanh lên. Cứ mỗi buổi tối, xe ngựa tới đưa Niệm Băng đi rồi lại đưa Niệm Băng về một cách mau chóng. Nói gì thì nói vào thời điểm này, việc học tập ma pháp chính là thứ mà Niệm Băng đặt hy vọng nhiều nhất.

Không biết trải qua bao lâu cuối cùng cũng tới thời hạn cuối cùng ước định giữa Niệm Băng và Tuyết Cực. Mặc dù đã qua một tháng nhưng sanh ý của Thanh Phong Trai vẫn còn rất mãnh liệt, đặc biệt mỗi ngày lúc Niệm Băng nấu ăn. Ba mươi ngày trôi qua chưa có món nào được lặp lại. Giá trị món ăn cũng từ vài chục tử kim tệ mà tăng tới hơn trăm tử kim tệ như bây giờ.

Hoàn thành món ăn hôm nay, Niệm Băng không hề vội vã rời đi như mọi lần mà ở lại cùng Minh Nguyên trao đổi kinh nghiệm. Mỗi lần làm món ăn, Niệm Băng đều mời Minh Nguyên đứng bên cạnh quan sát đồng thời động tác cũng hơi chậm đi để Minh Nguyên có thể thấy rõ.

“Minh sư phó, phương pháp vừa rồi ngài có nhìn thấy rõ không.” Niệm Băng rửa tay rồi lấy cái mũ trên đầu xuống.

Minh Nguyên gật gật đầu nói: “Thì ra là như vậy. Niệm Băng, một tháng vừa qua ngươi đã chỉ giáo ta rất nhiều! Thật sự rất là cảm ơn ngươi. Mặc dù ngươi trẻ tuổi hơn ta nhưng ta vẫn muốn kêu ngươi một tiếng sư phụ.” Dứt lời Minh Nguyên hướng về Niệm Băng khẽ cúi người chào.

Niệm Băng trong lòng giật thót vội cản lấy Minh Nguyên. “Minh sư phó, người ngàn vạn lần đừng làm vậy. Mặc dù những ngày vừa qua, chúng ta chỉ tiếp xúc nhau không quá nửa canh giờ nhưng những kiến giải của ông đã giúp ích ta rất nhiều. Chúng ta đối xử nhau như vậy chỉ là trao đổi mà thôi.”

Minh Nguyên nghiêm mặt nói: “Niệm Băng, ngươi biết không? Từ trước tới nay ta vẫn thấy trù nghệ của ta rất khó tiến bộ. Nhưng một tháng trở lại đây, ngươi không những để ta xem phương pháp nấu ăn của ngươi mà còn đem những huyền bí trong đó nói cho ta. Ta nghĩ hiện tại dù cho Liêu Phong có quay lại thì hắn cũng không thể thắng được ta. Ngươi đã cho ta nhìn thấy một cánh cửa mới của thế giới trù nghệ. Thật ra dù không sử dụng ma pháp thì ngươi vẫn tuyệt đối là một trù sư đỉnh cấp.”

Niệm Băng cười rồi không nói gì thêm, bước ra ngoài. Vừa bước ra ngoài, Niệm Băng giật mình kêu lên. Hắn thấy tất cả trù sư đều đã ngưng tay mà đang cung kình nhìn mình.

“Các vị ở đây làm gì thế? Ta nghĩ ở bên ngoài đang có rất nhiều khách đang đợi. Mọi người cứ tiếp tục đi.”

“Bọn họ muốn cảm ơn ngươi, giống như ta cũng muốn cảm tạ ngươi vậy. Niệm Băng, ngươi đã mang đến cho Thanh Phong trai một vẻ mặt hoàn toàn mới.” Một thanh âm vang lên, tiếp theo đó phụ tử Tuyết cực cùng bước đến. Khi Tuyết cực cúi đầu cảm tạ, một tràng vỗ tay vang lên cùng với ánh mắt kính phục khiến cho máu trong người Niệm Băng như muốn sôi trào. Dù sao thì hắn cũng vẫn đang là một thiếu niên.

“Tuyết bá phụ, cảm tạ người đã chiếu cố trong những ngày qua.” Niệm Băng hướng về Tuyết Cực hành lễ.

Tuyết Cực cười nói: “Không, đúng ra là ngươi chiếu cố ta mới đúng. Ta thật hy vọng thời hạn một tháng sẽ kéo dài mãi a! Nhưng ta biết ngươi giống như một con chim ưng, phải bay đến nơi càng xa càng tốt. Ta cùng Long huynh đã bàn qua. Ngươi yên tâm, ta tuyệt không sử dụng bất kỳ lý do nào để lưu ngươi lại. Nhưng ta hy vọng trong tương lai khi nào ngươi rảnh rỗi thì hãy quay lại đây.”

Niệm băng suy nghĩ một hồi rồi nói: “Tuyết bà phụ, ta thấy việc đấu giá bên ngoài nên được tiếp tục. Ta nghĩ với trù nghệ của Minh sư phụ hiện tại hoàn toàn có thể ứng phó được. ngày mai cứ tiến hành đấu giá sau đó tuyên bố ta đã sớm rời khỏi kinh thành. Chỉ cần khách nhân bọn thưởng thức món ăn do chính tay Minh sư phụ làm, ta tin bọn họ sẽ không thất vọng.”

Minh Nguyên lúc này cũng bước ra gật đầu nói: “Niệm Băng nói cũng rất có đạo lý. Chỉ cần không phải là một mỹ thực gia chân chánh thì khó mà nhận ra được khoảng cách giữa ta và Niệm Băng. Niệm Băng, ta thật suy nghĩ, mấy ngày qua ngươi đã sử dụng bao nhiêu công phu của mình. Ta biết rõ ngươi vì muốn Thanh Phong trai sau này vẫn tiếp tục như vậy nên chắc sẽ không dùng toàn lực, đúng không?”

Niệm Băng cười nhẹ: “Đại khái chắc khoảng bảy thành.”

Minh Nguyên thở dài than: “Chỉ có bảy thành mà ta muốn theo cũng không kịp. Trù nghệ vô cảnh giới, hy vọng sau này ngươi có thể tiến bộ hơn nữa.”

Niệm Băng cung tay lại nói: “Đây cũng chính là mục tiêu của ta, ta sau này nhất định sẽ nỗ lực.” Dứt lời Niệm Băng đem ma pháp lực truyền vào trong giới chỉ, tức thì mười quyển ma pháp quyển trục hiện ra trên tay niệm Băng cùng với một trang giấy, mỗi ma pháp quyển trục đều có một sợi dây cột quanh mang màu sắc khác nhau.

Niệm Băng đem quyển trục cùng trang giấy đưa cho Tuyết tĩnh: “Đây chính là quyển trục theo lời hứa của ta. Mỗi cái đều là tâm huyết do ta làm ra, trên trang giấy đều ghi rõ cách sử dụng chúng. Tất cả đều là song ma pháp quyển trục. Lúc nguy cấp chỉ cần mở quyển trục ra là hoàn toàn có thể sử dụng.”

Tuyết tĩnh tiếp lấy quyển trục nhưng không hề nhìn nó mà đưa ánh mắt u buồn nhẹ nhàng nói: “Thật sự phải đi hay à?”

Niệm Băng kiên định gật đầu: “Con đường do chính ta lựa chọn thì không thể quay đầu lại được.”

Tuyết cực nói: “Tĩnh Tĩnh, con tiễn Niệm Băng đi đi.”

Tuyết tĩnh thở nhẹ một tiếng rồi bước trước ra ngoài trù phòng. Niệm Băng hướng về Tuyết Cực, Mình Nguyên cùng đám trù sư cáo biệt rồi bước đi.

Đem tối, khắp nơi đều tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi xáo xạc khiến cho trong bóng đem tĩnh mịch có thêm chút sinh khí. Trên con đường dẫn ra cửa Thanh Phong trai, những bông hoa không ngừng tỏa mùi hương thơm ngát.

“Niệm Băng, có phải ngươi rất ghét ta?” Tuyết Tĩnh đang đi phía trước đột nhiên dừng lại hỏi.

Niệm Băng tiến tới cạnh bên Tuyết Tĩnh: “Sao lại nói như vậy?”

Tuyết Tĩnh quay người lại nhìn Niệm Băng: “Nếu như không phải vậy thì sao ngươi cứ luôn phải né tránh ta?”

Niệm Băng cười nói: “Ngươi chẳng phải thích Yến Phong sao?Một khi hắn tới tìm ngươi lại thấy ngươi với ta ở cùng một chỗ như vậy chẳng phải gây ra hiểu lầm sao?”

Thanh âm của Tuyết Tĩnh chợt cao lên: “Cái gì? Đó là lý do của ngươi a? Không lẽ ngươi không biết sau khi ngươi đại diện Thanh Phong trai tỉ thí với Đại Thành Hiên thì Yên Phong đã sớm ly khai khỏi Băng Tuyết Thành, bị quốc vương bệ hạ gọi về hay sao?”

Niệm Băng ngây người nói: “Ta thực sự không biết. Mấy ngày này ngoại trừ tới Thanh Phong Trai ra thì ta đều ở tại ma pháp sư công hội, sao có thể biết được chứ.” Miệng thì nói thế nhưng trong lòng Niệm Băng thầm kêu may mắn. May mắn là Yến Cúc Hoa đã sớm rời đi, bằng không hắn tới tìm mình thì thật không biết làm sao mà đối mặt.

Tuyết Tĩnh hừ nhẹ một tiếng rồi nói: “Thôi bỏ đi, ngươi đi đi.”

“Ừ, vậy ta đi đây. Có lẽ lúc ta rời khỏi Băng Tuyết thành thì sẽ không báo cho các người được đâu.”

Dứt lời Niệm Băng bước nhanh ra cổng.

“Ngươi thật bỏ đi sao.” Thanh âm hét lớn của Tuyết Tĩnh vang lên phía sau khiến cho Niệm Băng bất đắc dĩ phải quay đầu lại.

Một áng hồng vần chợt áo tới khiến cho toàn thân của Niệm Băng chấn động suýt đứng không vững. Lúc này Niệm Băng mới ý thức được mình đang ôm lấy Tuyết tĩnh, trên vai truyền lại một cơn đau nhức nhối. Cúi đầu nhìn xuống thì thấy Tuyết Tĩnh đang cắn chặt vào vai. Niệm Băng không động đậy mà cũng không kêu tiếng nào, chỉ biết cười khổ nhìn Tuyết tĩnh.

Tuyết Tĩnh đẩy mạnh Niệm Băng ra, giận dữ nói: “Tên đáng ghét nhà ngươi, mau đi đi.”

Nhìn ánh mắt ửng hồng của nàng, Niệm Băng trong lòng thầm than nhưng lúc này thật không dám làm gì, chỉ biết bước vội ra khỏi Thanh Phong trai. Nhìn theo thân hình đang rời xa, trên khuôn mặt Tuyết tĩnh chợt xuất hiện một nét tiếu ý: “Hừm, ngươi đi hay lắm. Ngươi có chân, bổn tiểu thư cũng có.”

Ra khỏi Thanh Phong trai, Niệm Băng không ngồi trên xe ngựa mà một mình thả bước trên con đường lớn. trải qua mấy ngày học tập ma pháp, hôm nay hắn mới được thoải mái một chút.

Vừa bước đi không xa thì đột nhiên đằng sau vang lên tiếng ngựa hý inh ỏi. Niệm Băng quay đầu nhìn lại trong thâm tâm thầm nghĩ không lẽ xe ngựa đang đuổi theo hay sao? Đúng là có một xe ngựa nhưng không phải của Thanh Phong Trai. Chỉ có điều Niệm Băng nhận ra chiếc xe ngựa này.

Cỗ xe dừng bên cạnh Niệm Băng. Khuôn mặt mang nụ cười chết người của Lạc Nhu từ trong xe hiện ra: “Lên xe.”

Niệm Băng nhíu mày nói: “Đa tạ mỹ ý của tiểu thư. Bất quá ta đang muốn đi bộ một mình.”

Lạc Nhu sẵng giọng nói: “Không lẽ nhìn ta giống mãnh thú thời xưa lắm hay sao? Trừ lần đầu gặp mặt ra thì vì sao mấy lần sau mỗi lần gặp ta ngươi đều nhanh chóng bỏ đi là thế nào?”

Niệm Băng cười khổ: “Tiểu thư, người đừng có quên là người đã có vị hôn phu rồi. Cô nam quả nữ ở chung với nhau, như vậy không tốt lắm đâu.”

Ánh mắt của Lạc Nhu chợt hiện nét bi thương: “Ngươi lên hay không?” Mặc dù là yêu cầu nhưng ngữ khí của nàng lại rất mêm mỏng. Niệm Băng đối với Lạc Nhu không hề có ác cảm nên rốt cục cũng lên xe ngựa.

Ngồi đối diện với Lạc Nhu, Niệm Băng nói: “Trí nữ tiểu thư, ngươi tìm ta có việc gì không?”

Lạc Nhu nhìn Niệm Băng, lúc này trông nàng rất nhu mỳ: “Niệm Băng, ngươi hãy gọi ta là Nhu nhi đi. Ta nghĩ chùng ta cũng có thể coi như là bằng hữu mà. Hôm nay là ngày cuối cùng ngươi có mặt tại Thanh Phong Trai, vì vậy ta đặc biệt đứng bên ngoài đợi ngươi.”

Niệm Băng nhìn Lạc Nhu nói: “Ngươi dường như đang có tâm sự? Tại Băng Tuyết Thành ngươi có thể coi là một thiên chi kiều nữ, ngay cả Tĩnh nhi cùng Linh nhi cũng không bằng ngươi. Không lẽ ngươi còn có khó khăn gì chăng?”

Lạc Nhu gật đầu nói: “Đương nhiên là có. Ngươi biết vì cái gì mà những người xung quanh đều gặp ta cung kính không? Không phải bởi vì trí tuệ của ta mà còn bởi vì hôn nhân của ta nữa.”

Niệm Băng trong lòng thoáng động: “Nói như vậy vị hôn phu của ngươi tai Băng Nguyệt đế quốc rất có địa vị?”

Lạc Nhu nói: “Không sai, vị hôn phu của ta chính là đệ ngũ hoàng tử của đương kim quốc vương bệ hạ Băng Nguyệt đế quốc, cũng là người con được sủng ái nhất , là người có hy vọng nhất trong việc kế thừa vương vị. Từ khi còn nhỏ ta đã rất thích được người khác khen mình thông minh. Không sai, việc này mang lại cho ta rất nhiều vinh diệu, nhưng ta lại không biết, nó cũng đồng thời mang tới cho ta phiền phức lớn nhất torng đời. Không biết vì sao chuyện của ta đồn vào trong cung. Lúc đo cha của ta chỉ là một nam tước nho nhỏ mà thôi. Quốc vương bệ hạ không rõ từ đâu biết được đã đích thân triệu kiến cha con ta. Tại yến tiệc hoàng cung, bệ hạ ra cho ta ba nan đề. Khi đó ta tuổi trẻ háo thắng nên giải hết toàn bộ. Phiền phức của ta chính là bắt đầu từ năm đó.”

Niệm Băng tiếp lời: “Quốc vương bệ hạ nhất định rất tán thưởng sự thông mình của ngươi, cộng thêm dung mạo và xuất thân quý tộc của ngươi nên đã định thân ngươi với đệ ngũ hoàng tử, đúng không? Ngũ hoàng tử có thể được sủng ái của bệ hạ thì tất nhiên năng lực bản thân không tệ. Nếu đã như vậy thì ngươi gả cho hắn cũng đâu có gì là không tốt.”

Lạc Nhu hừ nhẹ một tiếng: “Không có gì không tốt? Không lẽ ngươi chưa nghe qua vào cung sâu tựa biển sao? Năng lực của ngũ hoàng tử đích xác là xuất chúng, hồi nhỏ ta đã từng gặp qua hắn. Dung mạo thì cũng thuộc hạng thượng đẳng. Nhưng năng lực của hắn còn đồng thời thể hiện ở những phương diện khác nữa. theo như ta biết thì hiện tại hắn đã có mười sáu người thiếp. Ngươi nói xem ta gả cho người như vậy có hạnh phúc hay không? Tối đa thì cũng chỉ làm một vương hậu. Đây không phải điều ta mong muốn. Ta năm nay đã mười tám tuổi. thêm hai năm nữa là hai mươi, lại cùng với một ngũ hoàng tử kém ta hai tuổi thành thân. Ngươi nói xem ta có phiền não hay không?”

Niệm Băng nói: “Vậy ngươi tính thế nào? Không lẽ không gả nữa sao?”

Lạc Nhu buồn bã nói: “Gả, đương nhiên là phải gả, ta còn quyền được lựa chọn hay sao? Ta còn cha, mẹ. Nếu gả cho ngũ hoàng tử thì quan chức của cha sẽ như một bước lên trời. Còn nếu không gả thì chỉ sợ cả nhà ta sẽ chịu tai ương. Ta hoàn toàn không còn có lựa chọn nữa.”

“Nhu nhi, ta chưa hiểu rõ ý của ngươi? Hôm nay ngươi tìm ta chỉ để nói như vậy thôi sao?” Niệm Băng chợt phát hiện ra mình càng lúc càng bị Lạc Nhu tác động nên vội hỏi ngay mục đích. Niệm Băng không hề muốn quyết định của mình sau này lại bị tình cảm ảnh hưởng.

Sắc mặt của Lạc Nhu khẽ thay đổi, nàng than nhẹ một tiếng nói: “Đúng thật ta muốn nhờ ngươi giúp đỡ. Ta nghe nói ngươi dự tính rời khỏi nơi này đi chu du khắp đại lục. Vì vậy ta muốn thỉnh cầu ngươi giúp ta mang một phong thư tới Áo Lan đế quốc. Hơn nữa phong thư này tuyệt đối không thể để cho bất kỳ người nào của Băng Nguyệt đế quốc thấy được. Nếu như ngươi giúp ta việc này thì nói không chừng ta có thể sẽ không cần phải gả cho ngũ hoàng tử.”

Niệm Băng hỏi: “Gởi cho người nào của Áo Lan đế quốc?”

Lạc Nhu nói: “Đem lá thư tới thủ đô của Áo Lan đế quốc và giao nó cho tiểu nữ nhi của Lam Vũ hầu tước. Không, Lam Vũ hầu tước mấy năm trước đã được thăng lên công tước rồi. Tiểu nữ nhi của ông ta tên là Lam Thần. Lam Vũ hầu tước tại Áo Lan đế quốc cực kỳ nổi tiếng. Chỉ cần ngươi tới đó hỏi thăm thì nhât định sẽ tìm thấy ông ta. Dù gì ngươi dũng muốn đi chu du, Băng Nguyệt đế quốc cùng Áo Lan đế quốc lại tiếp giáp nhau, vậy hãy giúp ta, có được không?”

Đưa thư tuyệt không phải là chuyện gì khó, huống chi việc này lại liên quan tới hạnh phúc cả đời của Lạc Nhu, Niệm Băng gật đầu đồng ý: “Hy vọng là sẽ không xảy ra chuyện phiền phức gì là tốt nhất.”

Lạc Nhu mừng rỡ nói: “Vậy là coi như ngươi đã đáp ứng rồi.” Dứt lời nàng từ trong người lấy ra một phong thư cùng một hạt châu nhỏ phát ánh bạch quang mờ ảo đưa cho Niệm Băng: “Hạt châu này là tín vật, cùng với phong thư này, Lam Thần nhất định sẽ tin ngươi.”

Niệm Băng vừa cầm vào tay thì kinh dị phát hiện ra bạch quang của hạt châu ấm áp như rất quen thuộc, tựa như do bạch ngọc tạo ra. Hắn không kịp coi kỹ đành đưa tay thu phong thư và hạt châu vào không gian giới chỉ.

Mã xa dừng trước cửa ma pháp sư công hội. Niệm Băng hướng về Lạc Nhu nói: “Ta sẽ tận hết sức giúp ngươi mang phong thư tới nơi. Ta đi đây. Hẹn gặp lại.”

“Đợi một chút” Lạc Nhu chợt tiến đến cạnh Niệm Băng hôn nhẹ, mùi hương thơm thoang thoảng khiến cho Niệm Băng nhất thời ngây ngốc. ánh mắt Lạc Nhu lộ ra nét cảm kích: “Niệm Băng, đa tạ ngươi. Nếu như lúc trước ta có mang phiền phức tới cho ngươi thì mong ngươi bỏ qua. thật ra, ngươi là một người rất tốt”

Đưa tay sớ lên mặt, trong lòng của Niệm Băng chợt sinh ra một cảm giác khó tả. Người tốt? Mình là một người tốt sao?Trước đó không lâu Tuyết tĩnh còn nói mình là một kẻ đáng ghét cơ mà.

Nửa tháng cứ vậy qua đi. Lúc này, tại tầng bốn của ma pháp sư công hội, Niệm Băng đang đọc một quyển ma pháp chú ngữ. Hy vọng của Long Trí đối với Niệm Băng quả thật rất cao. hai mươi ngày trước, sau khi Niệm Băng học hết tại tầng ba thì Long Trí tức thì đồng ý để Niệm Băng tiến vào tầng bốn để tiếp tục học tập. Tầng bốn so với tầng ba sách nhiều hơn rất nhiều. Ở nơi đây ma pháp tri thức cực kỳ huyền ảo khiến cho dù người thông mình như Niệm Băng cũng chỉ có thể ghi lại để từ từ lý giải.

Tại đệ tứ tầng có cả ma pháp cấm chú thập nhất giai của các hệ ma pháp, mặc dù số lượng cực kỳ ít nưng tất cả đều là tài sản trân quý của công hội. Phổ thông ma pháp được chia làm thập giai nhưng khi tới thập nhất giai thì chính là cấm chú. Còn tối cao nhất chính là ma pháp thần hàng thuật thập nhị giai thì được xưng là cấm trung chi cấm.

“Niệm Băng.” Long Trí mở cấm chế từ dưới đi lên ngắt đi dòng tư tưởng của Niệm Băng.

“Sư phụ, người chẳng phải nói ta chỉ cần đọc mấy thứ này, không cần phải giải thích hày sao?” Niệm Băng kinh ngạc nhìn Long Trí. Ban đầu, khi mới bái Long Trí làm sư phụ, trong lòng Niệm Băng vẫn còn có sự đề phòng. Nhưng khi Long Trí vô tư chỉ dạy khiến cho Niệm Băng như nhìn thấy lại hình bóng của Tra Cực, sự phòng bị từ đó cũng từ từ biến mất.

Sắc mặt của Long Trí trở nên khó coi nhìn Niệm Băng nói: “Ngày mai ngươi phải rời khỏi đây ngay. Ta vừa nhận được tin là quốc vương bệ hạ sau khi nghe được về ngươi thì tỏ ra rất hứng thú nên đã dùng ma pháp phong cáp truyền thư truyền tin tức tới Nặc Á hầu tước. Ma pháp phong cáp có tốc độ rất nhanh, trong ba ngày nhất định sẽ tới Băng Tuyết thành. Vì vậy, ngày mai ngươi nhất định phải rời khỏi đây”

Niệm Băng lúc nào cũng nghĩ mình sẽ ly khai khỏi Băng Tuyết thành nhưng đột nhiên nghe Long Trí nói thế khiến trong lòng Niệm Băng ít nhiều cũng có chút không thích ứng. Nhưng hắn vẫn gật đầu nói: “Sư phụ, những thứ ở đây cũng không có nhiều. Tối hôm nay ta cố một chút có lẽ sẽ đọc xong. Dù sao ta cùng không có gì để thu dọn cả. Sớm ngày mai ta sẽ ly khai. Dù gì những ngày gần đây ta không hề xuất hiện ở bên ngoài, ta nghĩ người của Đại Thành Hiên cũng không biết ta còn ở trong thành đâu”

Long Trí hừ lạnh:

“Ngươi nghĩ như vậy là quá coi thường bọn họ rồi đó. Ta đã sớm phát hiện ra xung quanh công hội đều có người giám thị tựa hồ như sợ ngươi bỏ chạy vậy. Sự tồn tại của ngươi nói cho cùng là một uy hiếp rất lớn đối với đại Thành Hiên.”

Niệm Băng gật đầu nói:

“Ta hiểu rồi. Sư phụ, người còn có gì giao phó cho ta không?”

Long Trí không nói tiếng nào, tiến lại gần giá sách duy nhất trên tầng, do dự một hồi rồi lấy xuống một quyển ma pháp thư nằm trên cùng. Quyển sách này Niệm Băng đã từng đọc qua, trong đó nói về hiệu quả của ma pháp cấp biệt cấm chú. Sau khi đọc quyển sách đó xong, Niệm Băng còn bị uy lực cường đại của cấm chú làm cho giật mình.

Long Trí cầm quyển sách than nhẹ: “Ban đầu loại ma pháp này ta không nghĩ sẽ dạy cho ngươi, cũng không hy vọng ngươi sẽ dùng tới nó. Nhưng hiện tại ta nghĩ lại, đem nó chỉ cho ngươi thì tốt hơn. Mặc dù nó rất nguy hiểm nhưng nếu dùng để bảo mệnh thì lại là tốt nhất.”

Niệm Băng nghi hoặc nhìn Long Trí hỏi: “Sư phụ, ma pháp đó như thế nào mà lại khiến người khó xử như vậy?”

Thanh sắc quang mang từ tay Long Trí phát ra, phong nguyên tố trong khong trung như bị khiêu động, thanh mang được ngón tay dẫn đi họa lên trên quyển ma pháp một đồ án cực kỳ cổ quái. Một người hiểu rõ ma pháp trận như Niệm Băng tức thì hiểu ra, đây là một phương pháp mở pháp trận ẩn tàng một cách đơn giản và hiệu quả.

Quang mang lóe lên, quyển ma pháp như không có gì thay đổi. Long Trí mở quyển sách ra, trang đầu tiên của quyển sách đã biến mất. Lúc này trên đó hiện ra một lớp chử màu vàng, Long Trí cầm quyền sách đưa đến trước mặt Niệm Băng trầm giọng nói: “Loại chú ngữ tàn độc này, ngàn vạn lần không được niệm nó. Hãy đọc và ghi nhớ lấy từng chữ này.”

Chú ngữ thật quá dài, Niệm Băng vẫn chưa chú ý đến nội dung mà theo lời của Long Trí mang nó cất giấu vào một noi thâm sâu trong trí nhớ. Khi Niệm Băng hoàn toàn nhớ rõ mới quay đầu lại hỏi: “Sư phụ, đây là chú ngữ gì vậy?”

Quang mang trong mắt Long Trí lóe lên: “Đây chính là một trớ chú chú ngữ cổ xưa, cũng chính là bí mật lớn nhất của công hội chúng ta.”

Niệm Băng toàn thân chấn động: “Trớ chú chú ngữ?Cái này chẳng phải là thuộc về ma pháp hắc ám hệ sao? Theo như tài liệu ghi lại thì hắc ám ma pháp hầu như đã thất truyền rồi mà.”

Long Trí lắc đầu nói: “Không, thật ra hắc ám ma pháp vẫn còn tồn tại. Chỉ là hắc ám ma pháp sư lúc nào cũng phải chịu sự truy sát của các giới trên khắp đại lục. Vì vậy bọn họ ẩn mình rất bí mật, đồng thời số lượng cũng rất ít. Thật ra, hắc ám ma pháp là một loại ma pháp rất thần kỳ, có một đặc thù hiệu quả mà bất kỳ hệ ma pháp nào khác cũng không thể có được. Nhưng ta có thể nói với ngươi là trớ chú chú ngữ này không thuộc về phạm vi của hắc ám ma pháp. Nó là một trớ chú ma pháp thời thượng cổ. Sự tồn tại của nó nguyên chỉ có mình ta biết. Hiện tại, ngươi chính là ngươi thứ hai.”

Niệm Băng kỳ lạ hỏi: “Nhưng nó rốt cuộc có hiệu quả gì?”

Long Trí nói: “Hiệu quả của nó rất đơn giản. đó chính là nguyền rủa chính mình.”

“Nguyền rủa chính mình?” Dù thông mình như Niệm Băng cũng không thể hiểu nổi lời của Long Trí.

“Không sai, chính là trớ chú chính minh. Thông qua việc nguyền rủa sinh mạng bản thân để đạt lấy lực lượng cường đại khiến cho trong nháy mắt có thể vượt qua cực hạn sử dụng ma pháp của bản thân, đó chính là đặc thù của trớ chú ma pháp này. Việc sử dụng trớ chú này cũng có thể khống chế, theo đó nếu khống chế mạnh yêu khác nhau thì sẽ có lực lượng khác nhau. Tên của trớ chú này chính là sinh mạng trớ chú chi ca.”

Quang mang trong mắt của niệm Băng chợt sáng rực: “Sư phụ, con thật muốn biết uy lực lớn nhất của ma pháp này sẽ đạt tới trình độ nào.”

Long Trí đưa mắt nhìn Niệm Băng nói: “Tới một mức rất đáng sợ. Cấm chú thập nhất giai cùng thần hàng thuật thập nhị giai có uy lực rất khác nhau. Khi xưa, băng tuyết nữ thần tế tự đã từng dùng một thần hàng thuật hủy diệt mười vạn đại quân của Lãng Mộc đế quốc. Cũng nhờ cuộc chiến đó mà bà ta mới có địa vị như ngày hôm nay. Nếu khi xưa ta trớ chú đem toàn bộ sinh mạng phóng ra cấm chú thì mặc dù chưa chắc đạt hiệu quả như vậy nhưng cùng băng tuyết nữ thần tế tự đối kháng một canh giờ thì tuyệt không thành vấn đề. Đó chính là sự cường đại của trớ chú này. Ngươi nên nhớ kỹ, nếu không phải lúc sinh tự thì tuyệt không được dùng trớ chú này. Bởi vì cứ mỗi lần sử dụng thì nó sẽ làm cho ngươi mất đi năm năm sinh mang , ngươi hiểu không?”

Niệm Băng gật đầu nói: “Sư phụ, ta hiểu rồi. Nó chính là sử dụng sinh mạng để đánh đổi”

Long Trí cười nói: “Ngươi hiểu là tốt rồi. Ngoài ra còn một việc có là bây giờ là tháng chín. Vào ngày bảy tháng bảy năm sau. Tại Hoa dung đế quốc cử hành đại hội ma pháp sư mới, ta hy vọng ngươi có thể đại diện công hội tham gia. Tới lúc đó, ngươi chỉ cần đưa lệnh bài là có thể tham gia. Kỳ thi mỗi đế quốc đều cử hai ma pháp sư mới, điều kiện chỉ cần dưới hai mươi năm tuổi là được. Băng Nguyệt đế quốc phái hai người thì một là do Băng Thần tháp tuyển chọn, còn một là do công hội chúng ta tuyển chọn. Mấy lần trước, người do công hội chúng ta phái đi chỉ là làm nên cho người ta. Ta thật hy vọng lần này ngươi có thể giúp sư phụ ta lấy một chút thể diện. Đương nhiên là ngươi có thể không cần đáp ứng vì dù sao nó cũng không nằm trong ước định ban đầu của chúng ta. Lệnh bài này bây giờ ta giao cho ngươi, đi hay không thì do ngươi quyết định.” Dứt lời Long Trí lấy trong người ta một lệnh bài màu đen đưa cho Niệm Băng. Trên lệnh bài ẩn hiện khí tức của ma pháp, bề mặt còn khắc họa một ma pháp trận phức tạp đến mức ngay cả Niệm Băng cũng không thể nhìn ra đặc tính của nó. Ngoài ra, lệnh bài còn khắc một chử, là số mười.

“Nhìn thấy gì không? Con số mười đó ý nói lần trước tham gia chúng ta xếp hạng mười đó.” Thanh âm của Long Trí như tràn ngập sự bi ai.

Niệm Băng đem lệnh bài thu vào không gian giới chỉ, cười nhẹ nói: “Sư phụ, nếu như thuận tiện ta nhất định sẽ đi.”

Long Trí đem một quyển trục đưa cho Niệm Băng: “Tên tiểu tử ngươi, nói vậy mà cũng không cho ta một câu khẳng định nữa. Quyển không gian quyển trục này có thể đưa ngươi từ đây tới con hẻm nhỏ cách cửa sau của Thanh Phong Trai không xa. Ta thật muốn xem Đại Thành Hiên sẽ dựa vào cái gì mà bắt được ngươi. Còn sau này lúc nào đi thì do ngươi quyết định, không cần phải tới từ biệt với ta. Ta không thích loại cảm giác chia ly đó đâu. Phần Linh nhi thì ta sẽ thay ngươi nói với nó. Cuối cùng, ta muốn nhắc nhở ngươi là đừng bao giờ quên việc đã đáp ứng với ta/ Sau này có thành tựu lớn thế nào thì phải dựa vào chính bản thân ngươi thôi.”

Long Trí đi rồi, Niệm Băng đem không gian quyển trục thu vào giới chỉ. Cuối cùng phải ly khai rồi sao? Cái này dù sao vẫn luôn là điều mình tâm niệm, nhưng, thật sự là mình không có chút lưu luyến sao?

Sáng sớm, khi tia năng đầu tiên tỏa sáng trên bầu trời Băng Tuyết thành, một thân ảnh áo xảm lặng lẽ xuất hiện tại con hẻm nhỏ cách Thanh Phong trai không xa. Nhìn bốn phía một hồi, niệm Băng lấy cái mũ đội lên đầu, cộng thêm toàn thân y phục bố ý này thì trừ phi là ngươi quen, còn băng không ai vũng sợ không có cách nào nhận ra được.

quan sát một hồi, Niệm Băng vừa muốn rời đi để tim Phượng Nữ thì đột nhiên một thanh âm trong trẻo vang lên, đồng thời tại khúc cua của con hẻm truyền lại thanh âm ba động cường mãnh của ma pháp. Niệm Băng tò mò tiến lại nhìn thì thấy một cảnh kỳ dị.

Đó là một tiểu nữ hài độ khoảng mười bốn mười năm tuổi, người không cao giỏi lắm đứng tới ngực của Niệm Băng, dáng người nhỏ nhắn. Mặc dù y phục trên người tiểu nữ hài bị hư hại khắp nơi nhưng Niệm Băng cũng có thể nhận ra nó được làm từ chất liệu rất tốt. trên đầu tiểu nữ hài bím hai bím tóc. tiểu nữ hài lúc này đang quay lưng về phía Niệm Băng, miệng lẩm bẩm như đang niệm gì đó.

“Ta Hy Vân triệu hoán ngươi, hãy ra đi, sủng vật của ta.” Thanh ma pháp trượng nhỏ tinh xảo trong tay tiểu nữ hài chỉ xuống đất. Tức thì một cái hồng sắc lục mang đồ án hiện ra trên mặt đất. Quang mang lục mang ánh lên không rõ ràng, tối quái dị nhất chính là hồng sắc của đồ án nhưng nó lại không mang theo một chút hơi nóng nào. Ma pháp nguyên tồ trong không trung như bị bài xích tỏa hết ra bên ngoài.

Chính lúc niệm Băng không biết tiểu nữ hài đang làm cái gì thì đột nhiên quang mang ám hồng sắc đột nhiên bành trướng làm Niệm Băng giật mình xém chút nữa là kêu lên. Giữa màu ám hồng sắc đó, một thân ảnh to lớn hiện ra

“Ừm” thân ảnh từ từ hiện rõ ra. Bấy giờ Niệm Băng mới thấy rõ trên người con vật này mang hai màu trắng đen. Nhìn kỹ thì ra là một con nãi ngưu(hình như là con bò sữa thì phải).

Ám hồng sắc của lục mang tinh dần tiêu thất. Đầu của con nãi ngưu lúc này cứ dụi vào người tiểu nữ hài như rất thân quen. thân thể con nãi ngưu mặc dù không cao lớn nhưng lại rất mập mạp. Chỉ cần nó cử động nhẹ thì thớ thịt trên người nó không ngừng rung lên.

“Ngưu ngưu ngoan, ta đói bụng lắm rồi, muốn đi cũng không thể đi nổi nữa. Ngươi có thể cho ta chút sữa uống có được không. Ta đói gần chết mất thôi.” Thiếu nữ đưa tay vuốt đầu nãi ngưu, cất giọng cầu khẩn.

Nãi ngưu như bất mãn gầm nhẹ một tiếng tựa hồ như không nghĩ là sẽ lấy sữa của mình đem cho thiếu nữ uống vậy.

Niệm Băng lúc này trong lòng thật sự rất khẩn trương. Bản thân đã nhìn thấy cái gì đây? Mặc dù chỉ là một con nãi ngưu nhưng rõ ràng đây chính là một đặc thù ma pháp cùng với băng hỏa đông nguyên được liệt vào trong truyền thuyết – triệu hoán thuật! Không lẽ tiểu nữ hài này là một triệu hoán ma pháp sư sao? Trời a! Triệu hoán ma pháp sư quả thật có tồn tại sao.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 88

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự