Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 199 Lời ước hẹn năm năm

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2557 chữ · khoảng 9 phút đọc

Thành chủ Xích Nhĩ quận thành Cơ Ân, chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi đầu, nói tới người bên cạnh giúp đỡ hắn, Chiêm Ni thì ít hiểu biết, trên thực tế, chính là lão bộc trung thành Lan Bá Đặc.

Lan Bá Đặc đang chậm rãi tản bộ trong phủ thành chủ,

“Tiểu thư cũng thật là, luôn lo lắng cho Lôi đại nhân,” Trong lòng Lan Bá Đặc thầm than, Chiêm Ni muốn đi gặp Lâm Lôi, nhưng Lâm Lôi hắn đã từng nói qua, trong lúc hắn tu luyện, không muốn ai quấy rầy, vì vậy nàng chỉ còn cách ngày ngày ở trong thành đợi hắn quay trở lại, nhưng đã lâu rồi mà không thấy tăm hơi của hắn đâu.

Nhìn bộ dáng sầu héo của nàng, Lan Bá Đặc rất thương tâm.

“Lan Bá Đặc。”

Lan Bá Đặc nhìn lại, thấy Lâm Lôi, mặc trang phục chiến sĩ màu lam nhạt đi tới. Chiêm Ni, Cơ Ân đã sớm phân phó thủ vệ thành, khi thấy Lâm Lôi liền cho nhập thành.

“Lôi đại nhân” Lan Bá Đặc mừng rỡ hô.

“lôi đại nhân,mời ngài đợi ở phòng khách một chút, ta lập tức kêu tiểu thư, thiếu gia”

……..

Trong phòng khách.

Lâm Lôi lẳng lặng ngồi trên ghế, lần này tới Ba Tư Nhĩ, Lâm Lôi cùng Tái Tư Lặc và tỷ muội Lệ Na sẽ ở lại Ba Tư Nhĩ.

Dù sao cũng nên cẩn thận không để Quan Minh giáo đình hay biết mà phái thánh vực cao thủ tới, thành Ba Tư Nhĩ có “Mạch Khắc Khẳng Hi”, Quang Minh giáo đình cũng không dám quá kiêu ngạo.

“Lôi đại ca。”

Âm thanh kinh ngạc lẫn vui mừng từ cửa truyền tới, Lâm Lôi quay đầu lại, chỉ thấy Chiêm Ni mặc một bộ đồ màu đỏ nhạt, cả khuân mặt cũng đỏ bừng, nàng thở hổn hển, bộ ngực không ngừng phập phồng.

“Chạy làm gì mà nhanh vậy, thở gấp như thế, nàng ngồi xuống đi” Lâm Lôi cười nói.

“Vâng” Chiêm Ni rất biết nghe lời ngồi xuống bên cạnh.

Lát sau Cơ Ân cùng Lan Bá Đặc đi tới, Cơ Ân cười nói: “ Tỷ tỷ, tỷ chạy nhanh quá, đệ theo không kịp”

Chiêm Ni thẹn thùng, hung hăng nhìn Cơ Ân.

“Lôi đại ca, đã lâu không gặp ca, bây giờ gặp lại phải ở lại vài ngày đấy” Cơ Ân nói.

Lâm Lôi lắc đầu nói “lần này quay lại đây, chính là muốn từ biệt các ngươi”

“Cái gì。”

Cơ Ân, Lan Bá Đặc ngẩn người, quay đầu nhìn Chiêm Ni, đang mặt đỏ bừng, thẹn thùng nhìn xuống., 。

“Lôi đại ca, đại ca định đi đâu” Chiêm Ni lên tiếng đầu tiên.

“Trước mắt tới Ba Tư Nhĩ thành” Lâm Lôi đáp lời.

Khoảng cách từ Ba Tư thành tới Xích Nhĩ thành tương đối xa, đi xe ngựa cũng phải mất hai ba ngày đi đường.

“Lôi đại ca, ta đi cùng với ca” Chiêm Ni lấy hết dũng khí nói.

Lâm Lôi thầm than, tâm tư của Chiêm Ni đối với hắn như thế nào chẳng lẽ hắn nhìn không ra, nhưng tình cảm của hắn dành cho nàng, chỉ là tình cảm của ca ca và muội, chỉ là sự sủng ái của một huynh trưởng dàng cho muội của mình mà thôi.

“Không được, Chiêm Ni, huynh đi làm công chuyện, nói không chừng lúc nào cũng gặp phải nguy hiểm, muội không nên đi theo ta.” Lâm Lôi cự tuyệt nói.。

Chiêm Ni lắc đầu kiên quyết nói: “ Không, muội không sợ”

Nhìn Chiêm Ni, Lâm Lôi biết nếu không nói rõ thì nàng tuyệt không buông tha cho hắn, Lâm Lôi thở dài “ Chiêm Ni, tâm trí của huynh đều dồn hết cho việc tu luyện, không có quan tâm đến việc gì khác, Chiêm Ni, ta sẽ không có thể chiếu cố cho muội được đâu”

Lâm Lôi nói thẳng như vậy, làm sao Chiêm Ni lại không hiểu cơ chứ.

Chiêm Ni sắc mặt tái nhợt, nàng trải qua tám năm ở tiểu trấn, nàng đã trải qua tám năm sống trong an tĩnh, khốn khổ, từ khi gặp Lâm Lôi, hắn đã che chở cho tỷ đệ nàng, mới khiến cho cuối cùng đệ đệ của nàng được thừa kế chức vị thành chủ.

“Lôi đại ca, muội không muốn dấu diếm tình cảm của mình nữa, muội biết Lôi đại ca không thích muội, muội yêu cầu không cao, chỉ cần để muội theo huynh, chăm sóc cho huynh là được rồi, chỉ cần được đi theo huynh là muội vui rồi” Chiêm Ni nhìn Lâm Lôi, ánh mắt ánh lên vẻ chờ mong, hy vọng.

Cơ Ân cùng Lan Bá Đặc đều im lặng.

Lâm Lôi đáy lòng cảm thấy rất buồn, Chiêm Ni thật là một cô gái thiện lương, nhưng mà....

“Chiêm Ni, nàng không cần đi theo ta, bên ngoài nguy hiểm lắm. Nàng bây giờ là quý tộc, thanh niên ở Xích Nhĩ thành này người muốn theo đuổi nàng rất nhiều” Lâm Lôi nói.

Chiêm Ni cắn môi, kiên quyết lắc đầu, con mắt nàng đều đã ươn ướt.

“Lôi đại ca” Cơ Ân lên tiếng, “Huynh đồng ý nhé, những ngày huynh vắng mặt tỷ tỷ ngày nào cũng sầu héo, cơm cũng không muốn ăn。”

Chiêm Ni con mắt ươn ướt, chờ mong nhìn Lâm Lôi。

“Chiêm Ni” Lâm Lôi cuối cùng cũng mềm lòng, “ năm năm, cả hai ta sẽ cho nhau thời gian năm năm, sau năm năm, khi huynh quay lại, nếu muội vẫn còn có ý định đó, huynh sẽ đồng ý để muội đi theo.”

Thời gian chính là phương thuốc tốt nhất

Năm năm sau, lúc đó Chiêm Ni đã trưởng thành, tâm tính đều sẽ thay đổi, Lâm Lôi nghĩ rằng từ nhỏ Chiêm Ni không có cha chiếu cố, chính vì sự che chở của hắn, nên nàng mới không muốn xa rời hắn, qua vài năm, Chiêm Ni lớn rồi, ý nghĩ có thể thay đổi, đến lúc đó thì dễ cho hắn rồi.

“Năm năm, được” Chiêm Ni trong mắt hy vọng.

“Chiêm Ni” Lâm Lôi nhìn nàng nói: “Trước lúc đi, huynh muốn nói cho muội rõ, kỳ thật huynh không phải tên là Lôi, mà là Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc.

“Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc?” Chiêm Ni lẩm bẩm nói.

“Lâm Lôi, Lôi đại nhân chính là vị thiên tài điêu khắc đại sư?” Lan Bá Đặc kinh ngạc hô lên, Lan Bá Đặc lúc trước sống tại thần thánh đồng minh, cũng biết danh tiếng của Lâm Lôi là vô cùng lớn.

“Ta hy vọng mọi người đừng tiết lộ thông tin về ta ra ngoài, tạm biệt”

Lâm Lôi cố gắng nặn ra một nụ cười, sau đó xoay người nhanh rời đi.

Chiêm Ni nhìn bóng lưng của Lâm Lôi, nước mắt lưng trong, bàn tay nắm chặt.

………

Trên đường ngoài thành Xích Nhĩ。

Hai tỷ muội Lệ Bối Tạp ngồi trên lưng Hắc Báo, Bối Bối thì đang thoải mái nằm trong lòng Lệ Na, Lâm Lôi trong trang phục chiến sĩ cùng Mặc ma pháp sư lướt theo đằng sau.

Đám người này rất nhanh chóng nhằm Ba Tư thành thẳng tiến.

Ta Tư thành, tòa thành khổng lồ này từ rất xa cũng đã có thể nhìn thấy được. Lâm Lôi mấy người nhập thành Ba Tư.

“Không cần vội vàng đi tìm Bội Lý, chúng ta ở lại đây trước đã” Lâm Lôi nói.

Tái Tư Lặc gật đầu

Trong một thành to lớn như thế này, người tên Bội Lý khẳng định không ít, muốn tìm thấy chắc chắn phải mất nhiều thời gian, bọn người Lâm Lôi trước mắt lưu lại một tửu điếm.

…….

Sau khi bọn người Lâm Lôi tới Ba Tư thành được hai ngày, Thanh Phong Điêu do Bộ Lí Bá Tước phái đi rốt cuộc cũng tới được thánh đảo của Quang Minh giáo đình。

Thánh đảo, nằm cách biệt khỏi Ngọc Lan đại lục。

Cả thánh đảo ước chừng rộng mười dặm, kỳ thật đây chính là căn cứ bí mật của Quang Minh giáo đình, hôm nay được đặt làm đại bản doanh.

Một tòa Quang Minh thần điện cao chín tầng。

Tòa thần điện này, không có to lớn bằng tòa thần điện khi xưa tại Phân Lai thành, tuy vậy Quang Minh giáo đình cũng đã bỏ ra rất nhiều công sức khí lực mới kiến tạo nên.

Quang Minh thần điện tầng thứ chín.

Hải Đình Tư đang ngồi trước cửa sổ, nhìn biển xanh cuộn sóng ngoài đảo.

Gần đây tâm tình của hắn rất tốt, cùng lúc phái ra một đám cửu cấp cường giả, đã bắt được vong linh đại ma đạo Tái Tư Lặc, hơn nữa hai ngày trước, hắn còn nhận được tin tốt lành hơn, nhân mã của hắn tại bắc thành mười tám công quốc đã có một phát hiện lớn, tìm ra – năm bát cấp nhục thể.

Thân thể con người, tu luyện đạt tới lục cấp đã là cực hạn rồi.

Chỉ có một ít thiên tại, về mặt thân thể, có thể tu luyện tới thất cấp.

Nhưng....lúc này đây, cao thủ của Quang Minh giáo đình tại phương Bắc mười tám công quốc lại phát hiện năm huynh đệ cực kỳ cường tráng, tuy bọn họ không có đấu khí, nhưng về mặt thân thể thì đã tu luyện tới bát cấp rồi.

“Bát cấp nhục thể, tuyệt có thể phát huy năng lực của thiên sứ sáu cánh, Hải Đình Tư không dấu được vẻ kích động. Năm bát cấp thân thể, đợi thiên sứ phụ thể, hoàn toàn có thể đản sinh ra năm thánh vực cường giả.

Sơ nhập thánh vực, trung đẳng thánh vực cùng với đỉnh phong thánh vực, thật sự là ba tầng không giống nhau.

Quang Minh giáo đình thánh vực cao thủ đỉnh phong, tổng cộng giờ mới có năm người, nếu có thêm năm bát cấp nhục thể này, lực lượng thánh vực cao thủ đỉnh phong sẽ tăng lên gấp đôi.

“Đến lúc đó, hắc ám giáo đình dựa vào cái gì mà đấu với chúng ta đây?” Hải Đình Tư cười nghĩ.

“bệ hạ。”

“Vào đi” Hải Đình Tư khôi phục bình tĩnh.

Một vị bạch y tế tự đi đến, cung kính dâng lên thư mật, “ Bệ Hạ, là mật thư của người phụ trách Tây Bắc hành tỉnh của Áo Bố Lai Ân đế quốc。”

“Hả” Hải Đình Tư nhướng mày.。

Kẻ phụ trách từng khu, ngoại trừ hàng năm theo lệ bẩm báo, bình thường sẽ không gửi tới mật thư, một khi có mật thư gửi tới, đảm bảo đã phát sinh chuyện lớn rồi”

“Chẳng lẽ” Hải Đình Tư đột nhiên nhớ tới Lan Phổ Sâm đám người áp giải vong linh đại ma đạo. Cũng khớp với thời gian này, bọn họ đang ở trong phạm vi Tây Bắc hành tỉnh.

Hải Đình Tư mở mật thư

Hải Đình Tư xem qua, sắc mặt biến đổi “ Mau mời Thi Đặc Lặc đại nhân tới”

“Mời Thi Lặc Đặc đại nhân tới” Gã bạch y tế tự cả kinh.

Quang Minh giáo đình khổ tu giả, đứng đầu chính là lạc diệp đại nhân,đứng đầu tài phán sở chính là Thi Đặc Lặc.

Thi Đặc Lặc đại nhân, chính là đặc cấp chấp sự.

Thực lực của hắn chính là thánh vực đỉnh phong, từ trước tới giờ, Quang Minh giáo đình rất ít khi để cho thánh vực đỉnh phong cường giả xuất động.

“Nhanh đi” Hải Đình Tư la lớn.

Gã bạch y tế tự giật mình tỉnh ngộ, cuống quít đáp: “Vâng, thưa Bệ Hạ”

Nhìn gã bạch y tế tự rời đi, Hải Đình Tư nhíu mày: “ Bọn người Lan Phổ Sâm nguyên lai nửa tháng trước đã tới biên giới Tây Bắc hành tỉnh, nhưng không có tin tức gì truyền lại nữa, xem ra, bọn họ đã bị độc thủ rồi.”

Đám người mười một cửu cấp cường giả Lan Phổ Sâm có chết hết.

Đả kích này không phải là nhỏ, nhưng cũng không thể làm cho Hải Đình Tư mất bình tĩnh được.

Dù sao lực lượng quan trọng nhất của Quang Minh giáo đình chính là thánh vực cường giả, chỉ cần còn thánh vực cường giả, Quang Minh giáo đình vẫn sẽ tồn tại.

“Lan Phổ Sâm bọn họ sáu người áp giải Tái Tư Lặc, với thực lực của bọn họ, một hai cửu cấp cường giả tuyệt không thể làm khó bọn họ” Hải Đình Tư nhíu mày, “Chẳng lẽ là thánh vực cường giả? Tây Bắc hành tỉnh Mạch Khắc Khẳng Hi?”

Hải Đình Tư chỉ có thể nghĩ đến Mạch Khắc Khẳng Hi.

“Mạch Khắc Khẳng Hi!”Hải Đình Tư trong lòng tràn ngập sát ý.

Trong con mắt của Hải Đình Tư, mười một cửu cấp cường giả không thể so sánh với Tái Tư Lặc. Trân quý không phải là bản thân Tái Tư Lặc, mà là phương pháp tu luyện vong linh ma pháp. Vong Linh ma pháp lợi hại ngang với tiên đoán thuật, phi thường lợi hại.

lệ hại đích。

Nguyền rủa ma pháp, độc khí, Ôn dịch ma pháp, triệu tập vong linh, vong linh nô dịch, đều phi thường lợi hại.

Giáo đình không bài xích vong linh ma pháp sư. Chỉ cần vong linh ma pháp sư nguyện ý vì bọn họ phục vụ, bọn họ lập tức cấp cho họ chức vị “Đặc cấp chấp sự”

Hải Đình Tư không hay rằng giết chết đám người Lan Phổ Sâm chính là Lâm Lôi, nếu biết được, sợ rằng Hải Đình Tư sẽ phát điên lên vì bực mất.

“Bệ hạ” Một đạo thanh âm lạnh như băng vang lên.

“Thi Đặc Lặc, lại đây đi” Hải Đình Tư thân thiết nói.

Thi Đặc Lặc thân cao chỉ có thước bảy, ở Ngọc Lan đại lục tướng người như vậy được xem là hơi thấp, hắn có bộ tóc ngắn màu trắng bạc, ánh mắt sắc bén như dao, giáng người thì như một trung niên.

“Bệ hạ, có chuyện gì vậy” Thi Đặc Lặc hỏi.

Căn cứ thông tin tình báo, có thể đám người Lan Phổ Sâm đã chết hết rồi. Hung thủ có thể là thánh vực cường giả của Áo Bố Lai Ân đế quốc” Hải Đình Tư nói.

Thi Đặc Lặc trầm ngâm.

“Bây giờ ta phái ngươi đi tới Bắc Hải hành tỉnh của Áo Bố Lai Ân đế quốc trước, tới nơi đó, ngươi hội hợp cùng với một nhóm áp giải khác, vô luận là phát sinh ra chuyện gì ngươi cũng phải mang năm huynh đệ đó về đây cho ta”

“Nếu gặp phải thánh vực cường giả của Áo Bố Lai Ân thì sao” Thi Đặc Lặc hỏi.

“Giết chết không tha, sau đó lập tức mang năm gã đó về đây cho ta”

“Được, đêm nay ta lập tức xuất phát” Thi Đặc Lặc lạnh lùng nói.

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 108

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự