Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 200 Phục kích

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2941 chữ · khoảng 10 phút đọc

Lâm Lôi tiêu thanh biệt tích đã hơn ba năm, Hải Đình Tư chắc chắn sẽ không hề nghĩ đến sự việc này do Lâm Lôi thực hiện, hơn nữa, cho dù có nghĩ tới Lâm Lôi thì hắn cũng không cho rằng với thực lực của Lâm Lôi có thể giết được sáu gã cửu cấp cường giả.

Bất quá, không ngờ ……

Hải Đình Tư không ngờ rằng, Lâm Lôi tiến bộ quá nhanh, thậm chí còn siêu việt hơn những gì hắn tưởng tượng.

Tỉnh thành Ba Tư Mi (?), trong một tửu quán u tĩnh.

Lâm Lôi một mình ngồi ở đó, Bối Bối bên cạnh cũng đang uống rượu cùng gã.

"Lại đây." Lâm lôi quay ra gọi tiểu nhị.

"Tiên sinh, có chuyện gì sao?" Gã tiểu nhị nọ thái độ khiêm tốn lại gần hỏi.

Lâm lôi tiện tay đưa ra ba kim tệ nói: "Ta hỏi ngươi một việc, nếu ngươi trả lời chính xác, thì ba kim tệ này sẽ là của ngươi" Gã tiểu nhị này một tháng thù lao chỉ được bốn kim tệ, nghe Lâm Lôi nói vậy tự nhiên mắt ánh lên vẻ thèm muốn.

"Tiên sinh cứ việc hỏi, trong tỉnh thành này tự nhiên ta là người biết rất nhiều thông tin" Gã tiểu nhị tự tin nói.

Tửu quán loại này trong thành tự nhiên mỗi ngày đều có rất nhiều hạng người lui tới. Gã tiểu nhị này đương nhiên cũng biết rất nhiều chuyện.

"Ta muốn hỏi, tại tỉnh thành này có một lão giả tên là 'Bội Lý', hắn râu tóc bạc trắng và tất nhiên là có một chút địa vị quyền lực phải không?" Lâm Lôi ghé sát tai gã tiểu nhị thấp giọng hỏi.

Gã tiểu nhị nghe xong lập tức tự tin cười, đồng thời cũng phi thường thấp giọng trả lời: "Người mà tiên sinh nói chính là Bội Lý bá tước mà"

"Bội lý bá tước?" Lâm Lôi con mắt sáng ngời hỏi.

Gã tiểu nhị gật đầu nói: "Tại Ba Tư Mi (?) tỉnh thành, những người có chút danh khí quý tộc rất nhiều, tuy nhiên chỉ có duy nhất một người là Bội Lý bá tước. Hơn nữa, Bội Lý bá tước đúng thật là một lão giả đầu bạc. Tuyệt đối không sai được."

"À" Lâm Lôi hài lòng hỏi tiếp "Vậy ngươi biết Bội Lý bá tước phủ ở nơi nào không?"

Tiểu nhị gật đầu nói: "Tôi đương nhiên biết, Bội Lý bá tước sống tại đường Hoa Đình, là phủ đệ thứ ba tính từ bên phải sang."

"Ngươi đưa ta đi ta sẽ cho ngươi thêm ba kim tệ nữa" Lâm lôi nói.

Dù sao Lâm Lôi cũng lo lắng nếu tự mình tìm thì có thể không chính xác, vì vậy nếu có người đưa đi thì tốt hơn.

Nhìn Lâm Lôi lấy ra ba kim tệ nữa, gã tiểu nhị lập tức hưng phấn đứng lên: "Được, tiên sinh, xin chờ một chút. ta cần phải nói với lão bản một tiếng."

Cho dù có phải nghỉ việc ngày hôm nay thì thù lao mà Lâm Lôi trả cho gã đích thực là hơn cả tháng hắn phải nai lưng ra làm. Chỉ cần đưa Lâm Lôi đi một chuyến đã có thể có được ba kim tệ a.

Tỉnh thành Ba Tư Mi, trên đường Hoa Đình.

Lâm Lôi đứng quan sát từ một vị trí khá xa, kia là một tòa phủ đệ cổ xưa cho nên tường viện có đôi chỗ bị dấu vết mấy trăm năm thời gian làm hư hại, dây leo rậm rạp bò kín tường.

"Bội lý bá tước, có phải là người tốt?"

Lâm lôi cười lạnh một tiếng hỏi.

Gã tiểu nhị gật đầu xác nhận, nhưng Lâm Lôi hiểu được Bội Lý bá tước chính là người phụ trách ngầm của Quang minh giáo đình tại tây bắc hành tỉnh này. Áo bố lai ân đế quốc quả thực rất bài xích tông giáo này. Bởi vậy, nếu như Bội Lý một khi bị phát hiện, thì tuyệt đối sẽ bị khép vào tội lớn xét nhà diệt tộc.

Nhớ kỹ địa chỉ này, Lâm Lôi vội quay đầu đi.

Nhưng lúc đó chính Lâm Lôi không phát hiện được, xa xa có một nam tử nhìn Lâm Lôi liếc mắt một cái: "Vậy là hắn cũng xuất hiện ở chỗ này?" Gã nam tử này tràn đầy kinh ngạc.

"Ân, sau hơn ba năm, không nghĩ tới cuối cùng cũng bị ta phát hiện, xem ra ta không thể bỏ qua số tiền năm mươi vạn kim tệ tiền thưởng rồi" Gã nam tử này trong lòng trầm tư suy tính.

Lúc này, đi ở trên đường chính là Lâm Lôi. Nếu không chú ý thì hắn căn bản không khác người bình thường là mấy. Tự nhiên sẽ không ai quá để ý một gã tam cấp chiến sĩ bình thường.

Tại đình viện riêng biệt phía sau tửu điếm.

Tái Tư Lặc đang ngồi dưới gốc một cây đại thụ ở trong đình viện. Chứng kiến Lâm Lôi đẩy cửa tiến đến, cười dò hỏi: "Thế nào. Điều tra được cái gì không?"

"Hỏi được rồi, đó chính là một gã bá tước, địa vị quả thực là không thấp." Lâm lôi nói.

Có thể làm một người phụ trách bí mật tại hành tỉnh thì đoan chắc là phải có những năng lực nhất định. Nếu không phải là một quý tộc quyền lực thì cũng là cự phú lắm tiền.

"ha ha, tốt lắm, chúng ta đêm nay phải đi 'bái Phỏng' hắn một chút ." Tái Tư Lặc con mắt ánh lên một tia lục quang âm lãnh.

Lâm lôi lạnh nhạt gật đầu.

"Lệ bối tạp. Lệ na." Lâm lôi ngẩng đầu nhìn hướng đôi tỷ muội song sinh đang đi ra từ hướng khách sảnh "hai người các ngươi đêm nay phải ở trong này, không được ra ngoài"

"đã biết,biết rồi." Lệ bối tạp, lệ na đồng thanh gật đầu.

Tái Tư Lặc nhìn đôi song sinh tỷ muội cười: "hai người các ngươi theo cách ta dạy chịu khó tiến hành minh tưởng, chờ thêm vài ngày, ta sẽ cho các ngươi cử hành 'vong Linh truyền Thừa' bí pháp"

Trải qua một khoảng thời gian tiếp xúc, Tái Tư Lặc phán đoán hai song sinh tỷ muội này phi thường thích hợp tu luyện vong linh ma pháp.

Kỳ thật, trong địa hỏa thủy phong, lôi điện, quang minh, hắc ám bảy hệ ma pháp, đối với tinh thần lực yêu cầu đều rất cao. Mà yêu cầu cao nhất khẳng định là Tiên đoán thuật, Tánh mạng ma pháp, vong linh ma pháp, đối với linh hồn yêu cầu càng cao một cách đáng sợ.

Ba loại ma pháp trong đó có vong linh ma pháp sư hẳn là rất rành về linh hồn nghiên cứu, đối với linh hồn tinh khiết trình độ yêu cầu cũng rất cao. Ngược lại đối nguyên tố thân hoà lực yêu cầu không cần cao lắm.

"Vong linh truyền thừa?"

Lệ bối tạp tỷ muội hai người đồng thời kích động đứng lên, các nàng luôn mong muốn tự mình báo thù cho cha mẹ. Nhưng vì các nàng không ai có thực lực. chỉ khi nào tu tập vong linh ma pháp, các nàng mới có thể có đủ lực lượng tầm cừu.

Lúc nửa đêm.

"Hắc lỗ, ngươi ở đây bảo vệ Lệ Na các nàng." Lâm lôi phân phó.

Đối phó với một Bội Lý nhỏ nhoi thì quả thực là phi thường dễ dàng đối với Lâm Lôi cùng Tái Tư Lặc hai người. Hơn nữa còn có Bối Bối trước sau khó đoán.

"các ngươi cẩn thận." Lệ na, lệ bối tạp nhắc nhở nói.

Tái tư lặc cười quái dị hai tiếng: "Ba Tư ngươi tỉnh thành này, trừ có Mạch Khắc Khẳng Hi ra thì hoàn toàn không ai xứng cho ta và Lâm Lôi để ở trong mắt."

"đi thôi." Lâm lôi lạnh nhạt nói.

Lâm Lôi toàn thân mặc đồ đen cùng Tái Tư Lặc rất nhanh lặng lẽ rời đình viện, một thân ảnh đen nhánh chính là Bối Bối càng thần không biết quỷ không hay theo sát Lâm Lôi, Tái Tư Lặc.

Trong đêm đen, lâm lôi, tái tư lặc, bối bối nhanh chóng di chuyển trong hẻm nhỏ.

"phía trước đây chính là hoa đình nhai." Lâm lôi trí nhớ phi thường tốt, địa thế phức tạp của thành trì này, chỉ cần đi một lần là hoàn toàn nhớ kỹ, Lâm lôi, Tái tư lặc, Bối bối trực tiếp thông qua phòng ốc phía sau hẻm nhỏ, đi tới bên ngoài tường viện phủ đệ của Bội Lý bá tước.

Lâm lôi và Tái tư lặc nhìn nhau.

"Tái tư lặc. ngươi cần phải hành động thật nhanh gọn và chính xác" Lâm lôi cho tới bây giờ chưa thấy qua Bội lý bá tước.

"yên tâm." Tái tư lặc nhếch miệng cười.

Lâm lôi mang theo Tái tư lặc trực tiếp phóng qua tường viện, Lâm lôi cùng Tái tư lặc đối với các loại phủ đệ cũng tương đối quen thuộc. Phủ đệ phía trước bình thường đích thị là phòng khách, toà kiến trúc thứ hai mới là phòng ngủ của chủ nhân.

Tái tư lặc đứng ở phía trước toà kiến trúc thứ hai đồng thời mặc niệm chú ngữ.

Trong chốc lát một làn sương khói màu xám bắt đầu hướng kiến trúc này tràn ngập tới. Chỉ trong chớp mắt đã bao trùm lên kiến trúc thứ hai này. sương mù màu xám tiếp tục tràn ngập, cuối cùng cả phủ đệ tất cả kiến trúc đều bị bao trùm hết. Chứng kiến cảnh này Lâm lôi nghi hoặc đứng lên.

Lâm lôi cảm thấy được loại sương mù này khiến cho đầu óc mê muội nhưng trong nháy mắt đã thanh tỉnh.

"ngươi đã làm gì?" Lâm lôi thấp giọng nói.

"chỉ là làm cho một số người công lực thấp kém hôn mê mà thôi. Đạt tới thất cấp, có thể dụng đấu khí triệt tiêu dễ dàng. Bội lý chính là một bát cấp chiến sĩ." Tái tư lặc quả thực đã biết được thực lực đích thực của Bội lý bá tước.

"Người nào đó?"

Chỉ nghe thấy mấy tiếng tiếng hét phẫn nộ, rồi sau đó một lão giả cùng với ba trung niên nhân từ trong phòng chạy ra. Cầm đầu chính là lão giả lãnh mà Lâm lôi hai người tìm kiếm. Bởi vì bị vây trong sương mù màu xám, hơn nữa đang đêm tối, bọn họ không thấy rõ được dung mạo của Lâm lôi, Tái tư lặc.

"Bá tước đại nhân." trong viện tử lại vang lên ba đạo thanh âm. Hai người, trung niên nhân và một thanh niên cũng chạy tới.

Bá tước phủ thất cấp cao thủ tổng cộng năm người, Bát cấp cao thủ tổng cộng hai người.

"Các ngươi là ai?" Bội lý bá tước trách mắng.

"ha ha, Bội lý a, ngươi đã quên ta sao?" Tái tư lặc hướng phía trước một bước, đồng thời phía sau hắn hiện ra hai bóng người, thân thể cường tráng toàn thân đầy lông màu vàng óng chính là kim mao cương thi.

sương mù nhạt dần, Bội lý bá tước cũng thấy rõ những người đứng trước mặt mình.

"Là ngươi." Bội lý bá tước con mắt trợn lên hỏi. Hắn đương nhiên biết thực lực Tái tư lặc bởi vì ngay cả năm sáu gã cửu cấp cường giả cũng không làm gì được Tái Tư Lặc.

Thấy Tái Tư Lặc xuất hiện, Bội lý cảm thấy rõ ràng Lan phổ sâm cùng đám người mà hắn đang chờ sợ rằng dữ nhiều lành ít.

"Ngươi là?" Bội lý bá tước đột nhiên chấn động khi nhìn thấyLâm lôi.

Lâm lôi chính là nhân vật trong bức họa do Quang minh giáo đình chuyển tới mỗi người phụ trách các khu vực, so sánh với ba năm trước đây, Lâm lôi tóc chỉ dài hơn một chút, còn lại dung mạo biến hóa cũng không lớn.

"Ngươi là lâm lôi?" Bội lý có chút kinh dị.

Lâm lôi mỉm cười gật đầu: "Bội lý bá tước quả nhiên nhãn lực rất tinh tường, đêm nay đẹp trời, ta và Tái Tư Lặc cũng có không ít chuyện cần nói với ngươi. Tái tư lặc, động thủ đi."

"Giết" Tái tư lặc lúc này quát.

Hai kim mao cương thi đột nhiên ảo hóa thành hai tia chớp màu vàng trực tiếp nhằm thẳng trước mặt sáu người lao tới, chỉ nghe vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, trong nháy mắt ba người đã bị kim mao cương thi giết chết. Ba người còn lại sắc mặt đại biến.

"Thương." Tên thanh niên kia một đao chém vào trên người kim mao cương thi , nhưng ngay lập tức cảm thấy một trận đau kịch liệt ở tay. Kim mao cương thi tự hào nhất chính là lực phòng ngự cực kỳ kinh khủng.

"Hống." kim mao cương thi gầm nhẹ một tiếng, trở tay tát một cái, thanh niên kia đầu lập tức vỡ vụn.

"Phốc!"

Trung niên còn lại hung hăng hướng tới ngọn giả sơn bên cạnh vơ lấy một khối khối cự thạch ném thẳng về hướng Kim mao cương thi, gã kim mao cương thi giống như tia chớp lao thẳng về phía hắn, so với khối cự thạch kia tốc độ còn nhanh hơn

"Bồng!" "Bồng!" "Bồng!" những khối cự thạch hung hăng đập lên người kim mao cương thi, nhưng gã kim mao cương thi kia không hề có ý ngăn cản.

Mỗi một khối cự thạch đều có ngàn cân trọng lực, nhưng đáng tiếc nện lên người kim mao cương thi lại không hề có chút ảnh hưởng nào.

"Phốc xích."

một đạo bóng đen hiện lên, trung niên kia chưa hết kinh ngạc đã ngã gục xuống đất chết tại chỗ.

"Người này tốc độ quá chậm" Bối bối quay sang Kim mao cương thi gầm nhẹ một tiếng, rồi sau đó quay về trên vai Lâm lôi.

Kim mao cương thi tốc độ so với cửu cấp cường giả bình thường thì đã hơn rất nhiều, nhưng so với Bối bối kia thì quả thực là vẫn còn chậm. Dù sao Bối bối, Hắc lỗ đều là những cửu cấp ma thú am hiểu tốc độ nhất.

Sáu người nháy mắt đã bị Kim mao cương thi và Bối bối giết chết, những Kim mao cương thi này chính là cửu cấp vong linh, mấy người kia căn bản không thể chống cự lại được.

Bội lý vẫn bảo trì trầm mặc.

Lúc đầu lựa chọn trở thành người phụ trách của Quang minh giáo đình ở khu vực này, Bội Lý đã có chuẩn bị cho những tình huống như ngày hôm nay. Chỉ là hắn chuẩn bị tinh thần bị người của Áo bố lai ân đế quốc giết chết. Không nghĩ tới bị Lâm lôi, Tái tư lặc đích thân giết chết.

"Lâm lôi, chính ngươi giết Lan phổ sâm bọn họ để cứu Tái tư lặc?" Bội lý hỏi , trước khi chết Bội lý cũng cảm thấy tò mò về vấn đề này.

"đúng vậy." Lâm lôi dứt khoát hồi đáp.

Bội lý gật đầu cười nói: "quả nhiên không hổ là đệ tử long huyết chiến sĩ gia tộc, hơn ba năm qua thực lực gia tăng nhiều như vậy. Các ngươi cũng đừng nghĩ sẽ tra xét được cái gì từ ta đâu" Bội lý giờ phút này trên mặt dĩ nhiên cũng có ánh mắt thánh khiết quang mang.

"Sao lại phải hỏi chứ?" Tái tư lặc cười lạnh một tiếng.

"Bắt lấy hắn." Tái tư lặc quát lạnh nói:.

Hai gã kim mao cương thi từ hai bên cực nhanh nhằm phía Bội lý, không để cho Bội lý có cơ hội phản kháng.

"Lâm lôi, ngươi giúp ta coi chừng nơi này trong chốc lát, ta sẽ sử dụng bí pháp 'Linh Hồn tra thám' với gã này" Tái tư lặc quay về phía Lâm lôi nói.

Lâm lôi cả kinh.

Linh hồn tra thám? Lâm lôi cho tới bây giờ không nghe ai đó nói qua việc có thể tra thám được linh hồn. Ngay cả Quang minh giáo đình cũng không có năng lực này. Nhưng là vong linh ma pháp sư, với linh hồn tiếp xúc nhiều nhất nên những nghiên cứu về linh hồn so với những ma pháp sư khác càng cực kỳ lợi hại.

"linh hồn tra thám?" nghe nói như thế, Bội lý cũng sợ ngây người, "Không có khả năng" Hắn cũng không nghe nói qua lại có loại bí pháp 'linh Hồn tra thám' này.

"ha ha, ngươi bây giờ chết cũng không còn kịp nữa rồi."

Tái tư lặc bước vài bước tựu tới trước mặt Bội lý, cánh tay khô gầy giống như móng vuốt chim ưng năm ngón tay trực tiếp cắm phía trên não của Bội lý. Đồng thời hai mắt Tái tư lặc trong nháy mắt đều biến thành màu bích lục.

"Ách, a ……" Bội lý thân thể kịch liệt run rẩy, đồng thời phát ra những âm thanh rên rỉ cực kỳ thống khổ.

Bạn đang đọc Bàn Long của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 149

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự