Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Chương 20

Bạn đang đọc Yêu Ư? Tôi Không Tin của Moonlight

Phiên bản Dịch · 4125 chữ · khoảng 15 phút đọc

Sao không ? Anh thử là tôi xem nào, xem anh có tức không hả, ANH CÓ BIẾT ĐẤY LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA TÔI KHÔNG HẢ ? Rina hét nhưng vừa hét xong Rina biết mình vừa lỡ miệng nói điều không nên nói

Yuu ngẩn ngơ, ngạc nhiên điều Rina vừa nói một lúc rồi anh hơi mỉm cười nói

- Em nói thật sao ?

- Thật… thật thì sao ? BÂY GIỜ ANH CÓ VỀ KHÔNG ? Rina hét

- Chẳng lẽ em hẹn hò với Yuki gần hai năm mà chưa từng ? Yuu cười gian hỏi

- Không.. KHÔNG LIÊN QUAN TỚI ANH.

- Em thích tôi.

- AI NÓI VỚI ANH NHƯ THẾ HẢ, ANH MƠ TƯỞNG À ? hét lơn

- Vậy tôi phải làm gì em mới tha thứ cho tôi ?

- Anh… anh đi chết đi thì tôi tha thứ cho anh, anh ra cái hồ bơi đằng sau mà nhảy chết đi. Rina nhất thời tức giận nói

- Em muốn vậy ?

- PHẢI.

Sau lời nói của Rina thì anh bế cô xuống ngồi một cái ghế cạnh bể bơi.

- Này, anh bế tôi đi đâu thế ?

- Thì em bảo tôi đi chết mà

“Ùm” Yuu nhảy xuống bể bơi – nơi sâu nhất. Lúc đầu Rina mặc kệ vì biết Yuu biết bơi nhưng lâu mà chưa thấy anh ngoi lên mặt nước, cô bắt đầu lo lắng sợ hãi

- Này, tôi… tôi chỉ đùa thôi mà. Anh mau lên đi, tôi… tôi tha lỗi cho anh đó. Lên đi Cô đi ra đứng sát mép bể bơi. Này, tôi không đùa đâu anh mau lên đi. Cô sợ hãi cô lại nhớ lại cái ngày ấy – nó đã ám ảnh cô suốt, mặc dù Seira đã trở về nhưng cô vẫn sợ… Á… bất chợt không cẩn thận cô bị ngã xuống hồ.

- Cứ… cứu… cứu tôi Yuu, cứu. Rina cứ ngoi lên ngụp xuống mà kêu, chân cô đang bị thương + sợ nước + không biết bơi đã làm cô chìm xuống đáy bể. Rồi Yuu từ đâu bơi tới bế cô lên bờ (anh này quán quân bơi lội với nín thở dưới nước mà, Rina lo hão rồi -_-)

- Rina, rina tỉnh lại đi đừng làm tôi sợ. Rina. Lay mãi cô không tỉnh, anh dùng phương pháp cuối cùng là… là… hô hấp nhân tạo (Ôi, chị Rina mà biết chắc choảng anh chết rồi ==)

- Khụ… khụ… khụ…

- Rina, em tỉnh rồi. Yuu mừng rên

- Nư… Nước… tô… tôi sợ.

- Có tôi ở đây rồi, em không phải sợ nữa. Yuu nói rồi ôm cô.

- Á.

- Sao vậy ?

- Sao anh dám ôm tôi. Mà anh dám lừa tôi à.

- Tôi có lừa em đâu tại em không có nói là tôi không được nín thở dưới nước mà. Yuu nhún vai.

- Anh… anh…

- Mà em nói tha thứ cho tôi rồi đúng không ? cười nhăn răng

- Tôi… tôi nói thế bao giờ.

- Vậy sao ? Lúc dưới nước tôi nghe rất rõ mà

- Anh… tránh ra, anh lên lau khô người rồi về đi, anh ốm tôi không chịu trách nghiệm đâu.

- Em lo tôi sao.

- Anh mơ hão à… Ha… ha… hắt… xì…

- Em bị cảm rồi. Yuu lo lắng

- Không cần anh lo, kệ tôi. Tránh ra. Rina đẩy Yuu ra rồi cố gắng đứng lên. Ya, tôi cảnh báo anh bao lần rồi hả, thả xuống hét lớn

- Không

- Thả

- Không

- Anh… anh…

- Đây, thả. Yuu đặt Rina xuống giường

- Nè, sao tôi nói mãi anh không nghe thế, anh có về không hả ?

- Nếu em về nhà với tôi

- Không, tôi không muốn về, anh về đi.

- Tôi sẽ không về nếu không có em, em đừng quên em vẫn là người hầu của tôi.

- Tôi không quan tâm, tôi không về, anh muốn trừ lương cũng được… Này… Tôi tự lau được. Yuu vào phòng tắm lấy khăn lau đầu cho Rina.

- Em ngồi yên đi. Sau lời nói đó thì Rina ngồi yên để cho Yuu lau đầu không nói gì nữa

- Xong rồi phải không. Anh về đi tôi không thay đổi ý định đâu, nếu tôi không làm người hầu cho anh thì tôi cũng sẽ tìm được công việc khác thôi.

- Em thật không tha thứ.

- Quyết định của tôi sẽ không thay đổi

- Vâỵ nếu tôi làm như lời em nói em sẽ tha thứ cho tôi.

- Nếu… nếu anh muốn chết thì chết ở chỗ khác đi, anh mà chết ở đây mọi người nghĩ oan cho tôi đấy.

- Là em nói đấy nhé. Yuu toan mở cửa định đi thì Rina gọi lại

- Nè, tôi… tôi nói đùa thôi

- Vậy em tha thứ cho tôi

- Anh đừng mơ nhưng tôi lúc nãy nói đùa đừng tưởng là thật

- Nhưng tôi muốn coi đấy là thật, em đồng ý ?

- Anh… anh… rồi, tôi tha thứ cho anh nhưng tôi sẽ không về.

- Em tha thứ cho tôi rồi thì em phải về với tôi. Yuu nói xong nhấc bổng Rina lên

- Nè, sao anh toàn thích làm ngược lời người khác thế hả. Yaaa

Yuu bế Rina vào chiếc xe đang đợi ở dưới nhà (Yuu gọi từ khi nãy ^ ^) và kêu chiếc xe chạy thẳng về biệt thự

- Quản gia kêu người chuẩn bị nước nóng ở phòng cô ấy. Yuu nói mà vẫn còn đang bế Rina còn cô thì vẫn còn đang giãy giụa đạp tứ lung tung

- Cái tên chết bằm kia, anh có thả xuống không hả, anh mà không thả tôi xuống tôi đảm bảo mai anh không được chết yên đau. Yaaa. Nhưng dường như Yuu không để ý tới lời nói đó. Yuu đặt cô lên giường, ôm cô rồi nói

- Ya, cái tên đáng ghét, sao anh toàn tự làm theo ý mình thế. Rina giãy nảy.

- Tại sao ? Tại sao em không chịu chấp nhận tôi ? Tôi yêu em mà, tại sao ?

Rina hơi ngạc nhiên ngồi ngay ra một lúc rồi mới đẩy anh ra và nói

- Yêu ư ? Tôi không tin. Chẳng phải anh có hàng tá bạn gái sao, anh cần gì yêu tôi, cần gì cầu xin tôi tha thứ cho anh.

- Em không tin ư ? Vậy tôi làm thế nào em mới tin

- Anh là một hot boy, một thiếu gia mà, anh có hàng tá bạn gái mỗi ngày lại quen một người thì sao lại yêu tôi được.

- Tôi yêu em, điều đó là sự thật.

- Anh nói anh yêu tôi thì tại sao anh lại làm tổn thương tôi, nếu anh yêu tôi thì thì tại sao hàng đêm anh vẫn nhắc tới cái tên Miki, anh hỏi làm sao tôi tin được ? Nói đến đây nước mắt Rina bắt đầu rơi (Thực ra có mấy lần lúc Yuu ngủ Rina đã nghe Yuu nhắc tơí cô gái này ^ ^)

- Miki ư ? Sao em biết. Yuu sững người ra một lúc rồi mới hỏi.

- Anh nói sao tôi lại biết ư ? Có đêm nào mà anh không kêu tên cô gái tên Miki không ? Có phải anh yêu cô ấy đến thế, yêu mà đến hàng đêm ngủ gọi tên cô ấy, hay anh yêu tôi mà trên bàn anh vẫn còn đặt khung ảnh người con gái nào đó hay nói đúng hơn trái tim anh thuộc về cô gái tên là Miki chứ không phải TÔI ? Nói đến đây Rina cố gắng chạy ra khỏi phòng với cái chân đau nhưng bị Yuu níu lại.

- Không… không phải, đúng là ngày trước tôi yêu Miki nhưng người tôi yêu bây giờ là em. Yuu ôm cô

- Không… không… đừng nói gì nữa, tôi không tin, tôi không tin nước mắt chảy dài

- Không… em phải tin tôi… hãy tin tôi… tôi sẽ không nhớ tới cô ấy nữa…

- Anh nói thật ? Rina đẩy Yuu ra

- Thật.

- Anh hứa chứ ?

- Tôi hứa với em. Lúc này Yuu lại bế Rina xuống giường

- Tôi sẽ tin anh một lần nhưng nếu anh dám phản bội tôi thì sẽ không có lần thứ hai đâu. Rina bất chợt ôm anh

- Em… em ôm tôi ư. Yuu hơi ngạc nhiên.

- Nếu anh khôg thích thì thôi đẩy ra

- Không, tôi chỉ hơi ngạc nhiên thôi kéo lại + ôm

- Mà nè anh bế tôi lên làm chi hơi bất mãn

- Thế em không định tắm à, muốn bị cảm lạnh sao.

- Thế… thế thì thả xuống, tôi tự đi được hơi đỏ mặt

- Không thích

- Nè, sao anh cứ thích làm ngược người tôi nói thế.

- Thích thế

- Anh… anh…

- Em còn nói nữa tôi sẽ hôn em đấy

- Anh… anh dám, thử xem, tôi … Sao… sao anh dám ?

- Tôi đã nói trước rồi mà, em muốn lần nữa không ?

- Anh… anh... Cô không nói gì nữa mà im lặng

Đến phòng tắm, anh đặt cô xuống bồn.

- Nè, được rồi, ra đi.

- Nhưng không muốn mà nũng nịu

- Ăn đấm Muốn chết à, không ra tôi chuyển về Angel đấy.

- Ấy… ấy… tôi ra… tôi ra.

- Ra ném nguyên cục xà phòng

Buổi tối

- Bar đi (Sumii)

- O.K (Karen)

- Ah, mà nè, Yuu à, em đèo Rina nhé, tiết kiệm một xe là tiết kiệm xăng đấy :)) (Yuri)

- Nè Yuri, em thôi đi à, chị thấy em mới cần tiết kiệm í

- Hì hì. Ah, mà nhiều người mới vui chứ, Sumii cậu gọi thêm bốn người kia đi.

- Được rồi.

- Ay, chưa được (Kana)

- Chưa được cái gì (Mika)

- Theo lời Tuyết nói í, không phải là bớt xe bớt người sao, thế nên thế này nhé Tuấn – Kim Anh, Nam – Băng Anh, Dũng – Tuyết, Minh – Hương, Bảo – Thuỷ Tiên, chị với Thanh Tuyền còn cho tên kia đi một mình =))

- Ay, khoan đã chị Kana, em sẽ đi một mình, chị đi với anh Isa nhá =)) không để ảnh đi một mình tội lắm

- Hứ kệ hắn

- Ấy, tóm lại thế nhé. Đi thôi

- Thanh Tuyền, em… em được lắm

- Em được sẵn rồi thôi đi đi muộn rồi… Ke… ke…

- Í quên, không được, Mika, Sumii, chị Kana, chị Minori, lên phòng em nhờ tí, không thể như thế này mà đi được, cả các cậu nữa chỉ Karen, Rina

Trên phòng

- Nè, mọi người đeo mặt nạ vào

- Làm chi ? Sumii hỏi

- Đeo mấy cái mặt nạ này vào coi như mấy người là thành viên Angel rồi đó. Karen giải thích

- Eh, đẹp quá à (Mika)

- Thôi đeo đi (Rina)

- Đây. Yuri đưa cho từng người một mỗi chiếc mặt nạ. Còn cái này lát nữa sẽ kêu Sara đeo. OK. Thế là xong nhé, đi thôi

(Karen: màu xanh dương – hoa hồng xanh

Rina: màu xanh ngọc bích – hồng hồng xanh lá

Yuri: màu tím bạc, hoa Lily

Kana: màu đỏ nhạt hoa hồng đỏ

Sumii: màu vàng nhạt hoa hồng vàng

Mika: màu trắng hoa hồng trắng

Seira – Sara: màu cam nhạt hoa hồng cam

Minori: màu hồng hoa hồng phấn)

Tại bar

“Rầm” Chiếc cửa bị đạp gãy sau đó khoảng 50 tên thanh niên tiến vào

- Ai là chủ nơi này. Một tên đầu đàn nói

Lúc này chỗ nhóm Angel

- Leon, bọn nó là ai ? Yuri cười khinh bỉ

- Dạ, bọn nó là bang Thiên Long. Trong lúc các chị không ở đây, bọn nó đã nhiều lần tới kiếm chuyện.

- Ra tiếp bọn nó trước đi, bọn chị sẽ tiếp phần sau, nhớ là phần sau để bọn chị đấy

- Vâng. Leon nói xong rồi đi luôn

- Sumii cậu tiếp tên kia trước đi chỉ vào cái tên đầu đàn đang hét

- OK.

…………………….

- Bọn mày lại tới kiếm chuyện

- Thì sao, hôm nay thủ lĩnh bọn mày lại chạy đi đâu rồi, rùa rút đầu rụt cổ à… Ha… ha… ha…

- Mày… mày…

- Leon, tránh ra. Sumii từ xa lên tiếng

- Vâng

- Ố ồ ô… cô em xinh đẹp nào đây.

- Đến đây làm loạn mà còn dám phách lỗi gằn

- Ô, cô em xinh đẹp, làm gì dữ thế, khuôn mặt đẹp thế kia mà lại che bằng mặt nạ, hay để anh cởi giúp em

- Được, nếu anh cởi được mặt nạ của tôi, thì hôm nay tôi chơi với anh. Được chứ ?

- Được… được… Tất nhiên là được… Ha… ha… ha…

- Nào bắt đầu nhếch mép

Chỉ với 10 giây Sumii đã hạ được cái tên đó khiến hắn đứng dậy cũng không được.

- Sao, muốn nữa không ?

- Mày… mày… Anh tư, xin hãy cho con nhỏ đó một bài học đi. Tên đó tức giận

- Thử xem

Lúc này Yuri nói với Mika:

- Mika, em ra xử tên đó đi.

- Rồi, để em

……………………………..

- Chị, để tên đó cho em. Mika tiến tới

- Được rồi, đụng tới tên này bẩn tay

- Nào lên.

Lại một tên nữa bị Mika hạ trong 15 giây.

- Sara, tên này để cho cậu nữa rồi.

- Nhãi.

Lần lượt bảy tên được gọi là khá nhất bang (- tên thủ lĩnh) đều bại dưới dưới tay Sumii, Mika, Sara, Kana, Minori, Karen, Rina. Một lát sau tên thủ lĩnh cùng với khoảng 300 tên xông vào quán bar

- Tên này để tớ nhếch mép

- Cô là ai ?

- Tôi là ai đâu quan trọng. Tôi tới là để xem thủ lĩnh bang Thiên Long tài giỏi tới cỡ nào thôi nhếch mép

- Hình như cô hơi tự kiêu rồi đấy.

- Vậy để xem.

Đối với tên thủ lĩnh này thì hơi lâu chút. Yuri phải mất gần 5’ mới hạ được hắn

- Cô được lắm. Dù bị hạ gục hoàn toàn nhưng hắn vẫn cố gắng đứng dậy. TỤI BÂY XÔNG LÊN. Hắn hét.

- Được lắm để xem bang Thiên Long này vô dụng tới đâu.

Trong phòng 10’ đã tới hơn 50 tên bị hạ nhưng vì muốn dọn dẹp nhanh chóng Yuri đã kêu thêm 7 người kia nữa nên chỉ trong 10’ cả 8 người đã dọn dẹp hết đống còn lại.

- Sao, tôi nói có đúng không, hay bang Thiên Long chỉ là một lũ vô dụng.

- Cô… cô…

- Còn muốn nói gì nữa, hay để ta dọn nốt ngươi

- Cô hãy đợi đấy.

- Tôi luôn sẵn sàng đợi, nhưng mà nếu còn có lần 2 thì không phải chỉ mấy tên nhãi nhép này đâu mà cả bang Thiên Long sẽ biến mất luôn đấy. BIẾN

- Mẹ kiếp. Tụi bây Đi.

- Đúng là cậu (Karen)

- Thôi vào uống rượu (Yuri)

- Cậu nha, lúc nào cũng rượu

- Nè, mấy cô đúng là gấu mà (Shun)

- Kệ bọn tôi, mà bọn nhãi nhép đấy không đáng để bọn tôi đụng chân đụng tay. Karen tự đắc.

- Đúng là hổ báo mà.

- Anh… anh dám kêu tôi là hổ báo

- Tôi đâu nói ai mà là do cô tự nhận đấy.

- Anh… anh…

- Nè, Shun cậu nói ai thì nói nhưng không được nói mèo con của tớ thế chứ. Yuu nói rồi lại bá vai Rina

- Ô. Đồng loạt mọi người kêu lên

- Nè, bỏ tay xuống.

- Mèo con, sao em vô tình thế ?

- Anh có bỏ tay không hay chờ tôi làm giùm. Rina bình thản nói

- Ấy… ấy… mèo con... đừng giận ha.

- Tốt

- Mà sao em vô tình thế, em mà thế này mãi là anh đi tìm cô gái khác đấy.

- Giỏi. Thích thì đi mà tìm. Đừng quên lời tôi đã nói. Không có lần hai đâu

- Ấy… mèo con… anh giỡn thôi mà. Đừng giận

- Thử giỡn lần hai xem

- Rồi rồi, anh xin lỗi mà mèo con

- Nè, chị Kana, chị nghĩ xem hai người kia sẽ đi đến đâu ? Sumii hỏi

- Băng Anh vẫn lạnh lùng quá, chị hiểu nó quá mà, nó bề ngoài thế thôi chứ trong lòng nó đang nghĩ khác đấy

- Nè, em nghĩ phải giúp họ thôi. Chứ nhìn như thế kia á, khi nào mới được (Mika)

- Ờ đúng, mọi người có cách gì không (Minori)

- Cách gì cơ chứ, Rina có sợ gì đâu, võ cũng giỏi, ngoài nước ra thì cậu ấy chả có điểm yếu gì cả (Karen)

- Hay dùng điểm yếu của cậu ấy (Sara)

- Ế, không được, nhỡ xảy ra chuyện gì sao ? Không nhớ chuyện xảy ra lần trước sao ?

- Thế cách gì bây giờ (Sara)

- Ê hay thế này đi. Sumii reo lên khi nghĩ ra cách

- Cách, cách gì ? Kana hỏi

- Như thế này… thế này… thế này…

- Được đấy. Karen hưởng ứng

- Những cũng phải cần mấy cái tên kia giúp

- Ờ chắc phải vậy rồi, nhưng nói với tên Yuu sau đi ha (Minori)

- Ờ (Yuri)

- Để chị đi lôi mấy tên kia về, đợi tí, Mika em đi với chị. Minori nói

- OK.

Khoảng 10’ sau, cả 8 tên kia đều được lôi về

- Nè, có chuyện gì vậy, sao rắc rối thế ? Shun hơi bất mãn

- Im, ngồi xuống. Kana ra lệnh

- Nè, cô vẫn còn là người hầu của tôi đấy, sao lại ra lệnh cho bọn tôi

- Im hết, ngồi xuống, có chuyện cần nói mà đấy là quán bar không phải biệt thự Devil ha không liên quan.

- Ngồi xuống đi, bọn tôi muốn nhờ (Karen)

- Nhờ gì ? Kou hỏi

- Sao mấy anh nhiều lời quá vậy, ngồi xuống đi (Sumii)

- Đây (Ryan)

- Nè, bây giờ có chuyện gì ? (John)

- Là thế này… thế này… thế này…

- Rồi, vì Yuu nên bọn tôi giúp cô (Hiro)

- O.K. Kế hoạch vào tối mai luôn nhá. Kana nháy mắt

- Rồi (Isa)

Tối hôm sau

- Quái hôm nay mọi người đi đâu hết rồi nhỉ ? Rina tự hỏi. Bác quản gia bác có thấy mọi người đâu không ? Rina hỏi bác quản gia

- Tôi không thấy

- Cảm ơn bác, quái bọn họ đi đâu rồi nhỉ.

“Nagareboshi ni negai o kaketa

Nanatsu no hikari mitsukedashite

Hanarebanare ni natta JUERII SUTAA

Unmei to iu kizuna o shinjiteru…” Nhạc chuông Rina reo lên

- Alo.

- Alo, Rin à, cậu tới bệnh viện mau đi. Thì ra người gọi cho Rina là Sumii

- Có chuyện gì vậy ?

- Yu… Yuu bị tai nạn, không biết có qua khỏi được không nữa, cậu mau đến đi.

- Được rồi, ở đâu ? Rina gấp gáp

- Bệnh viện xxx.

- Rồi, pp.

Lúc này tại bệnh viện

- Nè, thành công rồi, đập tay nào. Sumii nói rồi đập tay với Kana

- YEAH. Cả hai hét

- Nè, cậu nghĩ sao (Karen)

- Có khi nào lại khóc lóc thảm thiết không ? (Mika)

- Làm vậy có khi nào xong chuyện bọn mình bị giết không. Sara giả vờ sợ sệt

- Thôi, chết thì chết, hi sinh hạnh phúc cho bạn mình mà (Yuri)

- Em quân tử ghê ha, để xem lúc đấy em sẽ làm bình phong cho bọn chị đấy (Kana)

- Ê, nhắc tới tào tháo là táo táo tới liền kìa. Minori chỉ về phía Rina đang vội vã chạy về phía bọn họ.

- Hộc… hộc… Chuyện là sao vậy ?

- Hỏi bọn họ đi. Karen chỉ về phía mấy chàng nhà ta

- Này chuyện gì vậy ? Rina gấp gáp hỏi

- Ah thì bọn tôi đua xe. Shun trả lời như không có gì.

- Không nói với các anh nữa mà Yuu đâu. Rina cảm thấy vô cùng lo lắng mặc dù trong lòng cô vẫn hơi hoài nghi có khi là trò của mấy người kia không, bởi vì giọng Shun nghe thờ ơ như không có gì.

- Trong í, cậu vào đi.

- Rồi

- “Thành công” Hiro nói thầm

- Nè, có thật là anh bị thương không đó, nè, hay là anh lại tính gạt tôi lần nữa đó. Rina hơi lay lay, mặt có vẻ thờ ơ nhưng trong lòng rất lo lắng

- “Im lặng”

- Nè, không đùa đâu, tôi nói cho anh biết tỉnh lại hay không hả ? Hay anh tính giả vờ gạt tôi lần nữa. Rina hơi tức giận

- “Im lăng” Nhưng đáp lại lời Rina nói vẫn chỉ là một không khí ảm đạm im lặng

- Nè, nè, tôi… tôi không đùa đâu, mau tỉnh dậy đi, nè... Lúc này, nước mắt Rina trực trào… Anh nói anh yêu tôi cơ mà, tỉnh dậy đi cái tên cún con đi… DẬY ĐI… Sao anh không giữ lời hứa… Anh tính gạt tôi lần nữa sao… Anh mà không dậy là biết tay tôi đó… DÂỴ… Anh không tỉnh dậy tôi biết cãi nhau với ai hả ?

-“Im lặng”

- Anh nói yêu tôi mà sao lại nuốt lời. Tôi còn chưa nói tôi thích anh mà, cái tên đáng ghét kia… Dậy… Dậy mau đi… Anh mà không dậy là tôi phá huỷ giao kèo đó… Dậy đi… Rina khóc ngày nhiều hơn nhưng Rina đâu biết lời nói của cô làm cho lòng ai đang cười thầm và một đám người ngoài kia đang khoái chí cười ha hả.

-“Im lặng”

- Dậy đi… Anh nói anh yêu tôi nhưng tôi chưa nói thích anh mà… Anh dậy đi, anh dậy đi… Tôi đồng ý mà… Tôi đồng ý… Anh mà tỉnh dậy tôi sẽ nói tôi thích anh mà…

- Là em nói đó nha. Yuu tỉnh dậy kéo Rina ôm vào lòng cười đắc chí

- Anh… anh… Cô đẩy anh ra. Anh dám lừa tôi, lần này là lần thứ hai rồi đấy, tôi không tha cho anh nữa đâu

- Nè, nè, em không định nuốt lời chứ, lúc nằm trên giường anh nghe rất rõ là em nói thích anh mà cười gian

- Anh… anh… ai nói thế chứ ? Anh nghe lầm rồi

- Ê, lúc nãy tôi còn nghe ai nói rằng là “anh mà tỉnh dậy tôi sẽ nói tôi thích anh mà” nhỉ

- Anh nghe ai nói thì liên can thì tới tôi. Hứ. Tôi sẽ không tha cho anh đâu, Rina tức giận bỏ đi nhưng bị Yuu kéo lại ôm vào lòng

- Em không định giữ lời hứa à. Sao em không chịu nói thật chứ ? Nói em thích tôi

- Ai… ai có chứ ? đỏ ửng như trái cà chua

- Em thật không chịu nhận ?

- Không… không phải…

- Vậy tôi hét to cả bệnh viện là em thích tôi nhé ?

- Anh dám ? Rina gằn từng chữ

- Em biết tôi rồi mà

- Anh… anh… phải tôi thích anh sao chứ… nhưng… nhưng mà anh lại lừa tôi lần nữa… tôi không tha cho anh đâu… mặt hơi đỏ Rina toan quay đầu chạy thì bị Yuu kéo lại trao cô một nụ hôn ngọt ngào

- Sao ?

- Anh… anh dám… tôi… tôi ghét anh. Rina đẩy ra toan chạy đi nhưng lại bị Yuu níu lại ôm vào lòng

- Nhưng tôi yêu em.

Rina không nói gì nữa mà chỉ im lặng nằm trong lòng của Yuu, nhưng cô lại cảm thấy rất vui và ấm áp, vết thương xưa kia dường như đã hoàn toàn biến mất

Bạn đang đọc Yêu Ư? Tôi Không Tin của Moonlight
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự