Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Chương 19

Bạn đang đọc Yêu Ư? Tôi Không Tin của Moonlight

Phiên bản Dịch · 4413 chữ · khoảng 16 phút đọc

- Cậu chủ, xin mời xuống ăn cơm ạ. Ông quản gia mở cửa gọi Yuu rồi lại lắc đầu tự nhủ “Lâu lắm rồi mới thấy các cậu chủ vui như vậy” xong đóng cửa đi ra

“Cạch” Tiếng mở cửa

- Rina à, xuống ăn cơm. Karen mở cửa nói. Úi. Rồi cô đến gần Rina lay cô dậy. Rina à, dậy đi.

- Huh. Rina dần dần mở mắt khiến Yuu cũng tỉnh dậy. Có chuyện gì vậy

- Hai người hay nhỉ ban ngày ban mặt ngủ, mà sao anh bắt cậu ấy làm cái ghế cho anh nằm hả.

- Thích thế. Với lại tôi là cậu chủ mà. Yuu nhún vai.

- Không nói với anh nữa. Xuống ăn cơm đi.

- Uhm (Rina)

Phòng Yuu

- Yuri, dậy đi. Yuu lay lay

- Uhm. Có chuyện gì vậy. Yuri ngồi dậy dụi mắt

- Đến giờ ăn cơm rồi

- Ah, nhắc mới nhớ bụng nãy giờ réo lên rồi xoa xoa cái bụng

- Cô ngủ nãy giờ biết đói là gì đâu

- Kệ tôi chu mỏ

Dưới phòng ăn

- Nè mấy cô đi đâu vậy ? (Shun)

- Ra phòng khách chẳng nhẽ ngồi đây nhìn mấy anh ăn (Kana)

- Ngồi xuống luôn đi (Yuu)

- Bọn tôi là người hầu mà sao dám ngồi (Karen)

- Biểu các cô ngồi thì cứ ngồi đi (Hiro)

- Uh vậy tks ngồi ăn thật đấy. Yuri hí hửng

- Tốt đột xuất có ý gì đây (Rina)

- Nè, sao mấy cô đa nghi vậy, ngồi xuống đi (Isa)

- Ngồi thì ngồi, không khách sao đâu đấy (Rina)

1 tiếng sau tại phòng khách

- Nè bọn tôi làm việc tới 10h nhưng hôm nay cho bọn tôi về sớm đi (Karen)

- Khỏi, ở đây luôn đi, các cô cũng là người hầu riêng của bọn tôi mà, ở đấy dễ phục vụ hơn ha.

- ANH NÓI CÁI GÌ ? 4 cái miệng đồng thanh tập 1

- Đầu óc anh hôm nay ăn phải sỏi à, sao nói nhảm thế (Karen)

- Nói thật mà (Yuu)

- Yuu, ngay cả anh.

- Không nói đùa đâu tối nay chuyển sang đi

- KHÔNG BAO GIỜ. Tập 2

- Trừ lương (Hiro)

- SAO CÁC ANH TOÀN ĐEM LƯƠNG RA DOẠ BỌN TÔI THẾ. Tập 3

- Thích thế (Isa)

- Anh… Anh…

- Thôi được nhưng tôi có điều kiện, cho cả Sumii, Masa và anh John về đây nữa.

- Được không thành vấn đề (Shun)

- Ah, gọi cho chị Minori luôn đi (Yuu)

- Được rồi (Hiro)

- Karen à, gọi cho Sumii đi, hỏi mấy người đấy đã ăn chưa và kêu bốn người dọn hành lí đi (Yuri)

- Uhm (Karen)……… Mới ăn mì thôi nấu đồ ăn cho họ đi.

- Uhm (Rina)

- Nè, mấy anh cho xe đến đón họ đi (Kana)

- Rồi rồi mệt mấy cô quá đi (Isa)

Lát sau

- Mấy cậu à, chuyện này là sao ? (Sumii)

- Đúng đấy chuyện gì vậy mấy chị (Masa)

- HỎI MẤY TÊN KIA KÌA. Chỉ vào 4 người kia rồi đồng thanh

- Mà Isa sao cậu ở đây vậy (John)

- Là cậu của tên này mà chỉ vào Hiro

Ba người kia há hốc mồm (- Mika)

- Nè, mấy anh sao ba chị lại ở đây vậy (Mika)

- Làm người hầu thì phải ở đây chứ sao (Shun)

- NGƯỜI HẦU ? 4 người đồng thanh

- Nè, sao mấy cậu lại làm người hầu cho 4 người kia vậy

- HỎI NGƯỜI NÀY NÀY chỉ vào Karen

- Híc… híc… tớ xin lỗi. Karen mếu máo

- Mà thôi mấy cậu chưa ăn đúng không vào ăn đi. Yuri nháy mắt

- Uhm. Mới ăn mì thôi (Masa)

- Ah mà nè, các anh chuẩn bị cho bọn tôi cái phòng rộng rộng vào đấy nhá, 6 bọn tôi ở chung. Kana nói mà chỉ vào 5 người kia

- Ở CHUNG ? 5 người kia đồng thanh.

- Hơi chật nhưng thế vui chứ sao cười tươi rói (Mika)

- Uhm cũng được (Rina)

- “Nè chị kêu ở cùng phòng để mấy tên kia không giở trò gì được” Kana nói thầm vào tai 5 người kia.

- Uh ha. Karen búng đầu mình

- Thôi, vào ăn đã, 4 bụng của 4 người kia réo lên rồi kìa (Yuri)

- Hì… hì… chị Yuri hiểu em nhất (Mika)

Sáng hôm sau

- Nè, mấy người đi với nhau đi, ba bọn tui đi môt mình, không mắc công đến trường lại bị bọn fan nữ xé xác (Karen)

- Không cần anh xin phép mama rồi, không cần giấu nữa (John)

- Nhưng làm thế nhỡ … (Yuri)

- Không sao, anh tính cả rồi (John)

- Uhm.

Thế là 13 người leo lên 4 cái xe đi tới trường, người cầm lái mỗi xe là bốn chàng ^ ^ Khi vừa bước xuống, ngay lập tức cả nhóm là tâm điểm chú ý, cả lũ fan girl lồng lộn lên vì ghen tức cũng có đứa ngưỡng mộ. Vừa vào lớp Yuri đã bị Ryan và Kou hỏi tuôn một tràng khiến cô không kịp trả lời

- Yuri, sao cậu lại đi với bọn họ vậy ? (Ryan)

- Có chuyện gì à ? (Kou)

Bla… Bla… @@

- TỪ TỪ ĐÃ NÀO MẤY CẬU HỎI THẾ SAO TỚ TRẢ LỜI ĐƯỢC.

- Uh uh thế cậu trả lời đi.

- Chuyện là thế này, các cậu không được kể cho ai đâu đấy (Karen)

- TỚ HỨA. Đồng thanh

- Là thế này bla…bla…

- SAO CƠ KHÔNG THỂ ĐƯỢC. Cả hai đồng thanh

- Yuri à, không thì cậu sang nhà tớ làm đi (Kou)

- Không nhà tớ (Ryan)

- Thôi được rồi, mêt quá đi

“Reeng Reeng” Chuông báo học reo lên

- Thôi về chỗ đi cô vào lớp rồi kìa. Sumii cứu nguy

- Các em hôm nay lớp chúng ta sẽ có 2 bạn mới (lớp này lắm mới thế = =) Các em vào đi

Xì xầm… xì xầm…

- Trật tự các em, các em vào đi. Khi hai người học sinh mới đó vừa vào thì bỗng mặt Rina tái nhợt hẳn đi rồi dần dần đến Karen và Yuri cũng hơi tái lại. Các em giới thiệu đi.

- Mình là Ngô Vũ Thiên gọi là Yuki. Người con trai nói

- Tớ là Hà Uyển Nhã gọi là Sara mong các cậu giúp đỡ. Người con gái nói.

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT MỚI:

Ngô Vũ Thiên (Yuki): con trai tập đoàn họ Ngô lớn hai thế giới – đồng hạng tập đoàn Vũ Hàn, đẹp trai, học giỏi, giỏi võ, bạn trai cũ của Rina (lý do tại sao theo dõi sẽ biết ^ ^)

Hà Uyển Nhã (Sara- Seira): con gái tập đoàn họ Hà lớn thứ năm thế giới – đồng hạng tập đoàn Vũ Hoàng, xin đẹp, học giỏi, giỏi võ ^ ^

- Uhm các em đã giới thiệu xong, vậy để cô xếp chỗ

- EM MUỐN NGỒI CẠNH RINA Chỉ về phía Rina. Cả hai đồng thanh

- Em không muốn đổi chõ. Yuu lên tiếng

- Ah… ah… Chuyện này…

- Em thưa cô, cô muốn sắp chỗ nào cũng được nhưng Yuki một là ngồi cạnh em hai là cậu ấy ngồi cạnh mình. Yuri lạnh lùng đứng lên

- Ah… ah. Vậy Yuki em ngồi chỗ của Sumii còn Sumii em ngồi xuống dưới với Sara. Được rồi chúng ta bắt đầu học

- Tại sao anh lại quay về lạnh lùng (Yuri)

- Vì tôi muốn gặp lại Rina.

- Anh đã làm cậu ấy đau khổ một lần rồi anh còn muốn lần nữa

- Không. Yuki đượm buồn

- Không cần biết anh về đây làm gì nhưng tôi cảnh cáo anh không được làm tổn thương cậu ấy lần nữa không tôi nhất định không tha cho anh. Yuri đe doạ

Yuki không nói gì chỉ dùng ánh mắt đượm buồn nhìn Rina

Giờ ra chơi

Khi mọi người đã ra khỏi lớp hết (- mí người kia) thì Sara mới đến gần Rina nói:

- Cậu còn nhớ tớ không mỉm cười

- Tớ mới gặp cậu lần đâu mà. Rina nói rồi nhìn kĩ khuôn mặt Sara

- Thật sao ?

- Seira… là… là cậu phải không ?

- Cuối cùng cậu cũng nhận ra tớ rồi phải không Na.

- Tớ… tớ xin lỗi… lần đó là tại tớ… tại tớ.

- Không phải lỗi của cậu, mà cậu nhìn xem không phải tớ vẫn an toàn sao.

- Seira. Rina ôm Sara rồi khóc

- Cậu vẫn mít ướt à. Sara trêu chọc

- Nè, Rina, Sara chính là Seira mà cậu đã kể cho bọn tớ à (

- Uhm. Là cậu ấy

- Ri… Rina à, tớ muốn nói chuyện với cậu. Yuki từ chỗ ngồi đi ra chỗ Rina đang đứng

- Cậu không nhớ là tôi đã cảnh cáo cậu những gì ư. Mắt Yuri vội đanh lại nhìn Yuki

- Ri… Rina à, anh… anh xin lỗi …

- Đủ rồi… tôi không muốn nghe. Rina bịt tai lại.

- Rina à, bình tĩnh nghe tớ nói đây, lần đó Yuki phải ra nước ngoài để trị bệnh, cậu… cậu ấy bị bệnh tim, tỉ lệ thành công là dưới 50%. Cậu ấy đã cố sống vì cậu đấy (Sara)

- Thật… là thật sao ? Không… không phải là sự thật. Rina khóc rồi chạy ra khỏi lớp.

- Chẳng lẽ điều đó là thật sao Yuta, anh rời xa cậu ấy là vì điều đó (Karen)

- Mà Sara sao cậu quen Yuki (Yuri)

- Chuyện dài lắm, tớ sẽ kể sau. Yuki mau đuổi theo cậu ấy đi. Sara hối thúc

- Ah… uh… Cậu nói xong rồi cũng chạy đi luôn

- Ah, Sara à cậu kể cho bọn tớ mọi chuyện được không (Karen)

- Ah chuyện là thế này bla… bla… Chuyện là thế này (tác giả tóm tắt nhé) năm xưa Seira là cô bé mà Rina đã quen được khi cô đang chơi gần biệt thự của mình, một hôm khi cả 2 gia đình ra một căn nhà gần rừng nghỉ mát, Rina đã rủ Seira ra gần bờ sông chơi nhưng xui rủi Seira lại bị ngã xuống sông mà đó là một dòng sông chảy xiết. Seira cứ thé bị dòng nước cuốn đi còn Rina cứ đứng ở trên bờ mà không biết làm thế nào, Seira may mắn được một người phụ nữ cứu, 2 năm sau cô tìm được gia đình của minh. Trước đó, cả hai gia đình đã huy động vô cùng nhiều người nhưng không có kêt quả. Sau chuyện đó Rina trở nên sợ nước. Còn Yuki năm xưa vì muốn giữ lời hứa với cô sẽ ở bên cô mãi mãi nên đã chia tay cô không cho cô biết lý do mà sang Mỹ điều trị. Yuki là người đầu tiên giúp Rina thoát khỏi sự ám ảnh về sự cố của Seira. Còn việc mà Sara và Yuki biết nhau í ^ ^ là do sau khi điều trị xong Yuki theo một trường Đại học (nhảy cóc dễ sợ ==) mà Sara cũng theo học trường Đại học đấy, trùng hợp là hai người đấy học cùng lớp và từ đó mà hai người thân với nhau ^ ^

- Ra là vậy. Mà cậu cũng may mắn đấy chứ. Còn chuyện của Yuki… Yuri hơi ngập ngừng nói

- Tha lỗi cho cậu ấy đi mà cậu ấy đã nói rằng cậu ấy quay trở về để thực hiện lời hứa với Rina nhưng nếu Rina mà không yêu cậu ấy nữa thì cậu ấy sẽ không níu kéo Rina lại nữa

Còn Yuu từ nãy giờ vẫn đứng đến đấy nghe họ nói chuyện, cậu cảm thấy buồn có, ghen có, đau cũng có, trái tim cậu thấy đau khi biết được người mà Rina yêu là Yuki.

Lúc này sau trường

Rina vẫn còn đang ngồi gần một khóm hoa khóc, Yuki chạy khắp trường nhưng vẫn chưa tìm được Rina nhưng vẫn còn một nơi mà cậu chưa tìm “khu vườn sau trường” vừa nghĩ đến đấy cậu đã vội chạy đến đó thì thấy Rina.

- Ri… Rina à… hộc… hộc…

- Sao… sao anh lại ở đây ? Rina vội lau nước mắt đi.

- Rốt… rốt cuộc cũng tìm được em. Yuki thở dốc

- Cậu… anh đi đi, tôi muốn ở một mình

- Rina à, anh… anh xin lỗi. Yuki chạy đến ôm chặt lấy Rina

- Buông… buông tôi ra. Rina kháng cự

- Anh xin lỗi.

- Tại… tại sao năm đó anh không nói cho tôi biết. Tại sao ? Anh có biết tôi đã đau khổ như thế nào không. Rina lại tiếp tục khóc nhưng không kháng cự nữa.

- Anh xin lỗi tại anh không muốn em lo lắng

- Anh không muốn tôi lo lắng nhưng anh đã làm tôi đau khổ suốt hai năm qua biết không hả ?

- Anh trở về là để gặp lại em và thực hiện lời hứa với em năm ấy.

- Lời hứa ? Rina đẩy Yuki ra

- Em quên rồi sao là lời hứa vào ngày Valentin í.

- Anh thực muốn thực hiện lời hứa đó.

- Phải

- Anh còn yêu tôi.

- Rất nhiều

- Nhưng… nhưng tôi… tôi xin lỗi. Có lẽ tôi… tôi… đúng là còn chút tình cảm với anh nhưng tôi… tôi đã không còn yêu anh như xưa nữa. Liệu… liệu anh có thể giữ lời hứa đó ở bên tôi như một người anh trai không ?

- Em đã yêu người khác.

- Tôi… tôi không biết nữa. Có lẽ không hẳn là yêu nhưng cũng không hẳn là không có chút tình cảm gì với “người đó”.

- Vậy em thích “người đó”

- Có… có lẽ là vậy

- Em thật lòng ? Vậy người đó có biết không và em sẽ hạnh phúc chứ.

- Tôi không… không biết nữa có lẽ chuyện như thế nào thì cứ để nó xảy ra đi.

- Nếu em thấy bên “người đó” hạnh phúc thì tôi sẽ để em đi, tôi đã tự nói rằng sau khi trở về nếu em vẫn con yêu tôi tôi sẽ ở bên em suốt đời còn nếu không tôi sẽ dõi theo em, bảo vệ em, chúc em hạnh phúc.

- Vậy anh vẫn sẽ ở bên tôi như người anh trai chứ

- Tôi hứa, nếu đó là điều em muốn.

- Cảm ơn anh. Rina lại ôm anh rồi khóc

Buổi tối

Sau khi tan học thì Yuu đã đi đâu rồi mãi vẫn chưa thâý về (bật mí nha Sara với Yuki ở chúng, như một người bạn thôi nha ^ ^ đừng nghĩ linh tinh đấy), đến tối khoảng 9h thì anh trở về với trạng thái say mèm, lao luôn lên phòng, lúc đấy Rina đang dọn phòng cho anh nha ^ ^

“Cạch”

- Ơ anh về rồi à, anh lại làm gì mà để say thế này. Rina đỡ anh

- Ri… Rina là cô à.

- Không là tôi thì là ai, anh uống nhiều quá mê sảng rồi à, lên giường nằm đi, tôi đỡ anh. Rina dìu Yuu về giường

“Bịch”

- Ai da. Anh nặng quá đi.

Bất chợt Yuu kéo tay Rina lại khiến cô ngã xuống rồi ôm cô

- Yaa, anh làm gì vậy.

- Ri.. Rina à, tại sao chứ ?

- Anh nói gì cơ.

- Tôi… tôi yêu em mà tại sao người em yêu là Yuki cơ chứ. Yuu nói sảng

- Anh… anh lại nói sảng rồi, bỏ tôi ra. Rina hơi đỏ mặt cố thoát ra khỏi vòng tay của Yuu

- Tôi yêu em mà.

- Bỏ… bỏ tôi ra

Nhưng Rina cố mấy vẫn không làm thế nào thoát ra được rồi bỗng Yuu kéo cô xuống lần nữa, hôn cô. Rina lúc đầu ngạc nhiên rồi nước mắt bắt đầu ứa ra, cô đẩy thế nào cũng không được, dù là cô có võ đi nữa nhưng đâu thể nào mạnh hơn một đứa con trai như Yuu được. Nụ hôn của Yuu kéo dài và mãnh liệt. Khi lưỡi Yuu vừa định luồn vào miệng cô thì cô đã nhanh chóng dùng hết toàn bộ sức lực đấy anh ra. Cô đã khóc rồi chạy ra khỏi phòng, cuối cùng cũng chạy ra khỏi căn biệt thự, cô cứ khóc rồi chạy mãi cuối cùng nơi cô chạy đến là nhà của Sara và Yuta

“King coong”

- Ai đấy, đợi chút (Sara)

“Cạch”

- Rina là cậu à… khoan đã cậu sao thế.

Rina không nói gì, cô chỉ ôm Sara mà khóc bao nhiêu mọi uất ức của cô đều trào ra hết. Sara rồi cũng đưa Rina vào nhà

……………………………………………………………….

- Chuyện là vậy à ? (Sara)

- Uhm

- Cậu thích anh ta.

- Mình cũng không chắc nữa

- Rina anh đã nói với em rồi nói em thực sự hạnh phúc thì anh sẽ để em đi, nhưng nếu anh ta làm em đau thì anh sẽ không bao giờ tha thứ đâu

- Hôm nay cậu cho tớ ngủ nhờ ở đây và mai tớ không muốn đi học, cậu sắp phòng cho tớ

- Thôi được rồi, hôm nay cậu ngủ với đi, lên phòng tớ lấy quần áo cho cậu thay, mai tớ sẽ xin cho cậu.

Lúc này tại biệt thự Devil

- Quản gia, bác có thấy Rina đâu không ? (Kana)

- Tôi vừa thấy cô ấy chạy ra khỏi biệt thự rồi.

- Cậu ấy đi đâu được. Karen lo lắng.

- Thử gọi vào máy cậu ấy đi (Sumii)

- Chị ấy không mang máy (Mika)

“Sarangeun motdoen gieogiya

Sarangeun dachin chueogiya

Eonjejjeum gwaenchanha jiryeona

Haeneun eonje dasi tteuryeona

Wollae ibyeori da ireoke ” Tiếng chuông điện thoại Yuri reo lên.

(Painkiller – T-ara)

- Alo.

- Yuri à, tớ đây

- Là cậu à Sara có chuyện gì không ?

- Ah, Rina đang ở chỗ tớ

- Rina đang ở chỗ cậu ư, cậu ấy có sao không ?

- Cậu ấy ngủ rồi, chỉ mất sức do khóc nhiều quá thôi. Mà đêm nay cậu ấy sẽ ở lại nhà tớ và mai cậu ấy cũng sẽ nghỉ học

- Khóc ư ? Có chuyện gì thế. Yuri lo lắng hỏi

- Cậu hỏi em cậu thì biết

- Yuu ư ?

- Uhm. Mà thôi tớ tắt máy đây

- Uhm. Chào cậu

- Pp

Yuri vừa tắt máy thì mọi người đã xúm xít hỏi

- Rina, nó sao rồi ?

- Cậu ấy đang ở nhà Sara, Sara nói cậu ấy đang ngủ vì mất sức do khóc quá nhiều.

- Có chuyện gì ư ? (Karen)

- Mình không biết, cậu ấy chỉ bảo muốn biết chuyện gì thỉ hỏi Yuu thôi.

- Bác quản gia à, Yuu đang ở đâu vậy.

- Ah, cậu chủ về lúc khoảng 9h trong trạng thái say mèm, chắc bây giờ đang ngủ trong phòng

- Thế lúc cậu ta về thì Rina đang ở đâu vậy ? (Yuri)

- Cô ấy đang dọn dẹp ở phòng của cậu chủ.

- Chẳng lẽ …

- Chuyện gì vậy chị (Masa)

- Chắc các cậu cũng biết Yuu thích Rina chứ.

- Chị đoán thế thôi (Kana)

- Em cũng không chắc chắn em chỉ đoán vậy thoi (Mika)

- Tớ cũng vậy mà sao cậu lại biết. Sumii hỏi

- Rina là bạn thân tớ còn Yuu nó là em tớ mà tớ phải biết và quan tâm chứ. Chuyện hôm nay, Yuki trở về, các cậu cũng thấy thái độ của Yuu rồi đấy mà Yuu vẫn còn chưa biết chuyện Rina từ bây giờ chỉ coi Yuki là anh trai. Tớ nghĩ là lúc nãy nói về phòng mà lại với trạng thái say mèm nữa chắc nó lại gây sự cãi nhau với Rina rồi.

- Chắc vậy (Kana)

- Nhưng để mai hỏi, bây giờ nó ngủ rồi hỏi sao. Mọi ngươi cũng lên ngủ đi

- Uhm (Masa)

Sáng hôm sau, tại phòng ăn của biệt thự Devil

- Yuu à, nghe chị hỏi đây, hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy ? (Yuri)

- Chị hỏi vậy là sao ?

- Hôm qua em với Rina đã xảy ra việc gì ?

- Rina xảy ra chuyện gì hả chị ? Yuu hơi lo lắng hỏi

- Em hãy nhớ lại đi, tối qua sau khi trở về phòng em làm gì ?

- Em… em không nhớ nữa. Tối qua em say rượu, em không nhớ rõ.

- Được rồi nếu em tạm thời không nhớ được thì thôi nhưng hãy cố nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm qua rồi kể với chị

- Em biết rồi

Giờ ra chơi

Chờ lúc mọi người ra hết khỏi lớp (-mí người) thì Yuki mới đến chỗ Yuu đấm anh một phát rồi tức giận nói:

- Hôm qua cậu đã làm gì Rina ?

- Yuki à đã xảy ra chuyện gì vậy, bình tĩnh đi. Yuri thấy vậy mới đến giảng hoà

- Cậu hãy nhớ lại hôm qua cậu đã làm gì với cậu ấy đi ?

- Tôi… tôi đã làm gì ư ?

- Sao cậu dám làm Rina tổn thương hả, tôi đã nói với cô ấy rằng nếu cô ấy cảm thấy hạnh phúc thì tôi sẽ buông tay nhưng sao cậu lại làm Rina tổn thương ?

- Yuu à, cậu hãy nhớ lại những chuyện gì xảy qua tối qua rồi xin lỗi cậu ấy đi ?

Đầu óc Yuu trống rỗng, cậu cố gắng nhớ ra xem cậu đã làm gì có lỗi với cô ấy, rồi lúc nhớ ra được thì cậu lay lay người Sara hỏi

- Sara tôi… tôi đã nhớ ra. Nói tôi biết cô ấy đang ở đây, nói tôi biết.

- Địa chỉ đây này. Sara nói rồi đưa một mảnh giấy cho Yuu. Nhưng trước khi đi tôi sẽ nói cho cậu biết, Rina, cậu ấy thích cậu đấy, đến xin lỗi cậu ấy đi và đứng bao giờ làm cậu ấy tổn thương nữa.

- Cô… cô ấy thích tôi ư ?

- Bây giờ cậu mau đến xin lỗi cậu ấy đi

- Cảm ơn cô. Yuu nói rồi chạy đi

- Sara à, đã xảy ra chuyện gì vậy (Karen)

- Chuyện là thế này bla… bla…

- Chuyện… chuyện đó là thật ư. Yuri sửng sốt. Cậu ấy hẹn hò với Yuki gần 2 năm mà còn chưa… vậy mà nó dám, tí về tớ cho nó một trận

- Tớ nữa, không thể tha thứ được (Karen)

- Tớ cũng vậy, cho cậu ấy một trận nhớ đời. Sumii bấm bấm ngón tay

- Em nữa, cho anh ấy một trận mới được, tội làm càn (Mika)

Tại nhà của Sara và Yuki

“Bính boong”

- Ai đấy ? Là các cậu à, sao hôm nay về sớm thế. Tiếng Rina từ trong nhà vọng ra ngoài.

“Cạch”

Rina cười tươi ra mở cửa nhưng khi vừa mở thì nụ cười cô vụt tắt.

- Anh… anh tại sao anh lại ở đây ? Anh về đi tôi không muốn gặp anh. Rina toan đóng cửa thì bị Yuu chặn lại.

- Tôi… tôi xin lỗi. Yuu chạy đến ôm Rina

- BUÔNG… BUÔNG TÔI RA. Rina hét lên. Anh về đi, tôi không muốn gặp anh. Rina càng cố đẩy ra thì anh càng ôm chặt

- Tôi… tôi xin lỗi, tôi xin lỗi em (Cửa lúc nãy đã bị Yuu đóng lại rồi nhé ^ ^, anh này thâm)

- Tôi nói là buông tôi ra mà, buông ra. Anh về đi.

- Tôi xin lỗi. Rina càng kháng cự thì Yuu càng cố ôm chặt hơn

- Anh không nghe thấy gì à, tôi nói buông tôi ra, buông ra, anh về đi, để tôi yên… Á… Rina kêu lên

- Tôi… tôi xin lỗi. Em có sao không… Mà chân em sao vậy… (Chân Rina bị trặc vào hôm qua đây mà, chưa khỏi :( )

- Anh không nói gì được ngoài câu “Tôi xin lỗi” à, mà anh về đi, mặc kệ tôi. Rina đẩy anh ra. Tránh ra, anh về đi. Rina đứng lên khập khiễng, cố nhịn đau đi về phía tủ thuốc

Yuu thấy vậy liền bế cô ra ghế sofa ngồi.

- Yaaa, anh làm gì vậy ? Thả tôi xuống, tôi bảo anh về đi cơ mà. Bỏ xuống

- Ngồi yên đi. Yuu chạy ra phía tủ thuốc rồi quay về chỗ Rina, anh nhấc chân lên bôi thuốc cho cô.

- Không cần, bỏ ra, tôi tự làm.

- Em ngồi yên đi. Rina im bặt không nói gì nữa, chỉ ngồi yên để Yuu bôi thuốc.

- Xong rồi đúng không, vậy anh về đi, để tôi một mình. Rina đứng dậy khập khiễng đi lên gác. Về rồi nhớ khoá cửa cho tôi… Á… Nè, tôi nói anh không nghe thấy gì à, anh về đi mà thả tôi xuống mau lên, tôi chưa què đến mức không đi được, thả xuống. Rina hét

Yuu chẳng nói gì cứ lẳng lặng bế cô lên phòng còn Rina thì cứ la hét (Mọi người thắc mắc sao Yuu biết phòng Sara đúng không ^ ^ mò đấy)

- Em thật không tha thứ cho tôi ? Khi bế Rina lên giường nằm anh mới nhìn Rina với ánh mắt đượm buồn

- Anh về đi, tôi đã nói không muốn nhìn thấy anh.

- Em muốn vậy, em thực sự giận tôi đến vậy.

_ Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.VN _

Đọc tiếp : Yêu ư ? Tôi không tin - Chương 20 ››

Bạn đang đọc Yêu Ư? Tôi Không Tin của Moonlight
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự